Nguyên Thủy

Chương 137: Phong Lôi Cốc.




Chương 137: Phong Lôi Cốc.
Hắn liền nở một nụ cười nhẹ, nơi này Âm Phong đã bị hắn hấp thu hết đã không còn Âm Phong hắn cũng còn lý do gì để ở lại liền thân hình phóng lên cao cấp tốc hướng về Phượt Thiên Giản bay đi.
Phía trên đường chân trời, một đạo lôi quang nhanh như chớp lướt qua, trên đường đi còn mang theo những t·iếng n·ổ vang rất nhỏ, đó chính là do lướt qua không trung với tốc độ cao, v·a c·hạm với không khí mà phát ra.
Màu ngân sắc trong đôi mắt của Lý Thiên Vũ đã gần như nhạt đi hết, hơn nửa tháng thời gian mượn sự giúp đỡ của Thực Cốt Âm Phong để tôi luyện cơ thể, hắn hiện giờ tuy tu vi không tăng lên mà thoáng có chút hạ xuống cho Thái Âm chi lực trong cơ thể cô động tinh thuần và Chân Khí cũng tinh khiết hơn nên mới tu vi thục lùi, nhưng thực lức hắn thấy chí ít tăng lên ba phần.
Lý Thiên Vũ nắm chặt nắm đấm, cảm nhận được Chân Khí bên trong cơ thể hùng hồn đang tuôn chảy trong máu thịt mình. Khóe miệng của hắn, cũng hiện lên một nụ cười hài lòng, tuy tu vi không tăng lên nhưng sức chiến đấu của hắn thì đã tăng lên không ít.
Chỉ có điều cũng may là càng lúc bọn hắn càng xâm nhập vào sâu trong Sơn mạch Lôi Nham, đặc biệt là khi mặt trời bắt đầu lặn xuống, đội ngũ dày đặc rốt cuộc cũng dừng bước, từng đạo ánh mắt nóng bỏng và tham lam gắt gao nhìn về phía khe núi phía trước.
Tại phía sau khe núi là những ngọn núi gập ghềnh hiểm trở, ngọn núi cao chót vót, xuyên thẳng mây xanh, mà giữa rất nhiều ngọn núi đan xen lại có một đạo khe nứt cực kỳ khổng lồ, bên trong mơ hồ có sương mù dày đặc tràn ngập ra, thậm chí trong sương mù mơ hồ có tiếng sấm vang lên, cực kỳ quái dị.
Mà đạo khe nứt này kéo dài thành một cái sơn cốc, chính là mục đích chuyến đi của đám người Lý Thiên Vũ lần này, Phong Lôi Cốc, nơi ẩn chứa rất nhiều bảo vật và cả Thiên Phù Linh Thụ.
Nhìn Phong Lôi Cốc rốt cuộc cũng xuất hiện trước mặt, Lý Thiên Vũ lại thở dài ra một tiếng, hắn vì chuyên tâm tu luyện mà quên cả thời gian, bây giờ hắn đã đến trể hơn nửa tháng không biết còn kịp tranh giành Thiên Phù Linh Thụ hay không.
Lý Thiên Vũ cũng không chần chừa lập tức tiến vào bên trong Phong Lôi Cốc, còn thì tranh không còn thì coi như là du ngoạn một chuyến mà thôi, huống hồ hắn cũng nhận được chổ tốt từ Thực Cốt Âm Phong rồi.
...
Trong vùng núi thâm sâu này, Phong Lôi Cốc giống như con Yêu thú vô hình há to cái miệng khổng lồ, bất luận có bao nhiêu người nó cũng có thể nuốt hết!
Sau khi Lý Thiên Vũ tiến vào, nơi đây thực sự trở nên yên tĩnh, nhưng không khí mơ hồ như có hàn ý, có lẽ bên trong sẽ không yên tĩnh.

Phong Lôi Cốc có thể coi là khu vực khá đặc thù trong Sơn mạch, ở sâu trong dãy sơn mạch này, núi cao hiểm trở, địa hình phức tạp, nghe nói rất lâu trước đây có một luồng lôi điện đánh xuống, tách rời dãy núi nối liền, rồi mới dần hình thành Phong Lôi Cốc ngày nay.
Có lẽ cũng vì luồng lôi điện đó mà bên trong cốc tràn đầy khí tức lôi điện, trong sơn cốc Yêu thú vô số, chúng dường như chịu ảnh hưởng của vùng đất này mà biến dị, không chỉ đi lại như gió mà còn phun ra được lôi điện, so với Yêu thú ở bên ngoài khó đối phó vô cùng.
Diện tích bên trong Phong Lôi Cốc khá lớn, vì thế dù đột nhiên có lượng lớn người tràn vào cũng không ảnh hưởng gì lớn. Chỉ là sương khói đậm đặc bên trong này khiến tầm nhìn bị hạn chế rất nhiều.
Phong Lôi Cốc vốn rất yên tĩnh vì một đám khách không mời mà trở nên ồn ào. Bốn bề mơ hồ có tiếng gầm rú của Yêu thú. Ở đây vốn là địa bàn của chúng, những con người này đều là kẻ ngoại lai, mà với những kẻ ngoại lai chúng chưa từng nương tay.
Hơn nữa trong Lôi Nham Cốc, ngay cả phần ngoại vi cũng mọc không ít loại linh dược, những người kẻ này một khi đã vào thì thấy gì là lấy cái đó, hành động ấy không chọc giận dân bản địa mới là lạ.
Tuy Lý Thiên Vũ đã trể nửa tháng mới tiến vào bên trong nhưng nơi này vẫn còn rất đông người, mà bên người cũng rất nhiều võ giả mới bắt đầu tiến vào.
Lý Thiên Vũ không biết là nơi này Phượt Thiên Giản trước giờ vẫn còn đang phong bế, mãi đến hôm nay mới được mở ra, võ giả tiến vào bên trong cũng là không lâu trước đó.
Vì thế, đoàn người vào không được bao lâu, xung quanh đã vang vọng tới những thanh âm xao động và hỗn loạn, chắc có người bị Yêu thú t·ấn c·ông rồi, nhất thời, đủ mọi thanh âm huyên náo và tiếng kêu thảm thiết vang lên, khiến ai cũng phiền muộn.
Trong Phong Lôi Cốc, một mảnh cổ lâm rộng lớn, sương mù dày đặc đưa tay nhìn không thấy năm ngón, nhưng cũng may có Cửu Chân phân biệt phương hướng nên đi cũng không quá khó khăn, khi hắn tiến về phía trước, hắn cũng thấy trên đường có dấu chân và xác Yêu thú, có lẽ là do các Đế Triều kia để lại.
Lý Thiên Vũ lại không có hứng thú gì với bảo vật ở nơi này hắn cũng trực tiếp hướng về bên trong đôi ngân dực vũ động cấp tốc bay đi.
Rời đi không lâu Lý Thiên Vũ liền cảm nhận được tinh thần lực của mình có dấu hiệu sôi sục.

Tình hình đó Lý Thiên Vũ rất hiếm khi gặp, nhưng hắn biết chỉ khi tinh thần lực cảm ứng được linh vật thiên địa có liên quan mật thiết với nó thì mới có động tĩnh như vậy.
Điều này hiển nhiên cho thấy, tại nơi này thứ hấp dẫn tinh thần lực của hắn, chỉ có một thứ đó chính là Thiên Phù Linh Thụ thứ mà hắn rất cần.
Sau hơn một giờ đi đường cuối cùng thân ảnh cũng dừng lại, mùi dược hương nồng nặc không ngừng lan tỏa liên tục xômg vào mũi Lý Thiên Vũ, rõ ràng nơi đây chính là nơi dược viên to lớn.
Lý Thiên Vũ nhìn lướt một mảnh dược viên rộng lớn này, cuối cùng dừng lại ở vị trí trung tâm, ở đó là một cái cây đã khô vàng, nhìn từ xa, các cành nhánh trên cây tựa như những phù văn thần bí do thiên nhiên tạo nên, cơ hồ có cả sức mạnh thần kỳ có thể nối liền trời đất.
“Thiên Phù Linh Thụ!”.
Nhìn cái cây đại thụ này, hai mắt Lý Thiên Bũ bỗng chốc lóe sáng đến cực hạn.
Mùi hương dược liệu xộc tới, năng lượng kinh người cũng khiến cho Lý Thiên Vũ hít thở cũng trở nên khó khăn.
Lý Thiên Vũ khẽ thở ra một hơi rồi chầm chậm bước tới, khi tiến vào rồi hắn mới cảm nhận hết được sự rộng lớn của dược viên này, nơi này trồng có rất nhiều loại linh dược nhưng Lý Thiên Vũ không để tâm, hắn chỉ nhìn chăm chăm vào Thiên Phù Linh Thụ ở phía xa kia mà thôi.
Lúc này Hỗn Nguyên Châu mở ra Kim Mao và Tiểu Hắc cũng đi ra bên ngoài, dưới sự phân phoa của Lý Thiên Vũ liền trực tiếp thu lấy linh dược gần đó, còn hắn Lý Thiên Vũ thì bước nhanh về phía Thiên Phù Linh Thụ.
Cuối cùng Lý Thiên Vũ dừng bước trước Thiên Phù Linh Thụ, khi đứng gần hắn cảm càng thấy rõ hơn vô số những đường vân vô cùng phức tạp trên thân cây, những đường vân đó tự thần kỳ tựa kiệt tác của trời đất, khiến người ta phải chìm đắm.
Khi quan sát kỹ cây Thiên Phù Linh Thụ này, ánh mắt của hắn càng thêm nóng bỏng, không che dấu được sự yêu thích trong mắt.
“Thứ linh vật thiên địa này là thứ cho đám nhãi nhép các ngươi hưởng sao?”
Bỗng một tràng cười lạnh lẽo vang lên bên trong không gian yên tỉnh này.

“Kẻ nào?”.
Tiếng nói bất ngờ vang lên khiến bọn Kim Mao lập tức cảnh giác lập tức yêu lực toàn thân nổi lên, quát lớn.
Vút!
Đúng lúc ấy một đạo hắc ảnh vụt đến như quỷ mị rồi lơ lửng trên không trung, đứng từ trên cao nhìn xuống, trên gương mặt âm u lạnh lẽo đó hiện lên sự coi thường, hắn cười lạnh nói:
“Cút”.
Vừa nói, kẻ đó vừa bước ra, một luồng khí tức mạnh mẽ trào dâng lên toàn bộ khí tức Thiên Nguyên Cảnh hậu kỳ bạo lộ ra bên ngoài.
Lý Thiên Vũ sắc mặt vô cùng bình tỉnh, hắn lại không thấy lạ, hắn biết không chỉ có một cái Thiên Minh bị hấp dẫn, trong bóng tối chắc chắn còn có những kẻ khác đang nhăm nhe, mà những kẻ trước mắt đây là một trong số đó.
Nhìn cảnh tượng này Kim Mao cùng Tiểu Hắc lại như là cười ra tiếng, bọn chúng thầm nghĩ chắc tiểu tử này không biết trước mặt hắn là ai, ngay cả Lý Thiên Vũ cũng dám sất sước, chỉ một mìn Lý Thiên Vũ cũng đã làm hắn ăn một chầu huống hồ lúc này lại thêm hai tôn Thiên cấp Yêu thú ở nơi này và còn cả một tên thực lực không rỏ Cửu Chân.
Nhìn hai con thú và Lý Thiên Vũ bỗng trở nên yên lặng, đạo hắc ảnh kia cười đắc ý, thân hình khẽ động bay về phía Thiên Phù Linh Thụ.
Tốc độ kẻ đó vô cùng nhanh, dường như chỉ chớp mắt hắn đã xuất hiện ở phía trên Thiên Phù Linh Thụ. Bàn tay nắm một cái, chân nguyên hùng hồn hình thành nên một bàn tay khổng lồ tóm về phía Thiên Phù Linh Thụ.
Thế nhưng khi bàn tay nguyên lực đó sắp chạm tới Thiên Phù Linh Thụ thì bỗng cái cây với cành lá vốn đang tĩnh lặng bỗng rung lên, cành cây tỏa ra một quang mang màu xanh lục, cơ hồ còn có mùi tanh nồng khiến sắc mặt Lý Thiên Vĩ cũng phải thay đổi.
Đạo hắc ảnh đó hiển nhiên cũng không ngờ Thiên Phù Linh Thụ cũng biết t·ấn c·ông, sắc mặt cũng thay đổi, nhưng tốt xấu thế nào thì hắn cũng là cường giả Thiên Nguyên Cảnh, thân hình di chuyển một cách quỷ dị tránh được hết những đòn t·ấn c·ông của cành cây, sau đó bàn tay như cây đao sắc bén chém ra một đạo kình phong chặt đứt không ít cành cây.
Có điều, thủ đoạn cứng rắn đó của hắn không chỉ không có hiệu quả gì rõ rệt mà ngược lại như đã kích nộ Thiên Phù Linh Thụ, những cành cây bị chặt đứt lại sinh trưởng với tốc độ kinh người rồi t·ấn c·ông như bão táp về phía hắc ảnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.