Nguyên Thủy

Chương 156: Âm Dương Kỳ Nữ.




Chương 156: Âm Dương Kỳ Nữ.
"Thiếu niên, cũng không còn sợ bọn ta làm chi, ta bây giờ muốn gây bất lợi cho ngươi cũng không thể!".
Cửu Nhi nằm trên mặt đất miệng thở phì phò gấp rút lên tiếng nói.
Lý Thiên Vũ đang suy nghĩ miên man, đột nhiên một giọng nói non nớt vang lên, đến khi hắn nghe toàn bộ lời nói của nàng, hắn liền lộ ra vẻ nghi hoặc không hiểu lên tiếng hỏi.
“Tại sao?”.
“Tại sao ư?”- Cả hai tiểu nha nhi trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu mới tiếp tục lên tiếng: "Bọn ta tuy là hai thể độc lập nhưng mà là một, các ngươi có từng nghe nói đến Âm Dương Kỳ Nữ”.
Lý Thiên Vũ và Hàn Tĩnh Chi suy nghĩ một lúc rồi lộ ra vẻ mặt mê muội, điều này chứng tỏ hắn liền không biết đến thứ là các nàng nói là gì.
Đúng lúc Cửu Chân từ trong Hỗn Nguyên Châu đi ta, ngồi trên vai Lý Thiên Vũ thì ngược lại, ánh mắt mơ hồ, hiếu kỳ nhìn về hai nàng lên tiếng: “Các nàng với Âm Dương Kỳ Nữ có quan hệ gì sao?”.
Hỏi xong câu này, nàng lại sửng người một cái như nghĩ đến thứ gì liền giật mình kinh ngạc, liên tưởng lại câu nói vừa rồi của Song Tử liền biến sắc.
Âm Dương Kỳ Nữ chính là một cường giả đỉnh cấp, một truyền kỳ. Âm Dương Kỳ Nữ tuy một tên nhưng lại là hai cơ thể, chính là Âm Kỳ Nữ và Dương Kỳ Nữ trạng thái đỉnh phong chính là cả hai hợp nhất Âm Dương Kỳ Nữ. Không một ai biết rõ nàng là nhân loại hay yêu thú hay là bất kỳ chủng tộc nào, nhưng ai ai cũng biết nàng chính là vô địch danh xưng.
Nàng là người duy nhất ở thiên địa này tu luyện Âm Dương Chi Lực đến cực hạn, không nói quá các nàng chính là Thái Âm Thái Dương thứ hai, thực lực của nàng siêu quần bạc tụy, cùng thời đại và cách vài cái kỹ nguyên cũng chính là đánh khắp thiên hạ vô địch thủ, nàng chỉ kém một tý nửa là cùng Thiên Đạo cùng khởi bình tọa.
Vì vậy nàng mới bị Thiên Đạo vứt bỏ và muốn trừ khử không thôi, muốn nàng vĩnh viễn biến mất khỏi thiên địa này, để không ai có thể uy h·iếp đến địa vị của hắn. Nếu như một khi các nàng ra tay khí tức sẽ hoàn toàn bạo lộ ra nhất định sẽ bị thiên đạo phát hiện, đấy cũng là một mối nguy hiểm chí mạng vậy nên Song Tử bảo không thể gây bất lợi cho Lý Thiên Vũ nguyên nhân là vậy.

Nghĩ đến đây, các nàng vừa vặn hai người, mà thân thể hai tiểu nha nhi này chính là bộ dáng trẻ con, mà trẻ con mà có thể ở nơi này sống sót thì đâu phải tầm thường, cộng thêm khi nàng đối mặt với Song Tử tuy bọn họ bộ dáng vô hại nhưng mà làm nàng sinh ra một cảm giác kiên kỵ sâu đậm, vả lại vừa rồi trong câu nói cả hai bọn nàng là một sau đó liền nhắc tới Âm Dương Kỳ Nữ với tất cả thứ trùng hợp như vậy Hàn Tĩnh Chi liền suy đoán Song Tử các nàng chính là Âm Dương Kỳ Nữ.
Suy nghĩ này vừa ra nàng liền giật mình, kinh sợ tồn tại đỉnh cấp như vậy liền đứng trước mặt nàng, hàng thật giá thật chính là chân thân luôn mới ghê.
Nhìn thấy vẻ mặt của Cửu Chân, Song Tử nhị nữ liền mĩm cười, bên trên tảng đá gần đó hai chân đung đưa còn hai tay chóng cầm chu ra mỏ nhọn nói: “Oh, không ngờ thế giới này vẫn còn một con Cực Huyễn Phong Thiên Hồ, chắc ngươi cũng đã biết được thân phận của bọn ta”.
"Các nàng là...?”- Lý Thiên Vũ càng thêm mê muội lên tiếng hỏi.
Cửu Chân đưa ánh mắt do dự nhìn về Somg Tử nhị nữ hỏi thăm có nên nói cho bọn hắn biết hay không?
Song Tử nhị nữ liền nhẹ gật đầu cho phép, các nàng cũng muốn biết con hồ ly hiểu biết về các nàng bao nhiêu.
Cửu Chân liền đem tất cả những gì mình biết về Song Tử nói hết cho Lý Thiên Vũ và Hàn Tĩnh Chi bằng một cách tỷ mỷ nhất, kỹ càng nhất, sợ bọn họ bỏ qua cái gì nên nàng nói từ từ và rất rõ ràng.
Cả hai người nghe một cách say xưa, nào là Âm Dương Kỳ Nữ mạnh, Âm Dương Kỳ Nữ nghịch thiên, trong lúc kể nàng không khỏi tân bóc các nàng lên như là vẻ đẹp là nhất đẳng thiên phú trí tuệ thì không phải bàn cả vì không phải bàn cải.
Song Tử nhị nữ cũng mĩm cười và như là hai cái tiểu hài tử đang nghe trưởng bối kể truyện cổ tích nào đó trong rất say xưa và chăm chú sự bỏ qua chuyện gì đó bên trong truyện.
Nói một lúc lâu, khi kể tất tần tật những gì nàng biết về Âm Dương Kỳ Nữ nàng liền moia về suy đoán của mình về thân phận của hai nàng. Lý Thiên Vũ, Hàn Tĩnh Chi và cả Song Tử điều rất chăm chú nghe mà không lên tiếng hỏi một câu nào làm cho nàng cao hứng không thôi.

"Khá là cặn kỹ, đúng bọn ta chính là Âm Dương Kỳ Nữ”.
Nói xong trên bốn ánh mắt trong trẻo to tròn của Song Tử chờ đợi sự kinh ngạc và thất thố của hai người Lý Thiên Vũ, nhưng là sự chờ đợi chỉ nàng chỉ đổi lại sự hít sâu một hơi của Lý Thiên Vũ mà thôi, điều này làm các nàng giận tím mặt.
“Không vui rồi”- Song Tử nhị nử cùng đồng thanh lên tiếng, hai tay khoanh trước ngực ngoảnh mặt lên cao đưa về một phía lộ ra vẻ mặt tực giận không thôi.
Hàn Tĩnh Chi nhẹ mĩm cười, đi lại tay thọt lét các nàng làm các nàng cười vui vẻ hẳng lên, cả ba người đùa giởn hồi lâu, Hàn Tĩnh Chi là người chịu thua đầu tiên vì một mình nàng không làm lại nhị nữ, một người thọt lét hai người và hai người thọt lét một người thì làm sao Hàn Tĩnh Chi làm lại các nàng.
Lý Thiên Vũ cũng nhẹ mĩm cười khi nhìn tràng cảng này, thật là an bình và hạnh phúc. Hắn các nàng tuy là cường giả tuyệt thế nhưng tính tình lại nbuw hình dáng các nàng thật là trẻ con. Lý Thiên Vũ cũng không nhịn được mà xoa xoa bàn tay cũng bay vào chơi cù lét với các nàng, Cửu Chân bên ngoài sợ chuyện không loạm không thôi liền bay vào góp vui.
“Thôi thôi, không chơi nữa tha cho chúng ta”- Cữu Nhi la lớn, miệng không kiềm được nụ dười vừa cười to vừa xin thua.
Nhưng Lý Thiên Vũ cùng Hàn Tĩnh Chi nào buôn tha cho cuộc vui này, hắn liền vui vẻ mà đùa giởn, đã rất lâu rồi hắn không vui vẻ mà bỏ qua tất cả đee đùa vui như trẻ con như lúc này. Hắn cũng không biết vì tâm trạng lúc này của hắn Thiên Ma Hổ thánh nguyên và Linh ấn điên cuồng luyện hóa và cũng tự động chuyển đổi Chân Nguyên.
Nữa ngày sau!
Cả năm người điều mệt lã người, năm người liền chụm đuầ vào nhau, chân hướng về năm hướng thở phì phò, nhưng trên miệng nở một nụ cười hạnh phúc, nữa ngày như là trẻ con nô đùa hết trò này tới trò khác làm cả năm người sản khoái không thôi.
Ở nơi này không có chuyện gì làm, muốn rời đi hẳn là không phải chuyện dễ dàng, chí ít với tu vi hiện tại của hắn là không làm được được. Thời gian rất nhanh liền đi qua một tháng, trong một tháng hắn liên tục cô động Chân Nguyên bây giờ Chân Nguyên bên trong cơ thể hắn đã ngưng luyện bảy thành, hắn đã không ít lần có dự định trực tiếp luyện hóa Thiên Ma Hổ làm võ hồn nhưng lại từ bỏ, hiện tại không gấp, khi nào tình thế bắt buộc rồi tính, bên cạnh tu luyện hắn còn có thời gian cùng bốn người Hàn Tĩnh Chi, Cửu Chân, Song Tử nhị nữ cùng nhâu vui đùa thỏa thích.
Đùa giỡn một lúc lâu cả năm người điều mệt lã người, tất cả điều ngồi lại bên trên đóng lửa ngồi ăn thịt nướng, Thất Sắc Thanh Hương Lộc vẫn là mỹ vị nhân gian.
"Hai ta vốn không biết mình chính là chủng tộc nào, khi trời đất này sinh ra là ta đã tồn tại, nhân loại cũng không phải, thần thú càng không, Linh tộc thì không điểm nào giống, ta cũng rất muốn biết chúng la là cái nào chủng tộc a, nhưng ta có một điều chắc chắn làm võ hồn của Thiên Vũ ca ca là chuyện mà bọn muội chắc chắn có thể làm được a!”- Song Tử khi ăn no nằm dài trên đất miệng lẫm bẫm nói.

Lý Thiên Vũ đnag nướng thịt liền nghe cái này thai tay liền dừng lại quay lại nhìn Song Tử lên tiếng:
“Nếu làm võ hồn cho huynh, các muội sẽ c·hết, sẽ c·hết các muội biết không”.
“Bọn muội từ lâu đã có thể sánh ngang với Thiên Đạo rồi, qua vô số năm bọn muội đã nghĩ ra một cách đặc để tồn tại dưới dạng sinh mệnh võ hồn hay còn gọi là hồn linh võ hồn có linh thức và trí tuệ riêng biệt, huynh vừa có thể dùng như võ hồn thông thường có đầy đủ bảo thuật nhưng muội vẫn còn sống vẫn có ý thức riêng biệt, muội dùng một phương thức vô cùng đặc thù nào đó để tồn tại”- Song Tử nói.
Lý Thiên Vũ êm lặng hồi lâu mới lên tiếng hỏi:
“Muội có bao nhiêu thành nắm chắc thành công và thất bại muội sẽ ra sao?”.
"Muội có ba thành nắm chắc, nếu như muội thất bại muội sẽ như những võ hồn khác mà thôi, không có một chút nào ý thức tồn tại”- Song Tử nhẹ nhỉ non nói.
“Ban đầu bọn muội vốn chưa quyết định, nhưng thời gian một tháng qua muội cùng huynh điều ở cùng, muội cũng phần nào hiểu rõ huynh nên bọn muội mới quyết định”- Nguyệt Nhi hai mắt lộ ra sự kiên quyết nói.
“Không được, như vậy quá nguy hiểm”- Lý Thiên Vũ cự tuyệt nói.
“Nhưng người ta muốn rời đi nơi này, bọn muội ở đây quá lâu rồi, bọn muội không muốn tiếp tục nửa, dù cho c·hết bọn muội cũng muốn thử một lần”- Nói đến đây Song Tử nhị nữ liền gào khóc lớn, thanh âm nghẹn ngào mà nói.
Lý Thiên Vũ trầm mặt, Hàn Tĩnh Chi trầm mặt, Cửu Chân trầm mặt.
“Thiên Vũ đại ca đồng ý các nàng đi, các nàng chỉ là muốn ly khai nơi này thôi mà”- Hàn Tĩnh Chi lộ ra ánh mắt nhu hòa lên tiếng.
“Ta có một món không gian bảo vật vô cùng nghịch thiên, các nàng có thể đi vào bên trong để rời đi nơi này”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.