Chương 148: Chết sao?
Sắc bén kiếm thế, làm cho phía dưới đại địa cùng sơn lâm, cũng bắt đầu b·ị c·hém nát thành mảnh vụn bay tán loạn trong không khí.
Một kiếm này xuất ra dường như muốn cắt thiên địa ra làm hai, uy thế cực kỳ kinh khủng làm cho ai thấy cũng phải kinh hồn tán đảm hoản sợ không thôi.
Một kiếm này kinh thiên động địa, cho dù là lão quái một đời chìm đấm bên trong Thiên Nguyên Cảnh cường giả, đều là tâm thần kịch chấn, mặt hiện kinh dị chi sắc.
Hàn Tĩnh Chi vô cùng lo lắng, một kích cường đại như vậy Lý Thiên Vũ làm sao có thể đở được, ngoài việc tin tưởng hắn ra thì nàng đã không thể làm gì được, chỉ vì Thiên Trúc Kiếm Vũ đã đến trước mặt Lý Thiên Vũ, dù nàng muốn ra tay trợ giúp cũng lực bất tòng tâm.
Trong điện quang hỏa thạch, Lý Thiên Vũ một bên thân hình nhanh chóng thối lui, vừa bắt đầu toàn lực phòng ngự, trên khuôn mặt hắn lộ ra vẻ nặng nề, một kích này hẳn là không mấy dễ chịu.
“Tứ Tượng Đăng Thiên Tràng”.
Lý Thiên Vũ quát lớn một tiếng, xung quanh Chân Khí bùng nổ phía sau lưng hắn xuất hiện hư ảnh của tứ tượng thần thú. Thanh Long, Chu Tước, Bạch Hổ và Huyền Vũ hư ảnh càng trở nên ngưng thực, tứ tượng ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng rồi quang mang đại phóng, mỗi một tôn thần thú điều phát sáng tạo nên một màn phòng ngự vô cùng chắc chắn và cường đại.
Chưa dừng lại ở đó thân thể Lý Thiên Vũ ngân quang nhấp nháy toàn thân mọc lên từng mảnh lân phiến nhanh chóng bao trùm toàn bộ thân thể, trạng thái bán Long thể hoàn toàn kích phát, hắn nghĩ nghĩ một cái liền xuất ra tứ tượng thần binh và một màng phòng ngự bằng tinh thần lực, đến đây hắn mới có chắc chắn hơn một tý và đó cũng là trạng thái phòng ngự mạnh ngự mạnh nhất của hắn hiện tại có thể làm.
Quang mang lóe lên Lăng Không Kiếm xuất hiện trong tay, khí hải cấp tốc vận chuyển, thể nội cuồng cuộn và hùng hậu đến cực hạn chân khí ồ ạt tràng vào bên trong Lăng Không Kiếm.
"Âm Dương Lưỡng Nghi Kiếm Quyết - Nghịch Càn Khôn”.
Lý Thiên Vũ quát chói tai một tiếng, lập tức chém ra tuyệt cường một kiếm.
To lớn vô song hắc bạch kiếm khí, phong mang tuyệt thế, xuyên qua thiên địa, đảo ngược càn khôn chém ngược mà lên, hung hăng v·a c·hạm cùng với Thiên Trúc Kiếm Vũ.
Oanh!
Hai luồng kiếm chiêu t·ấn c·ông cùng một chỗ, một tiếng bạo hưởng, sau đó kiếm khí của Lý Thiên Vũ như là đậu hủ một dạng lập tức vỡ nát tứ tán.
Mà kinh khủng kiếm vũ đột nhiên chấn động về sau, vẫn như cũ gấp hướng về Lý Thiên Vũ mà đánh g·iết mà đi, trong nháy mắt liền chém lên màn phòng ngự của Lý Thiên Vũ.
Oanh!
Kinh thiên bạo hưởng chấn điếc màng nhĩ mọi người, loá mắt kiếm khí ngang trời lập tức nổ tung lên, phảng phất thế giới hủy diệt.
Ầm ầm!!!
Tiếng vang chấn thiên, toàn bộ thế giới đều tràn ngập trong phong bạo, phía dưới một chút tu vi yếu kém võ giả, đều bị kiếm vũ bạo tạc kinh khủng cũng làm bọn họ trọng thương thổ huyết.
Va chạm mạnh vang lên, bạo hưởng chấn thiên, kinh khủng kình lực như mãnh liệt sóng lớn, quét ngang bát phương, trường kiếm chém nát phòng bảo hộ của Lý Thiên Vũ, trực tiếp chém lên thân thể hắn.
Hưu!!
Lý Thiên Vũ cứ như là đạn pháo trực tiếp b·ị c·hém bay ra bên ngoài, thân hình hắn xẹt qua hư không bay thẳng về phía cách đó không xa đụng đổ nát hơn trăm cây đại thụ, thân hình va đập mạnh lên một ngọn sơn phong cao ngất bên kia.
Ầm ầm!!
Cao tới mấy ngàn trượng sơn phong, lập tức bị nện sập xuống, vô số núi đá băng liệt tứ tán, vô tận bụi mù cuồn cuộn phun trào.
Kinh ngạc, hiện trường khôi phục lại bình tĩnh, lúc đầu mấy ngàn trượng cao sơn phong, trong nháy mắt liền hóa thành đất bằng. Thiên địa ở giữa an tĩnh lại, sau đó tất cả lại lâm vào sự yên lặng đến đáng sợ.
Chứng kiến điều này bất luận là cao tầng của Hoàng Minh, Thần Minh, Địa Minh bên kia, vẫn là những đám người Thiên Minh hay là vô số ánh mắt võ giả đang quan chiến đều là chấn kinh mục trừng ngây mồm.
Cái này, liền là bài danh trước trăm võ hồn uy lực sao?
Chỉ có thể dùng một cái từ để hình dung là kinh khủng!
Liền ngay cả Hoàng Minh minh chủ Hạ Như Ảnh, Thần Minh, Địa Minh minh chủ, đều là âm thầm kinh hãi, chấn kinh Kiếm Vô Song và cả Hàn Tĩnh Chi thực lực nghịch thiên, mà không ai để ý tới sống c·hết của Lý Thiên Vũ.
Ầm!
Tiếng phá vở đất đá vang lên, một thân ảnh từ xa phóng thẳng lên cao kiếm khí lượn lờ, khí thế vô song. Trong đám người bàn tán xôn xao bên ngoài, sắc mặt Kiếm Vô Song ở trên cao trở nên tái nhợt, tim đập kịch liệt, trong vô cùng chật vật, tóc tai bù xù, khóe miệng còn có v·ết m·áu lưu lại, một kích mạnh mẽ vừa rồi của Hàn Tĩnh Chi làm hắn không kịp trở tay liền b·ị đ·ánh xuống lồng đất.
Hơn nữa trong khoảnh khắc vừa rồi thì hắn có thể cảm nhận được lực lượng hàn khí kinh khủng đó liền bỏ qua phòng ngự của hắn trực tiếp tác dụng lên thân thể, chân nguyên, huyết mạch và cả võ hồn đông cứng hắn lại, bên cạnh hàn khí khủng bố chui vào trong cơ thể hắn, khiến cho cơ thể của hắn bây giờ có chút lạnh rét huyết khí vẫn chưa thông thuận.
“C·hết sao?”.
Thiên khung phía trên, Kiếm Vô Song kèm nén lại tâm tình ba động, lăng lệ ánh mắt quét mắt phía dưới đại địa, với giọng nói tràng đầy hí ngược vang vọng không gian.
Hắn không có cảm nhận được Lý Thiên Vũ sinh mệnh khí tức, Kiếm Vô Song cười lạnh một cái, xem ra Lý Thiên Vũ thật là c·hết, ánh mắt không kiềm nén được dục vọng quét mắt dâm tà nhìn về phía Hàn Tĩnh Chi với giọng điệu đã ăn chắc nàng lên tiếng:
“Xem ra Lý Thiên Vũ đ·ã c·hết, bây giờ chỉ còn thu thập nàng ngoan ngoản nửa là có thể, mỹ nhân đừng cố chóng cự nửa”.
Hàn Tĩnh Chi không để ý tới hành động của Kiếm Vô Song ánh mắt luôn gắt gao nhìn về phía Lý Thiên Vũ rơi xuống lộ ra ánh mắt quan tâm.
Nàng biết chắc dưới một kích này, tuy nó kinh khủng nhưng muốn g·iết c·hết Lý Thiên Vũ vẫn là chưa đủ, nàng vốn biết dưới sự phòng ngự nghịch thiên của thân thể Long tộc chỉ nhiêu đây là chưa đủ, chưa tính đến tầng tầng lớp lớp thủ đoạn phòng ngự của hắn thì nhiêu đây đã là gì.
Người khác không biết, nhưng nàng lại biết rất rõ Lý Thiên Vũ thủ đoạn bảo mệnh lợi hại nhất cũng không phải thân thể Long tộc cũng không phải Tứ Tượng Đăng Thiên Tràng càng không phải màng phòng ngự từ tinh thần lực mà là Hỗn Nguyên Châu.
Hỗn Nguyên Châu là một bảo vật vô cùng đặc biệt, nàng tin tưởng ở Thương Nguyên Giới này không một ai có thể phá vở phòng ngự của nó dù là các lão quái Thánh cảnh kia cũng không được, huống hồ gì Kiếm Vô Song một tên Thiên Nguyên Cảnh hậu kỳ đỉnh phong tu vi.
Lý Thiên Vũ không muốn bạo lộ Hỗn Nguyên Châu mà thôi, nếu như bạo lộ hắn nhất định sẽ bị các lão quái kia không màng thân phận mà điên cuồng đuổi g·iết, dù bọn họ không thể phá vở phòng ngự mà bắt Lý Thiên Vũ nhưng hắn cũng không thể một mực trốn bên trong cả đời, nàng tin chắc nếu như đến lúc sống còn hắn cũng sẽ không khoanh tay chịu trối, huống hồ bây giờ không ai có thể nhận ra bảo vật này, nơi này an toàn.
Không chỉ có là Kiếm Vô Song cho rằng Lý Thiên Vũ đ·ã c·hết, tất cả những người đang quan chiến ở đây, đều một mực cho rằng Lý Thiên Vũ liền như vậy nuốt hận mà c·hết đi. Bởi vì, nơi mà Lý Thiên Vũ rơi xuống, căn bản không có bất luận cái gì sinh mệnh khí tức ba động dù là nhỏ nhất một tia cũng không có, cái này chứng tỏa điều gì? Rằng Lý Thiên Vũ đ·ã c·hết, mà lại t·hi t·hể bị vùi lấp tại vô tận núi đá bên dưới, kết cục như vậy cũng tốt cát bụi về với cát bụi.
Đám người cảm khái liên tục, cái này Lý Thiên Vũ thực lực thật sự là nghịch thiên, tu vi rõ ràng thấp như vậy, thế mà có thể cùng Kiếm Vô Song qua lại mấy chiêu.
Mà lại, Lý Thiên Vũ chỉ là Địa Nguyên Cảnh đỉnh phong tu vi thật sự chưa phải bán bộ Thiên Nguyên Cảnh cho dù đã là bán bộ hoặc là chân chính Thiên Nguyên Cảnh đi chân nửa, hắn thực lực rõ ràng so với bình thường Thiên Nguyên Cảnh hậu kỳ võ giả đều không hề thua kém bao nhiêu, thậm chí có thể nghiền ép.
Nếu như là cái tên Lý Thiên Vũ này cùng với Kiếm Vô Song cùng cảnh giới chiến đấu nhất định có thể hí ngược Kiếm Vô Song, thậm chí đánh hai hay ba tên Kiếm Vô Song cũng không phải không thể, nhưng lại tiếc là lần này chiến đấu hắn đối đầu với một tên yêu nghiệt hơn hắn gần như là một cái đại cảnh giới.
Không ít cường giả trong lòng đều là có chút tiếc hận, yêu nghiệt như thế thiên tài, thế mà giống như này vẫn lạc, thật sự là có thể tiếc hận! Bất quá, đám người cũng không cách nào nói cái gì, dù sao cũng đ·ã c·hết rồi thì biết phải làm sao?
“Vậy sao? Ngươi chắc là ta đ·ã c·hết!”.
Một thanh âm đột nhiên van lên giữa trời đất đầy tĩnh lặng lại là thật chói tay, nhưng thanh âm này là từ đâu đến, do ai phát ra, đó cũng là nghi vấn chung cho tất cả mọi người.
Hàn Tĩnh Chi trong lòng liền thở ra một hơi, thanh âm này nàng rất quen thuộc chẳng phải là do Thiên Vũ đại ca của nàng phát ra hay sao! Nàng liền đưa mắt nhìn về phía phát ra thanh âm.
Kể cả Kiếm Vô Song cũng kinh ngạc nhìn về phía mà thanh âm đó phát ra, trong ánh mắt nhìn qua liền từ phía Lý Thiên Vũ b·ị đ·ánh xuống phát ra một tia sáng màu trắng bạc phóng lên tận trời bên trong có từng tia lôi điện chạy loạn.
Phạm vi tia sáng quét qua tất cả điều quy về tịch diệt thành mảnh nhỏ hư vô bay tán loạn kể cả chân khí hay là đất đá bên trọng tia sáng bao trùm.
Vô số ánh mắt chấn kinh nhìn qua thật sự không hiểu là đang sảy ra chuyện gì? Là chuyện gì xảy ra?
“Không lẽ là Lý Thiên Vũ chưa c·hết, không lẽ đây lại là dị tượng mà hắn tạo ra”.
Vô số tiếng nghị luận, suy đoán vang lên vì dị tượng này, nhưng lại không một ai biết được thực tế là như thế nào?