Nguyên Thủy

Chương 157: Song Tử võ hồn.




Chương 157: Song Tử võ hồn.
Lý Thiên Vũ đưa tay hư không cầm nắm đột nhiên một viên ngân sắc ngọc châu xuất hiện trên tay, hắn nhìn về phía Song Tử nói.
“Đây là không lẻ là Hỗn Nguyên Châu của tiểu tử Lý Phạt Thiên”- Cửu Nhi nói.
Lý Thiên Vỹ, Hàn Tĩnh Chi, Cửu Chân ba người khé miệng giật giật, thân thể nhẹ rung một tồn tại như Đế Kính mà gọi là tiểu tử mà gọi thẳng tục danh chắc hẳn chỉ có Song Tử mà thôi.
"Chắc ngươi chính là tiểu hồ ly bên cạnh Lý Phạt Thiên năm xưa rồi”- Nguyệt Nhi nói.
Cửu Chân nhẹ gật đầu như là xác nhận lời nói của nàng là đúng.
“Haha, có nó và nha đầu ngươi phụ trợ, ta liền có thể ngắn hạng phong tỏa thiên địa, để thiên đạo không cảm ứng được nơi này, ta thì có thể dùng ra toàn lực rồi, Lý Thiên Vũ ta bây giờ có mười phần nắm chắc, nhưng thành công dung hợp võ hồn hay không còn xem tạo hóa của ngươi”- Cửu Nhi nhìn về Hỗn Nguyên Châu cười to nói.
“Tiểu tử, dung hợp võ hồn đẳng cấp cao đã không dễ dàng gì, lần này ngươi chính là dung hợp một cái tồn tại siêu việt thiên đạo võ hồn, mà còn bằng một phương thức hoàn toàn mới lạ, cũng không dễ dàng, ngươi đã sẳn sàng”- Cửu Chân lúc này bay lơ lửng trên không nghiêm túc nói.
“Tốt, bắt đầu thôi”- Lý Thiên Vũ hít sâu một hơi nói.
"Được, vậy trước hết bày trận cái đã”- Song Tử nói.
Cửu Chân cũng nhẹ gật đầu, sau đó một luồng quang mang từ thân thể nàng thẩm thấu ra bên ngoài trực tiếp tiến nhập Hỗn Nguyên Châu, Hỗn Nguyên Châu lập tức phát sáng, quang mang chiếu rọi thiên địa.

Song Tử cả hai nàng điều nâng tay lên, hùng hậu năng lượng hai màu vàng đen cấp tốc hướng về Hỗn Nguyên Châu bay qua bao trùm lấy nó. Cả hai nàng cấp tốc trong thời gian ngắn kết ra hơn ngàn cái thủ ấn, mỗi một cái thủ ấn hoàn thành thì Hỗn Nguyên Châu nhẹ chấn động từ bên trong bay ra một cái phù văn tương ứng.
Ngàn cái thủ ấn ngàn cái phù văn hợp lại một chổ lập tức một cổ khí tức bao la và hùng hậu từ Hỗn Nguyên Châu bay ra tạo thành một vầng sáng hỗn độn bao trùm toàn bộ khu vực trung tâm vào bên trong. Lúc này đây nơi này đã bị phong tỏa thiên cơ và cả nhân quả cũng bị phong tỏa.
“Tốt, bắt đầu thôi”.
Lời nói Song Tử vừa kết thúc, thân thể các nàng như là có gió thổi y phục bay phất phới, thân hình nhị nữ cách không bay lên lập tức toàn thân phát sáng, Cửu Nhi kim quang phóng đại, Nguyệt Nhi hắc quang lượn lờ ánh sáng đại phóng rất nhanh thân thể các nàng liền hóa thành ngàn vạn luồng sáng hắc kim chậm rãi dung nhập thân thể Lý Thiên Vũ.
Trước tiên là luồng khí lưu màu đen chui vào thân thể Lý Thiên Vũ, trong nháy mắt nhiệt độ cả người hắn tuột xuống đến cả nguyên thần của hắn cũng phải nhẹ rung rẫy, hắn cảm thấy dường như mình vừa rơi xuống một hầm băng vô cùng lạnh giá.
Cái lạnh này hoàn toàn khác với cái lạnh ở môi trường bên ngoài bởi vì đấy xuất hiện từ bên trong linh hồn, khiến tinh thần hắn dường như ngay lập tức bị đông cứng lại. Với một người thân mang Thái Âm pháp ấn mà nói thì việc cảm thấy lạnh giá là không thể nào, nhưng lần này nó lại sảy ra trên người Lý Thiên Vũ thì nó sự là điều bất khả tư nghị, khó mà tin nhưng thật sự nó đã xảy ra.
Ngay sao đó chính là một cổ sóng nhiệt vô cùng khủng bố từ mi tâm tràng vào trong thức hải, lập tức toàn thân hắn nhiệt độ cấp tốc tăng lên cao làm cho bản thân hắn cảm nhận được sự phần hóa vô cùng vô tận từ sâu trong linh hồn truyền ra, dường như nó muốn thiêu đốt Lý Thiên Vũ thành tro bụi vậy.
Cái này đúng là băng hỏa lưỡng trọng thiên a! Nháy mắt trước còn giá rét rùng mình thế mà phút chốc sau lại nóng như lửa đốt. Máu huyết trong người hắn cứ phải luân phiên thay đổi theo nhiệt độ, lúc lạnh thì gần như đông cứng, lúc nóng thì tan chảy sôi trào, trên da mặt hắn đã lấm tấm những giọt máu đỏ tươi.
Từ cực lạnh sang cực nóng khiến nhiệt độ cơ thể hắn cũng biến đổi theo, quá trình này không những mang đến đau đớn còn rèn luyện cơ thể hắn nữa, tuy vậy cũng khiến con người ta khó lòng chịu đựng nổi, đến cả một người ý chí sắt đá như hắn mà cũng đã cảm thấy không chịu đựng nổi nữa.

Có thể nói quá trình Lý Thiên Vũ dung nhập võ hồn là một trường hợp đặc biệt và khó khăn nhất trong lịch sử. Thứ nhất vì tu vi của hắn quá thấp, cái thứ hai vì phẩm chất võ hồn hắn đang dung hợp quá cao, cũng có thể nói Âm Dương Kỳ Nữ chính là một tồn tại mạnh nhất nhì thiên địa này thì phải khác, hai phạm trù như vậy liền chênh lệch cực lớn hỏi sao không khó khăn cho được.
Cho dù Song Tử đã cố hết sức phụ trợ hắn, nhưng cái võ hồn này thì làm sao thay đổi được giá trị của nó được, đỉnh cấp võ hồn dù sao vẫn là đỉnh cấp võ hồn a. Song Tử dù đã phong ấn không gian nhưng nàng cũng hết sức cẩn thận, tiến độ chậm chạp vô cùng cho nên đau đớn cũng rất khủng bố, nếu như một khi để thiên đạo nhìn ra mánh khóe nhất định cả hai bọn hắn cũng đều không xong đâu.
Cứ thế luân phiên một lúc nóng đến tăng chảy, một lúc lạnh đến nổi như hóa thành băng điêu. Từ ngày đến đêm, rồi đêm sáng đến ngày, Lý Thiên Vũ vẫn cứ ngồi êm ở đấy, làn da hắn nhanh chóng thay đổi liên tục giữa hai màu đen - vàng, tốc độ tăng đến mức càng lúc càng khó phân biệt được. Và khí huyết trong cơ thể hắn so với trước kia bắt đầu mạnh mẽ hơn nhiều, nhiều lắm.
Song Tử tuy đã cố gắn chia nhỏ năng lượng bản thân ra làm từng phần nhỏ và dung nhập thân thể Lý Thiên Vũ, nhưng dù sau nàng vẫn là một tồn tại đỉnh cấp ở thiên địa này, dù là một phần của nàng thôi cũng là vật đại bổ người người thèm muốn, huống hồ gì lần này chính là toàn bộ một cái đỉnh cấp cường giả dung nhập thân thể hắn làm sau mà không mạnh được.
Khắp người Lý Thiên Vũ, bao gồm thân thể, khung xương, nội tạng, tất cả đều có sự biến hóa, tuy lần này Lý Thiên Vũ dung hợp chính là võ hồn nhưng mà hắn cảm giác được toàn thân hắn có một cổ cảm giác tươi mát và ấm áp truyền khắp cơ thể, nương theo sự thoải mái này hắn liền cảm giác được cơ thể vô cùng thư sướng và dể chịu.
Cảm giác thư sướng, thoải mái đó liền tồn tại không lâu, đột nhiên dị biến đột khởi từ sâu trong linh hồn Lý Thiên Vũ phát ra một cổ hàn khí lạnh thấu xương, t·ê l·iệt thần kinh, đóng băng cả linh hồn và huyết mạch, cổ hàn khí này nhanh chóng lấn áp cổ sóng nhiệt khủng bố kia liền chiếm lấy chủ đạo khống chế toàn bộ kinh mạch và tế bào bên trong cơ thể Lý Thiên Vũ làm cho Thái Dương Chi Lực cũng vì vậy mà ảm đạm thất sắc.
Bên ngoài bề mặt thân thể Lý Thiên Vũ có một làng sương đen bao phủ, bên trên hàn khí vô cùng khủng bố làm cho lông tơ trên người hắn liền hóa thành lớp băng mỏng, nhưng lớp băng này cấp tốc lại dày ra, bên trên lớp băng này có vài viên băng tinh ở tận cùng bên ngoài rơi rớt xuống đất. Thân hình Lý Thiên Vũ rung rẫy kịch liệt, hàn khí dường như muốn đồng hóa hắn để hắn trở về với thiên địa vậy.
Hàn khí khủng bố, rất nhanh liền t·ấn c·ông vào bên trong xương cốt làm đống băng xương cốt lại, tuy hắn đã bị cổ hàn khí này làm t·ê l·iệt đi nhưng là vẫn để hắn cảm nhận được cái đau đớn không giống bình thường, đau cũng không phải mà không đau là lại không đúng.
Đau đớn đột nhiên kéo đến làm cho hắn hít một hơn lớn đồng thời lồng ngực hắn cũng bắt đầu phập phồng lên, tham lam hít vào từng ngụm khí lạnh, thân thể hắn đột nhiên toát mồ hôi hột, thân thể rung rẫy kịch liệt. Bên ngoài thân thể hắn vốn là đang bị hàn khí bao phủ tạo thành một lớp băng mỏng nhưng hắn lại đổ mồ hôi thật sự không biết hắn đã trãi qua việc kinh khủng như thế nào mà lại đến mức này.
“Không tốt, chuyện gì xảy ra”.
Hàn Tĩnh Chi bên ngoài đang tu luyện bổng nàng cảm nhận được sự dị thường trên thân thể Lý Thiên Vũ, nàng liền lo lắng lên tiếng hỏi.

Hư ảnh Song Tử bên trên thân thể Lý Thiên Vũ cũng ngưng trọng nhìn về tình huống này, sau đó mới lên tiếng.
“Hình như hắn lúc trước có hấp thu đại lượng Âm thuộc tính chí bảo, hiện tại Âm chi lực bên trong cơ thể hắn đã đạt đến cấp 9, còn về Dương chi lực chỉ mới cấp 8 hậu kỳ sự chênh lệch đẳng cấp này...”.
Song Tử vừa nói xong, nàng lại thở dài một cái rồi nói tiếp:
“Nếu như không xử lý kịp hắn nhẹ nhất pháp ấn bị hủy biến thành một phế nhân, nặng có thể m·ất m·ạng”.
Hàn Tĩnh Chi nghe vậy, sắc mặt liền tái nhợt hai chân không chủ động mà lui về sao hai bước ánh mắt oán độc nhìn về Song Tử.
“Không phải ta, nếu như hắn không xong ta cũng không khá hơn hắn đâu, thậm chí còn lâm vào cảnh tuyệt vọng hơn hắn chính là vĩnh viễn tan biến, là vĩnh viễn ta biến đó”.
Song Tử nhìn thấy ánh mắt này liền hiểu suy nghĩ của nàng là gì, liền hai mắt ngấn lệ rồi khóc như mưa cả hai tiểu nha nhi liền ôm lấy nhau khóc gào lớn.
"Thôi, ta xin lỗi ta không có ý đổ lỗi cho các ngươi, hiện tại còn cách nào cứu vãn hay không?’’.
Hàn Tĩnh Chi nhìn thấy các nàng lẹw rơi đầy mặt liền không đành lòng, nàng liền đi lại vổ về các nàng, tuy không thể chạm vào các nàng nhưng cũng đủ làm các nàng bình tỉnh trở lại.
“Cách thì có hai cái”- Sau khi bình tỉnh trở lại Song Tử liền cùng thanh lên tiếng.
“Thứ nhất chính là phế đi Thái Dương pháp ấn của hắn, để Thái Âm chi lực chủ đạo từ nay hắn chỉ một cái pháp ấn chính là Thái Âm”- Cửu Nhi nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.