Nguyên Thủy

Chương 141: Đoạt thức ăn trước miệng cọp.




Chương 141: Đoạt thức ăn trước miệng cọp.
Lý Thiên Vũ đang ẩn bên trong băng tuyết, cũng bị âp lực của Ma Viên dè ép đến phải lắc lư một cái, thân hình Lý Thiên Vũ ngân quang đại phóng toàn thân từng miếng vảy sừng mọc ra nháy mắt đã mọc khắp thân thể, bổng nhiên áp lực trên thân chợt giảm đi rất nhiều.
Áp lực đột nhiên xuất hiện cũng làm cho Cực Thiên Băng Vực cũng nhẹ rung động, nhưng cũng chỉ như vậy không ảnh hưởng đến đại cục.
Ma Viên tuy xa nhất nhưng thân hình lại vô cùng to lớn, một bước chân của nó liền là mười trượng, với bước chân như vậy chỉ không mất bao nhiêu bước liền đến gần Yêu hồn, Ma Viên liền đưa bàn tay chụp tới Yêu hồn.
An Nhiên bên dưới lộ ra ánh mắt hung ác, lập tức một cái Huyết Điệp to lớn xuất hiện phía sau lưng nàng, hai cánh rung mạnh, từ hai cánh hai đạo ánh sáng vô cùng sắc bén như hai thanh thiên đao ngang trời chém tới.
Phốc!
Bên trên tay của Ma Viên lưu lại hai v·ết t·hương sâu tới xương bên trên máu tươi chảy ra như là suối đỏ, Ma Viên theo quán tính té nhào bên trên đất làm cho đất rung núi chuyển.
Ầm ầm ầm!
Thân thể Ma Viên đổ nhào trên đất, thân thể to lớn v·a c·hạm làm ra một cảnh tượng cực kỳ đồ sộ. Ma Viên thân thể to lớn chợt đứng phấc dậy, gầm lên một tiếng kinh thiên động địa.
Grầm!
Rồi phía sao lưng một cái hư ảnh vô cùng to lớn của Ma Viên xuất hiện phía sao lưng, thân thể to lớn với chiếc đuôi vô cùng sắc bén liên tục va đập xuống đất, làm cho mặt đất chấn động dử dội, mặt đất nứt ra từng vết nứt vô cùng khủng bố.
Bọn người Mộ Phàm với tốc độ nhanh chóng tránh né đi chiếc đuôi của Ma Viên. Ma Viên nhìn thấy cảnh tượng này thì vô cùng tức giận, nó lại gầm lên một tiếng đột nhiên từ mặt đất vô cùng vô tận chiếc đuôi nha là từng cộng xiềng xích từ bên dưới liên tục bay lên làm cho nơi này càn thêm thiết huyết, máu tươi nhuộm đỏ cả không gian.
A a a!
Từng tiếng kêu thảm thiết vang lên, máu tươi không ngừng vun vãi khắp nơi, một cảnh tượng vô cùng tuyệt vọng vang lên.
Chiến đấu đến lúc này tất cả những võ giả phía dưới Thiên Nguyên Cảnh hầu như đã m·ất m·ạng hoàn toàn, không còn ai còn sống ngoại trừ Lý Thiên Vũ đang ẩn nấp bên trong bão tuyết.

Lúc này Lý Thiên Vũ cũng không thoải mái hơn là bao nhiêu nhưng mà né tránh Độc Nha cũng không mấy dể chịu, cử động mạnh sẽ động đến v·ết t·hương trên ngực nhưng nếu không tránh né nhất định sẽ bị xuyên thủng mà c·hết đi.
Còn lại tại đây chưa tới mười người, bên Thần Minh chỉ còn lại ba tên Thiên Nguyên Cảnh hậu kỳ, Thiên Minh còn lại hai người Bạch Thu Nhiên, An Nhiên và một tên Thiên Nguyên cảnh trung kỳ còn về Hoàng Minh chỉ còn lại duy nhất Lãnh Dược mà thôi, cảnh tượng lại thêm phần thê thảm.
Còn lại bảy người cũng không còn giấu lại thứ gì chiến lực toàn bộ bạo phát từng cái võ hồn nở rộ thiên khung nào là Hùng Yêu, Phi Cầm, ... từng cái từng cái cường đại, cái trước mạnh hơn cái sao liên tục xuất hiện.
“Các vị, chúng ta cùng nhau hợp sức g·iết c·hết Ma Viên, còn về bảo vật sau khi g·iết c·hết nó thì dựa vào bản sự từng người”.
Mộ Phàm sau khi mở ra võ hồn, liền đưa ánh mắt nhìn về Bạch Thu Nhiên và Lãnh Dược nói.
“Tốt, hiện tại chúng ta có cùng chung một địch nhân trước tiên giải quyết nó đi”- Bạch Thu Nhiên lên tiếng nói.
Lãnh Dược và tên còn lại của Thiên Minh lại không nói một lời nào, bọn hắn cũng có cùng chung một suy nghĩ như vậy. Nhưng An Nhiên lúc này lại cảm thấy có một việc không đúng đó là Lý Thiên Vũ đâu.
Từ đầu chí cuối nàng liền không thấy Lý Thiên Vũ đâu, từ lúc Thiên Linh La Huyền Quy xuất hiện nàng đã thầm chú ý đến hắn nhưng lại không phât hiện ra. Lý Thiên Vũ như là hư không tiêu thất, như là hắn từ ban đầu đến giờ không có ở đây vậy.
Người khác thì không để ý tới Lý Thiên Vũ nhưng nàng lại là nhất thanh nhị sở thực lực của Lý Thiên Vũ vốn không yếu như bọn hắn nghĩ, với tính cách của Lý Thiên Vũ như vậy nàng lại không cho rằng hắn rời đi mà từ bỏ cơ duyên này, nàng cũng biết một chuyện pháp ấn của Lý Thiên Vũ hình như là một loại Thủy thuộc tính mà lại cấp bậc không tệ có thể là Thiên cấp tồn tại, nhưng hắn hiện không tại.
Vậy hắn ở đâu? Đó cũng là suy nghĩ hiện tại của nàng, không lẻ hắn có biện pháp ẩn mình đnag ở nơi đó gần đây thủ ngư ông đắt lợi. Nghĩ đến đây nàng lại thêm mười phần cảnh giác nhưng lại không thống báo mặc khác đám người biết vì nàng cũng có mục đích riêng.
Mộ Phàm võ hồn chính là Ám Kim Miên Hùng một yêu thú cực kỳ khủng bố bên trên vạn thú quyển bài danh vị trí thứ 429 một tồn tại cũng vô cùng đỉnh cấp. Mộ Phàm chân bước về phía trước một cái Ám Kim Miên Hùng cũng bước theo bên tay một cái lợi trảo vô cùng sắc bén vun chém vào hư không, làm cho không trung để lại năm đạo ánh sáng thẳng hướng về Ma Viên mà đi.
Hai mắt Ma Viên lộ ra hung quang, từ trong hai con mắt hai cột sáng trực tiếp bắn ra bên ngoài thẳng đến Hùng Trảo mà đi.
Đùng!
Tiếng v·a c·hạm vang lên, làm cho Chân Nguyên và yêu khí trực tiếp bổ tung, kình khí bay tán loạn, kình phong quét sạch tứ phía.

Ho-oh!
Một tiếng phi cầm hót vang không trung, Bạch Thu Nhiên tay năng kiếm phái sau Đan Đỉnh Hạt Yêu hai cánh như là trường kiếm trên cánh từng cây lông chim như là ngàn cây tiểu kiếm to nhỏ khác nhau rời khỏi Hạt dực hướng về con mắt Ma Viên mà tới.
“Vạn Kiếm Quy Tông”.
Vù vù vù!
Tiếng v·a c·hạm với không khí liên tục vang lên, tiểu kiếm như là một dòng kiếm hà xẹt qua không trung lau tới với tốc độ kinh khủng kh·iếp.
Ầm ầm ầm!
Kiếm hà lau nhanh với tốc độ khủng bố v·a c·hạm mạnh vào mắt Ma Viên, làm cho con mắt nó máu tươi chảy ra như là dòng suối nhỏ, Ma Viên nhanh chóng khép lại hai mắt.
“Nhanh, t·ấn c·ông con mắt nó”- Bạch Thu Nhiên quát lớn một tiếng.
“Thiên Quân Trấn Sát Trảm”.
Thiên Quân Nghĩ phía sau lưng Lãnh Dược hai cái chân trước như là hai cái lưỡi liềm vô cùng sắc bén hai tia sáng đan chéo vào nhau mà đi với lực xuyên phá vô cùng kinh khủng phá tan bầu trời hướng về con mắt còn lại của Ma Viên mà tới.
Phốc!
Thiên Quân Trấn Sát Trảm như là hai thanh tuyệt thế thần binh không gì vó thể ngăn cản, nó dể dàng phá tan phòng ngự trên mắt Ma Viên mà trực tiếp đánh vào bên trong làm cho con mắt còn lại cũng bị phá tan. Lúc này Ma Viên đã hoàn toàn bị mù hai mắt.
Cổ đau đớn dử dội kia làm cho Ma Viên càng thêm điên cuồng và giận dử, hai tay như là hai cây thiết chùy mạnh mẻ đập động xuống đất làm cho đất đá bay lên khắp nơi, bên trong thân thể Ma Viên một cổ sóng nhiệt với nhiệt độ cực cao lan ra bên ngoài dung nhập vào trong đất đá làm cho đất đá xung quanh nhuộm lên một tia ánh hồng của dung nham, nhiệt độ cực cao làm Cực Thiên Băng Vực cũng có dấu hiệu bị phá đi.
Nham thạch vừa rồi cấp tốc bay lệ cao, vì hai mắt của Ma Viên đã không còn nhìn thấy đường mà lúc này noa chỉ có thể theo bản năng mà t·ấn c·ông, mà hướng nó t·ấn c·ông cũng chính là hướng phát công kích cuối cùng là Lãnh Phàm.

“Thiên Quân Trí Hoán”.
Lãnh Dược vô cùng hoãn sợ, lúc này nếu như để một chiêu này đánh trúng hắn nhất định sẽ c·hết, trong lúc cấp bách hắn liền xuất ra một môn cấm thuật lấy sinh mệnh lực và bổn nguyên bản thân trao đổi vị trí của nhau.
Người hắn lựa chọn chính là tên Thiên Nguyên Cảnh hậu kỳ bí ẩn của Thần Minh, Thiên Quân Trí Hoán xuất ra dưới chân hắn và tên kia xuất hiện một cái pháp trận cổ xưa và rồi cảnh tượng tiếp theo sảy ra làm cho tên Thiên Nguyên Cảnh hậu kỳ thần bí cũng phải kinh hồn tán đảm là hắn đã đứng ở vị trí của Lãnh Phàm còn về Lãnh Phàm đã ở vị trí của hắn vừa rồi.
Cùng với hắn chính là tên Thiên Nguyên Cảnh hậu kỳ còn lại cùa Thần Minh cũng chính là người đã tranh đoạt Thiên Phì Linh Thụ với Lý Thiên Vũ lúc trước.
Ầm ầm ầm!
Tiếng nham thạch v·a c·hạm vang lên, hai tên Thiên Nguyên Cảnh của Thần Minh bị cuống vào bên trong trung tâm của nham thạch, nham thạch với tốc độ kinh khủng khép lại với mắt thường khó mà bắt được quỷ tích khép lại của nó.
Đùng!
Ma Viên nắm đấm nắm lại, một đoàn quang mang kim sắc tại quyền phải của nó ngưng tụ, xung quanh vùng ánh sang màu vàng, không khí tựa hồ hình thành một vũng xoáy vặn vẹo thật lớn, tựa hồ không khí đã bị quang mang kinh khủng này đè nén, mỗi người đều cảm giác được không khí chung quanh mình trở nên ngưng trọng đè nén, sau một khắc nó quyền vun quyền về phía trước.
Một cột sáng màu vàng thật lớn từ nấm tay của Ma Viên ầm ầm phóng ra, cùng vòng tròn nham thạch ở bên trên v·a c·hạm cột sáng trực tiếp xuyên qua bề mặt nham thạch, so với lúc trước công kích thì càng thêm mãnh liệt, tiếng oanh minh lần nữa bạo vang làm cho viên cầu nham thạch bên trên cũng ầm vang nổ tung, hai người bên trong cũng tuyệt tâm mất dạng không để lại một thứ gì dù là một miếng cặn bả.
Một quyền này cũng trực tiếp phá tan Cực Thiên Băng Vực của Lý Thiên Vũ làm cho thân thể hắn bạo lộ ra bên ngoài, nhưng thân ảnh hắn bạo lộ ra cũng không thu hút nhiều ánh mắt vì tất cả đang bị cảnh tượng trên không trung hấp dẫn.
"Mãnh liệt như vậy”- Lý Thiên Vũ giật mình tự hỏi.
Nhưng hắn cũng không đứng yên ở đó, hiện tại thân thể hắn đã bạo lộ cũng không thể tiếp tục ẩn giấu đi, cũng rất may là hắn hiện đã ở gần Yêu hồn không quá xa.
“Chu Tước Lăng Thiên Thuật”.
Thân thể Lý Thiên Vũ như là một tôn Chu Tước lăng thiên, thân thể hóa thành một luồng kim quang lau nhanh tới Yêu hồn hai tay đưa ra chụp tới Yêu hồn.
“Lý Thiên Vũ ngươi dám”.
An Nhiên vốn đã đề phòng Lý Thiên Vũ nên đã bày sẳn một kích trí mạng để chờ hắn ra, khi Lý Thiên Vũ hiện thân nàng lập tức tung ra Huyết Điệp Ngưng Tuyến đã ẩn xung quanh chổ Yêu hồn đợi sẳn chỉ chờ con cá mất câu mà thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.