Nguyên Thủy

Chương 14: Ngân Nguyệt Lang.




Chương 14: Ngân Nguyệt Lang.
Lý Thiên Vũ tập trung thần niệm theo sát Ngân Nguyệt Lang Vương, lúc kiếm vừa xuống gần tới đỉnh đầu, Lang Vương liền lấy hết sức lực cuối cùng tạo một lớp phòng vệ phần đầu và cứng rắn chống đỡ.
Oành !!
Ngân Nguyệt Lang Vương bị phản chấn bay ra xa, Lý Thiên Vũ liền không đợi kết quả là nó có c·hết hay không, hắn không do dự dù chỉ một khắc, chân đạp bộ pháp phi nhanh về phía Lang Vương bay sát theo.
“Hoàng Kim Long Chỉ”- Lý Thiên Vũ lần nữa xuất chiêu.
“Hoàng Kim Long Chỉ” là một chiêu thức đi kèm của “Thái Sơ Thần Long Biến” có thể tu luyện khi cánh tay hoàn toàn Long Hoá.
“Hoàng Kim Long Chỉ” đi theo ngay sau đó lực xuyên thủng cực kỳ khủng bố, một chỉ này ngay cả vật cứng rắn như huyền thiết cũng có thể xuyên thủng, huống hồ gì đầu của Lang Vương, không một chút nghi ngờ Long Chỉ liền xuyên thẳng đầu của Lang Vương, xác định rõ Lang Vương đ·ã c·hết hắn liền thu Lang Vương vào trong trữ vật giới chỉ.
“Kim Long Phá Diệt Trảo” lần này là Lý Thiên Vũ trực tiếp phát công kích từ xa hướng về phía Hàn Tĩnh Chi.
Kim Long Phá Diệt Trảo cũng chính là thần thông mạnh nhất mà Thái Sơ Thần Long biến hiện tại mang lại cho hắn. Một trảo này mang theo lực xuyên thấu và p·há h·oại cực mạnh, độ sắc bén phải nói là vô song, dưới một trảo này không gì có thể ngăn cản được, có thể chém hết tất cả.
Hàn Tĩnh Chi đang triền đấu với bảy con Ngân Nguyệt Lang bổng nhiên trước mắt nàng kiếm khí phóng cao tận trời rồi ngưng tụ thành một thanh trường kiếm cao mười trượng chém thẳng về Lang Vương và sau đó một chỉ xuyên phá đầu lâu của nó.
Nàng chưa kịp lấy lại tinh thần liền hoản sợ khi thấy ba đạo cột sáng như ba thanh lợi kiếm đang gào thét về phía nàng, nàng không biết vì sao Lý Thiên Vũ nổi điên muốn g·iết nàng, nhưng dể hiểu mà thôi bí mật của hắn quá nhiều hắn muốn g·iết nàng để bảo toàn bí mật.
Chưa để nàng suy nghĩ xong đạo công kích đã đến.
Huz huz !!
Ba đoàn công kích lướt qua người nàng mà không phải t·ấn c·ông nàng mà lau thẳng về phía sau bảy con Ngân Nguyệt Lang làm bọn chúng một chia làm ba và ngay lập tức bỏ mạng.

Lý Thiên Vũ liền vun tay thu lấy đầu của bảy con Ngân Nguyệt Lang bỏ vào trữ vật giới chỉ và ngay lập tức bắt lấy tay của Hàn Tĩnh Chi và quay lưng phóng nhanh như bay rời khỏi nơi này.
Nói thì lâu nhưng từ lúc Lý Thiên Vũ quyết định g·iết Nguyên Nguyệt Lang Vương đến kết thúc chỉ mất hơn mười hơi thở mà thôi.
Lúc này tâm tình của Hàn Tĩnh Chi hết sức tức giận làm nàng sợ hãi một phen khi nàng dự định khi đến nơi an toàn sẽ t·rừng t·rị hắn không ngờ khi Lý Thiên Vũ vừa bước ra hai bước liền dừng lại, sắc mặt trở nên ngưng trọng.
Hàn Tĩnh Chi không ngờ Lý Thiên Vũ lại đột nhiên dừng lại, nàng không để ý liền phía sau đụng trúng hắn, hai ngọn tô phong trập trùng liền đập vào lưng hắn lúc này nàng đã tức giận đến cực điểm chuẩn bị bão nổi đánh Lý Thiên Vũ một trận.
Ngao! Ngaooo!!
Hàng loạt tiếng sói tru vang lên, nàng liền biết có chuyện không tốt sảy ra.
“Không như tính toán của ta, hơn ba ngàn con Ngân Nguyệt Lang kia không bỏ chạy mà lại càng thêm điên cuồng”- Lý Thiên Vũ lần đầu tiên lộ ra ngưng trọng trên khuôn mặt, lên tiếng.
“Cụ thể chiến lực nó như thế nào”- Hàn Tĩnh Chi sắc mặt tái nhợt nhưng lại hết sức bình tỉnh lên tiếng.
“87 con Linh cấp đỉnh phong, 300 con Linh cấp hậu kỳ, 700 con Linh cấp trung kỳ”- Lý Thiên Vũ sắc mặt nhanh chóng trở lại bình tỉnh đáp.
Hàn Tĩnh Chi nghe Lý Thiên Vũ trả lời liền sắc mặt tái nhợt, hoản sợ, nhưng dù sao nàng cũng là cường giả Linh Nguyên Cảnh đỉnh phong, rất nhanh nàng liền lấy lại bình tỉnh nói: “Lý công tử, ngươi mau rời đi ta tu vi cao hơn ngươi ta ở lại đoạn hậu”.
Lý Thiên Vũ đang tính toán làm sao để tránh khỏi một kiếp này, đột nhiên lại nghe thấy nàng nói câu này đột nhiên quay lại nhìn nàng thật sâu.
Hàn Tĩnh Chi thấy ánh mắt của Lý Thiên Vũ liền ngẩn người hoản sợ tay ôm lấy ngực nói, ngươi định làm gì, ta dù có c·hết cũng không cho ngươi toại nguyện.
“Ngươi nghĩ quá nhiều”- Lý Thiên Vũ lại nhìn nàng thật sâu sau đó tiếp tục lên tiếng.

“Vừa rồi nàng vốn có cơ hội rời đi nhưng lại lựa chọn ở lại, lần này làm sao ta có thể để nàng một mình tại nơi này”- Lý Thiên Vũ nói xong liền quay mặt nơi khác, thần thức ngoại phóng tìm cách ứng phó.
Hàn Tĩnh Chi nghe Lý Thiên Vũ nói như vậy, nét mặt mới hòa hoản lại.
“Phía Đông Bắc là nơi bọn chúng phòng ngự yếu nhất, chỉ hơn năm con Ngân Nguyệt Lang đỉnh phong và một ít cấp thấp Linh yêu, chúng ta phá vây ở nơi đó, nhất định phải đánh nhanh thắng nhanh”- Lý Thiên Vũ lên tiếng.
Vừa nói xong hắn liền dắt tay Hàn Tĩnh Chi chạy nhanh như bay về phía Đông Bắc, trên đường đi hắn cùng Hàn Tĩnh Chi liền chém g·iết không ít Ngân Nguyệt Lang.
Đột nhiên có một cái móng vuốt từ phía bên trai chụp về phía Hàn Tĩnh Chi, Lý Thiên Vũ liền không nghĩ ngợi, Hàn Tĩnh Chi đã không kịp phản ứng để ứng phó với một trảo này, nếu như một trảo này mà chụp trúng, nàng chắc chắn sẽ lành ít dữ nhiều.
Lý Thiên Vũ liền bổ nhào qua phía Hàn Tỉnh Chi ôm nàng vào bên trong ngực mình, dùng thân thể chịu một trảo này của Ngân Nguyệt Lang.
Bành!
Trảo mang của Ngân Nguyệt Lang liền đánh trúng thân thể hắn, hắn cùng Hàn Tĩnh Chi liền bay ra xa hơn năm mươi trượng, phía sao lưng của Lý Thiên Vũ là một đạo v·ết t·hương dữ tợn.
Trên lưng hắn là một vết mong vuốt sói cào thành ba v·ết t·hương lớn sâu tới xương, máu không ngừng chảy ra, sắc mặt Lý Thiên Vũ lúc này trắng bệch, lúc trước hắn đã thụ thương thêm lần này v·ết t·hương lại thêm nghiêm trọng, dù cho hắn có Long tộc thân thể cũng còn quá sức.
Lý Thiên Vũ dùng thân thể mình để che chắn cho thân hình nhỏ nhắn của Hàn Tĩnh Chi, không hiểu vì sao hắn lại có ý nghĩ che chở cho nữ nhân xa lạ này.
Hàn Tĩnh Chi ở phía sao Lý Thiên Vũ tâm tình cũng hết sức phức tạp, nam nhân này lại che chở cho mình như vậy, dù nàng cùng hắn là hai người xa lạ.
Lý Thiên Vũ mi tâm Thái Âm chi lực phát động, cực hàn khí tức bắt đầu lang tỏa khắp không gian, phạm vi bao trùm hơn ba trăm trượng bao phủ toàn bộ Ngân Nguyệt Lang vào bên trong, ngay lập tức hơn năm trăm con Ngân Nguyệt Lang điều bị băng phong hoàn toàn.
Lý Thiên Vũ tay nâng Long Trảo, trảo mang không ngừng vun kích bát phương, trảo mang như là những thanh lợi kiếm trên không trung vun chém, lợi kiếm đi đến đâu Ngân Nguyệt Lang liền c·hết đến đó, máu tươi phun ba thước, chân cục đầu rơi khắp nơi.

Ngao!!
“Không tốt là lại một con Ngân Nguyệt Lang Vương, mau mau đi nhanh”.
Lý Thiên Vũ bên trong thần thức liền thấy một đầu Ngân Nguyệt Lang thân dài năm thước hơn khí tức phá ra không hề yếu hơn con Ngân Nguyệt Lang vừa rồi, còn có phần mạnh mẻ hơn rất nhiều.
Lý Thiên Vũ đã biết tại sao bầy Ngân Nguyệt Lang này không chạy ngay khi Vương của chúng c·hết, là vì bọn chúng vốn là hai Vương, một Vương c·hết vẫn còn một Vương chỉ huy bọn chúng nên bọn chúng mới càng trở nên điên cuồng.
“Ngao! Ngaooo ô”
Thê lương tiếng sói tru vang vọng ở giữa sườn núi vang lên, bầy Ngân Nguyệt Lang tốc độ toàn bộ khai hỏa, hướng về Lý Thiên Vũ đánh tới.
Lúc này có hơn hai mươi con Ngân Nguyệt Lang hướng bọn hắn bao vây mà đến, bên trong Ngân Nguyệt Lang Linh cấp đỉnh phong có hơn mười đầu, Linh cấp hậu kỳ bảy đầu đầu và Linh cấp trung kỳ có 5 đầu, bọn chúng trước hết phóng về phía Lý Thiên Vũ, có con vươn răng nanh nhọn hoắc, có con móng vuốt sắc bén như lợi kiếm hướng về phía hắn.
Lý Thiên Vũ nhanh chóng di chuyển, chân đạp Thiên Lý Đằng Vân Thuật hướng vóc dáng nhỏ nhất và gầy nhất Ngân Nguyệt Lang phương hướng lao ra, đồng thời cánh tay đưa lên, một tiếng thanh thúy leng keng vang lên, Kinh Lạc Kiếm xuyên thủng thân thể Ngân Lang kêu thảm thiết một tiếng vang lên, hắn căn bản không nhìn xem cũng có thể biết Ngân Lang chịu một Kiếm Này nhất định không sống nổi.
Lý Thiên Vũ mình không đợi lâu liền vọt tới hướng Ngân Lang Linh cấp đỉnh phong kia phía trước mặt, thân hình chợt lóe, tránh ra đối phương bổ nhào về phía trước, đồng thời tay phải “Kim Long Phá Diệt Trảo” trong nháy mắt bắt nổ bắn mà ra, trong phạm vi công kích đường thẳng của Long Trảo hơn năm đầu Ngân Lang Linh cấp đỉnh phong trong nháy mắt bị m·ất m·ạng.
Hàn Tĩnh Chi phía xa cũng không thoải mái hơn bao nhiêu, bên cạnh nàng cũng hơn hai mươi đầu Ngân Lang hướng qua t·ấn c·ông.
Hàn Tĩnh Chi chân bộ pháp huyền diệu liền cấp tốc hướng phía xa bay nhanh ra, tay nhẹ nâng, trên tay là năm đạo quang hoàn màu Lam từ bàn tay ngọc của nàng bay lên và hướng về phía Ngân Nguyệt Lang bay đi, “Băng Diệu Chi Hoàn” Địa cấp thượng phẩm vũ kỹ phát động trong nháy mắt làm cho hơn mười con Ngân Nguyệt Lang bị đóng băng lại, “Băng Linh Phong Bạo” phát động trực tiếp xoắn nát băng điêu thành bột phấn.
Hàn Tĩnh Chi tay lấy ra Băng Lam kiếm, hướng về phía còn lại Ngân Lang chém g·iết qua, chỉ chưa tới mười hô hấp nàng đã dọn dẹp toàn bộ Ngân Lang.
Từ bắt đầu chiến đấu đến giờ tuy nói thì mau nhưng lại đã truyền đấu hơn ba canh giờ Chân Khí đã tổn hao không ít, thể lực cũng đã mệt mõi vạn phần, nếu như bây giờ lựa chọn phá vòng vây mà đi đã không còn kịp, hắn và Hàn Tĩnh Chi sức lực không đủ để phá vây mà đi.
Trên tay Kinh Lạc Kiếm vẫn thủy chung lộ vun chém, nhẹ nhàng ở trong không khí xẹt qua làm cho Ngân Nguyệt Lang không ngừng c·hết đi, kiếm lúc này máu tươi nhuộm đỏ cả thân kiếm.
Trong lúc bất chợt, Lý Thiên Vũ cùng Hàn Tĩnh Chi hai mắt nheo lại, ánh mắt hướng về một phía nhìn qua, ba đạo thân ảnh cơ hồ là đồng thời xuất hiện trước mặt hắn thế ba chân vây công bọn hắn, Lý Thiên Vũ cùng Hàn Tĩnh Chi liền đi lại gần nhau, lưng dựa sát vào nhau, Lý Thiên Vũ có thể dễ dàng nghe được mùi hương thân thể của nàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.