Nguyên Thủy

Chương 135: Tiến về Phong Lôi Cốc.




Chương 135: Tiến về Phong Lôi Cốc.
Trảo Ấn cùng Bạch Hổ đột thích v·a c·hạm vào nhau, kình khí nổ tung làm cho phạm vi ngàn trượng xung quanh bị phong bạo quét sạch, khắp nơi đều là Chân Khí và Chân Nguyên lưu động tạo nên một mảnh tràn ngập bên trong hủy diệt khí tức.
Ầm!
Đùng!
Lý Thiên Vũ cùng An Nhiên vừa v·a c·hạm với nhau chưa kịp định hình lại liền từ bên trên truyền tới một v·ụ n·ổ lớn, cả hai liền đưa mắt nhìn lên lúc này Chân Khí, Chân Nguyên kình khí phong bạo tràn ngập bên trên.
Bên trên lúc này kình khí dư ba vô cùng khủng bố, bên trong phạm vi bán kính ngàn trượng đều biến thành một mảnh huỷ diệt chi địa.
Dư ba liền đánh cho cả hai bọn hắn lui về phía sau hơn ngàn trượng mới có thể dừng lại.
Lý Thiên Vũ vô cùng kh·iếp sợ, chính hắn vô cùng hiểu rõ, thực lực của hắn hiện giờ là như thế nào, có thể cứng đối cứng với Thiên Nguyên Cảnh Hậu Kỳ toàn lực chiến đấu, nhưng An Nhiên này có thể dễ dàng đàn áp chính mình, có thể biết được An Nhiên thực lực đã cao hơn Thiên Nguyên Cảnh hậu kỳ rồi, nàng cũng chắc hẳn có thể vượt cấp chiến đấu.
An Nhiên lúc này cũng hết sức chấn kinh, nàng rất không hiểu Lý Thiên Vũ tu luyện như thế nào mà sức chiến đấu lại kinh khủng như vậy, nàng chính mình hiểu rất rõ nàng cường đại đến đâu, nếu như nàng phát động toàn bộ thực lực đến cả một Thiên Nguyên cảnh đỉnh phong thậm chí một gả bán bộ Niết Bàn cảnh cường giả cũng nhượng bộ lui binh.
Trong lòng An Nhiên lúc này cũng cực kỳ tức giận, từ lúc xuất đạo đến giờ cũng chưa một ai thấp hơn nàng dù một tiểu cảnh giới có thể ép nàng có thể phòng thủ một cái, nhưng bây giờ chỉ một tên Địa Nguyên Cảnh đỉnh phong thấp hơn nàng một đại cảnh giới và ba tiểu cảnh lại làm nàng chặt vật như vậy.
“Tiểu tử đi c·hết đi”
“Huyết Điệp Ngưng Tuyến”.
An Nhiên lộ ra vẻ mặt dử tợn, nghiến răng nghiến lợi nói.

Trên trong trung Huyết Minh Kiếm Điệp to lớn toàn thân phát sáng, xung quanh hư không đột nhiên nứt ra một khe hở, từ bên trong khe hở một cái đốm tròn như là một cái con mắt của yêu thú vô cùng dử tợn, tất cả tổng cộng hơn một trăm con mắt mở ra, bên trên ánh sáng quỷ dị sáng lên.
Lý Thiên Vũ cảm nhận bên trong như là có một nguồn năng lượng nào đó cực kỳ kinh khủng đang dưỡng dục, làm cho hắn cũng phải hít thở không thông, trên mặt hắn lúc này lộ ra vẻ ngưng trọng, lập tức Lăng Không Kiếm xuất hiện trên tay.
Lăng Không Kiếm xuất hiện, bạch quang nhàng nhạt lôi điện dần dần xuất hiện, khí thế của Lý Thiên Vũ cũng từ từ dâng lên cao.
“An Nhiên, Không cần tốn thời gian ở nơi này, Phong Lôi Cốc phong lôi đã yếu đi nhiều chings ta có thể đi vào, chúng ta mau tranh thủ nếu không sẽ bị người khác phỏng tay trên, nhanh”.
“Bạch Thu Nhiên, vị hộ pháp còn lại của Thiên Minh”.
Đang lúc thanh âm bình thản vang vọng khắp không trung, sắc mặt không ít người đều hơi đổi, chợt ánh mắt vô cùng kiêng kỵ nhìn về phía đạo thân ảnh xuất hiện bên cạnh An Nhiên.
Đó là một gã nam tử mặc áo trắng, bộ dáng tuấn tú, trên quần áo có hoa văn giống như đám mây, trên gương mặt mang theo nụ cười bình thản như không.
Người này bất luận là khí chất hay bộ dáng đều không tệ, đương nhiên, khiến người ta kiêng kỵ không phải là những thứ này, mà là trong lúc thân ảnh này xuất hiện, chỉ tùy tiện giơ tay nhấc chân mà đã tản mát ra một cỗ ba động vô cùng cường đại.
Ba động như vậy so với An Nhiên cũng không kém cạnh là bao nhiêu, thậm chí ẩn ẩn còn có thể mạnh hơn mấy phần.
Đồng tử Lý Thiên Vũ cũng bởi vì sự xuất hiện của người này mà có chút co rụt lại, hắn có thể cảm nhận được sự mạnh mẽ của nam tử áo trắng trước mặt này cũng không hề yếu hơn An Nhiên, chỉ một mình An Nhiên cũng làm hắn xem trọng mà lần này lại thêm một cái Bạch Thu Nhiên.
An Nhiên khi nghe thấy lời nói của Bạch Thu Nhiên liền hồi toàn bộ khí thế và Chân Nguyên, nàng cũng không nói thêm một lời nào mà trực tiếp hướng về phía Phong Lôi Cốc mà cấp tốc rời đi, chỉ thoáng qua đó thân hình nàng và Bạch Thu Nhiên đã biến mất tại chân trời, đi theo đó là tất cả bọn người Thiên Minh cũng biến mất theo.

Lý Thiên Vũ cũng thở ra một hơi dài, hắn vừa rồi định dùng đến Thần Kiếm Ngự Lôi Chân Quyết, nhưng một chiêu này hắn vẫn chưa hoàn toàn kiểm soát được sức mạnh cộng thêm uy lực cực kỳ khủng bố của nó hắn sợ một khi xuất ra sẽ đem phạm vi mười dặm xung quanh đây hóa thành một mảnh bình nguyên diệt tuyệt mọi sinh mệnh.
Bọn người Thiên Minh với hắn mà nói c·hết thì c·hết, nhưng những người khác lại không có thù hằng gì với hắn nên hắn cũng không muốn xuất ra một chiêu này, nếu như tìm huống bắt buộc hắn cũng phải hại ngoan thủ một lần mà thôi.
Lý Thiên Vũ thu hồi Lăng Không, thân hình phóng lên cao trực tiếp phóng thẳng vào bên trong Phong Lôi Cốc, rất nhanh thân hình hắn cũng đã biến mất tại chân trời.
"Hắn đã cường đại đến mức này rồi, khoảng cách giữa ta và hắn lại thêm khoảng cách càng xa, cả đời này chắc hẳn sẽ không coa cơ hội rút ngắn khoảng cách nửa”.
Bên dưới đám đông một thân ảnh xinh đẹp hai tay nắm chặt thầm lẫm bẫm, nếu như Lý Thiên Vũ có thể nhìn thấy nàng, chắc hẳn liền sẽ phát hiện nàng chính là Nhã Hân Vy người đã cứu hắn ở Mạc Ngọc Thành, Đại Khánh Hoàng Triều.
Nàng khẻ cắn răng, nhẹ kêu mộ tiếng rồi thầm hạ quyết tâm sau này sẽ cố gắn hơn gấp trăm lần dù có liều mạng cũng phải đuổi kịp bước chân của hắn.
Một nơi khác, một nam tử toàn thân áo trắng lúc này hai tay hắn siết chặt khuôn mặt dử tợn vô cùng, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Lý Thiên Vũ hắn đã cường đại đến mức này, hắn đã có thể đối kháng với Thiên Nguyên Cảnh hậu kỳ cường giả, bây giờ ta đã không có tư cách làm địch nhân với hắn”.
Nam tử này nghĩ đến đây liền hai mắt nắm lại, hai tay đang siết chặt cũng buông thả ra, hắn đã suy nghĩ kỹ càng rồi.
Địch nhân của hắn, Lý Thiên Vũ đã từ lâu không còn xem hắn là địch nhân nửa, hiện tại trong mắt Lý Thiên Vũ hắn chỉ là một con sâu kiến có thể tùy tiện bóp c·hết bất cứ lúc nào, nếu hắn còn xem Lý Thiên Vũ là địch nhân đó mới là ngu ngốc thật sự.
Lúc trước bên trong di tích Đoạn Thiên Tông Lý Bạch Nhật hắn đã nhận được cơ duyên làm cho pháp ấn thăng hoa trở thành Thiên cấp pháp ấn, điều này đã làm hắn có tự tin đánh bại Lý Thiên Vũ, cũng vì vậy trong thời ngắn đã làm cho hắn tu vi địa tiến bây giờ hắn đã là Địa Nguyên Cảnh đỉnh phong, hắn vốn nghĩ như vậy đã có thể làm đối thủ của Lý Thiên Vũ.
Nhưng sự thật, lại thật sự phỉ phàn Lý Thiên Vũ từ lâu đã đem đối thủ đặt bên trên Thiên Nguyên Cảnh, mà hắn Thiên Nguyên Cảnh là một cái ngưỡng vọng tồn tại không thể thoát ra được.
Khúc mắc đã được giải, tâm cảnh đã hoàn thiện, Lý Bạch Nhật cảm nhận được trong cơ thể Chân Khí đang điên cuồng chuyển hóa thành Chân Nguyên, chỉ trong rất ngắn thời gian hắn đã hoàn thành chuyển hóa toàn bộ Chân Nguyên, bây giờ hắn đã chân chính đã là bán bộ Thiên Nguyên cảnh đỉnh phong, hắn chỉ thiếu một vái võ hồn nửa là đã trở thành Thiên Nguyên Cảnh cường giả.

Nhưng hắn biết được tuy hắn đã khác xưa nhưng so với Lý Thiên Vũ vẫn chưa đủ, hắn liềm mĩm cười một cái rồi lại đi về hướng ngược lại Phong Lôi Cốc mà đi, hắn định đi tìm cơ duyên cho riêng hắn, nơi này đã không còn thích hợp hắn nửa.
...
Sâu bên trong rừng rậm, ánh bình minh cũng đã xé tan màn đêm, chiếu rọi cả vùng đất, ánh mặt trời ôn hòa từ phía chân trời phủ xuống, chiếu rọi cả sơn mạch khổng lồ.
Mà dưới ánh mặt trời này, mơ hồ có đủ loại tiếng ồn ào huyên náo truyền ra, nhìn kỹ lại liền có thể nhìn thấy rất nhiều đội ngũ đang dùng một loại tốc độ cực nhanh xẹt qua trong sơn mạch, tiến vào trong sâu bên trong sơn mạch.
Với tốc độ phi hành này của Lý Thiên Vũ chắc hẳn không mất quá nhiều thời gian là sẽ đến nơi tiến vào Phong Lôi Cốc.
Lý Thiên Vũ nhẹ thở dài một tiếng, ánh mắt của hắn lại không nhìn về phía trước, ngược lại đảo về phía sau, đêm qua ngoài ý muốn phát hiện ra nhiều nhóm thế lực thần bí kia khiến hắn hiểu rằng hành trình đến Phong Lôi Cốc lần này chắc chắn sẽ không trôi qua một cách dễ dàng được. Đội ngũ tại Dương Thành tuy nhiều, nhưng lại chia rẽ, từng người tự chiến, khó đạt hiệu quả cao.
Đương nhiên, loại tình huống này cũng không phải chỉ có Lý Thiên Vũ mới biết, rất nhiều người đều hiểu rõ. Chỉ có điều hiểu là một chuyện, mà muốn giải quyết thì lại là chuyện khác, không hề dễ dàng gì.
Tuy võ giả của Dương Thành tuy đông đảo nhưng lại vô cùng hỗn loạn và chia rẻ, bọn hắn đều là nhân vật thiên tài, ai cũng muốn vung tay chỉ huy, muốn khiến bọn hắn cúi đầu nghe lệnh hiển nhiên là chuyện không thể nào.
Loại nhân lực chia rẽ này, nếu như đối đầu với cường giả thật thụ như An Nhiên hay Bạch Thu Nhiên như vậy, chỉ e sẽ trở thành cục diện tan rã, thậm chí nói không chừng chỉ cần những cường giả này vừa lộ diện không chừng bọ n họ điều sợ đến rụt cổ rồi.
Mà Lý Thiên Vũ muốn tại trước mặt nhiều thế lực cường đại đang nhìn chằm chằm mà đoạt được Thiên Phù Linh Thụ thì quả thật là không phải là chuyện đơn giản.
"Bảo vật này cũng không dễ đoạt a!".
Lý Thiên Vũ ngửa mặt lên trời nhẹ thở ra một hơi, trong lòng thầm lẩm bẩm.
Quả thật mục đích lần này của Lý Thiên Vũ khi tiến vào Phược Thiên Giản cũng là Thiên Phù Linh Thụ, vì nó sẽ giúp cho Lý Thiên Vũ trực tiếp đột phá tinh thần lực cấp 40 giúp hắn tiến vào nhị tinh thần sư, một khi hắn tiến vào nhị tinh thần sư thì hắn có thể dùng một ít pháp thuật để công kích, điều này cũng giúp hắn không phải bó tay bó chân với Thiên Nguyên Cảnh nửa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.