Chương 145: Chiến Kiếm Vô Song.
Đối thủ của Lý Thiên Vũ lúc này chính là Kiếm Vô Song nên hắn không muốn tổn hao chân khí cho những người bên dưới, với hắn mà nói bên dưới có bao nhiêu người cũng không ngại, vấn đề là Kiếm Vô Song.
Oành oành!
Xung quanh Kiếm Vô Song hàn khí chợt mảnh liệt ba động, từ tứ phương trước sau trái phải và cả trên dưới điều xuất hiện một cái băng lam cự thủ.
“Băng Hoàng Chi Nộ”.
Ầm!
Lý Thiên Vũ hư không nắm tay, lập tức theo sau đó là sáu cự thủ màu băng lam xung quanh Kiếm Vô Song cũng nắm chặc. Ánh mắt Lý Thiên Vũ bình tỉnh như giếng sâu hai chân bước tới một bước cánh tay phát lực tung ra một quyền vào không trung.
Đùng!
Sáu nắm đấm xung quanh Kiếm Vô Song lập tức đánh mạnh về phía hắn, sáu bàn tay to lớn liền phong tỏa toàn bộ lối thoát của hắn, bên trong hàn khí cuộng trào nhiệt độ rất nhanh liền hạ thấp chỉ trong nháy mắt liền đạt đến -1000⁰C hàn khí tiếp tục lan ra bên ngoài làm cho xung quanh tạo thành một quả cầu băng lam cực lớn.
“Điêu trùng tiểu kỹ, phá cho ta”.
Kiếm Vô Song kinh thường hừ lạnh một tiếng, xung quanh hắn kiếm khí như là hồng thủy từ thể nội ồ ạt kéo ra bên ngoài, kiếm khí ba động kịch liệt tạo thành một dòng kiếm hà quét sạch bát phương.
“Kiếm Vực”.
“Vạn Kiếm Quy Tông”.
Đại tuyệt kỹ phát ra, lập tức xoắn nát Cực Thiên Băng Vực của Lý Thiên Vũ kiếm chiêu cường đại từ Vạn Kiếm Quy Tông liền trực tiếp phá tan Băng Hoàng Chi Nộ.
"Mỹ nhân nàng cùng lên luôn đi, mình hắn không được”.
Kiếm Vô Song như là chiến thần bất bại từ trên cao nhìn xuống Hàn Tĩnh Chi cao ngạo nói.
“Tốt, vậy ta sẽ thành toàn ngươi”.
Hàn Tĩnh Chi bên trên lộ ra vẽ bình tỉnh, với giọng nói lạnh lùng vang lên, mi tâm pháp ấn sáng lên ngay sau đó là một cổ Chân Nguyên vô cùng khổng lồ lan tràng ra bên ngoài, làm cho nơi này vốn đã lạnh lẽo lập tức nhiệt độ lại cấp tốc hạ xuống.
“Thiên Nguyên Cảnh trung kỳ đỉnh phong”.
Kiếm Vô Song với sắc mặt lạnh nhạt thầm nhủ, sao đó lại cười lạnh một tiếng nói với giọng điệu đùa bởn.
“Một tên Địa Nguyên Cảnh đỉnh phong, một tên Thiên Nguyên Cảnh trung kỳ, đây là vốn luyến để các ngươi khiêu chiến ta”.
“Ngươi có thể thử”- Hàn Tĩnh Chi nói.
Lời nói của Hàn Tĩnh Chi, không thể tránh né được các phương nhân mã đang xem, làm cho nơi này một mảnh xôn xao.
“Nàng ta thế mà rất có tự tin, chẳng lẽ hắn thật có thực lực của hai bọn hắn có thể đối kháng với Kiếm Vô Song?”
Hạ Như Ảnh lẫm bẩm.
“Muội cũng không biết, nhưng Thiên Vũ đại ca từ trước tới nay luôn tạo ra kỳ tích”.
Nhã Hân Vy nhẹ cắn bờ môi, nói ra một lời mà nàng vốn là nàng không chắc chắn nhưng lại vô hạn tin tưởng kỳ tích mà Lý Thiên Vũ đã tạo ra.
“Chuyện này không có khả năng lắm a!”
Hạ Như Ảnh, ánh mắt lộ vẻ kinh nghi, Lý Thiên Vũ và Hàn Tĩnh Chi thực lực vốn xác thực là cường đại, nhưng nàng lại không bọn hắn có thể đánh bại Kiếm Vô Song.
Hiện tại trong lời nói của Hàn Tĩnh Chi mang theo tự tin mà trong mắt Lý Thiên Vũ cũng lộ ra chiến ý nồng đậm đều này không khỏi làm đám người bắt đầu nghi ngờ.
Nếu thật là vậy, quả thật bọn hắn là có khả năng cùng Kiếm Vô Song đấu một trận.
Bên dưới tất cả mọi người vẫn còn bàn tán xôn xao thì bên trên ba người đã xa vào hỗn chiến kịch liệt, kiếm khí ba động dử dội quyền ảnh, ánh kiếm nổ tung Chân Nguyên, Chân Khí bay tán loạn.
Cả ba người Lý Thiên Vũ, Hàn Tĩnh Chi và Kiếm Vô Song điều là cao thủ dụng kiếm, nên chiến đấu cả họ rất là nguy hiểm sơ xuất một cái sẽ lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Lý Thiên Vũ lúc này thật không phải dùng kiếm mà là dùng sức mạnh thân thể cận chiến với Kiếm Vô Song còn về Hàn Tĩnh Chi sẽ là viễn trình công kích nhầm nhiễu loạn Kiếm Vô Song để Lý Thiên Vũ thừa cơ phá phòng ngự, nhưng Lý Thiên Vũ lại không ngờ Kiếm Vô Song lại cường đại như vậy, công kích mảnh liệt từ Bạch Hổ Thánh Điển và Thái Sơ Thần Long Biến cũng không có dấu hiệu nào là sẽ phá vở phòng ngự.
Bên trên quyền khí nổ tung thân hình Lý Thiên Vũ b·ị b·ắn ngược về sau hơn mười trượng, khi giữ vững thân hình hắn lại tiếp tục phóng về Kiếm Vô Song.
“Ngân Long Thiên Tọa Ấn”.
“Chu Tước Thiên Dực Trảm”.
Ngân Long gầm gú hư không, Chu Tước sảy cánh ngàn trượng che đậy không trung, công kích cuồng bạo vô cùng, rốt cuộc để Kiếm Vô Song cũng phải lộ ra ánh mắt thận trọng.
“Thiên Viên Kiếm Quyền – Thiên Phỉ Lộ Dẩn”.
Kiếm Vô Song bước ra một bước sau lưng tay phải đưa ra phía trước một quyền đánh ra, trên thân kiếm khí cường đại, kiếm thế vô song hạo hãn, to lớn quyền mang như một thanh tuyệt thế thần kiếm, quyền kình hạo đãng vô song, nổ bắn ra hư không, trong chớp mắt đi tới Long Ấn và Dực Trảm của Lý Thiên Vũ.
Một quyền này vô cùng cường đại, quyền mang chỗ đi qua, không khí trong nháy mắt bạo tạc, hết thảy toàn bộ mẫn diệt, uy thế kinh thiên động địa.
Oanh!
Một tiếng bạo hưởng, âm thanh chấn trăm dặm, kinh khủng kim sắc sóng xung kích có hình tròn hướng ra phía ngoài khuếch tán, đem phương viên hơn ngàn trượng bên trong không khí toàn bộ vỡ nát.
Lý Thiên Vũ cùng Kiếm Vô Song thân hình bị kim sắc khí lãng chỗ che lấp, làm cho không người nào có thể thấy rõ một kích này kết quả.
Một hơi về sau.
Một thân ảnh ngân sắc cấp tốc bay ngược mà ra, bay thẳng đến ra hơn trăm trượng mới dừng lại.
"Hàn Sương Kiếm Pháp - Lạc Linh Anh Tụy”.
Hàn Tĩnh Chi bên trên nhìn thấy cảnh này hai mắt trở nên lăng lệ, hàn khí chợt phóng ra bên ngoài kiếm khí ngút trời, lập tức một thanh thanh cự kiếm nhang trời xuất hiện một kiếm chém xuống làm cho không khí cũng b·ị c·hém ra làm hai.
“Hừz”.
Kiếm Vô Song hừ lạnh một tiếng tay bóp chỉ thành kiếm tùy tiện một kiếm chém ra, kiếm khí hoành đảo vân không khí thế vô lượng một kiếm này hắn mang theo cường đại kiếm thế thực bắn về phía kiếm khí của Hàn Tĩnh Chi.
Ầm!
Tiếng bạo hưởng vang lên, không trung kình khí bay tán loạn, lúc này toàn tru9ngwf điều chỉ còn lại đầy trời băng tuyết mà thôi.
“Hắc hắc thống khoái, tiếp tục”.
Kiếm Vô Song quát lạnh một tiếng, trên thân khí thế điên cuồng bạo tăng, cả người tràn đầy một cỗ vương giả chi khí, như là cao cao thần minh.
“Thiên Viên Kiếm Quyền – Uy Lâm Tứ Hải!”
Quyền phá hư không, kim sắc quyền mang như là trường kiếm phá tang biển rộng xoắn nát tứ hải, phảng phất cửu thiên nổ bắn ra thần quang, vô cùng vô tận sắc bén chi khí, chiếm cứ toàn bộ thiên địa, để cho người ta mắt mở không ra.
Một quyền này, so với vừa rồi một quyền uy lực còn cường đại hơn không chỉ một lần, kinh khủng quyền uy hạo đãng thiên địa, như một tòa núi lớn đặt ở trong lòng.
Rầm rầm!!!
Xung quanh, vô số ánh mắt đưa qua nhìn một tràng cảnh này mà cũng phải than thở không hổ là đệ nhất cao thủ của Thiên Minh, tất cả mọi người điều bị chấn kinh. Một quyền này uy thế, đủ để diệt sát một tên Thiên Nguyên Cảnh đỉnh phong cao thủ!
“Dưới một quyền này, Lý Thiên Vũ và nữ nhân kia làm sao có thể còn mạng sống?”- Đó cũng là suy nghĩ tất cả mọi người điều nhất chí cho rằng như vậy.
Trên không trung.
“Ngăn không được?”
Đối mặt Kiếm Vô Song một quyền này, Lý Thiên Vũ giật mình lộ ra ánh mắt ngúng trọng, một quyền này quá cường đại, để toàn thân hắn lông tơ nổ lên, sinh ra một cỗ cực kỳ nguy hiểm cảm giác.
Lý Thiên Vũ hét lớn một tiếng, lập tức trên tay Lăng Không Kiếm xuất hiện, bên trong khí hải càn thêm hùng hậu chân khí điên cuồng tràn vào trường kiếm trong tay, nương theo hùng hậu chân khí, còn có một đạo kiếm thế vô cùng mạnh mẻ dung nhập.
Cùng lúc bên trên đỉnh đầu Lý Thiên Vũ và Hàn Tĩnh Chi xuất hiện một cái la bàn cực lớn xuất hiện trên không trung, la bàn khí thế bàn bạc, la bàn to lớn bao phủ phạm vi bán kính mười dặm xung quanh Lý Thiên Vũ.
Đây cũng là một loại thủ đoạn vừa phòng ngự vừa t·ấn c·ông mạnh nhất của hắn hiện tại có thể làm được.
Ầm!
Thứ kinh khủng nhất mà tất cả mọi người có thể nghĩ ra đó là dưới một quyền này của Kiếm Vô Song la bàn này của Lý Thiên Vũ ra làm hai nửa hoặc cũng có thể trực tiếp trảm Lý Thiên Vũ và nữ nhân kia ra làm hai mà c·hết đi.
Trong ánh mắt chờ mong của tất cả mọi người, đều này đã không sảy ra dù là một cái nào, kể cả phá nát la bàn của Lý Thiên Vũ, mà khi v·a c·hạm chỉ là vang lên một tiếng trầm đục nổ vang rồi lại yên tỉnh lại.
“Kiếm Vô Song tiếp ta một kiếm”.
“Âm Dương Lưỡng Nghi Kiếm Quyết – Âm Dương Luân Bàn Trảm Âm Dương”.
Trảm Âm Dương chính là đòn t·ấn c·ông của Âm Dương Luân Bàn, một cái cực hạn xác phạt công kích tuyệt luân, la bàn cấp tốc xoay tròn rồi phóng thẳng lên cao làm cho không gian cũng phải lắc lư một cái, la bàn trên cao xoay tròn điên cuồng rồi bổng hóa thành một cây trường kiếm bằng kiếm khí, kinh khủng kiếm khí tách ra thiên địa, kiếm khí bên trong lôi cuốn lấy hủy diệt hết thảy khí tức, trong nháy mắt liền đến trước mặt Kiếm Vô Song.
“Thiên Viên Kiếm Quyền – quân lâm thiên hạ!”
Kiếm Vô Song cười lạnh một tiếng, lại đánh ra một quyền.
Mênh mông kim sắc quyền mang, hóa thành cửu thiên thần quang, nổ bắn ra hư không, quyền mang bên trong nếu nhìn kỹ có thể nhìn thấy không dưới mười vạn thanh vương giả thần kiếm sắp xếp chồng lên nhau, thật có thể nói là là quân lâm thiên hạ, quân uy hạo đãng, một quyền xuất ra rất nhanh liền cùng kiếm khí v·a c·hạm vào nhau.
Uỳnh!