Nguyên Thủy

Chương 153: Tiến nhập Huyền Âm Giản.




Chương 153: Tiến nhập Huyền Âm Giản.
Đối với những người bị âm thầm g·iết hại, Lý Thiên Vũ tất nhiên là không quá quan tâm, chỉ vì lần này thứ đe dọa được hắn chính Tử Thần Sát Trận, bọn người Thiên Minh chắc hẳn là có trận bàn do cấp cao trận pháp sư luyện chế nên lúc nào cũng có thể trong nháy mắt hình thành, quan trong nhất là phải có huyết dịch và linh hồn hiến tế mới được.
Vì vậy bọn người Thiên Minh c·hết càng nhiều thì mối doe dọa từ Thiên Minh sẽ giảm đi nhiều vì bọn chúng c·hết nhiều thì khi bày trận uy lực càng nhỏ chỉ vì ít đi người hiến tế
uy lực tự khắc sẽ giảm, điều này với Lý Thiên Vũ mà nói là cũng là một chuyện tốt.
Mặc dù nói hiện này đã bỏ xa đám người Thiên Minh, thế nhưng Lý Thiên Vũ vẫn cảm giác được mình bị khí tức của Kiếm Vô Song gắt gao khóa chặt. Bất kể mình chạy trốn như thế nào thì tên đó vẫn giống như con giòi trong xương bá·m s·át không rời, cho đến khi g·iết c·hết được hắn được mới thôi.
Tuy Lý Thiên Vũ cùng Hàn Tĩnh Chi không sợ Kiếm Vô Song nhưng là Tử Thần Sát Trận thật sự uy danh quá vang dội tuy trong tay bọn họ là trận bàn uy lực không bằng bày trận thực tế nhưng uy lực thật sự không đơn giản nếu đại trận được thôi động đến cực hạn thì một cường giả Niết Bàn cảnh nhất định cũng nhượng bộ lui binh.
Lý Thiên Vũ sắc mặt ngưng trọng, phía sau song dực ngân sắc mở rộng điên cuồng vỗ mạnh, gần như đem tốc độ thúc giục đến cực hạn, lướt qua bầu trời chỉ để lại một đường ngân quang, tốc độ cao sinh ra phong đao sắc bén, đem những cây đại thu phía dưới xé rách tan nát.
Lý Thiên Vũ thôi động Long dực và cả Chu Tước Lăng Thiên phải nói là tốc độ gần như vô hạn tại Niết Bàn Cảnh nhưng mà Hàn Tĩnh Chi không nhanh không chậm đuổi sát ở phía sau, dù hắn nói thế nào nàng cũng không chịu quay về Hỗn Nguyên Châu mà lựa chọn cùng hắn cùng cam cộng khổ, Lý Thiên Vũ cũng không biết làm sau.
“Thiên Vũ đại ca, muội còn có thễ huynh mau tăng tốc”.
Hàn Tĩnh Chi phía sau đi theo, với tốc như thế này thì sớm hay muộn gì cũng bị đuổi kịp nên nàng mới lên tiếng nhắc nhở.
"Được”.
Lý Thiên Vũ hai cánh phía sau lại lần nửa rung lên phát ra âm thanh ầm ầm như tiếng sấm, trực tiếp phóng về phía khoảng không bên trên Huyền Âm Sơn mạch.

Mà ở phía sau Lý Thiên Vũ không xa, rất nhiều cường giả của Thiên Minh cũng theo sát tới. Dẫn đầu chính là Kiếm Vô Song, lúc này ánh mắt hắn vô cùng âm trầm nhìn về phía đạo ngân quang trong đêm, tốc độ của đối phương quả thật là ngoài dự kiến của hắn!
Kiếm Vô Song không giữ lại mà lấy một đôi cánh màu vàng kim đây hẳn là một món bảo khí không tệ có thể giúp hắn tốc độ cao phi hành, thân hình Kiếm Vô Song phóng thẳng lên cao lập tức kéo dài khoảng cách với đám người Thiên Minh, phía sau hắn Bạch Thu Nhiên và An Nhiên vũng lần lượt tế ra thủ đoạn cấp tốc theo sát Kiếm Vô Song đuổi theo.
"Lý Thiên Vũ, đứng lại cho ta”.
“Nộ Thiên Khung”.
Kiếm Vô Song gầm lên một tiếng, lập tức hư không chấn động kịch liệt, một nắm đấm to lớn, kiếm khí lập lờ cường đại, cách không đánh thẳng về phía Lý Thiên Vũ.
Quyền ảnh khí thế hung hăng, xé tan thiên khung, nặng nề rơi xuống tốc độ vô cùng khủng bố cắt ngang trung trung ma sát với không khí làm cho không khí nổ tung như là sấm sét rơi rụng. Áp lực kinh khủng như là thiên thạch rơi xuống, làm cho phía dưới ngàn trượng đất đá cổ lâm phá thành mảnh nhỏ bay tứ tán.
Lý Thiên Vũ cùng Hàn Tĩnh Chi trong lúc điên cuồng chạy trốn bổng nhiên hắn cảm nhận được một luồng ý lạnh như băng ập tới, thân thể hắn nhẹ rung một cái, hắn ngước đầu lên trên thì thấy một cái cự quyền vô cùng to lớn và khủng bố đang áp xuống đỉnh đầu hắn.
Sinh tử trước mắt, Lý Thiên Vũ chân khí bùng nổ, Lăng Không Kiếm xuất hiện dự định đánh ra tuyệt cường một kiếm nhưng mà Hàn Tĩnh Chi lại ngăn hắn lại, nàng cũng không phải gánh nặng mà có sức tự vệ nhất định, nên ý định của nàng chính là giúp Lý Thiên Vũ chóng đở một kích này.
Phía trên thiên khung, không gian kịch chấn từ bên trong không gian một cánh tay trắng nỏn và to lớn đưa ra, bên trên hàn khí vô cung khủng bố làm cho không gian cũng bị đống băng, cự thủ t·ấn c·ông làm cho không gian vang lên tiếng ầm ầm của vật thể vô cùng cứng rắn đang phá băng mà đi.
“Băng Diệu Đế Thủ”.
Cự thủ to lớn cùng cự quyền v·a c·hạm vào nhau, Chân Nguyên nổ tung, kình khí phong bạo bay tứ tán, cuối cùng cả hai giằng co và cùng nhau sụp đổ.

Lý Thiên Vũ tay đã cầm kiếm thì có lý nào mà cất vô, hắn liền vun kiếm, một kiếm chặt chém hư không, một kiếm phá nát trường không tách thiên địa ra làm hai thế giới hắc bạch song sắc, một kiếm chấn động thêm địa gầm thét t·ấn c·ông về phía Kiếm Vô Song.
“Nghịch Càm Khôn”.
Một kiếm này mang theo vô cùng khủng bố tạo nghệ vũ kỹ cao nhất khi ở dưới Thánh cấp vũ kỹ phạm trù, một kiếm này vô cùng cường hãn.
Kiếm Vô Song ở phía xa, tâm thần kịch chấn một kiếm này ngang trời xuất hiện làm hắn cũng bất ngờ, tuy bất ngờ thì bất ngờ nhưng hắn không vì vậy mà thất thố, Kiếm Vô Song liền đã không kịp xuất chiêu đối ứng, trên không nhẹ chuyển thân hình, hắn chợt chuyển hướng thân ảnh lướt qua bên phải né đi một kiếm này của Lý Thiên Vũ.
Hai người Lý Thiên Vũ mượn lúc hỗn loạn vừa rồi cả hai nhanh chóng thoát đi, hai người bọn họ thân hình trên cao hóa thành hai tia sáng hướng nơi sâu cấp tốc phóng đi, trong màn đêm sáng hai đạo quang mang vô cùng chói mắt cấp tốc hướng nơi xa mà đi.
Đã không thể giấu diếm được thủ đoạn truy tung của Kiếm Vô Song thì cả hai cần làm gì phải che giấu hành tung cho chậm đi tốc độ phi hành, cứ hiên ngang bỏ trốn tốc độ phải nhanh hơn không!
Trong khi tiếp tục bỏ trốn thì công kích của Kiếm Vô Song càng lúc càng lăng lệ mạnh bạo hơn công kích về phía bọn họ. Thế nhưng may là thực lực của hai người Lý Thiên Vũ và Hàn Tĩnh Chi cũng không tệ, mấy lần nhanh nhẹn tránh né được công kích, khiến cho Kiếm Vô Song tức giận đến mức nổi cơn tam bành, cũng khiến cho Lý Thiên Vũ có nhiều thời gian đào tẩu hơn.
Phi hành trên không trung không lâu, bọn họ một đường đuổi chạy rất nhanh đã tiến vào vào Huyền Âm Sơn mạch, ngay lập tức, một cái khe khổng lồ nhìn không thấy đáy chợt xuất hiện trước mặt hai người Lý Thiên Vũ.
Cái khe này không biết sâu bao nhiêu, vừa đưa mắt nhìn liền thấy một mảnh tối đen. Mà trong cái khe không biết sâu đến mức nào này có một loại Địa Sát chi khí cực kỳ khủng bố giống như từ trong khe phát ra, v·a c·hạm lẫn nhau hình thành những luồng khí lưu cực kỳ khủng bố. Khoảng không bên trong cái khe giống như một cái bình chướng của thiên địa tạo ra, trực tiếp chắn phía trước Lý Thiên Vũ.
Nhưng bình chướng thiên địa kia như là giấy mỏng không thể ngăn cản Lý Thiên Vũ kể cả Hàn Tĩnh Chi cũng dễ dàng xuyên qua cái này, cả hai người bọn họ điều xuyên qua trực tiếp tiến nhập vào bên trong, thân hình cả hai người điều biến mất bên trong bóng tối vủa Huyền Âm Giản này.
Bọn họ lại không hề hay biết nơi này chính là cấm địa của nhân loại Huyền Âm Giản dù là một cường giả Niết Bàn cảnh cũng chưa chắc dám vào bên trong.

"Mẹ kiếp, là Huyền Âm Giản".
Kiếm Vô Song đang tức giận sôi máu hắn cũng không để ý xung quanh, hắn liền phi hành với tốc độ cao đuổi theo Lý Thiên Vũ bổng nhiên hắn lại nhìn thấy một cái khe sâu không biết nhiêu kia liền tâm thần kịch chấn, hắn lúc này mới bình tỉnh lại mà thốt lên một câu bạo tục.
Nhưng Kiếm Vô Song hắn đã không kịp để tự động dừng lại, hắn lộ ra ánh mắt sợ hãi, đây cũng là lần đầu tiên trên khuôn mặt hắn lộ ra sự sợ hãi này, thân hình hắn trên không trung xoay mạnh, một quyền đánh lên thiên không, mượn phản chấn đẩy thân hình hắn về đại địa.
Ầm!
Thân hình Kiếm Vô Song trực tiếp rơi xuống đất, theo tốc độ thân thể hắn kéo dài bên trên đại địa, tạo thành một khe rảnh sâu hoái kéo dài, khe rảnh dưới đại địa đi đến đâu đều đem nền đất chấn nát thành bụi, thân thể hắn kéo dài về phía trước, cơ thể đụng mạnh vào tảng đá lớn phía trước.
Ầm!
Theo t·iếng n·ổ vang lên, tảng đá lớn cũng bị trực tiếp chấn thành vô số đá vụn, thân thể bay lên cao sau đó nện mạnh xuống tạo nên từng đạo khe nứt giống như thiểm điện tràn ra.
Bụi mù nhanh chóng khuếch tán ra, Kiếm Vô Song bên trong đang rất điên cuồng giữ vững bước chân nếu cứ tiếp tục trượt bên mặt đất kiểu này nhất định vẫn sẽ bị cuốn vào bên trong Huyền Âm Giản mà thôi.
Bụi mù tiêu tán, bên trong luèn hiện lên một thân ảnh vô cùng chật vật đầu tốc rối tung, y phục lấm lem nhiều nơi rách tẹt ra, toàn thân có vài v·ết t·hương còn lưu lại, chỉ vì lúc này Kiếm Vô Song chỉ còn cách bên giới Huyền Âm Giản không tới một thước khoảng cách này với sự quỷ dị của Huyền Âm Giản và sự sắc bén của Âm Phong Địa Sát Chi Khí cũng đủ làm hắn b·ị t·hương.
Kiếm Vô Song chỉ là ở bên ngoại vi mà thôi mà thân thể đã thụ thương thế như vậy, còn hai người Lý Thiên Vũ trực tiếp tiến nhập bên trong thì kết quả như thế nào thì hắn cũng đã rõ.
"Lý Thiên Vũ, rốt cuộc tự ngươi đi tìm c·ái c·hết, chỉ tiếc mỹ nhân bại hoại kia lại bồi tán cùng ngươi thật là tiếc"- Kiếm Vô Song tự nhỉ non, thầm nói.
Trong lúc Kiếm Vô Song đang suy nghĩ miên man, thì có hai thân ảnh từ xa bay tới dừng lại cách hắn mười trượng bên ngoài, lộ ra vẽ mặt ngơ ngác lên tiếng hỏi:
"Công tử, hai người kia đâu?".

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.