Chương 144: Thân ảnh quen thuộc.
"Ta khiêu kích các ngươi, chẳng phải các ngươi mới là người khiêu khích ta trước hay sao?”- Lý Thiên Vũ mặt không chắc gợn sóng nói.
Kiếm Vô Song nhìn về phía Lý Thiên Vũ một cách hờ hửng, rồi tay ngăn Bạch Nhiên Nhiên thu lại, Bạch Thu Nhiên cũng ngầm hiểu hắn đưa ánh mắt qua bên An Nhiên nhẹ gật đầu rồi vả hai bọn hắn thả mình bay thẳng lên cao đứng song song với Lý Thiên Vũ.
“Tiểu tử ta thấy ngươi vẫn chưa đột phá Thiên Nguyên Cảnh chắc hẳn Thiên Linh La Huyền Quy thú hồn và thú huyết vẫn còn nguyên vẹn đúng không”.
An Nhiên nhìn thấy khí thế của Lý Thiên Vũ tuy rất mạnh nhưng vẫn còn dùng Long dực phi hành nàng liền biết Lý Thiên Vũ chưa đột phá Thiên Cảnh, nàng liền tiếp tục cười lạnh, quát lớn.
“Còn không mau mang Thiên Linh La Huyền Quy, Yêu hồn và Yêu huyết ra rồi tự phế tu vi, thì bọn ta sẽ tha cho ngươi một con đường sống”.
An Nhiên vừa nói xong, không gian xung quanh bổng nhiên rung động một cái, bổng nhiên một vầng sáng màu lam sắc chợt xuất hiện, nó như là một cái miệng rộng vô cùng to lớn nuốt Bạch Thu Nhiên và cả Na Nhiên vào bên trong.
Quả cầu lam sắc bên trên không trung chậm rãi thu mhor lại, sau đó một cổ hàn khí vô cùng khủng bố lan ra bên ngoài làm cho xung quanh không khí cũng phải đông cứng lại, hàn khí tiết ra bên ngoài làm cho nhiệt độ cũng vì vậy chợt hạ xuống.
“Lạnh quá”.
Bên dưới thanh âm huyên náo xuất hiện, tất cả mọi người điều nhận chung một cái cảm giác đó là lạnh, lạnh thấu tâm can.
Lý Thiên Vũ bổng giật mình, ngẩn người trong phút chóc, nhưng rất nhanh hắn liền hành động.
Một thanh lam sắc cự kiếm xuất hiện trên không trung, lam sắc cự kiếm ngang trời xuất thế một kiếm vô song với tốc độ không thể tưởng tuọng nổi bắt đầu chém xuống về phía lam sắc quả cầu kia.
Lam sắc quả cầu nhận được Thái Âm chi lực tăng phúc, hàn khí bên trong cũng lại thêm phần cường hãn, nhưng khi cự kiếm còn cách quả cầu băng lam kia không tới mười trượng lập tức quả cầu băng lam triệt tiêu mất dạng, để lộ ra bên trong hai nhân ảnh đang chặt vật chóng lại hàn khí, nhưng rất nhanh một cổ hàn khí khác lại ập tới.
Thân thể bọn chúng vốn đã đạt đến cực hạn chịu đựng rồi, lúc này lại thêm Thái Âm Chi Lực từ Băng Cực Thánh Kiếm của Lý Thiên Vũ hàn khí mạnh mẻ như thế này, hai người bọn họ lập tức bị băng phong.
Lam sắc cự kiếm vẫn ngang trời chém xuống, làm cho bọn người bên dưới cũng phải hoãn sợ la thất thanh.
“Tiểu tử ngươi dám!”.
Kiếm Vô Song đã không còn điềm tỉnh được nửa, nếu như hắn vẫn còn khoanh tay đứng nhìn thì tất nhiên Bạch Thu Nhiên và An Nhiên sẽ bị lam sắc cự kiếm chém thành mảnh nhỏ mà triệt để c·hết đi, nếu như vậy thì hắn không thể nào chấp nhận được.
Chân nguyên quanh người Kiếm Vô Song cuộn trào, lập tức một thanh trường kiếm màu bạc phóng lên tận trời, một đạo kiếm thế vô cùng khủng bố và cường hãn xẹt qua hư không chém lên lam sắc cự kiếm.
Ầm!
Tiếng nổ lớn vang lên, làm cho băng tuyết nổ tung bay đầy không trung.
"Hừz”.
Lý Thiên Vũ hừ lạnh một tiếng, bàn tay phải hư không bóp lại.
Đùng!
Lại một v·ụ n·ổ lớn vang lên, bên trên không trung hai tấm băng điêu nổ tung bụi mù bay tán loạn, bên trong có thân hình máu me be bét từ trung tâm v·ụ n·ổ rơi xuống, thân hình vô cùng bi thảm máu me nhèm nhụa.
“Thật tiếc”.
Một tiếng thở dài bên trên không trung vang lên, âm thanh như là tiếng chim hót vô cùng êm tai, cực kỳ dễ nghe vang vọng trời đất.
“Là ai, mau cút ra đừng cố giả thần giả quỷ ở đây”- Kiếm Vô Song hai hàm răng cắn chặc, âm thanh mang đầy sát khí vang lên.
“Một đáng người chỉ biết ỷ đông h·iếp yếu, mà cứ lên giọng thanh cao”.
Sau khi thanh âm đó vang lên, tất cả mọi người điều đưa mắt nhìn về hướng phát ra âm thanh kia, liền nhìn thấy một thân ảnh động lòng người, thân một bộ lam kim hoa lệ áo bào, toàn thân toát ra một khí chất cao quý, thân ảnh khuynh nước khuynh thành này chậm rãi bước đi trên hư không, thân ảnh không hề cố ý lộ ra khí tức nhưng tất cả mọi người bên dưới cũng phải hít thở không thông.
Lý Thiên Vũ khi nghe thấy thanh âm này thân thể bổng nhẹ rung, hắn liền chờ đợi được mà xoay người lại liền nhìn thấy một thân ảnh mà hắn ngày nhớ đêm mong, một thân ảnh mà hắn lúc nào cũng muốn gặp nằm mơ cũng muốn.
Vừa rồi khi hắn nhìn thấy Băng Linh Chiến Vực là đã biết nàng đã quay lại, nhưng bây giờ bốn mắt chạm nhau làm hắn vui mừng không thôi.
Lý Thiên Vũ không nói thêm lời nào trực tiếp dựa vào không gian chi lực rạch phá không gian mà hướng lên trên đi.
Thân ảnh xinh đẹp kia một bước trăm trượng, như vậy liền rất nhanh đi đến trước mặt Lý Thiên Vũ.
Khi đối mặt với nàng, một tâm tình buồn vui bất chợt tan biến, gian lau cực khổ mọi vắt vả chẳng phải cũng muốn thấy được nụ cười của nàng hay sao?
Đã bao lâu rồi, đã mấy ngàn năm hay vạn năm đã trôi qua, từ lúc ly biệt lần cuối ở Cửu U Sơn Mạch đến nay đã trãi qua biết bao thăng trầm biết bao nhớ nhung, tùng lúc vào sinh ra tử với biệt lập thế giới ở bên trong không gian hư vô, thời không loạn lưu bên trong hắn đã không xác định đã là bao lâu hắn ngở như là mới hôm qua có lúc hắn nghĩ đã ngàn năm rồi.
Mọi cố gắn cũng chỉ là để cường đại lên thôi, mọi nổ lực chẳng phải cũng chỉ là gặp lại nàng thôi sao? Lý Thiên Vũ liền nở một cười thỏa mãn.
Nàng đã rời đi đã hơn một năm, suốt một năm qua nàng không lúc nào là ngưng nhớ về hắn, đến lúc hắn gặp nguy hiểm nàng liền như là ngồi trên đóng lửa không thể nào ngừng lo lắng. Giờ phút này hắn vẫn còn tốt chỉ như vậy cũng đủ để nàng mãn nguyện. Hàn Tĩnh Chi hai mắt ngấn lệ bước tới ôm chầm lấy Lý Thiên Vũ khóc khúc khích giải tỏa biết bao nhung nhớ suốt bao lâu nay.
Đúng nàng chính là Hàn Tĩnh Chi từ nơi xa đến tìm Lý Thiên Vũ, vì lần trước Lý Thiên Vũ gặp nguy hiểm nàng liền không an lòng nên mới cầu xin ca ca của nàng mang nàng đi tìm Lý Thiên Vũ. Ban đầu nàng chỉ định từ xa nhìn Lý Thiên Vũ mà thôi nhưng cục diện này nàng buộc phải hiện thân thôi.
...
Ở phía xa trên một ngọn núi cao có hai thân ảnh đang đứng đưa ánh mắt nhìn qua Lý Thiên Vũ, bên trong một thân ảnh thước tha, hai mắt cũng ngấn lệ.
Thiên Vũ đại ca thì ra đã có người trong lòng, cũng phải nử nhân xứng đáng với Thiên Vũ đại ca ít ra cũng như vậy một mỹ nhân tuyệt thế khí chất bất phàm như vậy mới được. Nàng ta lộ ra một ánh mắt mơ ước rằng nử nhân kia nếu là chính mình thì có c·hết cũng an lòng.
“Hân Vy muội muội, muội động tình rồi ư”.
Người được xưng là Hân Vy muội muội quả thật người đã cứu Lý Thiên Vũ ở Đại Khánh Hoàng Triều, người luôn âm thầm cảm mến Lý Thiên Vũ, người luôn đuổi theo bước chân của hắn, tuy nàng biết trước tình cảm này nhất định sẽ không có hồi đáp.
“Hạ cô nương, không phải đâu chỉ là ngưởng mộ mà thôi”- Nhã Hân Vy nghe thế đỏ mặt, lên tiếng.
“Hắn đã không phải người ngươi có thể đuổi kịp bước chân, nếu muốn thì phải cố gắn hơn rất nhiều”.
Người được xưng là Hạ cô nương, nàng chính là Hạ Như Ảnh nàng chính là Phong Linh Đế Triều đệ nhất cao thủ và cũng là Hoàng Minh minh chủ.
...
“Sắp c·hết đến nơi mà còn tình chàng ý th·iếp”.
Kiếm Vô Song vừa dứt lời, thân hình hóa thành một cột sáng bay vuốt lên cao, hai mắt nhìn chầm chầm về phía Lý Thiên Vũ và Hàn Tĩnh Chi.
Lý Thiên Vũ nghe thấy lời nói cũng không tức giận vì Kiếm Vô Song nói rất có lý nơi này cũng không phải là nơi hàng huyên tâm sự, hắn liền nhìn về phía Kiếm Vô Song tay nhẹ vuốt ve mái tóc của Hàn Tĩnh Chi nói.
“Chi Nhi đợi huynh giải quyết việc nơi đây xong huynh sẽ hảo hảo cùng muội hàn huyên một phen”.
Hàn Tĩnh Chi cũng biết nơi này không thích hợp, nên nàng cũng không nói gì hai tay nhẹ buông nam nhân này ra, rồi lui về sau thấp hơn Lý Thiên Vũ một bước rồi hai mắt nhìn về Kiếm Vô Song.
Khi lại gần nhìn thấy rõ rành dung nhan của Hàn Tĩnh Chi, Kiếm Vô Song cũng phải ngơ ngát một cái, dung nhan này thật sự kinh diễm, từ xa xa hắn chưa thấy được rõ ràng dung nhan của nàng chỉ là thoáng qua, nhưng bây giờ lại gần có thể thấy được từng đường nét góc cạnh trên khuôn mặt nàng hắn mới thầm cảm thán không ngờ trên đời lại coa một kiệt tác như này, dung nhan xinh đẹp từng đường nét góc cạnh như là được thượng thiên tỷ mỹ điêu khắc lên vậy, từng chi tiết phải nói vừa vặn không dài cũng không thiếu, cộng thêm một bộ lam kim áo bào lại tôn thêm sự tao nhã và cao quý của nàng.
"Hắc hắc, tiểu tử không ngờ bên cạnh ngươi lại có một mỹ nhân bại hoại như vậy, chắc hẳn ngươi chưa niếm được mỹ vị nhân gian, nếu thật như vậy sau khi g·iết ngươi rồi, nàng sẽ là của ta”.
Kiếm Vô Song hắc hắc cười lớn một tiếng, hắn vừa nói xong lại chợt liếm môi một cái, sau đó hắn lại nở một nụ cười tà dị ánh mắt không nể gì mà quét nhìn thân thể nàng như là một tên háo sắc đang nhìn mỹ nử k·hỏa t·hân vậy.
“Muốn c·hết”.
Lý Thiên Vũ ánh mắt lộ đầy hàn quang, hàn khí chợt phóng nhiệt độ xung quanh cấp tốc hạ xuống Cực Thiên Băng Vực, Thiên La Đồng cùng lúc phát động.
Lập tức phạm vi mười dặm xung quanh nơi này băng tuyết đầy trời, nhiệt độ cấp tốc hạ thấp rất nhanh xung quanh liền hóa thành một mảnh băng tuyết chảy dài.
Mọi người bên dưới lúc này không thể nhìn thấy bên trên tất cả sự việc đang phát sinh, trong mắt bọn họ là đầy trời băng tuyết và một cổ lạnh rét thấu xương, làm cho thân thể cũng không kiềm nổi mà rung rẩy kịch liệt.