Chương 138: Đại điện trung tâm.
Bọn Tiểu Thương cũng há hốc miệng nhìn cảnh tượng đó, hiển nhiên họ không thể ngờ một cái cây lại có lực chiến đấu mạnh mẽ đến vậy.
“Thiên Phù Linh Thụ không phải thứ bình thường, nó đã có một chút linh trí, hơn nữa cành cây có bao chất kịch độc, nếu bị dính phải thì dù là cường giả Thiên Nguyên Cảnh cũng sẽ rắc rối lớn”.
Nhìn nét mặt kinh ngạc của Tiểu Thương, Lý Thiên Vũ cười thản nhiên cười nói.
Trước đó hắn không lập tức hành động cũng là vì biết điều đó, thứ linh vật này không phải nói lấy là lấy được, dù là cường giả Thiên Nguyên Cảnh cũng phải thận trọng, chỉ một chút bất cẩn là có thể hỏng việc.
Lý Thiên Vũ nở một nụ cười lạnh, hắn nhìn chăm chăm vào hắc ảnh đang bị vô số cành cây t·ấn c·ông, rồi thân hình rung lên bay thẳng tới.
“Tiểu tử, ngươi dám?”.
Hắc ảnh bị Thiên Phù Linh Thụ quấn lấy cũng cảm nhận được hành động của Lý Thiên Vũ, ánh mắt lóe lên hàn quang lạnh lẻo, hét lên.
Tuy nhiên, với sự uy h·iếp đó Lý Thiên Vũ cũng chỉ cười nhạt, thi triển Chu Tước Lăng Thiên, thân hình biến thành một ngọn lửa né tránh Thiên Phù Linh Thụ, động tác của hắn rất nhẹ nhàng, không chặt đứt bất cứ cành cây nào, vì hắn biết thứ này càng chặt càng mạnh, nếu cứ cố tình cường hãn chặt sớm muộn gì cũng bị vùi lấp.
Thân hình nhanh nhẹn tránh hết những cành cây đánh tới, sau đó trước ánh mắt phẫn nộ của hắc ảnh, Lý Thiên Vũ xuất hiện trên thân Thiên Phù Linh Thụ, mắt nhìn vào vị trí trung tâm, ở đó các đường vân cây hình thành nên một viên hạt giống bé nhỏ, trên hạt giống dường như còn phát ra ánh huỳnh quang.
Đây mới là trung tâm của Thiên Phù Linh Thụ, mà năng lượng kỳ dị quanh nó cũng ngưng tụ trên hạt giống này, chỉ cần lấy nó đi là có thể lấy được khống chế được Thiên Phù Linh Thụ.
Nhìn vào hạt giống ngay gần đó, Lý Thiên Vũ nhếch môi cười, lúc này Thiên Phù Linh Thụ dường như cũng cảm nhận được gì đó, lập tức bắn cành cây mang theo độc tố về phía Lý Thiên Vũ.
Vút!
Có điều Lý Thiên Vũ lúc này cũng không để tâm công kích của Thiên Phù Linh Thụ, bàn tay cong lại đánh mạnh ra, kình phong mạnh mẽ cuộn trào, tóm vào hạt giống rồi kéo mạnh ra, hạt giống lấp lánh ánh huỳnh quang đã bị tách khỏi thân cây.
Bộp bộp!
Mất đi hạt giống, Thiên Phù Linh Thụ khô héo đi thấy rõ, cành cây cùng rơi bộp bộp xuống đất.
Lý Thiên Vũ cầm hạt giống khi chưa kịp nhìn rõ, ngay sau đó hắn liền cảm nhận được sát ý nồng nặc phía sau lưng.
“Tiểu tử, cho ngươi một cơ hội, chủ động giao nạp, tự chặt một tay, có lẽ ta sẽ tha cho ngươi một mạng!”.
Hắc ảnh lơ lửng trên không trung, ánh mắt âm u như hồn ma bóng quỷ trừng trừng nhìn Lý Thiên Vũ, giọng nói tràn đầy sát khí phát ra.
"Tiểu Thương, Tiểu Hắc giao cho ngươi đó” Lý Thiên Vũ lạnh nhạt giao phó một tiếng.
Grầm!
Ngay sau đó hai tiếng thú rống truyền ra, chấn động của không gian, hai cổ Yêu khí bạo phát làm cho hắc ảnh kia phải kinh hồn tán đảm, hồn bay phách lạc.
“Hai tôn Thiên cấp yêu thú một trung kỳ một cái hậu kỳ”.
Sắc mặt hắc ảnh kia liền trắng bệt, hắn liền không còn một chút ý chí chiến đấu nào mà liền hướng về phía sâu bên trong Phong Lôi Cốc cấp tốc bay đi.
Thấy hắc ảnh kia cấp tốc đi xa, Tiểu Thương và Tiểu Hắc gầm lên một tiếng dự định đuổi theo thì một thanh âm nhàng nhạt chậm rãi vang lên.
“Không cần đuổi theo đâu!”.
Lý Thiên Vũ lạnh nhạt lên tiếng, rồi lại không thèm để ý gì tới hắc ảnh kia nửa hắn liền đưa mắt nhìn về hạt giống trên tay mình.
Hạt giống này màu xanh biếc, sinh cơ từ bên trong tràn ngập ra, trong sinh cơ mạnh mẽ dường như còn ẩn chứa năng lượng vô cùng kỳ dị, chỉ nắm trong tay mà Lý Thiên Vũ đã cảm thấy bản thân giống như trong dòng suối tinh thần lực ấm áp vậy, ba động ôn hòa từ trung thức hải nhẹ nhàng khuếch tán ra.
“Không hổ là Thiên Phù Linh Thụ!”
Cảm nhận được loại năng lượng kỳ dị mà mạnh mẽ này, trong mắt Lý Thiên Vũ cũng xẹt qua một tia tán thán, nhưng rồi hắn lại không lựa chọn lúc này luyện hóa mà lại thu hồi nó vào Hỗn Nguyên Châu, hai cánh mở ra bay thẳng vào bên trong trung tâm của Phong Lôi Cốc.
Tất cả cường giả khi đi vào Phong Lôi Cốc điều biết một việc bên trong Phong Lôi Cốc quan trọng nhất không phải những thứ hắn đã gặp, điều thật sự hấp dẫn vô số cường giả đến đây là vì chung cực truyền thừa tại nơi đây, đó mới là thứ thật sự có sức hấp dẫn với bọn hắn.
Cũng không tốn quá nhiều gian Lý Thiên Vũ đã đi đến nơi trung tâm của Phong Lôi Cốc, trong mắt hắn lúc này là một tòa cung điện vô cùng lớn, hắn cũng không một chút suy nghĩ liền trực tiếp tiến vào bên trong.
Tòa cung điện này vô cùng rộng lớn, nhìn giống như một khu quảng trường, trong cung điện lúc này đã có các đoàn người đến từ khắp các nơi.
Lý Thiên Vũ đưa mắt nhìn sang thì thấy người của Thiên Minh cũng đã ở đây, phía trước bên trái họ cũng có một đoàn người nhưng hắn lại không biết bọn họ là ai.
Lý Thiên Vũ nhìn lướt nhanh một vòng, một lúc sau nhìn chăm chú vào một nơi, ở đó có năm đạo hắc ảnh, số người không nhiều nhưng Lý Thiên Vũ có thể cảm nhận được sự e dè của bọn họ với nhóm người này.
Sự xuất hiện của bọn Lý Thiên Vũ cũng thu hút không ít ánh nhìn, một trong năm hắc ảnh kia cũng quay lại, ánh mắt bỗng lạnh băng đi, vì hắn chính là kẻ đã thất bại trong việc c·ướp Thiên Phù Linh Thụ với Lý Thiên Vũ.
Lý Thiên Vũ liếc hắn một cái, khóe miệng gã kia nhếch lên cười lạnh lùng, bộ dạng đó giống như những con sói khi thấy thỏ xông vào hang mình vậy, vô cùng hung hãn.
Thế nhưng, nụ cười nham hiểm đó của hắn không hề gây sức ép gì cho Lý Thiên Vũ, Lý Thiên Vũ quét mắt nhìn, cuối cùng dừng lại ở một nơi sâu trong cung điện, ở đó có một quầng sáng lơ lửng, bên trong nó vô cùng mơ hồ với tạo hình kỳ lạ, tỏa ra ánh sáng kỳ dị.
Đám người Thiên Minh những người khác chỉ bình thản lướt mắt qua hắn một cái rồi lại đưa ánh mắt đi, dù cho Lý Thiên Vũ có thể cứng đối cứng với An Nhiên thì sao, cho dù hắn có thực lực của Thiên Nguyên Cảnh hậu kỳ thì dù sao cũng chỉ có một mình không uy h·iếp được bọn hắn.
“Mộ sư huynh, chính tên đó đã c·ướp Thiên Phù Linh Thụ!”.
Khi tất cả đều đã định rời hướng nhìn đi chỗ khác thì tên cường giả Thiên Nguyên Cảnh lúc trước đã giao đấu với Lý Thiên Vũ thâm hiểm nhìn về hắn rồi nói với một thân ảnh gầy gò bên cạnh.
“Sao?”.
Nghe thấy thế, tất cả những người trong đại điện đều sững người, rồi ánh mắt trở nên quái dị, thực lực của kẻ kia dường như tương đương với An Nhiên, vậy mà Lý Thiên Vũ có thể c·ướp được đồ từ tay hắn, thật không biết phải nói Lý Thiên Vũ năng lực xuất chúng hay là kẻ kia là đồ phế vật?
“Địa Nguyên Cảnh đỉnh phong?”.
Nam tử được gọi là Mộ sư huynh hơi ngẩng đầu lên để lộ ra gương mặt hơi tái nhợt, âm u, hắn nhìn Lý Thiên Vũ rồi nói.
“Mộ sư huynh, hắn có hai đầu Yêu thú Thiên cấp một cái trung kỳ một cái hậu kỳ, vô cùng cường hãn, đệ đã giao đấu qua với nó”.
Dường như cảm nhận được sự bất mãn trong ngữ khí của Mộ sư huynh, hắn vội nói thêm.
Nghe thấy như vậy, Lý Thiên Vũ có hai đầu Yêu thú Thiên cấp mà thực lực lại cường hãn, sắc mặt bọn người kia cũng đầy kinh ngạc, chắc chắn không thể ngờ Lý Thiên Vũ lại thâm sâu khó dò đến thế.
Nam tử được gọi là Mộ sư huynh nhìn Lý Thiên Vũ, rồi thu ánh mắt lại, nói với âm lượng chỉ đủ cho mình nghe:
“Không cần để tâm đến hắn vội, mục đích quan trọng nhất của chúng ta là thứ bên trong kia, trước lúc đó không cần thiết phải gây với kẻ khác vì Thiên Phù Linh Thụ. Mọi chuyện để sau khi lấy được nó rồi nói”.
Nếu Lý Thiên Vũ chỉ là một tên Địa Nguyên Cảnh đỉnh phong bình thường có lẽ chúng đã tùy ý ra tay là g·iết hắn mà không cần nghĩ ngợi, nhưng đáng tiếc người có thực lực bề ngoài chỉ là Địa Nguyên Cảnh đỉnh phong này có thực lực kinh khủng thì thôi, nhưng hắn lại vó thêm hqi cổ Yêu thú Thiên cấp vô cùng cường hãn, điều này khiến vị Mộ sư huynh đây không thể không cân nhắc được và mất.
Nếu là thông thường mà nói hiện tại nơi này có thể xem Lý Thiên Vũ đã là một thế lực thứ tư rồi, có thể cùng bọn họ xoay cổ tay được rồi, vì thế mà dù bình thường bọn chúng có nghênh ngang bá đạo thế nào thì lúc này cũng phải thu liễm lại.
Nghe Mộ sư huynh nói thế, tuy không cam tâm nhưng tên cường giả Thiên Nguyên cảnh kia cũng chẳng nói được gì nữa, chỉ đành nghiến răng, thầm nghĩ đến khi lấy được bảo vật sẽ cho Lý Thiên Vũ biết đắc tội với bọn hắn là sẽ phải trả giá thế nào.
Trong đại điện, không khí có phần lắng xuống vì sự việc đột ngột đó, một lúc sau tất cả lại trở về bình thường, rất nhiều ánh mắt ham muốn vẫn nhìn về phía quầng sáng ở sâu trong đại điện kia.
Lý Thiên Vũ cũng nhìn về quầng sáng đó, nhưng rồi hắn nhìn kỹ hơn về phía xa thì phát hiện, trên bốn bức tường của đại điện có vô số những bước thạch tượng vô cùng sinh động. Điều khiến hắn thấy cổ quái là dường như là cùng một hình tượng, chỉ là tạo hình khác nhau mà thôi.
“Các vị vật này Thần Minh bọn ta tình thế bắt buộc, các vị có thể từ bỏ thứ yêu thích”.
Trong khi Lý Thiên Vũ đang ngước nhìn xung quanh thì tên được xưng là Mộ sư huynh lên tiếng nói.
“Mộ Phàm, ngươi nghĩ Thiên Minh và Hoàng Minh chúng ta là quả hồng mềm hay sao? Bọn ta đã bỏ ra không biết bao nhiêu tâm tư vì nơi này, ngươi nói một câu như thế mà muốn bọn ta nhường có phải hơi nực cười rồi không?”.
Danh tiếng của Thần Minh quả thực không nhỏ, nhưng hai đám người Thiên Minh và Hoàng Minh cũng không phải loại nhu nhược, tên Mộ Phàm này muốn dùng lời nói khiến họ từ bỏ là điều không thể.