Chương 139: Độc Nha Ma Viên.
Hơn nữa người của hai liên minh này lại là nhiều nhất Thần Minh bọn họ lần này chỉ xuất động có Mộ Phàm và bốn người nữa, trong bốn người này ngoài cường giả Thiên Nguyên Cảnh hậu kỳ từng đấu với Lý Thiên Vũ ra thì ba người còn lại chỉ là Thiên Nguyên cảnh trung kỳ mà thôi, vẫn thua kém bọn hắn rất nhiều, cần gì phải nhượng bộ.
“Hắc hắc, các ngươi chưa đủ tư cách để tranh đoạt bảo vật với Thần Minh bọn ta”.
Bên cạnh Mộ Phàm, một vị toàn thân một bộ đấu bồng đen đang yên lặng đứng bên trong lúc này hắn mới bắt đuầ lên tiếng.
Nói xong từ trên thân hắn một cổ sóng Chân Nguyên vô cùng hùng hậu phát tán ra bên ngoài, làm cho nơi này lại một lần nửa lặng phất như tờ.
“Thiên Nguyên Cảnh hậu kỳ đỉnh phong”.
Bạch Thu Nhiên lúc này sắc mặt trở nên ngưng trọng, hiện tại Thần Minh đã có ưu thế áp đảo bọn hắn rồi, nhưng không vì vậy mà đám người Thiên Minh khoanh tay chịu trói.
Đúng lúc này Bạch Thu Nhiên và An Nhiên Chân Nguyên điên cuồng phóng thích ra bên ngoài, làm cho đại điện bị một tầng Chân Nguyên bao phủ, đến bọn người Hoàng Minh và cả Lý Thiên Vũ cũng phải tạm lánh mũi nhọn mà lui ra một bên.
“Mộ Phàm, tuy Thần Minh các ngươi rất mạnh, nhưng hôm nay các ngươi cũng chỉ có ba cường giả Thiên Nguyên Cảnh hậu kỳ mà thôi!”
Lãnh Dược hắn là người dẫn đội của Hoàng Minh cũng lên tiếng, ý tứ trong lời của hắn rất đơn giản, những kẻ Mộ Phàm ngươi đem theo chưa đủ dọa bọn ta đâu.
“Vậy cứ thử mà xem”.
Mộ Phàm cười lạnh một tiếng, rồi hắn cùng tất cả người Thần Minh Chân Nguyên cũng bắt đầu khởi động, cùng với Thiên Minh giằng co cùng một chổ.
Cùng lúc phía đám người Lãnh Dược cũng bắt đầu thả ra Chân Nguyên cùng với Thiên Minh cùng đối đầu với Thần Minh.
Trong lúc bầu không khí vô cùng căng thẳng, thì đột nhiên từ bên dưới một trận đất rung núi chuyển, làm mặt đất bên trong cung điện nứt toát ra từ bên trong một cái bàn tay cự đại từ bên trong lòng đất đưa ra bên ngoài cùng theo đó là một áp lực cực lớn đi theo, yêu khí nồng đậm đến mức làm Lý Thiên Vũ cũng phải ngạc thở.
Ầm!
Cung điện đột nhiên p·hát n·ổ từ bên dưới một thân hình to lớn phóng thẳng lên cao, thân hình to lớn cỉa nó phóng lên trong trung hơn trăm trượng rồi bắt đầu rơi xuống.
Thân hình nó v·a c·hạm với mặt đất làm cho mặt đất kịch liệt rung chuyển, như là một trận đại địa chấn làm cho trời đất điều như muốn quay cuồng.
Grầm!
Một tiếng thú róng làm vang vọng trời đất, đến khi tất cả mọi người định hình lại được đưa mắt nhìn về con yêu thú này liền hít sâu một hơi, trong đó có cả Lý Thiên Vũ.
Đây là một con viên hầu, thân hình lực lưỡng cơ bắp cuồng cuộn, trên thân gai nhọn bao phủ nhất là đuôi của nó như là đuôi bọ cạp, vô cùng linh hoạt và sắc nhọn, trên đỉnh đầu là một cái sừng như Long giác của Lý Thiên Vũ khi bán Long hóa.
Những điều này cũng chưa đủ làm mọi người kh·iếp sợ, cái kh·iếp sợ ở đây chính con này viên hầu chính là Độc Nha Ma Viên, Vạn Thú Quyển bài danh vị trí thứ 117, quan trọng nhất nó lại là tu vi Thiên cấp đỉnh phong, thực lực vừa rồi có thể thấy nó liền có thể liều mạng với Niết Bàn Cảnh cường giả nhân loại.
Cảnh tượng đột ngột này khiến tất cả cùng giật mình, hít vào một hơi khí lạnh.
“Rút lui mau!”.
Sắc mặt bọn Thiên Minh kịch biến, vội hét lên, đối mặt với một tôn Thiên cấp đỉnh phong yêu thú bọn họ không có sức phản kháng nào, nếu chậm trể chỉ một khắc đồng hồ đủ để Ma Viên tiêu diệt bọn họ triệt để tại đây.
Nghe tiếng hét đó, người của hai liên minh cũng vội vàng rút lui, muốn thoát khỏi nơi này.
Rầm!
Có điều khi họ vừa mới di chuyển thì từ bên trên một cổ áp lực vô cùng khủng bố xuát ra tại nơi này, ép cho tất cả những cấp thấp võ giả thành bánh thịt, triệt để c·hết đi.
Cùng lúc đó những khối đất đá bay tán loạn trên cao, cũng bị áp lực đè ép cho nổ bể ra tới, mảnh vụn đất đá bay khắp nơi cùng với t·iếng n·ổ lớn làm cho nơi này lại hỗn loạn và tuyệt vọng.
Lý Thiên Vũ ở gần Ma Viên nhất nên áp lực thừa nhận phải nói là cực kỳ khủng bố, trọng lực đè ép làm cho xương cốt của hắn phải kêu lên tiếng kẻo kẹt, răng rắc.
Toàn thân Lý Thiên Vũ ngân quang chợt lóe, trạng thái bán Long thể xuất hiện lúc này Lý Thiên Vũ mới có thể nhẹ nhõm được, áp lực trên thân đã giảm đi hơn tám thành.
“Để ta xem trọng lực trường của ngươi lợi hại hay thương khung lực của ta lợi hại”.
“Thương Khung Lực”.
Ngay sau đó một cổ áp lực cực kỳ kinh khủng từ trên cai áp xuống, cổ trọng lực này mạnh hơn gấp trăm lần sao với Ma Viên.
Cổ trọng lực này đột ngột xuất hiện làm cho Ma Viên cũng giật mình, không hiểu chuyện gì sảy ra, áp lực này là từ đâu đến, nguồn gốc là từ đâu xuất hiện.
Kể cả đám người Mộ Phàm, Thiên Minh và cả Lãnh Dược cũng không hiểu là chuyện gì đang sảy ra, ban đầu bọn hắn chỉ là ngẩn người sau đó là vẻ mặt kh·iếp sợ lúc này hiện trường đã vô cùng hỗn loạn.
Dưới cổ trọng lực vô cùng to lớn này như là vạn cân đè ép làm cho một số cấp thấp võ giả trực tiếp bị ép thành bánh thịt, huyết nhục văng tứ phía tạo nên một cảnh tượng vô cùng thê thảm và tuyệt vọng.
Đột nhiên có ba cột sáng xoẹt qua bầu trời, ba cột sáng sáng bén vô cùng như là ba thanh tuyệt thế thành binh đang phá tan không khí rạch phá cửu thiên bay thẳng về phía Ma Viên mà tới.
Ma Viên không một chút phòng bị, liền bị ba cột sáng đánh trúng thân thể liên tục lui về sau gần mười bước mới ổn định lại thân thể.
Trên thân nó lúc này để lại ba miệng v·ết t·hương vô cùng dử tợn, bên trên bị hư vô chi khí ăn mòn nên không thể nào để v·ết t·hương tự lành lại được.
Lý Thiên Vũ thấy Ma Viên b·ị đ·ánh lui liền tranh thủ cơ hội đào tẩu, nhưng đã không kịp rồi.
Grào!
Một tiếng thú rống vang vọng trời đất, lập tức Lý Thiên Vũ cảm nhận được nơi hắn đnag đứng không gian bị phong kính, hắn đã không còn lối thoát.
“Mẹ kiếp”.
Đột nhiên lông tơ toàn thân hắn nổ bắn ra ngoài, một cổ nguy hiểm khí tức tràng ngập thân thể, làm cho hắn cũng hít thở không thông, Lý Thiên Vũ ngước mặt lên trời một cảnh tượng làm hắn phải thốt ra câu chửi tục.
Trong mắt Lý Thiên Vũ là một cảnh tượng vô cùng kinh khủng, một cái nắm đấm khổng lồ có đường kính lên đến mười trượng đang trên cao với tốc độ vô cùng khủng kh·iếp rơi xuống.
Lý Thiên Vũ hai mắt lộ ra vẻ ngưng trọng, tuy vậy nhưng hắn không hề buông tay chịu trói, phía sau lưng Lý Thiên Vũ một hư ảnh Ngân Long dài hơn hai trượng xuất hiện, Ngân Long ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng kinh thiên động địa làm cho không gian cũng phải chấn động.
Một tiếng gầm này làm cho một số người ở gần Lý Thiên Vũ hai tai chấn động, màn nhỉ cũng phải tổn thương nghiêm trọng, miệng liên tục phun ra từng ngụm, tùng ngụm máu tươi.
Trong miệng Ngân Long một luồng năng lượng khủng bố ngưng tụ, nguồn năng lượng này làm cho người khác nhìn thấy cũng phải kinh hồn tán đảm, bên trong khí tức hủy diệt tràng ngập, lôi điện, thái dương chi lực Long uy, Long tức cấp tốc ngưng tụ.
Tia sáng màu vàng bên trên mang theo lôi điện chi lực từ trong miệng Ngân Long phát ra bắn thẳng về phía nấm đấm khổng lồ của Ma Viên.
Luồng ánh sáng v·a c·hạm với nắm đấm kia liền trực tiếp xuyên thủng, làm cho nắm đấm hiện ra rất nhiều vết nứt, từ bên trong vết nứt một tia sáng màu vàng chiếu rọi ra bên ngoài, khi vết nứt đạt đến cực hạn liền ầm vang nổ tung.
Ho-oh!
Một phượng minh thảnh thót vang lên, lập tức một thân ảnh phi cầm màu vàng kim từ bên dưới bay thẳng lên cao, lại một tiếng hót vang lên.
Kim Quang Chu Tước đưa hai ánh mắt băng lãnh của mình nhìn phía Ma Viên không một chút b·iểu t·ình nào.
Thân hình Lý Thiên Vũ cũng cùng lúc đó phóng lên cao đi theo hắn là một cái cở nhỏ mặt trời, bên trên khí tức quang minh nồng đậm đến cực điểm, thái dương chi lực chiếu rọi khắp nơi, lúc này đây giửa màn đêm u tối một cái thái dương chiếu sáng cả Phong Lôi Cốc, làm cho người khác cũng nghĩ là bây giờ trời đã sáng rồi.
Mặt trời chậm rãi dâng lên cao, rất nhanh đã đến chân trời, Kim Quang Chu Tước lại một lần nửa phât ra tiếng hót rồi cấp tốc bay lên cao há miệng rộng nuốt mặt trời mà Lý Thiên Vũ tạo ra vào trong bụng.
Sau đoa Kim Quang Chu Tước một lần nửa há miệng ra một cột sáng có nhiệt độ cực kỳ kinh khủng phóng ra từ miệng Chu Tước, cột sáng này mang theo Thánh cấp vũ kỹ Phần Thiên Thuật, nhanh chóng hướng về Ma Viên mà đi.
Càng tu luyện Phần Thiên Thuật hắn càng sử dụng nó một cách thuần thục và cũng biết được một số cách vận dụng nó sau cho tối ưu hóa, sao cho uy lực phát ra là lớn nhất, và một chiêu vừa rồi cũng là cách vận dụng Phần Thiên Thuật một cách tối ưu nhất mà Lý Thiên Vũ nghĩ ra.
Grầm!
Ma Viên gầm lên một tiếng giận dử, từ trong miệng nó phóng ra một sáng, uy lực và khí thế không thua kém gì Phần Thiên Thuật của Lý Vũ hướng về đó mà phóng đi.
Kèm theo đó chiếc đuôi của nó cấp tốc dài ra, bên trên lực hủ hóa vô cùng vô tận, cũng như sắc bén và cứng rắn phá không bay về phái Kim Quang Chu Tước mà đi.
Luồng ánh sáng từ miệng Ma Viên phun ra tuy cùng đại nhưng lại không cần cự được bao lâu thời gian dưới sự luyện hóa của Phần Thiên Thuật, nhưng ngược lại chiếc đuôi bò cạp của nó lại vô cùng kiên cố, khi v·a c·hạm với Phần Thiên Thuật chỉ là vang lên một tiếng xèo xèo mà thôi còn lại không chịu ảnh hưởng gì cả.