Chương 142: Lại đoạt xá.
Xung quanh nơi Yêu hồn tọa lạc từng tia sáng màu đỏ như máu xuất hiện, xung quanh hư không từng tia sáng màu đỏ chiếu rội khắp không trung len qua từng hở bắn ra khắp nơi và quét qua sẽ cắt đứt tất cả noa đi qua, tia sáng màu đỏ mang theo lực hủ hóa cực kỳ mạnh mẻ có thể xuyên thủng tất cả nếu như bị nó chiếu trúng nhất định sẽ bị xuyên thủng và cắt ra làm từng mảnh.
Tuy cường đại nhưng Lý Thiên Vũ đã ở quá gần Yêu hồn tay hắn rất nhanh liền chụp được yêu hồn.
Phụt!
Đúng vào lúc tay Lý Thiên Vũ chạm vào, chùm sáng bỗng rung lên, một luồng năng lượng mạnh mẽ bùng phát đẩy lùi hết An Nhiên và những kẻ khác đang lao tới, còn Lý Thiên Vũ thì chẳng có chút cảm giác gì.
Một cột sáng lan ra nhanh chóng bao phủ lấy Lý Thiên Vũ, rồi dưới ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa phẫn nộ của những kẻ khác Lý Thiên Vũ đột ngột biến mất.
Phù!
Thân ảnh của Lý Thiên Vũ biến mất tất nhiên Huyết Điệp Ngưng Tuyến của An Nhiên cũng đánh vào khoảng không, mà không để lại một tí tổn thương nào cho Lý Thiên Vũ.
Cùng với sự biến mất của Lý Thiên Vũ, cột sáng kia cũng bắt đầu thu nhỏ lại. Thấy vậy bọn người Mộ Phàm mặt biến sắc, vội vàng tăng tốc nhanh nhất có thể muốn xông vào trong cột ánh sáng.
Trên nơi đại điện đã đổ sập này, từng trận gió vù vù, năm đạo nhân ảnh bay như tên bắn về cột sáng, nhưng tốc độ thu nhỏ của nó cũng ngày một nhanh, với tốc độ của những người kia hiển nhiên là không kịp, tất cả bọn người đều lao vào không khí, sững người nhìn khoảng không trống hoác, gương mặt co rúm lại.
Nhưng rồi bọn chúng lại chợt quên lúc này nguy hiểm còn chưa hoàn toàn qua đi, vẫn còn một con Ma Viên đang điên cuồng ở phía sau, việc lãng quên này phải trả giá bằng mạng sống của tên Thiên Nguyên Cảnh trung kỳ của Thiên Minh vì hắn đang đứng ngay nắm đấm của Ma Viên, thân thể hắn như là đậu hủ liền bị nện thạnh thịt vụn triệt để mất đi.
Cái c·hết của tên kia cũng làm cho bọn người này kịp phản ứng mà tránh né, lúc này bọn chúng liền không còn lý do gì để liều mạng với Ma Viên liền hướng về phái xa bỏ chạy.
Ở cách đó không xa tất cả bốn người Mộ Phàm, Bạch Thu Nhiên, An Nhiên và Lãnh Dược đều tức giận, câm phẩn nhìn về hướng Lý Thiên Vũ biến mất. Rõ ràng là chùm sáng đó là một điểm truyền tống, Lý Thiên Vũ có lẽ đã được chuyển đến nơi có Yêu hồn thật sự rồi. Thủ đoạn này không phải thứ mà bọn hắn có thể làm được, vì thế lần này coi như họ đã hoàn toàn thất bại rồi.
“Ta cứ đợi ở đây, ta không tin là hắn sẽ không xuất hiện lần nữa!”
Hai mắt Mộ Phàm đỏ ngầu, gương mặt dữ dằn, giọng nói đầy sát ý khiến người ta phải dựng tóc gáy vang lên với âm thanh trầm đặc.
...
Vào khoảng khắc cơ thể đột ngột biến mất, Lý Thiên Vũ cảm thấy một trận qua mắt mắt hoa, mọi thứ trước mắt tối đen lại. Biến cố này khiến hắn giật mình, nhưng cũng may việc đó không kéo dài quá lâu, thay thế cho màn đen là một luồng sáng lờ mờ.
Trước mặt Lý Thiên Vũ hiện ra một khu quảng trường rộng lớn được tạo từ đá núi lửa đen mang đầy về cổ lão t·ang t·hương, Lý Thiên Vũ cũng không để tâm nhiều về điều ấy, hắn lập tức nhìn về vị trí trung tâm quảng trường, ở đó có một cái hư ảnh màu đen đang trôi nổi, khi hắn còn chưa kịp nhìn kỹ thì đạo hư ảnh đó trực tiếp bay đến tiến vào bên trong mi tâm Lý Thiên Vũ.
“Hắc hắc, tiểu tử ngoan ngoản để ta đoạt xá đi”.
Từ bên trong hư ảnh kia lại nói được tiếng người, điều này cũng làm cho Lý Thiên Vũ giật mình, nhưng rồi hắn lại lộ ra một ánh mắt cổ quái. Cửu Chân lúc này cũng ra bên ngoài ánh mắt cũng vô cùng đặt sắc nhìn tình cảnh này. Lý Thiên Vũ cũng vở khóc vở cười thầm nghĩ:
“Không biết mấy tên này làm gì mà thích đoạt xá dử”.
Lý Thiên Vũ thứ mà hắn không sợ nhất chính là đoạt xá, vì hắn biết Hỗn Nguyên Châu sẽ bảo vệ hắn và cả trấn áp hết thảy những gì muốn gây bất lợi cho hắn, không cần biết kẻ đó là ai mạnh đến đâu cũng sẽ bị Hỗn Nguyên Châu trấn áp, từ trước đến nay vẫn như như vậy từ Thiên Diễn Lôi Long, Hổ Liệt bây gừo lại là con Thiên Linh La Huyền Quy này.
Khi Thiên Linh La Huyền Quy tiến vào trong thức hải của Lý Thiên Vũ nó liền ngay người như dại ra thấy thức hải của Lý Thiên Vũ vô cùng rộng lớn và cũng vô cùng xinh đẹp như thế này nó lại không biết nên làm từ đâu.
Nó cũng đã nghiên cứu rất kỹ về việc đoạt xá rồi và nó cũng đã từng đoạt xá nhưng nó lại không ngờ tới tình huống này, Linh hồn Lý Thiên Vũ đâu, không có Linh hồn lấy gì đoạt xá, còn về Lý Thiên Vũ không có Linh hồn điều này không khả thi lập tức bị nó loại khỏi đầu.
“Ngươi đang tìm ta sao?”.
Lý Thiên Vũ xuất hiện bên trong thức hải mình với trạng thái Nguyên Thần nhìn về Yêu hồn của Thiên Linh La Huyền Quy tất nhiên đối với Yêu thú Yêu hồn hay Nguyên Thần điều là một dạng.
“Ngươi cũng đoạt xá”.
Đây cũng giống như Hổ Liệt lúc trước đồng dạng một câu hỏi.
“Ngươi nghĩ như nào là nghĩ”- Lý Thiên Vũ nói.
“Không đúng nếu đoạt xá ngươi lại không thể nào phù hợp với thân thể này như vậy được”.
Lại một lần nửa Thiên Linh La Huyền Quy này lại trùng khớp với lời nói Hổ Liệt, làm cho Lý Thiệ Vũ cũng phải thử suy nghĩ có hay không hai tên này có quen biết nhau mà lại giao tình cũng không cạn.
Thật sự Lý Thiên Vũ đoán không sai Thiên Linh La Huyền Quy này với Hổ Liệt lại là bằng hửu kết giao, giao tình cũng rất sâu nói chung liền có thể giao phó tính mạng cho nhau.
“Thôi không dài dòng với ngươi nửa, làm khí linh cho Lăng Không Vô Gian Tháp đi”.
Lý Thiên Vũ vừa dứt lời từ phái sau lưng hắn bay ra một cái viên ngọc châu vô cùng xinh đẹp nó liền bay đến trấn áp Thiên Linh La Huyền Quy, Nguyên Thần của Thiên Linh La Huyền Quy không ngừng thu nhỏ lại rất nhanh nó liền nhỏ chỉ cở nấm tay Lý Thiên Vũ mà thôi.
Mặt biển tinh thần bên trong thức hải hắn nhẹ rung động một cái, từ phía dưới dần dần bay lên một tòa tiểu tháp bên trong bốn cây cột coa một cái mở ra, Nguyên Thần Thiên Linh La Huyền Quy lập tức bay vào bên trong.
“Tiểu tử, đừng kinh người quá đáng, ta dù có c·hết cũng không làm bảo khí của ngươi khí linh”.
Bên ngoài Lý Thiên Vũ cũng không thèm để ý hắn liền cấp tốc bóp ấn quyết rất nhanh Thiên Linh La Huyền Quy liền đã ổn định không còn phản kháng nửa.
“Tiểu tử đâu là khí tức của Huyền Vũ, rất cuộc đây là dạng gì bảo khí”- Thiên Linh La Huyền Quy bên trong Huyền Vũ trụ vang lên âm kích động nói.
“Ồn ào quá, bên trong có một môn Huyền Vũ Thánh Điển ngươi có thể học” Nói xong hắn liền phong bế lại Huyền Vũ trụ không có hắn ồn ào nửa.
Lúc này hắn đưa ánh mắt sang nhìn về Hổ Liệt suy nghĩ có nên trực tiếp luyện nó làm khí linh cho Bạch Hổ hay không. Hắn nghĩ nghĩ một lát rồi lắc đầu, võ hồn này cũng không tệ không gấp.
Làm xong tất cả Lý Thiên Vũ liền rời ra bên ngoài lại thầm nghĩ:
“Không biết bên ngoài đám người kia có rời đi hay không, hay vẩn chờ đợi hắn ở bên ngoài, nếu bây giờ rời đi nhất định sẽ không có quả ngọt để ăn”.
Hắn liền thầm nghĩ có nên trực tiếp đột phá Thiên Nguyên Cảnh luôn hay không, huống hồ nơi này lại có Thiên Ma Hổ một cái võ hồn không tệ.
“Ngươi không phải đã lấy được hạt giống Thiên Phù Linh Thụ rồi sao? Vừa vặn nơi này an toàn, ngươi hãy mượn lực lượng của hạt giống, đột phá cảnh giới đến nhị tinh thần sư đi, cấp 40 tinh thần lực tuy không giúp ngươi dọa sợ bọn chúng nhưng cũng có thêm một con át chủ bài, còn về Thiên Nguyên Cảnh không gấp”- Cửu Chân nói.
Lý Thiên Vũ cũng nhẹ gật đầu, nếu như phá cảnh mà vào cấp 40 nhị tinh thần sư quả thật lại thêm một con át chủ bài, đến lúc hắn có thể sử dụng một ít pháp thuật cơ bản để điều động thiên địa tự nhiên chi lực như là Lôi đình, hắn vốn có Lôi Đình kiếm tâm, Thiên Phạt chi lực điều này giúp hắn dể dàng hơn chưởng khốn Lôi đình chi lực hơn.
Nếu như dùng tinh thần lực cường đại của một cấp 40 nhị tinh thần sư để điều động Lôi đình chi lực, hắn có thể phát ra đòn công kích của một gả Thiên Nguyên cảnh đỉnh phong uy lực chân chính, nhưng cũng chỉ có Lôi đình chi lực mà thôi.
Hắn vốn dỉ là Địa Nguyên Cảnh đỉnh phong võ giả, cho dù hắn lại có chiến lực của Thiên Nguyên cảnh hậu kỳ thực lực thì đã sau chung quy vẫn không đủ, vẫn không có tiếng nói ở Cổ La Bí Cảnh cao thủ như mây thiên tài như mưa này.
Nếu như trong lòng đã quyết định thì Lý Thiên Vũ cũng không dây dưa dài dòng nữa, trực tiếp ngồi xuống đất, sau đó bàn tay lật một cái, một viên hạt giống màu xanh biết cứ như vậy lập tức xuất hiện trong tay hắn.
“Loại thiên địa kỳ vật này sinh trưởng tự nhiên, hấp thu luyện hóa nó đặc biệt khó khăn, chỉ có điều ngươi có Đại Thôn Thiên Thuật cũng không thành vấn đề chỉ là thời gian mà thôi, cũng không cần quá lo lắng”.
Cửu Chân ở bên cạnh khẽ nói.
Hắn cũng không nghĩ ngợi nhiều, hai mắt chậm rãi nhắm chặt lại, sau đó hạt giống trong tay cũng lơ lửng trên không trung, cuối cùng dừng lại trước trán. Hào quang xanh biếc ở bên trong lóe ra, nhưng lại không tràn ra ngoài. Xem ra việc Cửu Chân nhắc nhở thứ này khó luyện hóa quả không phải là không có lý của nó.
Chỉ có điều với Lý Thiên Vũ mà nói có được Đại Thôn Thiên Thuật, việc này hiển nhiên không có gì khó khăn, Đại Thôn Thiên Thuật vốn sở trường của nó đó chính là thôn phệ và luyện hóa, bất cứ năng lượng nào dưới sự vận chuyển hóa của nó đều sẽ trở thành năng lượng nguyên thủy nhất