Chương 13: Thật đẹp.
Tay choàng eo kéo lại, đúng lúc khăn lụa trên mặt rơi xuống, khi Lý Thiên Vũ nhìn thấy khuôn mặt nàng liền ngẩn ngơ sắc mặt, hắn đứng trước hơn 800 con yêu thú mặt không đổi sắc nhưng mà lúc này lại hoản hốt như vậy.
Trong mắt hắn là một khuôn mặt đẹp không tuỳ vết, khuôn mặt góc cạnh rõ nét làn da trắng nõn, hai con ngươi màu lam trong rất nổi bật, dù hắn kiếp trước đã gặp không biết bao nhiêu mỹ nữ nào là thánh nữ một giáo hay là Thương Nguyên thập đại mỹ nhân hắn cũng chưa từng thất thố hay lên tiếng khen ngợi, nhưng lúc này hắn cũng không kèm được tâm tình ba động mà thốt lên hai chữ:
“Thật đẹp”.
“Lý công tử”- Hàn Tĩnh Chi lên tiếng gọi.
Lý Thiên Vũ đang thất thần liền nghe thấy nàng ta gọi hắn liền bối rối, tay nhẹ thả lỏng buông nàng ra bên ngoài.
“Hàn cô nương một khi chiến đấu diễn ra ta có một năng lực ẩn dấu đi khí tức không cách nào nhìn ra vị trí của ta và ta có thêm năng lực làm bọn chúng suy yếu trên mảng lớn, nàng có thể dựa vào một giọt tinh huyết này của ta nó có thể miễn dịch khả năng suy yếu và trong phạm vi 10 dặm có thể nhận biết được vị trí cụ thể của ta”.
Lý Thiên Vũ từ trong cơ thể bức ra một giọt tinh huyết đưa về hướng Hàn Tĩnh Chi và lên tiếng.
Hoàn thành tất cả, Lý Thiên Vũ đột nhiên hư không tiêu thất, không để lại dấu vết gì, vì lúc trước trong giao đấu hắn đã phát hiện thêm một diệu dụng của Âm Dương Pháp Ấn là khi vận dụng Thái Âm chi lực lấy Thái Âm chi lực trong cơ thể câu thông với mặt trăng làm cho cơ thể và khí tức hoàn toàn hoà làm một với mặt trăng làm cho thần niệm của võ giả không thể nào dò xét đi ra.
Lúc này lấy Lý Thiên Vũ làm trung tâm trong phạm vi trăm trượng xung quanh một luồng hơi thở cực kỳ khủng bố chậm rãi lan rộng ra, đó là Long Uy mà Lý Thiên Vũ tu luyện ra được.
Lý Thiên Vũ có thể đồng thời dùng huyết mạch chi lực áp chế nhưng làm vậy quá tốn hao chân khí và huyết mạch lực sẽ không quần chiến lâu dài được, trường hợp 1 vs 1 thì có thể sử dụng để đánh nhanh thắng nhanh.
Hàn Tĩnh Chi là Thiên Âm Pháp Ấn, Thiên Cấp Thượng Phẩm pháp ấn, lực công kích thật sự cường hãn hai người phối hợp thập phần ăn ý và nhẹ nhõm vì hiện tại chỉ Ngân Nguyệt Lang Linh yêu sơ kỳ và bên dưới Linh cấp t·ấn c·ông dù đông cũng không đủ cả hai chém g·iết.
Ngao!!
Ngân Nguyệt Lang vương hú to một tiếng tất cả Ngân Nguyệt Lang lui ra xa t·ấn c·ông từ xa và Ngân Nguyệt Lang Linh cấp trung kỳ và hậu kỳ bắt đầu tham chiến, quần chiến diễn ra tình thế đã bắt đầu nghịch chuyển Lý Thiên Vũ và Hàn Tĩnh Chi rơi vào thế hạ phong tuyệt đối.
“Băng Linh Phong Bạo” địa cấp đỉnh phong vũ kỹ từ Hàn Tĩnh Chi thi triển lấy nàng làm trung tâm một cổ hàn khí lạnh thấu xương toả ra xung quanh hơn trăm trượng và rất nhanh cổ hàn khí đó tạo thành một vòng lốc xoáy cao mười trượng có hơn.
Vòng lốc xoáy bao quả hơn trăm con Ngân Nguyệt Lang bên trong trong đó có 46 con Linh cấp trung kỳ, 13 con Linh cấp hậu kỳ.
“Bạo”- Hàn Tĩnh Chi tay hư không nắm lại, đồng thời một t·iếng n·ổ lớn từ phía xa vọng lại bên tai Lý Thiên Vũ hắn quay lại nhìn thấy một màng trong thật kinh người.
Hơn một trăm con Ngân Nguyệt Lang điều không còn nguyên vẹn, có con tứ chi đứt rời, có con đầu không có, có con nửa thân đều nổ thành cặn bả.
Hàn Tĩnh Chi thân hình bay thắc ra phía sau hơn trăm trượng mới đứng vững lại được, miệng phun tiên huyết.
Ngao !!
Lúc này có hơn ba mươi con Ngân Nguyệt Lang Linh cấp hậu kỳ đi về phía Hàn Tĩnh Chi, lộ ra hàm răng sắc nhọn trong rất đáng sợ.
Nàng giật mình sao lại cường đại như vậy, không thể mạnh mẽ như vậy được, nàng bổng nhớ lại lúc nãy Lý Thiên Vũ từng nói: “Hàn cô nương một khi chiến đấu nổ ra ta có một năng lực ẩn dấu đi khí tức không cách nào nhìn ra vị trí của ta và ta có thêm năng lực làm bọn chúng suy yếu đi một ít”.
Nàng đã hiểu được nguyên nhân, nàng đã ra khỏi phạm vi bao phủ mà Long Uy có tác dụng áp chế Ngân Nguyệt Lang, hiện tại bọn chúng không hề bị áp chế, lúc này là trạng thái toàn thịnh của chúng.
Đã hiểu rõ nguyên do, Hàn Tĩnh Chi cũng không bối rối mà đứng lặng yên tại chổ, tay khẻ vẩy lấy ra một thanh trường kiếm ước lượng dài hai thước toàn thân sáng long lanh màu Lam nhạt, kiếm tên Lam Ngọc.
Nàng đứng lặng yên hai mắt nhắm lại, đúng lúc có một cổ kiếm khí xông thẳng thương khung một đạo kiếm khí xuất hiện, sáu hơi thở sau đó kiếm khí cuồng dũng xuất hiện hơn ngàn đạo múa vũ thiên khung, ngay sau đó nàng mở mắt ra một đạo tuyệt thế sắc bén kiếm mang phóng lên tận trời dung nhập ngàn đạo kiếm khí.
“Vạn Kiếm triều tông”- Hàn Tĩnh Chi lớn tiếng hét lên sau đó ngàn đạo kiếm khí như nhận được mệnh lệnh càn quét khu vực trăm trượng xung quanh nàng làm toàn bộ Ngân Nguyệt Lang trong phạm vi bao phủ bị nghiền thành cặn bả huyết nhục văng tung toé khắp nơi.
Lý Thiên Vũ giật mình kinh ngạc:
“Đây là... Xung Hư Kiếm Pháp thức thứ 9 Vạn Kiếm triều tông”.
Hắn đã hiểu lúc trước phòng đấu giá có nói là bị một vị thần bí hắc y nhân bỏ ra giá cao mua đi, vị kia thần bí nhân là ai đã quá minh bạch, chính là nàng Hàn Tĩnh Chi.
Đúng lúc này toàn thân Lý Thiên Vũ kiếm khí phóng tận trời, ngàn ngàn tia kiếm khí trong nháy mắt ngưng tụ sau đó cấp tốc không ngừng tăng lên, một ngàn mốt, một ngàn hai, một ngàn ba chỉ trong ba hơi thở đã tiếp cận hai ngàn năm trăm tia kiếm khí.
“Vạn Kiếm triều tông, ta cũng có ”.
Lý Thiên Vũ quát lớn, sau đó hai ngàn năm trăm tia kiếm khí như hồng thủy càn quét toàn bộ khu vực hai trăm năm mươi trượng xung quanh hắn làm toàn bộ Ngân Nguyệt Lang trong phạm vi bao phủ trong nháy mắt đã không còn một móng, lần công kích này hắn ra tay toàn lực hắn đã di chuyển tới nơi có nhiều Linh cấp trung kỳ và hậu kỳ Ngân Nguyệt Lang mà xuất kiếm.
Hàn Tĩnh Chi vừa xuất ra một kiếm Chân khí đã hao hơn năm thành nhưng khi nghe Lý Thiên Vũ nói liền xoay người lại và trong mắt là một đạo bóng kiếm khó mà quên được:
"Hắn cũng Vạn Kiếm Triều Tông không lẽ Xung Hư Kiếm Pháp là hắn bán”.
Sau một kiếm này đã diệt toàn bộ Linh cấp trung kỳ và hậu kỳ Ngân Nguyệt Lang.
Ngao!!
Một tiếng hóng giận dữ vang lên.
Bảy con Ngân Nguyệt Lang Linh Cấp đỉnh phong lau nhanh về phía Lý Thiên Vũ, t·ấn c·ông hắn mà bỏ qua Hàn Tĩnh Chi, nhưng Hàn Tĩnh Chi không phải hạn tham sống s·ợ c·hết tuy chân khí đã hao gần hết nhưng không bỏ chạy mà ở lại tiếp tục chiến đấu.
“Không tốt”- Lý Thiên Vũ hét lớn.
“Có chuyện gì sảy ra”- Hàn Tĩnh Chi nghi hoặc lên tiếng hỏi.
“Con Ngân Nguyệt Lang Huyền cấp sơ kỳ yêu thú và nó cũng là Vương của bầy Ngân Nguyệt Lang, nó đang gọi thêm đồng bọn, hiện tại trong phạm vi thần niệm dò xét của ta đã không dưới vạn con Ngân Nguyệt Lang đang tiến đến, phải đánh nhanh thắng nhanh và rời đi nơi này”- Lý Thiên Vũ sắc mặt ngưng trọng nói ra.
“Cái gì hơn hai ngàn con Ngân Nguyệt Lang”- Hàn Tĩnh Chi mặt biến sắc lên tiếng.
“Hàn cô nương, ta cần 15 hơi cô nương có thể”- Lý Thiên Vũ lại nói.
“Có thể, trong 15 hơi ngươi làm gì để thoát kiếp này”- Hàn Tĩnh Chi lại nói.
“Giết giặc trước hết phải... g·iết vua”- Lý Thiên Vũ vừa nói vừa sảy bước phóng thẳng tới Ngân Nguyệt Lang Vương.
Hàn Tĩnh Chi giật mình ngẩn ngơ ngay tại chổ, hắn muốn g·iết Ngân Nguyệt Lang Vương, không chỉ vậy mà chỉ trong vòng 15 hơi sao có thể.
Lý Thiên Vũ không còn cách khác nếu như hắn không Long Hoá được toàn bộ bên tay phải và quan trọng Long Hoá phần lớn cơ thể đã giúp hắn thức tỉnh một ít năng lực của Long Tộc và quan trọng hắn “Âm Dương Lưỡng Nghi Kiếm Quyết” đã tu luyện thành công thức thứ nhất.
Nếu như dưới uy lực của Tạo hóa cấp kiếm kỹ cộng thêm năng lực thiên phú thần thông của Long tộc mà không thể g·iết c·hết một con Huyền yêu sơ kỳ, hắn không tin. Dù cho có hao tổn hết toàn bộ chân khí và khí lực cũng tốt, lúc này Lý Thiên Vũ hoàn toàn phóng thích mạnh nhất chiến lực.
Toàn thân kim quang lập lờ ngay lập tức bên phải từ eo lên vai, cổ, một phần trên mặt và toàn bộ tay phải đều hiện lên Long lân, Long Uy và huyết mạch đồng thời phát ra tập trung trấn áp về phía Ngân Nguyệt Lang Vương làm cho Ngân Nguyệt Lang Vương không kịp chuẩn bị nằm sấp xuống đất không động đậy được.
Yêu thú huyết mạch rất quan trọng, huyết mạch cao cấp hơn yêu thú chỉ cần thả ra khí tức là làm cấp thấp yêu thú không có khả năng phản kháng, huống gì nói tới Lý Thiên Vũ là chân chính cao cấp nhất Long tộc uy thế và huyết mạch cùng song song phóng thích và chỉ tập trung trấn áp một mình Ngân Nguyệt Lang Vương.
Đồng thời một luồng cực lạnh kiếm khí tản mát ra bên ngoài bà phóng tận trời cao, một luồng hơi lạnh cực kỳ khủng bố phát tán ra, kiếm khí hoà làm một với mặt trăng.
“Âm Nghi Thiên Thần Trảm”- Lý Thiên Vũ thét lớn.
“Âm Nghi Thiên Thần Trảm” là thức thứ nhất của vũ kỹ Tạo hoá cấp thượng phẩm “Âm Dương Lưỡng Nghi Kiếm Quyết” uy lực vô song.
Tia kiếm khí bổng nhiên ngưng tụ thành chân chính một thanh trường kiếm cao mười trượng toàn thân đen như mực, hàn khí ba động lạnh lẽo thấu xương làm không khí cũng muốn đóng băng.
“Trảm”- Lý Thiên Vũ điên cuồng quát lớn, một thanh trường kiếm cao mười trượng từ trên cao chém thật nhanh về phía đầu Ngân Nguyệt Lang Vương.
Dù thanh kiếm to lớn và rất nặng nề nhưng không hề chậm chạp một tí nào mà rơi với tốc độ cực kỳ khủng bố.