Chương 140: Tranh đoạt.
Độc Nha với khí thế vô cùng hung hản thẳng hướng bay lên xuyên thủng Phần Thiên Thuật, không chịu dừng lại nó tiếp tục thẳng lên hướng về Kim Quang Chu Tước mà đi.
Phốc!
Độc nha trực tiếp xuyên thủng hư ảnh Chu Tước, độc nha sao khi xuyên thủng Kim Quang Chu Tước liền mất thăng bằng bắt đầu rơi xuống bên dưới. Huớng mà độc nha rơi xuống không biết phải cố ý hay không mà lại ngay hướng Lý Thiên Vũ đang đứng, độc nha quét qua trúng thân thể hắn làm cho hắn b·ị đ·ánh rơi xuống đất, bụi mù bay tứ tung.
"Chu Tước Thiên Dực Trảm”.
Trước khi Chu Tước tiêu tán, nó liền phát ra một kích cuối cùng, hai cánh nó như là thiên đao với tốc độ khủng kh·iếp hướng về Ma Viên mà đi.
Đùng!
Thiên đao cùng thân thể Ma Viên v·a c·hạm vào nhau liền để lại một miệng v·ết t·hương khủng bố trên thân thể Ma Viên, dư ba cũng làm nó lui về sau hơn trăm trượng mới giữ vững thân hình.
Lý Thiên Vũ lúc này cũng không khá hơn là bao nhiêu, trên thân một miệng v·ết t·hương cực kỳ dử tợn kéo dài từ vai trái tới eo phải, trên trong miệng v·ết t·hương một cổ khí tức hủ hóa mạnh mẻ ngăn cản sự tự chửa lành của hắn, làm cho v·ết t·hương không những không thể lành lại mà còn biến xấu đi.
Khụ! Khụ! Khụ!
Lý Thiên Vũ ho khan ba cái rồi một ngụm máu tươi phun ra bên ngoài, khí tức trên thân yếu đi trong thấy, vụ v·a c·hạm vừa rồi cùng lúc triệt tan hai cái trọng lực đè ép của hắn cùng Ma Viên, cũng đồng nghĩa bọn người Thiên Minh, Thần Minh và Hoàng Minh đã tự do hành động không bị ảnh hưởng bởi trọng lực trường.
Bọn họ lúc này cũng rất chấn kinh không ngờ Lý Thiên Vũ lại lợi hại đến mức này, có thể đánh lui Thiên cấp đỉnh yêu thú mà lại không chỉ một lần mà là hai lần, việc đẩy lui Thiên cấp đỉnh phong yêu thú cũng không phải thú bọn họ chấn kinh nhất mà việc làm bọn họ vô cùng mộng bức đó là Lý Thiên Vũ có thể đã thương nó, quan trọng nhất v·ết t·hương không phải tầm thường mà là trọng thương.
Lý Thiên Vũ thầm than một tiếng, thực lực hắn hiện tại so với Thiên cấp đỉnh phong yêu thú còn kém rất xa, hiện tại chỉ có thể trốn chạy mà thôi, nếu như cứng đối cứng với nó chỉ là tự rước tai họa mà thôi.
Bọn người Mộ Phàm cũng nghĩ như vậy, cùng lúc khi Ma Viên bị đânh lui về sau và trọng lực biến mất thì tất cả liền phân tán ra mà trốn chạy về các hướng khác nhau.
Rầm rầm rầm!
Những bươc chân nặng nề vang lên, Ma Viên như là cự ma thân thể khổng lồ trên mắt đất phóng nhanh như bay về phía bọn Mộ 0hamf bỏ chạy, thân thể khổng lồ làm cho mặt đất cũng kiệt liệt chấn động, những dấu chân to đùng để lại trên đất.
Ma Viên thân thể trùng lại, hai chân phát lực thân thể phóng lên cao hơn ba mươi trượng mới bắt đầu rơi xuống.
Đùng đùng đùng!
Thân thể như cự ma từ trên cao đập xuống hai chân lúng xuống đến đầu gối, hai cánh tay như là hai ngọn sơn nhạc khổng lồ điên cuồng va đập xuống đất làm cho mặt đát kịch liệt rung rẫy, như là nơi này bị một trận đại địa chấn làm cho đất đá bay tứ tung, tạo nên một cảnh tượng vô cùng hỗn loạn.
Bọn người Mộ Phàm bị cảnh tượng này làm cho bọn hắn sợ vở mật ra, bên trong có hơn mười người không may bị Ma Viên rơi trúng thân thể bị đè ép thành bánh thịt một cảnh tượng hết sức kinh khủng, bên trong có một tên Thiên Nguyên Cảnh hậu kỳ bên phía Hoàng Minh bị đè c·hết làm cho tình thế càng thêm hổng bét.
Ma Viên đưa hai viên mắt to lớn nhìn về phía Lý Thiên Vũ đang đứng, nó gầm lên một tiếng một cái nấm đấm vô cùng to lớn hướng về Lý Thiên Vũ va đập mà tới, làm cho Lý Thiên Vũ cũng không ngờ con Ma Viên này lại thù dai như vậy.
Không thù dai mới lạ, tất cả mọi người ở đây không dám công kích nó chỉ có một mình Lý Thiên Vũ là dám đánh nó ra nông nổi như thế này, nó không ghi hận Lý Thiên Vũ chứ ghi hận ai bây giờ.
"Ngân Long Thiên Tọa Ấn”.
Một cái Long trảo vô cùng to lớn hướng ngược dòng mà lên, v·a c·hạm mạnh với quyền của Ma Viên, một v·ụ n·ổ lớn sảy ra.
Ầm!
Kình khí phong bạo, Yêu khí, Long khí tán loạn khớp nơi, do Lý Thiên Vũ tu vi vẫn còn quá yếu dù cho Long tộc là chủng tộc cao cấp nhất tồn tại, nhưng con Độc Nha Ma Viên này lại có huyết mạch của Thái Thản Cự Viên vô cunhf nồng đậm cộng thêm tu vi là Thiên cấp đỉnh phong như đó cũng đủ làm Lý Thiên Vũ phải kinh hồn tán đảm.
Thân thể Lý Thiên Vũ liên tục bay về phía sao, đập mạnh vào vạch núi làm cho ngọn núi đằng xa đổ sập xuống thành bình địa.
Ma Viên thì tốt hơn một ít, chỉ là lui về sau vài bước mà thôi, nhưng vài bước này của nó như là đã súc động cấm chế nơi này lập tức một cảnh tượng kinh người xảy ra.
Một cái mai rùa to lớn hiện nhưng đó cũng chỉ là hư ảnh mà thôi, hư ảnh này vô cùng to lớn, toàn thân màu xám đen trên mai rùa còn lưu lại một ít hoa văn vô cùng cổ xưa và những vết rạng nứt trên mai trong nó như một kiệt tác của thiên nhiên vậy.
Cùng lúc đó một hơi thở vô cùng khủng bố phát ra, mạnh mẻ hơn không biết bao nhiêu lần Ma Viên mà nói. Nếu như nhìn kỹ có thể thấy được bên trên mai rùa từng khối đá nhô lên như là từng ngọn núi bên trên mai rùa vậy.
Lập tức mai rùa này phát sáng sao đó thu nhỏ lại thành một cái mai hư ảnh một tôn yêu thú vô cùng cường đại.
“Thiên Linh La Huyền Quy, vạn thú quyển bài danh thứ 214”.
Lúc này ai nhìn thấy cảnh tượng này cũng hết sức chấn kinh, không ngờ nơi này lại còn sót lại Yêu hồn của Thiên Linh La Huyền Quy, yêu thú tồn tại đỉnh cấp này, trong đó Ma Viên cũng hết sức hưng phấn hai mắt tỏa sáng không che giấu gì tham lam trong ánh mắt của nó.
Tuy nó là yêu thú nhưng vẫn có thể thôn phệ Yêu hồn của Huyền Quy để tăng cao sức mạnh của Thú hồn bản thân, làm cho sức chiến đấu và tu vi tăng lên một cách nhanh chóng nhất có thể.
Tất cả bọn người Thiên Minh, Hoàng Minh và Thần Minh hai mắt cũng tỏ sáng, nhất là những người chưa đạt đến Thiên Nguyên Cảnh hưng phấn nhất phải kể đến những người nào đang ở bán bộ Thiên Nguyên Cảnh đỉnh phong đã chuyển hóa mười thành Chân Nguyên và có Thủy pháp ấn tương ứng vì Thiên Linh La Huyền Quy chính là yêu thú thủy thuộc tính vô cùng cường đại, và đây cũng là mục đích của bọn lúc này.
Khi thấy Thiên Linh La Huyền Quy bên trong màn sáng hai mắt Lý Thiên Vũ cũng tỏ sáng, không phải vì hắn muốn lấy nó làm võ hồn mà là Lăng Không Vô Gian tháp của hắn hiện đã có hai khí linh chỉ còn hai cái là chưa, bên trong Bạch Hổ Trụ đã có Thiên Ma Hổ Hổ Liệt dự phòng, còn về Huyền Vũ Trụ chẳng phải Thiên Linh La Huyền Quy này là vô cùng thích hợp hay sao?
Nhưng muốn dưới tay biết bao cao thủ này mà đoạt đi Thiên Linh La Huyền Quy lại là một cái vấn đề không hề đơn giản một chút nào! Không nói đến đám người Bạch Thu Nhiên, Mộ Phàm, Lãnh Dược riêng một cái Độc Nha Ma Viên cũng đủ làm hắn cảm thấy khó khăn rồi, lần trước giao thủ với nó hắn không hề chiếm một tí thượng phong nào, nhân loại thì có võ hồn là thủ đoạn mạnh nhất còn yêu thú thì lại có Thú hồn là thủ đoạn lợi hại nhất của nó nhưng từ đầu chí cuối nó chưa dùng tới. Điều đó cũng chứng tỏ thực lực cụ thể của Ma Viên là cực kỳ khủng bố.
Lý Thiên Vũ nghĩ đến đây đột nhiên hắn lại nở một nụ cười lạnh, mi tâm pháp ấn phát sáng Thái Âm chi lực phát động, hàn khí như là trường giang đại hải bay ra bên ngoài, làm cho nhiệt độ cấp tốc hạ xuống rất nhanh đã đạt đến -880⁰C, làm cho xung quanh phạm vi năm trăm trượng ngập tràng bên trong băng tuyết.
“Tuyết rơi!”.
Bọn người Mộ Phàm, Bạch Thu Nhiên, Lãnh Dược lúc này vô cùng kinh ngạc lúc này tại sao lại có tuyết rơi? Từ đâu mà có? Kể cả Ma Viên cũng lộ ra ánh mắt nghi hoặc, tất cả bọn chúng liền cho rằng chắc hẳn đây là dị tượng cho Thiên Linh La Huyền Quy tạo ra bởi vì yêu thú này cũng là một tôn có được Thủy nguyên tố yêu thú đỉnh cấp.
Lý Thiên Vũ sau khi phát động Cực Thiên Băng Vực, thân hình nhanh chóng biến mất bên trong bảo tuyết dày đặc, lúc này không một ai chú ý đến hắn đã biến mất, bọn họ lúc này toàn bộ chú ý điều dồn đến Yêu hồn của Thiên Linh La Huyền Quy.
Hiện trường bổng nhiên êm lặng đến lạ thường, kể cả tiếng kim rơi cũng cũng có thể nghe thấy một cách rỏ ràng, tất cả mọi người điều rất phối hợp nhau không một ai dám ra tay trước, nếu ai đó ra tay trước nhất định sẽ là mục tiêu t·ấn c·ông của những người còn lại.
Mộ Phàm ánh mắt không dấu nổi tham lam, hắn cũng đã không kiềm chế được, hai chân phát lực thân hình như là đạn pháo bắn nhanh về trước, hành động lần này của Mộ Phàm cũng đã phá vở sự bình tỉnh tại nơi này, một tình cảnh hỗn loạn lại bắt đầu sảy ra.
Thân hình Mộ Phàm như là cung tên vừa ra khỏi dây, lau thẳng lên bên trên về phía Yêu hồn, khi khoảng cách Yêu hồn không còn xa bao nhiêu Chân Nguyên chợt phóng, một cái bàn tay to lớn phát ra chụp về phía Yêu hồn.
"Mộ Phàm ngươi dám".
Bạch Thu Nhiên quát lớn một tiếng, một thanh trường kiếm xuất hiện một đạo kiếm thế ngang trời chém đến chém nát bàn tay Chân Nguyên của Mộ Phàm.
Rồi tất vả lại không còn đứng một chổ nhìn nửa mà bắt đầu ra tay c·ướp đoạt, tất cả hai chân đều phát động phóng nhanh như bay về phía Yêu hồn.
Khi bọn người Bạch Thu Nhiên, An Nhiên và cả Lãnh Dược còn cách Yêu hồn chưa tới ba bước chân, liền từ trên cao một cổ trọng lực cực kỳ khủng bố phóng xuống, làm cho tất cả bọn chúng điều mất thăng bằng rơi xuống bên dưới.