Chương 149: Thần Kiếm Ngự Lôi Chân Quyết.
Ở giữa luồng sáng một thân ảnh bạc không bay lên, phía sau lưng chính là một thanh trường kiếm của cấp tốc theo sau, trong nháy mắt liền bay đến cao vạn trượng trên không khí thế hạo hãn phát ra.
“Cái gì? Thế mà không c·hết!”- Kiếm Vô Song khi nhìn thấy rõ thân ảnh kia, lập tức nhãn quang ngưng tụ.
Bởi vì đạo này xông lên thân ảnh, chính là Lý Thiên Vũ.
Giờ phút này Lý Thiên Vũ thân hình hơi có vẻ yếu nhược nhưng lại khí thế vô song, trên thân quần áo còn lưu lại một ít vết rách do kiếm khí chém lưu lại, bên trên khóe miệng còn có v·ết m·áu đọng lại chứng tỏa Lý Thiên Vũ cũng chịu không nhẹ thương thế. Nhưng cũng không vì vậy làm cho Lý Thiên Vũ mất đi chiến lực, ngược lại làm hắn chiến ý càng thêm mảnh liệt.
Lý Thiên Vũ trên không trung khí hải điên cuồng vận chuyển, chân khí bên cơ thể bị thôi động đến cực hạn, mi tâm con mắt thứ ba lập tức mở ra, khí tức của Lôi nhãn cuộng trào phóng lên tận trời.
Ầm ầm!
Thiên khung mây đen lại kéo tới, bên trên sấm chớp rền vang từng tia lôi điện như là từng con lôi xà điên cuồng chạy loạn, thiên khung tràng đầy khí tức hủy diệt.
Thùng thùng!
Không gian đột nhiên vang lên tiếng tim đập làm cho không khí xung quanh thêm phần quỷ dị và ngật thở, tiếng tim đập vang lên bên trên thiên khung sấm chớp như là cộng hưởng mỗi một tiếng tim đạp kèm theo là một t·iếng n·ổ mạnh của lôi đình làm cho thanh thế thêm phần to lớn.
Thùng thùng!
Ầm ầm!
Lại một tiếng tim đập và tiếng sấm cộng hưởng cùng vang lên.
Lý Thiên Vũ đang ở trên cao vạn trượng, thân hình cô độc hai tay chấp phía sau lưng, mi tâm con mắt thứ ba đã mở ra đến Lôi phạt chi lực tràng ngập thiên khung tiếng sấm rền nổ tung cả thiên địa.
Lôi đình kiếm tâm cũng theo đó rung động kịch liệt làm cho Lôi đình bên trên thêm phần túc sát, sắc bén vô song xuyên phá tất cả, mi tâm Linh ấn cũng phát sáng đến cùng cực, đan điền bên trong một viên châu hai màu đen trắng nó chính là Thiên Ma Hổ Thánh Nguyên cũng bị thôi động đến cực hạn.
Xung quanh chân khí cũng được vận chuyển đến tận cùng, hai màu khí lưu bay đầy trời thiên khung dị tượng lại thêm kinh người, hai màu khí lưu đen trắng cùng giao thoa làm cho hắc vân cũng chuyển sang hai màu trắng đen, bên trong Lôi điện lập lờ như là Lôi xà đen nhâm nhoe con mồi đợi chờ một màng xâm thực.
Hàn Tĩnh Chi nhìn thấy như vậy liền hưng phấn không thôi, Lý Thiên Vũ cường đại cũng thứ nàng làm kiêu ngạo, chỉ vì Lý Thiên Vũ là của nam nhân trong lòng, hắn càn cường đại chứng tỏa nàng có con mắt rất tốt, ca ca nàng càng thêm thưởng thức người em rễ này.
Nhưng nàng cũng rất ngạc nhiên, chẳng phải Lý Thiên Vũ là âm dương thần ấn hay sao? Nhưng sao lại có thể phát ra Thiên phatn chi lực mà cái này uy lực có thể ngang với một tên thiên tài có được Thiên cấp thượng phẩm pháp ấn thuộc tính lôi cực hạn cũng có thể liều mạng với Thần cấp Lôi đình pháp ấn.
Linh quan chợt lóe, nàng liền nhớ lại lúc trước ở Thiên Sát Chi Địa Lý Thiên Vũ đã từng bị một đầu Thiên Diễn Lôi Long đoạt xá, may mắn là tai qua nạn khỏi, chắc hẳn có liên quan đến lần đó.
Suy nghĩ của nàng vẫn chưa kết thúc, nàng liền cảm nhận được một luồng sắc bén chi ý truyền tới, nàng lại thêm một lần nửa ngạc nhiên lầm bầm:
“Lôi đình kiếm tâm”.
Không ngờ Thiên Vũ đại ca lại có cơ duyên tu luyện ra kiếm tâm mà còn là Lôi đình chi lực ẩn chứa bên trong một tia áo nghĩa cộng thêm cái này hắn đã có thể thay thế pháp ấn, mà có thêm một cái cường đại năng lực có thể so sánh ngang với Thần cấp Lôi Phạt Pháp Ấn.
Vèo vèo!
Trên cao cuồng phong chợt nổi, thân hình Lý Thiên Vũ bạc không thẳng tấp trường kiếm chậm rãi bay lên, mũi kiếm chỉ không, tay nhanh chóng kết một loạt ấn quyết vô cùng phức tạp.
“Hạo Đảng Thiên Uy”.
Trong phút chốc, tiếng sấm đì đùng, bên rìa đám mây chớp nháng xoẹt không ngừng, lôi đình chi lực rạch ngang đất trời, cuồng phong nối lên ầm ầm. Chỉ trong nháy mắt, thân thể Lý Thiên Vũ rung động, mặt trắng như giấy, một kích này hắn đã cố hết sức nhưng không biết thành công hay không.
“Thần Kiếm Ngự Lôi Chân Quyết” là võ kỹ công phạt vô thượng đạt đến Thánh cấp thượng phẩm cấp bậc, dùng thân thể này của Lý Thiên Vũ để dẫn phát uy lực của trời đất, với hắn lúc này quả thật chính là đang đánh cược mạng sống của mình.
Nếu Lý Thiên Vũ có thể chống đở được uy lực của Thiên Phạt và phát ra một kích này thì chắc hẳn người phải nhượng bộ thối lui chính là Kiếm Vô Song, nếu như chính Lý Thiên Vũ không thể chịu được lực lượng xâm thực thân thể thì người g·ặp n·ạn chính là hắn.
Với người mang theo uy lực Thiên Phạt của Thiên Diễn Lôi Long và cả Lôi đình kiếm tâm và lại có được Long tộc thể phách thì hắn có tư cách thử một lần.
Thùng thùng! Ầm ầm!
Tiếng tim đập vẫn vang lên, làm nên nơi này một mảnh áp lực vô hình.
Lúc này, Lý Thiên Vũ cảm nhận bên trong mây đen đầy trời này có một sức mạnh lớn lao vô hạn như cơn sóng hung dữ mênh mông mà không hề bình tỉnh ập đến, toàn thân trên dưới người ngoài không thấy chút gì khác lạ, thế nhưng bên trong khí huyết đang sôi lên, tựa hồ muốn luồng đại lực này phá banh ra. Tiếng gió gào thét, sấm vang chớp giật, nàng bay lên trên cao, trong lúc hoảng hốt tựa hồ thấy mình như một cọng cỏ nhỏ vô lực trong bão táp.
“Oành”
Một tiếng sấm nổ vang trời diễn ra, lập tức một đạo lôi đình từ bên trên đánh xuống nối liền thiên khung với Lăng Không Kiếm, một màng này tựa hồ nổ rách bầu trời phía trên, mỗi ngưỡi đều lờ mờ cảm thấy đất dưới chân nhè nhè rung động, tựa như lôi thần thượng cổ bị con người quấy phá giấc ngủ say đang tức giận trừng phạt kẻ dám q·uấy r·ối giấc ngủ của hắn.
Trong nhất thời, mọi người điều chấn kinh mà biến sắc!
Lý Thiên Vũ toàn thân kịch chấn, bị một đạo Lôi điện đánh trung thân thể khẻ lão đảo nhưng lại vô cùng rắn rổi, thân thể cảm nhận được sự tê dại mà Lôi điện mang tới, hắn từ trước đến giờ chỉ dùng Lôi điện đánh người chứ đây là lần đầu tiên bị Lôi điện đánh chính mình, đến lúc này hắn mới cảm nhận được uy lực hủy diệt của Thiên Phạt chi lực thật sự không mấy dể chịu.
Kiếm Vô Song nhìn thấy một màn này liền lông tơ dựng đứng, thân thể nhẹ rung hắn cảm nhận được một tia t·ử v·ong tràng đầy cơ thể, một kích này nếu như bổ xuống hắn c·hết chắc.
Thân thể Kiếm Vô Song kim quang lóa mắt, bề mặt thân thể lập tức chuyển thành màu vàng kim, phía sau lưng hắn một hư ảnh vao ngàn trượng trong giống hắn như đúc cgir khác mổi trên thân hư ảnh này thần thánh đến cực hạn.
“Thánh thể”.
Xung quanh mọi người điều chấn kinh lên tiếng, bọn họ điều nghe phong phanh rằng tứ đại Minh chủ ở bên trong Cổ La Bí Cảnh này điều có Thánh thể, nhưng đó chỉ là nghe nói chưa một ai tận mắt thấy, bây giờ chính Kiếm Vô Song đã hiện ra làm cho toàn trường oanh động bàn tán xôn xao.
“Kiếm Vô Song ngươi chính là người đầu tiên nếm thử nó, tận hưởng đi”.
Kiếm Vô Song đang tụ lực để chóng chọi lại với một kiếm này thì thanh âm của Lý Thiên Vũ vang lên rung trời, rồi từ thiên khung một đạo kiếm lôi rạch phá mây mù, phá tan thiên khung chém nát tất cả hướng về Kiếm Vô Song bổ xuống.
Oành!
Tốc độ của kiếm lôi vô cùng nhanh chóng như là kinh lôi, khi nghe tiếng kinh lôi nổ ra thì đạo công kích liền đã lao tới, Kiếm Vô Song vốn chưa kịp chuẩn bị tốt liềm nghe một tiếng oanh minh thân thể liênd bị oanh trúng, thân hình hắn như là đạn pháo bị nện xuống đại địa, bụi mù bay tứ tán.
Thiên khung dư uy vẫn còn, sấm chớp nổ đùng đòn, cuồng phong còn cực kỳ khủng bố, chỉ có điều nhịp tim kinh khủng kia lại không còn nghe thấy, Chân Nguyên, Lôi Đình nổ tung bên trên không trung lúc này hình thành một mảnh hủy diệt phong bạo quét sạch phương viên ba ngàn trượng xung quanh nơi này.
Tiếng kinh hô vang lên, lập tức bốn bề điều từng trận kinh hô, tất cả mọi người đều chấn kinh tột độ.
Đám người kh·iếp sợ không thôi, tình hình chiến đấu thật sự là thay đổi trong nháy mắt, trước đó vẫn là Lý Thiên Vũ vốn là không chịu nổi một kích, trong chớp mắt liền lại đánh cho Kiếm Vô Song không kịp trở tay.
Ánh mắt từng người quét qua Lý Thiên Vũ điều lộ ra vẻ mặt kỳ dị, một tên Địa Nguyên Cảnh đỉnh phong lại đánh cho Kiếm Vô Song thành ra thế này thật là bất khả tư nghị, hiện tại hắn chỉ là Địa Nguyên Cảnh nếu bước vào Thiên Nguyên Cảnh thì còn mạnh đến đâu có hay không đem Kiếm Vô Song ngược đến c·hết.
Vô số ý nghĩ lướt qua trong đầu mọi người, điều không ngoại lệ chính là nghĩ Lý Thiên Vũ là mạnh cở nào, lợi hại bao nhiêu tương lai ra sao mà thôi.
Bên trong những ánh mắt kh·iếp sợ đó lại có một ánh mắt tường hòa nhẹ mĩm cười, nàng ta chính là Nhã Hân Vy nàng vẫn luôn tin tưởng hắn như là Hàn Tĩnh Chi tin tưởng Lý Thiên Vũ vậy, thấy Lý Thiên Vũ xuất ra tuyệt cường một kiếm nàng liền vô cùng hưng phấn, càng quyết tâm hơn sự trưởng thành và cường đại đee đuổi theo bước chân của hắn.
Bên dưới đại địa lúc này đã bị Kiếm Vô Song nện thành một bãi bình nguyên, vô tận đất đá văng lổm chổm, bụi mù bay tán loạn, cổ thụ và cả sơn phong bên trong phương viên trăm trượng điều hóa thành cát bụi bay tứ tán không còn sót lại thứ gì, chỉ còn lại một cái hố sâu ngàn trượng bên dưới lồng đất mà thôi.
Kiếm Vô Song một lần nửa b·ị đ·ánh tiến nhập lòng đất, thân hình hắn lúc này đã bị kiếm lôi đánh cho tê dại không thôi, lần trước bảo thuật của Hàn Tĩnh Chi gây tổn thương cho hắn vẫn còn, cộng thêm một lần này hắn lại thụ không nhẹ không thương thế.