Chương 151: Chạy trốn.
"Minh Chủ, nơi này yêu thú đông đảo, Thiên cấp cũng là đầy rẫy như mưa ngoài ra nơi này bá chủ Độc Giác Lôi Nguyên Thú chính là hàng thật giá thật Niết Bàn Cấp yêu thú nếu như chúng ta điên cuồng g·iết chóc, nhất định sẽ chọc giận bọn chúng làm cho bọn chúng luên hợp lại t·ấn c·ông chúng ta, e là..”.
Bạch Thu Nhiên sắc mặt nhưng trọng lên tiếng nhắc nhở.
"Các ngươi lại đi sợ một đám súc sinh này, ta không cần biết các làm bằng cách nào trả giá ra sau, trong vòng ba ngày ta muốn phải tìm ra bọn hắn. Sống phải thấy người, c·hết phải thấy xác”- Kiếm Vô Song trở nên điên cuồng quát lớn.
Từ giờ phút này phương viên vạn dặm tràng đầy bên trong sự g·iết chóc, nơi này túc sát chi khí lang tỏa, một mảnh thiên địa này đã định trước không yên tỉnh.
“Ngươi đi theo ta!”.
Kiếm Vô Song trong bụng một luồng nộ hỏa không biết trút đi đâu, liền nhìn về phía Lâm Tâm Như bên cạnh lên tiếng, sau đó một cái cung điện nhỏ cở nấm tay từ mi tâm bay ra, nó cấp tốc biến lớn rồi thẳng tấp sừng sửng trên đại địa. Kiếm Vô Song nhanh chân đi vào bên trong thân hình biến mất.
Lâm Tâm Như lúc này tâm tình hết sức phức tạp, năm xưa nàng vì thiên phú của Lý Thiên Vũ không được mà từ bỏ, nàng lựa chọn người càng thêm ưu tú chính là Kiếm Vô Song thiên tư và thân phận của hắn phải cao hơn Lý Thiên Vũ không biết bao nhiêu lần.
Nhưng chính người mà xem là thiên tài kia lại bị Lý Thiên Vũ đánh bại, dù là hắn cùng người khác liên thủ, nhưng không vì vậy mà xem thường Lý Thiên Vũ vì hắn hiện tại chỉ là Địa Nguyên Cảnh đỉnh phong mà thôi vẫn chưa phải là bán bộ Thiên Nguyên Cảnh, do dù vậy thực lực đã có thể xem là miễn cưỡng sánh ngang với Kiếm Vô Song rồi.
Nếu như để cho Lý Thiên Vũ trưởng thành chắc hẳn lại là một cự phách chóng đở một phương tại Thương Nguyên, dặm chân một cái sẽ làm toàn bộ Thương Nguyên Giới rung chuyển.
Vốn nàng với tư sắc khuynh thành này rất được Kiếm Vô Song thưởng thức, hắn chưa từng làm gì quá phận với nàng luôn là dùng ngữ khí ôn tồn lễ độ khi gặp nàng, nhưng bây giờ tất cả chuyện này là do nàng mà ra, Thiên Minh và Lý Thiên Vũ thành ra cục diện như thế này chẳng phải nàng ban cho.
Người mà luôn khách khí với nàng luôn không làm những gì quá phận với nàng nhưng hôm nay nàng chắc hẳn khó thoát tai kiếp. Lâm Tâm Như cắn răng một cái trên khóe mắt tràng ra hai giọt nước mắt nàng liền lấy tay lau khô, hai chân không tự chủ được mà cứ bước vào trong cung điện to lớn phía trước.
Nửa ngày sau!
Kiếm Vô Song từ bên trong cung điện bước ra, tinh thần thoải mái vô cùng, trên miệng lộ ra một nụ cười hài lòng, hai chân bước nhiên một bước trăm trượng thân hình Kiếm Vô Song rất nhanh liền biến mất.
Bên trong cung điện là một căn phong vô cùng xa hoa, bên trên chăn gối điều làm từ nhung lụa, bên trên tường và nội thất điều là một màu vàng nhạt tôn lên vẻ quý phái và hoàng gia, hai bên là hai viên dạ minh châu phát sáng cả căn phòng.
Phía dưới đất lúc này là một bộ hoa phục lộng lẩy của nữ nhân nằm ngổng ngang không theo quy luật, bên trên giường là một nử nhân hai tay ôm gối nước mắt nhèm nhụa, tóc tai bù xù trên mặt và cả tay chân đều có những vết bầm tím loang lổ, nếu như nhìn kỹ trên chăn là một ít máu tươi còn lưu lại điều này chứng tỏa tấm thân xử nữ của nàng ta đã không còn vừa bị Kiếm Vô Song c·ướp đi.
Nàng chính là Lâm Tâm Như.
...
Bên ngoài thời gian nữa ngày thời gian đã quá đủ cho bọn người Thiên Minh t·hảm s·át nơi này, trên đất máu tươi t·hi t·hể yêu thú và cả nhân loại đầy đất, nơi này chắc hẳn vừa sảy ra đại chiến kịch liệt.
Cả không gian tràng đầy mùi vị huyết sát chi khí, tiếng kêu rên van lên đầy trời, tiếng bước chân yêu thú tiếng la thảm vủa nhân loại khi bị yêu thú chấn sát và cả tiếng yêu thú không can lòng ngã xuống, làm cho nơi này tràng ngập máu tươi chi vị, một tràng cảnh c·hết chóc đang xảy ra.
Không một ai hay biết phía dưới đất những máu tươi kia nhanh chóng bị hút khô, mặt đất hiện lên những đường vân kỳ lạ.
...
“Hạ cô nương, Thiên Minh là điên rồi sao? Lại cam động cam hoa như thế này, tạp nên một chàng cảnh đồ sộ như vậy, không sợ chúng yêu thú cùng nhau phản công hay sao?’’.
Nhã Hân Vy từ xa nhìn tràng cảnh này chân mài nhếu lại, lên tiếng.
“Kiếm Vô Song bị Lý Thiên Vũ chọc điên lên rồi, hắn đã mất lý trí trong đầu hắn bây giờ chỉ có chấp niệm nhanh chóng tìm ra Lý Thiên Vũ mà thôi. Nếu như Thiên Minh hành động nhanh giải quyết toàn bộ yêu thú ở đây thì dễ, nếu như hành động chậm một tý hậu quả chắc hẳn khó lường. Lý Thiên Vũ quả thật lợi hại có thể trốn đến tận bây giờ Thiên Minh không tìm ra được”- Hạ Như Ảnh nói.
...
Quả thật tốc độ mà Thiên Minh t·hảm s·át yêu thú là rất nhanh, chỉ mất gần một ngày thời gian mà thôi, hầu như đã là t·hảm s·át toàn bộ yêu thú ở đây, bên phía Thiên Minh cũng không dễ chịu hơn khi hơn ba thành võ giả cũng đã bồi tán theo đám yêu thú này.
Tuy t·hảm s·át diễn ra vô cùng khóc liệt, thiên khung oán khí đầy trời nhưng đến cả một cộng lông của Lý Thiên Vũ cũng không thấy đâu, hắn tận bây giờ ở đâu vẫn còn là một ẩn số.
“Minh chủ, tất cả yêu thú tại nơi này đã bị trấn sát chỉ còn lại duy nhất một con yêu thú Niết Bàn cấp vẫn còn sống mà thôi, hẳn là Lý Thiên Vũ đang ở đó”- An Nhiên nói.
Kiếm Vô Song ngưng trọng nhìn về phía xa trên một ngọn núi cao ngất, nơi đó chính là ngọn sơn phong cao nhất ở nơi đây, nơi này nhìn qua nơi đó có rất nhiều tia sét đánh xuống tạo nên một cảm tượng vô cùng đồ sộ, bên trên thỉnh thoảng lại vang lên tiếng thú rầm và cả Yêu khí ba động mãnh liệt.
Nơi đây chính là nơi ở cũng là căn cứ của bá chủ hơn vạn dặm xung quanh nơi này nó chính là Độc Giác Lôi Nguyên Thú.
Độc Giác Lôi Nguyên Thú là một loại Yêu thú tương đối kỳ lạ, nó không lấy huyết nhục làm thức ăn mà là nó lấy sấm sét làm thức ăn. Yêu thú này thực lực cường hãn, bên trên đỉnh đầu có một cái sừng nó cũng là tinh hoa lôi đình mà Yêu thú này ngưng luyện qua rất nhiều năm cũng là một nguyên liệu luyện khí cực kỳ tốt.
Nhìn theo tình hình mấy ngày qua, hẳn là nó đang giai đoạn mấu chốt đột phá, đây cũng là lúc suy yếu nhất của nó cũng là lúc mà Thiên Minh có thể dễ dàng trấn sát nó.
Theo tình hình hiện tại, thật là trùng khớp nếu như đúng như hắn suy nghĩ là Lôi Thú này hai ngày trước cơ may đụng phải Lý Thiên Vũ và nuốt hắn vào bụng mà luyện hóa năng lượng Lôi đình của hắn cộng thêm tu vi đạt đến Niết Bàn cấp nhất tinh đỉnh phong của nó quả thật có thể thử xung kích cảnh giới một lần.
Nghĩ đến đây Kiếm Vô Song cười lạnh một tiếng, Độc Giác Lôi Nguyên Thú toàn thân điều là bảo nhân cơ hội này ngược xác nó luôn, với lại Lôi thú này cường hãn như vậy nếu như làm võ hồn cũng thật sự chờ mong.
Kiếm Vô Song sát khí đằng đằng thân hình phóng lên cao hướng về phía Lôi thú bay qua.
Thân hình hắn dừng lại giữa không trung, ánh mắt nhìn vị trí trung tâm, ở đó có một đỉnh núi dựng đứng tách biệt, trên đỉnh núi đó có ánh sáng màu bạc nhàn nhạt, hắn vừa nhìn qua đã biết ánh bạc đó thực chất là lôi mang di động.
Hơn nữa, trên núi kia, Kiếm Vô Song liền có thể nhận thấy khí tức cuồng bạo như sấm sét, khí tức đó khiến hắn lạnh cả sống lưng. Nếu đoán không sai, đó chính là mục tiêu lần này của hắn Độc Giác Lôi Nguyên Thú.
Cự thú này toàn thân màu bạc trên tráng lại có một cái sừng màu bạc nhô ra, bên trên lôi điện vô cùng cuồng bạo, lôi quang không ngừng lưu chuyển trên thân thể, từng tia chớp không ngừng bắn ra, kéo theo năng lượng ba động kịch liệt. Da của cự thú này không phải là lông bình thường mà giống như một lớp tinh giáp bằng lôi đình, vô cùng đặc biệt.
Lôi thú dáng vẻ trầm ổn, hung tợn mở rộng miệng, lôi quang lấp lóe không ngừng, phảng phất khi há miệng ra liền có thể bắn ra lôi quang uy lực kinh người vậy.
Dáng vẻ bề ngoài này là Yêu thú uy mãnh quái dị, chỉ cần nhìn ngoại hình đã khiến người khác biết rằng, cự thú này vô cùng đặc biệt và vô cùng cường hãn.
Độc Giác Lôi Nguyên Thú thân thể to lớn, đang nằm dài trên đất nó đang toàn lực trùng kích cảnh giới, nó lúc này chính là lúc suy yếu nhất của nó chỉ cầm một tên bất kỳ võ giả nào cũng có thể g·iết nó, nên lần đột phá nào nó cũng phải hết sức thận trọng.
Kiếm Vô Song cười lạnh một cái chuẩn bị ra tay kết liễu nó, thì phần bụng đột nhiên vô vàng tia sáng nổ bắn tứ phía, bên trên phần bụng như Lôi đình này lập tức một vết rạng nứt hiện ra.
Ầm!
Thân thể Lôi Thú lập tức nổ tung, một luồng kiếm khí khủng bố từ thể nội bạo phát ra bên ngoài xoắn nát thân thể nó và cả chiếc sừng duy nhất trên tráng của nó cũng b·ị c·hém rơi ra bên ngoài.
Ngay sau đó có từ bên trong phần bụng Lôi thú bay ra một nam tử toàn thân áo trắng trên tay là một đoàn lôi quang tự như là lôi cầu, từ trong đám lôi quang đó hắn có thể cảm nhận được lôi lực vô cùng cưỡng hãn, cũng vô cùng thuần khiết.
Thân ảnh đó vừa xuất hiện liền phất tay bắt lấy độc giác của Lôi thú cầm trong tay, sau đó trên mi tâm con mắt thứ ba mở ra thu toàn bộ mảnh vở thân thể của Lôi thú vào trong, làm xong tất cả hắn liền nhẹ gật đầu sau đó nở ra một nụ cười mĩm.
“Lý Thiên Vũ ngươi chưa c·hết”.
Kiếm Vô Song vừa dự định ra tay trấn sát Lôi thú đột nhiên dị biến đột khởi, làm hắn cũng ngây người không hiểu chuyện gì sảy ra, đến khi nhìn thấy thân ảnh kia liền mừng rỡ như điên quát lớn.