Chương 136: Âm Phong Luyện Thể.
Theo phần đông người tiến vào cũng có chút dấu hiệu núi rung đất chuyển, không ít Yêu thú cũng bị kinh động khiến cho các đội ngũ tại Dương Thành bị ăn quả đắng không ít.
Trong khi Lý Thiên Vũ không ngừng dùng tốc độ cao nhất chạy đi, sắc trời cũng nhanh chóng trở nên ảm đạm lại, trong mơ hồ, trên bầu trời dần dần tỏa ra một luồng không khí lạnh lẽo thấu xương cốt.
Tất cả mọi người đang phi hành với toàn bộ tốc lực, chợt nhất thời dừng phắt lại, Lý Thiên Vũ chau mày nhìn lớp không khí u ám tràn ngập trên bầu trời, loại hàn khí kỳ lạ ấy, cho dù là với thân thể cường tráng của hắn, cũng đều cảm nhận được một tia cảm giác khá là đau đớn.
“Không ngờ nơi này lại có Âm Phong cuồng bạo đến mức này!”
Lý Thiên Vũ khẽ rùng mình một cái. Hắn giơ bàn tay ra, đích thực là cảm nhận được trong không khí thẩm thấu đến từng đợt phong khí giống như đao phong. Trong không khí nhất thời toát lên hàn ý lạnh đến thấu xương.
Hắn thầm nghĩ Âm Phong này tuy rằng âm độc, nhưng đồng thời cũng có thể sản sinh ra sự tôi luyện tuyệt vời đối với thân thể và cả Thái Âm chi lực của hắn.
Hiện tại Thái Âm chi lực của hắn trong rất mạnh nhưng thực tế uy lực vẫn chưa thuần túy và cả nhục thân vẫn chưa được rèn luyện đến cực hạn tại phía dưới Thiên Nguyên Cảnh, nếu như có thể mượn sức mạnh của Âm Phong, có lẽ có thể khiến cho thân thể và pháp ấn của ta một lần nửa thăng hoa. Đến lúc đó, thực lực của mình chắc có lại tăng thêm một chút nữa.
Lý Thiên Vũ cắn chặt răng một cái lập tức thân hình bay đến một ngọn núi gần đó, ngồi ở vị trí cao nhất trên ngọn núi, Lý Thiên Vũ ngẩng đầu lên cao, sắc trời lúc này đã đen tối hoàn toàn. Một cơn lốc màu đen lặng lẽ thành hình trên không trung, ô ô thổi quét qua. Trong thoáng chốc có một luồng hàn ý lạnh đến thấu xương, từ trên không trung xa xa đang chậm rãi buông xuống.
Vù vù!
Nhìn cơn lốc màu đen đột nhiên bao phủ trời đất kia, ánh mắt của Lý Thiên Vũ không một chút biến hóa.
Hưu!
Mà ngay lúc Lý Thiên Vũ đang ngưng thần, cách đó không xa đột nhiên có vài đạo thân ảnh từ không trung nhanh chóng lướt tới. Lúc bay ngang qua Lý Thiên Vũ, bọn chúng còn có chút nghi hoặc liếc nhìn sang bên này một cái.
Ngay sau đó, vẫn không đợi bọn chúng nghĩ ngợi gù thêm, một trận cuồng phong màu đen đã nhanh chóng bao vây lấy đám người đó. Bất chợt, một loạt thanh âm kêu thảm sắc bén đột nhiên vang lên, trong tiếng gió rít gào chói tai, truyền ra xa thật xa:
Á á á…
Lý Thiên Vũ liền nhìn mấy khối t·hi t·hể máu thịt bầy nhầy từ trên không trung rớt xuống, cũng không khỏi nuốt một ngụm nước bọt, trong ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc, hiển nhiên là cảm thấy kinh sợ đối với sức mạnh của Âm Phong này.
Ào ào…
Trời đất biến thành tối đen, Âm Phong màu đen kia bao phủ toàn bộ trời đất mà kéo tới. Thời khắc này, ngay đến những đầu Yêu thú kiêu ngạo nhất cũng đều tránh xa khỏi những vùng đất mà cuồng phong màu đen kia thổi quét tới, không dám phát ra bất kỳ tiếng kêu nào.
"Là Thực Cốt Âm Phong”.
Lúc này Cửu Chân xuất hiện ngồi trên vai Lý Thiên Vũ, nhìn tầng hàn khí trên bầu trời kia, đột nhiên có chút kinh ngạc nói.
"Thiên Vũ, ngươi muốn Âm Phong luyện thể và tẩy lể pháp ấn sao?” Cửu Chân nhìn sang Lý Thiên Vũ hỏi.
“Ừ, cơ hội này cực kỳ hiếm gặp ta không muốn bỏ lở” Lý Thiên Vũ kiên định lên tiếng.
“Vậy ngươi phải cẩn thận một chút, Thực Cốt Âm Phong này lúc thời kỳ Viễn cổ, vốn là thứ mà thiên nhiên ban tặng được hình thành Âm Nguyệt trên cao, chỉ có nơi Thái Âm chiếu rọi nhiều năm và yêu vầu pahir rất nhiều điều kiện hà khắc mới có thể hình thành, như vậy nó cũng cực kỳ hung hiểm và cũng là thứ các cường giả ao ước, đây chính là đãi ngộ mà không nơi nào hưởng thụ được, chỉ cần ngươi có thể vượt qua được, lợi ích đối với ngươi sẽ không nhỏ đâu”.
Cảm nhận hàn khí lạnh lẽo ngay đến những tảng đá bên dưới cũng bị đông cứng lại đến nứt ra, Lý Thiên Vũ vội vàng ngưng thần, tâm thần khẽ động, da thịt toàn thân liền bắt đầu phát ra màu sắc ngân sắc. Nhìn từ xa, cả người giống như biến thành một pho tượng hình người vậy.
Uy lực của Thực Cốt Âm Phong này cực kỳ mạnh mẽ, cho dù là Lý Thiên Vũ cũng không dám sử dụng cơ thể bình thường mà chống chọi, vì thế cho nên hắn phải thi triển ra bán Long thể mới dám tiến hành tôi luyện.
Ngay lúc cơ thể Lý Thiên Vũ đang bị ngân quang bao trùm lấy, âm phong che lấp đất trời đó, cuối cùng cũng quét qua…
Xuy xuy!
Âm phong màu đen táp mạnh vào thân thể của Lý Thiên Vũ, chợt thông qua đám lỗ chân lông trên người chui thẳng vào thân thể của hắn. Cảm giác đau nhức cũng vào lúc này đây giống như nước thủy triều tràn nhanh ra khắp thân thể Lý Thiên Vũ nhất là mi tâm Thái Âm chi lực đang điên cuồng hút lấy âm phong.
Sự lạnh lẽo không cách nào hình dung được trực tiếp khiến huyết dịch trong cơ thể Lý Thiên Vũ bắt đầu xuất hiện tình trạng đông cứng. Có điều may mà cơ thể hắn cực kỳ cường hãn, dưới sự thúc giục của tâm thần, cố hết sức mới có thể chống đỡ được luồng phong khí lạnh đến thấu xương cốt ấy.
Tê tê!
Các kẽ răng của Lâm Động rung lên cầm cập, miệng không ngừng hít vào từng luồng khí lạnh. Nhưng mà cái loại khí lạnh này vừa hít vào hai hơi, lập tức miệng hắn bị cắt cho chảy đầy máu ra. Lý Thiên Vũ kinh hãi đến mức vội vàng ngậm miệng lại, có gắng nuốt những ngụm máu tươi đó ngược vào trong bụng, không dám mở miệng ra thêm chút nào nữa.
Lý Thiên Vũ thân là Thái Âm chưỡng khống giả, thân lại mang Thủy Linh Thể nhưng mà hắn cũng phải chịu cái lạnh thấu xương, điều này cũng rất rõ Âm Phong này đáng sợ đến mức nào.
Nếu như để cho các cường giả viễn cổ biết được hành động của Lý Thiên Vũ lần này không biết bọn họ sẽ chấn kinh đêna mức nào, Âm Phong này quả thật có công dụng kỳ diệu nhưng chỉ cường giả Thánh cảnh mới có thể hưởng dụng mà Lý Thiên Vũ chỉ là Địa Nguyên Cảnh đỉnh phong mà có thể chóng đở được.
Điều này cũng có thể chứng tỏa Thái Âm chi lực và thân thể Long tộc của hắn là cường đại đến mức nào.
Âm phong thổi quét qua càng ngày càng mạnh mẽ. Có điều, dưới sự xâm nhập điên cuồng đó, ánh sáng màu ngân sắc trên bề mặt cơ thể của Lý Thiên Vũ lại với một tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy được, dần dần trở nên càng sáng bóng và tinh thuần hơn nếu như lúc này có ai có thể nội thị thân thể hắn thì cũng sẽ phát hiện Thái Âm chi chi lực bên trong cơ thể hắn cũng như vậy càng thêm tinh thuần và mạnh mẻ hơn rất nhiều.
Loại cảm giác này giống như một khối ngọc thô đang được tiến hành điêu khắc thành một khối ngọc đẹp thực sự.
Vả lại, trong sự đau nhức kịch liệt ấy, Lý Thiên Vũ cũng có thể thoáng cảm nhận được sức mạnh trào dâng trong máu thịt dường như đang gia tăng lên với một tốc độ chậm, quả thật Thực Cốt Âm Phong này đối với việc tôi luyện cơ thể đích thực là có hiệu quá cực kỳ tốt.
Đương nhiên, quan trọng nhất là cơ thể phải chịu đựng được hàn khí đáng sợ đó, nếu không thì kết cuộc cũng sẽ giống như mấy tên xui xẻo lúc nãy mà thôi.
Trời đất tối sầm, trên ngọn núi, một luồng ánh sáng ngân sắc trong bóng tối không ngừng phát sáng, cơn lốc màu đen kia nhất thời tụ tập lại ở nơi đây, cuồng phong như những ngọn đao vô cùng sắc bén, từng đao từng đao một cắt thẳng lên cơ thể, hiện ra vô số những vết tích màu trắng dày đặc.
Mà cùng với những vết tích màu trắng ngày một nhiều kia, một tia đỏ sẫm cũng lặng lẽ thẩm thấu ra, cuối cùng càng lúc càng nhiều. Máu tươi không ngừng chảy xuống, cuối cùng đông lại thành huyết băng, đông cứng lại trên người Lý Thiên Vũ, gần như che lấp mất luồng ánh sáng màu ngân sắc ấy đi.
Thực Cốt Âm Phong thổi quét kéo dài suốt một đêm, mà Lý Thiên Vũ cũng ngồi xếp bằng trên ngọn núi không hề động đậy, trải qua nửa tháng âm phong tôi luyện cơ thể.
Mặt trời treo cao, ánh nắng xuyên qua cổ lâm, từ trên bầu trời chiếu rọi xuống, soi lên một thân ảnh cả cơ thể đều bị huyết băng đông cứng.
Răng rắc!
Dưới sự chiếu rọi của ánh sáng mặt trời giữa trời nắng rắc, trên khối huyết băng ấy đột nhiên nứt ra từng đường nứt lớn, lớp huyết băng bề ngoài nhanh chóng rớt xuống, mà cùng với từng khối huyết băng rơi xuống, một tia ánh sáng ôn nhuận như ngọc dần dần toát lên giữa trời.
Huyết băng nhanh chóng rơi xuống hết, trong chớp mắt, trên ngọn núi liền xuất hiện một thân ảnh sáng chói như ngọc thạch, dưới sự chiếu rọi của ánh sáng mặt trời, phản xạ ra một thứ ánh sáng vô cùng chói mắt.
Phù!
Một luồng khí tức đem theo một chút huyết khí từ trong miệng Lý Thiên Vũ bay ra. Ngay sau đó, đôi mắt đang nhắm chặt đó cũng từ từ mở ra.
Hai mắt mở ra, điều khiến cho người ta kinh ngạc đó là, hai mắt của Lý Thiên Vũ lại ngay lúc này đây cũng đã biến thành màu ngân sắc, trong sự lạnh lẽo còn toát lên một cảm giác vô cùng kiên cường, mạnh mẽ không gì phá nổi như là chân chính Long nhãn.
Lý Thiên Vũ nhẹ bóp tay lại, Thái Âm chi lực thẩm thấu ra bên ngoài lập tức xung quanh một cổ hàn khí vô cùng khủng đó tràng ra làm cho không khí dường như cũng đống băng, Lý Thiên Vũ thầm cảm nhận Thái Âm chi lực cũng có thể miễn cưỡng đạt đến cấp 8 uy lực.