Chương 152: Huyền Âm Sơn Mạch.
Vì thân ảnh kia chính là Lý Thiên Vũ, khi hai người Lý Thiên Vũ thoát ra đại trận lập tức bay tới vùng cổ lâm này, đúng lúc Độc Giác Lôi Nguyên Thú đang chuẩn bị luyện hóa Lôi đình mà đột phá nên hắn tương kế tựu kế cho Hỗn Nguyên Châu vào trong bụng nó và cả hai bọn hắn đi vào trong Hôn Nguyên Châu dưỡng thương, đây cũng là biện pháp an toàn nhất có thể.
Vừa rồi thương thế của hắn đã khôi phục thất thất bát bát, nên hắn tranh thủ đi ra ở bên lâu hắn không chắc có thể trấn sát một tôn Niết Bàn cấp nhị tinh yêu thú hay không, nên hắn mới quyết định rời ra lúc nó suy yếu nhất.
Quan trọng nhất thời gian đã qua lâu như vậy hắn không chắc là bọn Thiên Minh có tìm ra hắn hay không nếu như tìm ra thì thời gian lâu để bọn họ bên ngoài bày sẳn thiên la địa võng đợi hắn ra, như vậy hắn rất là bị động.
Lý Thiên Vũ đang còn bên trong vui sướng, đột nhiên thanh âm quen thuộc vang lên, hắn liền đưa mắt nhìn qua liền giật mình, kinh ngạc nhẹ nói:
“Trùng hợp như vậy”.
Vèo!
Không gian nhẹ chấn động Hàn Tĩnh Chi lập tức xuất hiện bên cạnh Lý Thiên Vũ, nàng bên trong dù là thuyết phục thế nào nàng cũng không đồng ý một mình bên trong mà là nhất quyết cùng hắn ra ngoài đối diện tất cả, điều này làm Lý Thiên Vũ trong lòng một cổ ấm ấp chi khí dâng trào.
“Không gian bảo vật, hắc hắc Lý Thiên Vũ ngươi lại mang đến cho ta bất ngờ này đến bất ngờ khác”.
Kiếm Vô Song đưa ánh mắt tham lam nhìn về Lý Thiên Vũ, lúc này hắn đã hứng thú về Lý Thiên Vũ hơn là Hàn Tĩnh Chi, có trời mới biết Lý Thiên Vũ còn bảo vật nghịch thiên nào nửa hay là không.
“Bày trận”.
Kiếm Vô Song cười lên như điên, sau đó quát lớn lập tức phía xa nhân mã Thiên Minh liền như sao băng xẹt qua bầu trời đêm bay đến nơi này trên thân Chân Nguyên cuộng trào từng tấm trận đồ phát sáng nối liền nhau, Tử Thần Sát Trận lần nửa khởi động.
Lý Thiên Vũ nhìn thấy tất cả, da đầu hắn trở nên tê dại, mùi vị t·ử v·ong lại ập đến, hắn liền không chần chừa bắt lấy tay Hàn Tĩnh Chi thân hình phóng lên cao. Thân thể thái dương chi lực cuộn trào một cái cở nhỏ mặt trời ẩn hiện trên cao, Phần Thiên Thuật xuất hiện.
Ho-oh!
Kim Quang Chu Tước lại hiện, nó ngửa mặt hú một tiếng thật dài vang vọng cả trời đất, to lớn Chu Tước phóng thẳng lên cao há miệng rộng chộp lấy mặt trời nhỏ, nó ngửa mặt lên trời trong miệng cở nhỏ mặt trời phun lên cao.
Mặt trời bay lên thiên khung lập tức nổ tung, từ một mặt trời nhỏ trở thành ngàn cái quả cầu từ thiên khung rơi xuống, bên trong ẩn chứa nhiệt lượng vô cùng kinh khủng có thể phần giang trữ hải, một kích này uy lực đủ để g·iết c·hết bất kỳ một võ giả nào phía dưới Thiên Nguyên Cảnh hậu kỳ nào nếu va phải.
Quả cầu lửa từ trên cao như là lưu tinh rơi xuống, những nơi nó đi qua tất cả điều trở thành tro bụi, không một thứ gì có thể ngang cản.
Những võ giả bên dưới Thiên Nguyên cảnh nằm bên trong phạm vi bao phủ của Phần Thiên Thuật này hầu như điều hóa thành mây khói, thậm chí một số ít cường giả bán bộ và chân chính Thiên Nguyên Cảnh cũng khó thoát tai kiếp.
Bên dưới vô tận đất đá lúc này chẳng còn lại gì, tất cả điều hóa thành một mảnh hoang vu không một thứ gì có thể sống sót, phía dưới đại địa không còn thứ gì kể cả huyết nhục yêu thú hay nhân loại.
Đó cũng là mục đích của Lý Thiên Vũ khi đánh ra một kích này, khi bên dưới không còn huyết dịch hiến tế thì đại trận tự ắt sẽ sụp đổ. Hắn cũng không hề hay biết mục đích khi hắn đánh ra một kích này vốn là dư thừa vì nơi này huyết dịch linh hồn của yêu thú và võ giả đã bị thần bí đường vân trên nặt đất hút đi hết, không sót lại một thứ gì.
Sau ba khắc đồng hồ hiện trường quy về yên tĩnh, lúc này nơi đây đâu còn đại thụ che trời cũng không còn sơn phong cao gất mà chỉ là một mảnh bình nguyên hoang vu vô cùng, tràng đầy tử khí mà thôi, võ giả cũng bớt đi rất nhiều ban dfauaf trướ hết đến gần có ba mươi người nhưng bây giờ hiện trường chỉ còn lại không tơia mười người, một cảnh tượng vô cùng thê lương.
“Lý Thiên Vũ ngươi muốn c·hết”.
Kiếm Vô Song nộ khí giăng đầy hai mắt, hắn quát lớn một tiếng một quyền khủng bố, kinh thiên động địa phá nát trường không mà đi, hướng về phái Lý Thiên Vũ vừa đứng ianh kích đi qua.
Quyền mang khí thế như hồng nổ bắn hư không, phá nát không trung gào thét mà đi, một kích này chính là một kích nén giận của Kiếm Vô Song, hắn khẩn định dưới một quyền này Lý Thiên Vũ không c·hết cũng bị lột da.
Vù!
Nhưng sự thật, không như hắn nghĩ một quyền này đánh vào không gian không một ai ở đó, quyền mang liềm phóng thẳng lên cao tự ắt sụp đổ.
“Lý Thiên Vũ đâu?”- Kiếm Vô Song nghi hoặc lên tiếng hỏi.
“Minh Chủ, ta thấy hắn chạy rồi, về phía bên kia!”- Bên trong đám người vẫn còn sống một tên Thiêm Nguyên Cảnh sơ kỳ lên tiếng, rồi đưa tay chỉ về nơi xa.
Vừa rồi khi xuất ra một kích kĩa Lý Thiên Vũ cũng không chờ đợi kết quả, hắn cùng nàng liền nhân lúc hỗn loạn trực tiếp hướng nơi xa rời đi.
“Đuổi theo”- Kiếm Vô Song sắc mặt trở nên tái mét, quát lớn rồi thân hình phóng lên cao đuổi theo.
Lúc thân thể Kiếm Vô Song biến mất, các cường giả khác của Thiên Minh cũng cấp tốc đuổi theo sau, cường giả ở nơi đây phần lớn đều có chút năng lực, từng đạo thân ảnh phân ra bốn phương tám hướng lao đi giống như mạng nhện bắt đầu bao vây lấy Lý Thiên Vũ mà t·ruy s·át.
Lý Thiên Vũ gần như mới vừa rời đi, thì bị phát hiện hắn liền thi triển tốc độ đến cực hạn, thân hình hắn giống như một tôn Chu Tước lăng thiên phóng đi như bay, phía sau lưng hắn mọc ra một đôi cánh thịt màu bạc, lúc này tốc độ của hắn phải nói là kéo lên gấp hai ba lần.
Chỉ có điều số lượng cường giả của Thiên Minh thực sự là quá nhiều, bốn phương tám hướng đông nghìn nghịt, chỉ trong chốc lát đã có bốn gã cường giả Thiên Nguyên Cảnh dẫn đầu ra tay. Chân Nguyên hùng hậu mang theo vũ kỹ cường hãn mà đánh tới.
Hừz!
Lý Thiên Vũ hừ lạnh một tiếng, bàn tay siết chặt ba cột ánh mang theo sắc bén chi khí, không chút lưu tình chém mạnh xuống, trực tiếp đem bốn gã cường giả Thiên Nguyên Cảnh chém ra làm ba khúc trực tiếp m·ất m·ạng.
Người ngã xuóng người tiến lên t·ấn c·ông về phía Lý Thiên Vũ cùng Hàn Tĩnh Chi, làm cho bọn họ phiền muộn.
Ầm ầm ầm!
Thân hình của Lý Thiên Vũ và Hàn Tĩnh Chi lao nhanh như chớp, Long trảo trong tay vũ động, lại đem mấy tên cường giả của Thiên Minh đánh cho thành mảnh vụn văng ra bên ngoài.
Một màn khủng bố chỉ trong khoảnh khắc như vậy khiến cho đám cường giả đang muốn đánh tới phía Lý Thiên Vũ chợt khựng lại, trong ánh mắt lộ ra sự sợ hãi vô tận. Bọn họ lại quên mất tên này chiến lực kinh thiên, với bọn nhảy nhép như bọn họ dù có đông đến mấy cũng không đủ Lý Thiên Vũ g·iết c·hết.
"Lý Thiên Vũ, đi c·hết đi”.
Kiếm Vô Song tức giận quát lớn một tiếng, lập tức để mọi người lấy lại bình tỉnh trở, để những người khác biết được Lý Thiên Vũ dù có mạnh nhưng Thiên Minh lại mạnh hơn.
Sau đó một đạo kiếm thế ngang trời xuất hiện, một kiếm phá vở trường không, chém không trung hướng đỉnh đầu của Lý Thiên Vũ gào thét mà đi.
Lý Thiên Vũ đang trên không trung phi hành, đột nhiệ cảm nhận được một đạo sắc bén chi khí thẳng hướng đỉnh đầu hắn đánh tới, Lý Thiên Vũ trên không nhẹ xoay phía sau một đôi Chu Tước chi dực xuất hiện cũng lập tức xoay tròn, hai đạo hỏa diễm tạo thành một vòng hình cung hướng lên đạo kiếm khí gào thét mà đi.
Chu Tước Thiên Dực Trảm như là hai đạo hỏa nhận sắc bén vô song, hỏa nhận xẹt qua không trung v·a c·hạm với kiếm khí, kiếm mang và hỏa nhận ầm vang nổ tung và cũng cùng nhau tiêu biến.
Thân hình Lý Thiên Vỹ mượn lực vừa rồi cấp tốc phóng nhanh về phía trước rất nhanh thân ảnh của Lý Thiên Vũ đã biến mất tại chân trời.
Mà phía sau đám người Kiếm Vô Song và toàn bộ võ giả còn lại của Thiên Minh cũng nhanh chóng đuổi theo nhất thời cũng vang lên từng tiếng xé gió nghiêng trời lệch đất, vô số đạo thân ảnh giống như châu chấu phóng đi, cuối cùng đều phóng về phía sâu trong Sơn mạch Huyền Âm, ánh mắt bọn họ điều rất điên cuồng.
Mà khi đám người đông như châu chấu này xông vào thì Huyền Âm Sơn Mạch vốn yên tĩnh cũng trở nên náo nhiệt hẳn lên.
Bóng đêm bao phủ Huyền Âm Sơn Mạch khổng lồ, ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống, giống như phủ lên sơn mạch một lớp sa y nhàn nhạt, có vẻ vô cùng tĩnh lặng.
Huyền Âm Sơn mạch này trước đây tuyệt đối là lãnh địa mà Yêu thú hoành hành, cường giả nhân loại cũng không dám ở trong này quá lâu, có điều tối nay hiển nhiên là một tình huống ngoại lệ.
Hưu hưu hưu!
Bầu trời yên tĩnh bỗng nhiên truyền đến những tiếng xé gió cực kỳ dồn dập, nhất thời khiến cho một số Yêu thú cường đại trong núi chú ý. Chỉ có điều còn không đợi những Yêu thú này phát ra tiếng rống giận thì đã phát hiện ở phía xa đã xuất hiện vô số thân ảnh, giống như châu chấu ùn ùn kéo đến. Tiếng xé gió kịch liệt giống như cuồng phong vang lên, chỉ trong khoảnh khắc đã xé rách sự tĩnh lặng ở trong sơn mạch.
Yêu thú cường đại bên trong Huyền Âm Sơn mạch hiển nhiên cũng có chút linh trí, đối mặt với đại quân nhân loại có số lượng cường giả khổng lồ như vậy thì rất lý trí lựa chọn sự im lặng, chỉ có điều cũng không ít Yêu thú xảo quyệt, lặng lẽ ẩn nấp trong rừng rậm, chuẩn b·ị đ·ánh lén một số những cường giả nhân loại riêng lẻ.