Chương 143: Nhị tinh thần sư.
Sao đó Lý Thiên Vũ không hề do dự thêm một chút nào trực tiếp nuốt nó vào bên trong bụng, trong lòng khẽ chuyển, Đại Thôn Thiên Thuật bắt đầu vận chuyển, Đại Thôn Thiên Thuật lập tức hóa thành một cái hắc động, sau đó hắc động dần khuếch tán ra, trực tiếp đen hạt giống ngoan cố như tảng đá bao vây lấy
Xuy xuy!
Lực thôn phệ khổng lồ bao vay lấy hạt giống, hạt giống vốn không chút sứt mẻ trước mọi thủ đoạn của Lý Thiên Vũ rốt cuộc cũng xuất hiện chút dấu hiệu run rẩy. Một tia năng lượng màu xanh biếc bị mạnh mẽ kéo ra, sau đó lập tức bị hắc động bao vây xung quanh thôn phệ. Cùng lúc đó, năng lượng kỳ dị trải qua lực thôn phệ thì một tia năng lượng tràn ra, cuối cùng nguồn năng lượng này đi theo kỳ kinh bát mạch cuồn cuộn không ngừng tràn vào bên trong thức hải.
Theo những năng lượng màu xanh biếc này tràn vào, thức hải của Lý Thiên Vũ vốn là đnag rất êm tỉnh, mặt biển phẳng không một chút gợn sóng, nhưng rồi với một loại tốc độ kinh người xuất hiện chuyển biến nghiêng trời lệch đất.
Ban đầu thức hải hắn là một mảnh bao lao vô ngần hồ nước màu xanh biếc, không gian một màu vàng tràng đầy sinh cơ thoáng nhìn lại không biệt được ngày và đen ở đây, mặt hồ vô cùng an tỉnh không chút gợn sóng nhưng bây giờ biển tinh thần này lại như là gặp bão, cuồng phong thổi mạnh sóng nước dâng cao, mặt biển tinh thần đã không còn yên tỉnh.
Nhưng sau khi thức hải dưới năng lượng kỳ dị màu xanh tràn vào thì cuối cùng cũng xuất hiện chuyển biến, thoáng một cái trời và đất bắt đầu phân chia, âm dương bắt đầu xuất hiện.
Bên trong thức hải xuất hiện kịch biến, thế nhưng Lý Thiên Vũ hiển nhiên cũng không hoảng hốt. Không những không hoảng hốt mà trong lòng hắn còn có chút vui mừng, bởi vì hắn biết rõ muốn chân chính tiến vào nhị tinh thần sư thì bên trong thức hải phải đánh nát bình hòa, tạo thành một tiểu thiên địa, hình thành sự liên kết với thiên địa bên ngoài, như thế mới có thể điều động lực lượng thiên địa, phát huy uy năng vô cùng.
Chỉ có điều muốn chính thức tại bên trong thức hải tạo ra một tiểu thiên địa hiển nhiên cũng không phải là chuyện một sớm một chiều. Bởi vậy mặc dù có loại năng lượng kỳ dị tràn ngập sinh cơ tràn vào cuồn cuộn mãnh liệt thì loại chuyển biến này vẫn tương đối chậm chạp.
Mà đối với việc này Lý Thiên Vũ cũng sớm đã chuẩn bị tâm lý. Nếu như nhị tinh thần sư thực sự dễ dàng tiến vào như vậy thì những người vất vả liều mạng để tranh đoạt Yêu hồn và Yêu huyết để tiến vào Thiên Nguyên Cảnh thì làm sao chịu nổi.
Đây là một công việc vừa chậm chạp vừa tinh tế! Phải kiên nhẫn mà chờ đợi.
Dưới sự chờ đợi và sót ruột của đâm người bên ngoài, thì ngược lại Lý Thiên Vũ thì vẫn bình tĩnh ngồi xếp bằng, hạt giống thần kỳ này dưới sự thôn phệ mạnh mẻ từ Đại Thiên Thuật giờ khắc này không ngừng kịch liệt run rẩy. Từng cỗ năng lượng tinh thuần tràn ngập sinh cơ không ngừng chảy ra, cuối cùng rót vào bên trong thức hải của hắn, cứ như vậy dần tạo thành một mảnh tiểu thiên địa.
Lý Thiên Vũ biết rằng muốn tại thức hải tạo ra một mảnh thiên địa thì sẽ mất không ít thời gian, nhưng hắn vẫn không ngờ rằng đã lâu như vậy rồi vẫn chưa một dấu hiệu gì sẽ đột phá.
“Quá chậm”
Lý Thiên Vũ thầm than, rồi lại ánh mắt lộ ra sự quyết đoán hắn liền trực tiếp bạo nát hạt giống của Thiên Phù Linh Thụ cùng lúc hắn lại lấy ra toàn bộ quả Yêu hồn không dưới ngàn quả của yêu thú mà lúc trước hắn có được ở động phủ Huyễn Thánh ở Cửu U Sơn Mạch cũng trực tiếp bạo nát, hắn liền dùng tinh thần lực tách ra tinh thần ý niệm tinh thuần nhất của đám yêu thú và cả năng lượng của hạt giống Thiên Phù Linh Thụ gom lại một chổ.
Trong lòng Lý Thiên Vũ tâm thần khẽ động, Thôn Phệ chi lực đột nhiên tràn ra, hóa thành một cái hắc động thật lớn, vô cùng cường hoành đem toàn bộ tinh thần ý niệm tinh của đám yêu thú và cả năng lượng của hạt giống Thiên Phù Linh Thụ mạnh mẻ thôn phệ.
Mà theo lượng tinh thần lực khổng lồ bị thôn phệ, chỉ thấy bên trong thức hải lại xuất hiện biến ảo, màu sắc ban đầu của thức hải dần dần biến đổi, thiên địa cũng phân ra, trời cao đất bằng phẳng bên trên mây đen giăng đầy, mơ hồ bên trong phảng phất như có sấm sét vang vọng.
Thức hải lúc này hoàn toàn biến thành một tiểu thiên địa.
Mà lúc thiên địa hoàn toàn phân ra, một đạo tiếng chuông vang kỳ dị từ sâu trong tâm linh truyền ra, phảng phất như lặng lẽ vang lên, khiến cho tinh thần lực của Lý Thiên Vũ không ngừng bành trướng cường đại.
Theo tinh thần lực càng lúc càng mạnh mẽ, chỉ thấy trong tiểu thiên địa, tinh thần lực nhanh chóng ngưng tụ và càng mạnh mẻ, tinh thần lực càng thêm dẻo dai và cường đại.
Chỉ có điều hiện nay Tinh Thần lực so với trước kia không thể nghi ngờ là càng ngưng luyện hơn vô số lần, sóng tinh thần phát tán ra từ trên thân thể cũng vượt xa giới hạn mà một nhất tinh thần sư có thể làm được.
Trên quảng trường, thân thể Lý Thiên Vũ cứng ngắc đứng yên một chỗ, theo đạo năng lượng cuối cùng vừa rồi xâm nhập vào bị tiêu diệt mà dần dịu xuống, cùng lúc đó, từng luồng sóng tinh thần ba động kinh người không ngừng từ bên trong thức hải cuốn ra, khiến thiên địa đều trở nên chấn động.
Tinh thần lực của Lâm Động hiện nay so với lúc trước quả không thể so sánh, chênh lệch vô cùng to lớn, như là trời và đất một dạng chênh lệch.
Hai mắt Lý Thiên Vũ đóng chặt, sau đó chậm rãi mở ra, trong hai mắt, tinh thần lực rực rỡ gần như ngưng tụ thành thực chất bắn ra mãnh liệt. Bề mặt nền đá cứng rắn trực tiếp bị phá vỡ thành một cái khe lớn, tinh thần lực như vậy đã đạt đến một loại trình độ tương đối mạnh mẽ.
Nhị tinh thần sư!
Bàn tay Lý Thiên Vũ chậm rãi nắm chặt, cảm nhận tinh thần lực ba động bành trướng, trong mắt tràn lên vẻ thổn thức, hắn rốt cuộc cũng đã trở về với nhị tinh thần sư, cũng đồng nghĩ với việc hắn liền có thể sử dụng một ít cấp thấp pháp thuật rồi.
Lý Thiên Vũ phun ra một hơi trọc khí, cuối cùng cũng phá cảnh đến lúc rời đi ra bên ngoài rồi.
Ở đây trốn tránh cũng đã hơn một tháng, cũng nên ra thôi, với thực lực của Lý Thiên Vũ bây giờ, cho dù đám người Mộ Phàm vẫn còn đang thủ tại đó thì hắn vẫn có năng lực toàn vẹn thoát ra.
Điều hắn lo lắng nhất là không phải bốn người bọn họ còn bên ngoài mà là bọn chúng gọi thêm nhân thủ đến nếu như Minh Chủ bọn họ đến lần này Lý Thiên Vũ nhất định sẽ gặp phiền toái.
"Thôi vậy, trốn tránh ở đây mãi cũng không phải là cách, nước đến đát chắn, binh tới tướng đở”.
Đã quyết định như vậy, Lý Thiên Vũ cũng không hề tiếp tục kéo dài thời gian, hắn liền đi lại nơi hắn đã tiến vào ở đây còn lại một cái ngọc giản hắn tiến đến sau đó bóp nát ngọc giản, lập tức từ bên trong ngọc giản liền tản mát ra một đạo cường quang, sau đó đem thân thể Lý Thiên Vũ bao phủ hoàn toàn, cuối cùng thân thể của hắn dần trở nên mờ nhạt, cho đến khi hoàn toàn biến mất trong không gian nơi này.
Mà khi Lý Thiên Vũ biến mất, mảnh không gian này cũng dần trở nên tĩnh lặng, không có chút sinh cơ, nhưng rồi nó liền từ từ sụp đổ nơi này chắc hẳn sẽ vĩnh viễn biến mất trong thiên địa này.
...
Bóng tối trước mặt Lý Thiên Vũ giống như thủy triều, trong khoảnh khắc liền thối lui dần trong ánh mắt Lý Thiên Vũ sáng sáng dần dần rõ ràng.
Lý Thiên Vũ thở dài một hơi, cảnh tượng xấu nhất mà hắn không muốn diễn ra lại thật sự đã đến, trong tầm mắt của hắn là vô vàng thân ảnh không dưới trăm người, toàn bộ bọn hắn điều chỉnh tề bao quanh nơi này phong tỏa nghiêm ngoặc, sợ rằng một con ruồi cũng khó thoát.
Cảnh tượng này e là chỉ có một thế lực nào đó kỹ luật nghiêm minh mới có thể đào tạo ra một đội ngủ như thế này.
Lập tức ánh mắt Lý Thiên Vũ liền đưa mắt chú ý tới nơi xa bên trên một ngọn núi cao ngất bên kia liền nhìn thấy bốn thân ảnh bên trong ba người hắn nhận ra chính là bọn người Bạch Thu Nhiên, An Nhiên và người lại hắn rất quen thuộc nàng chính là Lâm Tâm Như, Đại Mạc Thanh Thành.
Ba người bọn họ không thu hút ánh mắt của Lý Thiên Vũ bao lâu, liền đưa ánh mắt nhìn về trung tâm ở giửa ba người là một thân ảnh thẳng tấp, toàn thân một bộ bạch y, khuôn mặt vô cùng anh tuấn, điều đó cũng không làm Lý Thiên Vũ đặc biệt chú ý, thú mà làm hắn chú ý chính là người này chỉ là tùy tiện đứng ở đó cũng tạo nên một áp lực vô hình chỉ tùy tiện một cái giơ tay nhắc chân cũng làm cho Lý Thiên Vũ cũng cảm thấy một cổ hơi thở nguy hiểm.
Lý Thiên Vũ thở ra một hơi, cảm thấy may mắn một việc là nơi này chỉ có Thiên Minh còn về hai Minh khác cũng không thấy. Lý Thiên Vũ lúc này mới cảm nhận được Thiên Minh năng lượng mạnh đến đâu có thể để hai Minh còn nhượng bộ thối lui.
Thiên La Đồng phát động, phạm vi ôm trọn mười dặm xung quanh, trong mắt Lý Thiên Vũ xung quanh không dưới ngàn người quan chiến, bọn người Thần Minh, Hoàng Minh cũng tại phía xa bên ngoài quan chiến.
“Ngươi là Lý Thiên Vũ”- Nam tử bạch y kia với giọng điệu lạnh băng, không một chút cảm tình nói.
“Ngươi là Kiếm Vô Song”.
Lý Thiên Vũ đang quan sát xung quanh bổng nghe nam tử kia hỏi liền không trả lời thẳng mà hỏi ngược lại.
“Ngươi dám gọi thẳng tôn danh của Kiếm công tử, ngươi muốn c·hết”.
Bên cạnh Bạch Thu Nhiên lên tiếng quát lớn, rồi hắn bước ra một bước Chân Nguyên lưu động kịch liệt.
Kiếm Vô Song đưa tay ngăn cản Bạch Thu Nhiên lại, ánh mắt lạnh tanh của hắn nhìn về phía Lý Thiên Vũ lên tiếng:
“Ngươi năm lần bảy lượt khiêu khích Thiên Minh ta, ngươi tưởng Thiên Minh không người chắc”