Chương 150: Đồ thần.
Thân hình hắn cưỡng ép ổn định lại, nhưng sau đó lại phun ra một ngụm máu tươi, bên trong máu tươi còn lẫn một chút điện quang và hàn băng mảnh vụn, hiển nhiên bên trong cơ thể Kiếm Vô Song đã bị một lượng lớn lực lượng băng lôi xâm thực.
Kiếm Vô Song chùi đi v·ết m·áu trên khóe miệng, sắc mặt trở nên vặn vẹo dữ tợn. Hắn gắt gao nhìn Lý Thiên Vũ đang ở trên trời, lửa giận trong lòng rốt cuộc đã che vùi lý trí, lập tức âm trầm quát:
“Bày trận!”.
Trải qua một kích vừa rồi, hắn bị Lý Thiên Vũ đánh cho đầu choáng mắt hoa, hắn đường đường là một trong những Minh chủ cường đại nhất Cổ La Bí Cảnh này mà bị một tên chưa vào Thiên Nguyên Cảnh đánh cho chặt vặt như vậy, nếu như không có thánh thể hắn nhất định trọng thương thậm chí có thể m·ất m·ạng.
Dù hắn đã thôi động thánh thể đến cực hạn vẫn bị một kiếm vừa rồi đánh cho thánh thể sụp đổ, hẳn là một thời gian dài không thể sử dụng được thánh thể.
“Rõ!”.
Những cường giả còn lại của Thiên Minh đã bị màn chiến đấu này chấn động đến mức tâm thần run rẩy. Chỉ có điều bọn chúng dù sao cũng không phải là thế lực bình thường, lúc này liền nhanh chóng ổn định tâm thần, sau đó quát khẽ một tiếng, thân hình nhanh chóng tản ra, nhanh chóng kích mở đại trận oanh sát Lý Thiên Vũ cùng Hàn Tĩnh Chi hai người.
Giữa không trung, Lý Thiên Vũ nhìn thấy một tràng cảnh này hắn vốn không một tý nào sợ hải hay chấn kinh mà lại lộ ra vẻ bình tỉnh vô cùng. Hàn Tĩnh Chi cũng hư không bước chân đi về hướng Lý Thiên Vũ cả hai sóng lưng thẳng tấp nhìn về bọn người Thiên Minh.
Số lượng cường giả Thiên Minh ở đây cũng không ít, hơn nữa mỗi người đều có chút bản lĩnh, nếu như bọn hắn thực sự tạo thành đại trận thì mình sẽ gặp trở ngại không nhỏ, thậm chí muốn rời đi cũng rất khó khăn, tình huống như vậy hiển nhiên hắn cũng không muốn nhìn thấy.
Đột nhiên tâm thần Lý Thiên Vũ kịch chấn, một cổ cảm giác vô cùng nguy hiểm ập đến cổ cảm giác này như là tử thần đang kề lưỡi hái trước cổ bất cứ lúc nào cũng có thể lấy mạng hắn.
“Đây là trận gì?”.
Hàn Tĩnh Chi bên cạnh dường như cũng nhận ra điều gì nên trước hết quan sát xung quanh, thấy bọn Thiên Minh cử động nghi hoặc lên tiếng.
"Ngàn linh hồn làm trận nhãn, hai mươi vị Thiên Nguyên Cảnh làm trận cơ, lấy máu kích hoạt đại trận. Nó là Tử Thần Sát trận”.
Lý Thiên Vũ một bên lời nói vô cùng ngưng trọng, một bên nắm lấy tay Hàn Tĩnh Chi cấp tốc hướng về đỉnh đại trận chạy đi, mang là khi đại trận hoàn toàn bị phong tỏa cả hai bọn hắn liền có thể chạy đi.
Tử Thần Sát Trận chính là một trong thập đại sát trận uy danh lừng lẫy của Thương Nguyên Giới, số lượng người hiến tế càng đông và người thủ trận tu vi càn cao uy lực càng lớn.
Năm xưa tương truyền rằng có một cổ thế lực vì đối phó một vị Thần mà hiến tế hơn ngàn vạn sinh linh, lấy hai mươi vị Thiên Kiếp Cảnh làm trận cơ liền trực tiếp oanh sát một vị thần.
Phải biết sự chênh lệch của Thần và Thiên Kiếp Cảnh là một cái lệch trời khó mà qua được, phải nói rằng trong mắt Thần ai chưa đạt tới Thần cấp điều liền là sâu kiến tùy tiện một hơi thở cũng đủ g·iết c·hết vạn lần. Sự chênh lệch như vậy mà đám người Thiên Kiếp Cảnh vẫn có thể đồ thần đó chính là dựa vào kỳ tích mà Tử Thần Sát Trận mang lại.
Lý Thiên Vũ và Hàn Tĩnh Chi bên trong đại trận thân thể hóa thành một điểm sáng nhỏ cấp tốc hướng phái trên bay đi, với tốc độ cực kỳ kinh khủng, tuy tốc độ nhanh thì nhanh thật nhưng lại không bằng tốc độ trận pháp khép kính.
Khi cả hai còn cách nơi mà trận pháp khép lại chưa tới ba trượng thì màng sáng đã bắt đầu đến điểm dừng màn sáng chỉ còn lại không quá ba thước khoảng trống, với tốc này Lý Thiên Vũ chắc hẳn không thoát ra được, nếu thật như vậy cả hai bọn hắn nhất định kết cục không mấy tốt đẹp.
Chân Khí bên trong cơ thể Lý Thiên Vũ đã còn sót không bao nhiêu, nhờ vào cuồng cuộng không dứt Linh ấn và Thánh Nguyên không giờ khắc nào mà không chuyển hóa Chân khí nhờ vậy hắn mới có thể miễn cưỡng chèo chống đến giờ.
Lý Thiên Vũ thôi động toàn bộ Chân Khí bên trong cơ thể, chân khí lưu động mảnh liệt trào lên thái dương pháp ấn, thái dương pháp ấn lập tức phát sáng một luồng sóng nhiệt cấp tốc tràng ra bên ngoài, phía sau hư ảnh Kim Quang Chu Tước lại một lần nửa xuất hiện.
Từ thân thể Kim Quang Chu Tước một cổ sóng nhiệt lan tràng ra bên ngoài tạo thành một biển lửa bao phủ bầu trời, khí tức cực nóng bao phủ không gian luyện háo hết thải những gì nằm bên trong đó.
“Chu Tước Chi Hỏa”.
“Chu Tước Liệu Nguyên”.
Hai đại tuyệt cường thần thông phát ra, làm cho không gian cũng vì vậy mà vặn vẹo, kinh khủng nhiệt độ làm cho người khác phải chấn kinh giờ phút này nó liền cấp tốc thu hẹp, phạm vi nhỏ lại một tí nào là nhiệt độ càng trở nên bạo ngược lực luyện hóa càng thêm cuồng bạo.
Rất nhanh phạm vi chỉ còn lại bán kính mười trượng, giờ phút này uy lực nó đã gấp mười lần lực luyện hóa của Phần Thiên Thuật, rất nhanh phạm vi nó chỉ còn lại bán kính mười centimet (cm) mà thôi nhưng lực hửu hóa và luyện hóa của nó phải nói là vô cùng khủng bố như là một cái mặt trời thu nhỏ, với một cái mặt trời vỏn vẹn chỉ 20cm này liền là Niết Bàn tam trọng cảnh gặp cũng phải biến sắc.
Kim Quang chu Tước miệng ngậm một cái mặt trời nhỏ mày, nó ngửa miệng lên trời hướng về nơi tiếp giáp khép lại của đại trận, một hơi một phun ra, Lý Thiên Vũ đưa bàn tay bắt lấy mặt trời nhỏ này cánh tay đưa ra, thân như là chu tước lăng thiên với tốc độ nhanh hơn trước gấp mười phóng đi.
Phốc!
Màn sáng đại trận vừa mới hình thành trạng thái còn chưa ổn định, noa vốn chưa phát ra vòng bảo hộ mạnh nhất liền bị mặt trời nhỏ đánh trúng liền b·ị đ·ánh nát lập tức thủng ra một lổ nhỏ vừa vặn thân thể Lý Thiên Vũ cùng Hàn Tĩnh Chi xuyên qua, nó liền cấp tốc lành lại như là chưa có chuyện gì xảy ra.
Lý Thiên Vũ vừa thoát ra bên ngoài, thân thể hắn vốn đã cạn kiệt chân khí không thể chiến đấu mà Hàn Tĩnh Chi một mình cũng không thể vừa đánh vừa bảo vệ Lý Thiên Vũ, nàng liền đưa tay bắt lấy hắn rồi thân hình phóng lên cao hóa thành một vệt lam quang hướng về nơi xa cấp tốc rời đi, rất nhanh thân ảnh hai người liền đã biến mất tại chân trời.
“Hắn trốn”.
Kiếm Vô Song ngẩn ngơ, ngơ ngẩn nhìn chàng cảnh này, hắn không tin được hai người Lý Thiên Vũ và Hàn Tĩnh Chi dễ dàng như vậy trốn đi. Nhưng rồi sắc mặt hắn nhanh sầm lại, miệng quát lớn:
“Nhanh, truyền lệnh của ta vận dụng toàn bộ lực lượng của Thiên Minh, bằng mọi giá phải tìm ra hai tên kia, dù là lật tung ba tất đất cũng phải tìm ra bọn chúng”.
Kiếm Vô Song tức giận không thôi, rõ ràng là Tử Thần Đại Trận đã mở ra nhưng lại để hai người bọn họ đào tẩu, thanh âm của hắn khàn đặc như là tử thần lên tiếng.
Đám người Thiên Minh nghe thấy Minh chủ quát lớn, toàn thân kịch chấn, đại trận sừng sửng thiên địa cũng theo đó tiêu tán, đại trận đã được thu hồi.
Một cột sáng màu đỏ nhưu máu phóng thẳng lên cao vạn trượng thiên khung nổ tung, bên trên sương mù nhanh chóng hợp lại thành một chữ Thiên, ngay sau đó bốn phương tám hướng vô số thân ảnh ngang trời phóng đi như là sao băng rơi hạ hướng về phía Lý Thiên Vũ biến mất nhanh chóng đi qua.
Cột sáng màu đỏ chính là lệnh triệu tập cao nhất của Thiên Minh nó đại diện cho sát lệnh, phong sát một ai đó với tư cách cao nhất, một khi nó xuất hiện chính là điều động toàn bộ lực lượng của Thiên Minh t·ruy s·át một người nào đó đến c·hết không thôi.
Kiếm Vô Song thân thể cũng phóng lên cao hóa thành một điểm sáng đuổi theo, rất nhanh thân ảnh hắn cũng biến mất tại chân trời.
Đã một ngày trôi qua, cho dù đám người Thiên Minh có tìm cách nào cũng không tìm thấy Lý Thiên Vũ, cho dù bọn hắn đã phong tỏa phạm vi vạn dặm xung quanh nhưng vẫn không hề tìm ra, cứ như là Lý Thiên Vũ và Hàn Tĩnh Chi vốn không tồn tại vậy.
Một ngày qua bọn người Thiên Minh cũng đã tìm kiếm rất kỹ, dù là ngọn gió cành cây cũng đã lật ngược mà tìm, kể cả hang động lớn nhỏ, kể cả một cái hang chuột cũng bị lật tung, bọn hắn rất chắc chắn Lý Thiên Vũ vẫn chưa rời khỏi phạm vi vạn dặm nơi này, bọn hắn phong tỏa rất nghiêm ngặt dù là một con ruồi cũng không thoát được.
"Hắn đâu?”.
Đó cũng là nghi hoặc chung mà tất cả bọn người Thiên Minh có cùng chung ý nghĩ, bọn hắn rất đau đầu nếu như không tìm ra hai người Lý Thiên Vũ nhất định bọn họ sẽ bị vạ lây, bị Kiếm Vô Song giận cá chém thớt.
“Mịn chủ, có khi nào hai người bọn họ sau khi giao đấu với người bị trọng thương đào tẩu, lại xui xẻo chạy vào địa bàn của con Yêu thú cường đại nào đó bị nó ăn thịt rồi không?”.
Bạch Thu Nhiên bên cạnh Kiếm Vô Song đột nhiên nghĩ đêna điều này, liền lên tiếng nói.
“Đúng vậy Minh Chủ, chắc thực lực của người cái thế giao đấu với người hẳn là cũng bị trọng thương cũng có khả năng rơi vào độc thủ của Yêu thú”.
An Nhiên bên cạnh cũng phụ họa theo.
Kiếm Vô Song nghe thấy lời nói cảm thấy cũng vô cùng có lý, thực lực vủa hắn như thế nào hắn biết rõ hắn quấn lấy một con Niết Bàn Cấp yêu thú còn được huống hồ gì đám người Lý Thiên Vu tu vi còn thấp hơn hắn nhiều, nghĩ đến đây sắc mặt hắn hơi hòa hoản lại, dòng suy nghĩ mới thông thuận, lên tiếng:
“Cho dù là c·hết cũng phải thấy xác, mau tìm đến tất cả yêu thú bên trong phạm vi vạn trượng xung đây toàn bộ g·iết sạch tìm cho ra bằng được tên kia”.