Nguyên Thủy

Chương 12: Hàn Tĩnh Chi.




Chương 12: Hàn Tĩnh Chi.
Tuy hắn không b·ị t·hương tổn quá nhiều, nhưng dù sao hắn thân mang Long bì phòng ngự nghịch thiên như vậy mà còn bị thụ thương thì biết được Linh yêu đỉnh phong lợi hại bậc nào.
“Đây chỉ mới ngày đầu tiên, không ngờ đêm tối bên trong đây lại hung hiểm bậc này, về sau phải cẩn thận hơn thôi! Việc quan trọng trước mắt nhất định phải tìm một nơi an toàn ẩn nấp đi thôi”- Lý Thiên Vũ thầm nghĩ.
Cũng không lâu sau đó, Lý Thiên Vũ liền nhìn thấy bên trên một vách núi thẳng đứng bên trên mấy trượng liền có một hang động.
Lý Thiên Vũ hai mắt sáng rõ, bộ pháp càng thêm nhanh chóng, chỉ qua hai ba cái phát lực hắn đã đến bên trên hang động, kỹ càng kiểm tra qua một lần không có chút nào nguy hiểm hắn mới đi vào và tìm một cái viên đá to che lại miệng hang.
Trước lúc miệng hang phong kính hắn liền nghe thấy một tiếng hung lệ tiếng kêu ở nơi xa vang lên, lập tức từ trên cao một con thần ung có đôi cánh màu tử sắc phá không mà tới, hai móng vuốt cực kỳ bén như hai thanh chủy thủ trực tiếp đâm xuyên núi đá nơi xa, phá tan một khối nham thạch lớn.
Ngao!
Tử Dực Ưng liền phá tan phòng ngự của một con bò sát lớn đang hướng về Hắc Lân Xà và quăng qua một bên, một bên Tử Dực Ưng hai cánh dang rộng liền xoay tròn một cái đánh bay hơn mười con yêu thú xung quanh móng vuốt sắc nhọn một lần nửa mắt lấy Hắc Lân Xà và bay lên cao trực tiếp rời đi.
Lý Thiên Vũ hít một hơi khí lạnh, Tử Dực Ưng vốn là một còn Huyền yêu sơ kỳ, hung hãn vô cùng nếu vừa rồi hắn gặp phải nó nhất định là c·hết không chổ chôn thay.
Sau khi hang động đã phong bế hắn mới kỹ càng đánh giá cái hang động này, hang động này không mấy to lớn nhưng đủ chứa chấp ba đến bốn người là không thành vấn đề, nơi này cũng có thể giúp hắn tránh nó hơn một nửa số lượng yêu thú lục địa tẩu thú.
Hắn không còn suy nghĩ nhiều về điều này, hiện tại có thể nói là đã tạm thời an toàn rồi, chỉ có thể an tâm tu luyện một phen, đem trạng thái điều chỉnh đến tốt nhất mà thôi.
Bên dưới vách núi, trong rừng tiếng yêu thú gầm gú khắp nơi chém g·iết không ngừng, trong không khí tràng đầy nùi vị ướt át từ huyết tinh mới vừa rồi chỉ là màn mở đầu hay là một cái nho nhỏ cảnh tượng mà thôi.

Nơi này Cửu U Sâm Lâm tràng đầy huyết tinh, hung tàn một tràng cảnh g·iết chóc nguyên thủy nhất.
...
Một đêm không gì xảy ra!.
Sáng sớm ngày hôm sau, khi thái dương vừa lóe, bên ngoài tiếng yêu thú chém g·iết đã dần buông thỏa Lý Thiên Vũ đi ra bên ngoài một tràng cảnh từng hòa như là không có điều xảy ra chỉ là một ít đại thụ rơi ngã và nhiều bộ xương trắng nằm ngổm ngang đầy đất mà thôi. Nếu như hôm qua không có cuộc chiến giửa Lý Thiên Vũ và Hắc Lân Xà thì cảnh chém g·iết thảm liệt hôm qua đã không xảy ra.
Lý Thiên Vũ nén lại tâm tình ba động thân hình nhảy lên cao rồi hạ xuống đất, hắn liền xác định phương hướng rồi rời đi, hắn đã không dám tiến sâu vào bên trong Cửu U Sâm Lâm, chỉ là nơi này cũng có thể xem như là gần như ngoại vi mà đêm lại gặp cường đại yêu thú như vậy, nếu như đi sâu vào trong nhất định chỉ làm thức ăn cho Huyền yêu mà thôi.
Ban đêm thì hắn không dám tùy tiện, chú ban ngày thì hắn lại không hề sợ sệt gì liền đi qua tìm một ít thịt Linh yêu đỉnh phong mà nướng lên thưởng thức, tuy hắn có thể ít cốc nhưng ăn uống vẫn là thứ hắn yêu thích nhất.
Sức ăn của hắn vốn không lớn như vậy nhưng từ khi hắn tu luyện Thái Sơ Thần Long Biến thì sức ăn lại cực lớn chỉ thoáng qua hắn đã ăn gần như đã hơn hai mươi cân thịt, ngày qua ngày khi hắn càng tu luyện sâu hơn về Thái Sơ Thần Long Biến thì hắn cảm nhận được sức ăn đã tăng lên rất nhiều.
Sau khi ăn xong hắn liềm quay lại bên trên thổ nạo tu luyện, khi tiến vào trạng thái thu luyện hắn liền cảm nhận được sự khác biệt.
Linh yêu bên trong huyết nhục ẩm chứa cực lớn năng lượng, tuy không so bì được với Yêu đan nhưng lại cũng rất huyền diệu, tuy hắn đã nướng chính chế biến đến thơm ngon, năng lượng cũng đã xói mòn không ít nhưng vẫn còn tồn động lại cực lớn. Chổ tốt đem lại nói nói cũng là cực lớn.
Tốc độ tăng trưởng tu vi phải nói như là t·ên l·ửa một dạng nhanh chóng, cái này lại cộng thêm Yêu đan và Chân Khí đan không tiết hao phí mà luyện hóa lại thêm sự huyền diệu của Thiên Trụ Vô Thần Quyết nửa hắn tin chắc không bao lâu hắn liền có thể đột phá đến Linh Nguyên Cảnh trung kỳ.
Nghĩ đến đây hắn liền nở một nụ cười vui vẻ. Sau đó một thời gian Lý Thiên Vũ đi khắp nơi tìm một ít Linh yêu hậu kỳ cùng nhau chém g·iết, bồi dưỡng Linh giác và rèn luyện võ kỹ.

Nhất thời chiến đấu hăng say hắn liền liều mạng tiến sâu hơn vào bên trong tìm Linh yêu đỉnh phong cùng nó vật lộn. Có lần hắn tao ngộ phải một đầu Huyền yêu cường đại làm hắn mình đầy thương tích, chặc vặt vô cùng xương sườn cũng gãy mấy cây máu me be bét nhưng hắn lại hữu kịn vô hiểm nhờ vào sự mạnh mẻ của Thái Sơ Thần Long Biến có thể giúp hắn trốn thoát một mạng, từ đó hắn thề không đột phá đến Linh Nguyên Trung kỳ không tiến vào sâu bên trong nửa, tuy tu vi Linh Nguyên trung kỳ vẫn không đủ đối kháng với Huyền yêu nhưng nhất định một việc hắn sẽ không thảm hại như này.
Thời gian tiếp theo, ban ngày hắn liền ở nơi yêu thú Linh cấp hậu kỳ thường xuyên xuất hiện lịch luyện cùng Linh yêu hậu kỳ chém g·iết về đêm lại rời ra bên ngoài ngoại vi cùng bọn cấp thấp Linh yêu quần lấy nhau.
Cứ thế một tháng trôi qua, tại nhiều thời khắc sinh tử không ngừng đúc kết, không ngừng cảm ngộ và tu luyện rốt cuộc tu vi hắn cũng đã nhất cử độ phá đến Linh Nguyên Cảnh trung kỳ, tu vi tiến xa hơn một bước, dĩ nhiên thực lực so với trước đây cũng là mạnh hơn một bậc.
Đến lúc này hắn đã dám ở lại nơi mà Linh yêu hậu kỳ thường xuyên xuất hiện và cả Linh yêu đỉnh phong cũng thường xuyên lui tới mà qua đêm, dùng Thái Sơ Thần Long biến mà đi đánh nhau với đám Linh yêu cường đại mà không rơi vào hạ phong, dần dần Lý Thiên Vũ cũng biết được sự bất phàm mà Thái Sơ Thần Long Quyết mang lại.
Còn về Linh Giác hắn dừng như đã chạm đến điểm mấu chốt gì đoa nhưng lại khó vời bắt được, cổ cảm giác đo đến cũng nhanh và đi cũng nhanh làm hắn đến bây giờ vẫn không biết được Linh giác là sao?
Đêm lại đến, đêm nay có chút quỷ dị trời đen không mây, âm phong thổi từng trận lạnh thấu xương.
“Không đúng, sao lại im lặng như vậy được”- Lý Thiên Vũ thầm nói không tốt.
Ban đêm tại Cửu U Sâm Lâm là thiên đường của yêu thú mà lại lặng yên đến lạ thường, dù sao cũng phải có tiếng yêu thú gầm hay chim kêu nếu im lặng như vậy chỉ có một khả năng duy nhất là toàn bộ yêu thú bị dọa chạy đến nơi khác cách xa nơi này.
Ngao, Ngaooo!!
Đúng lúc này phía xa ngọn núi cách Lý Thiên Vũ ba mươi trượng có một con sói đang tru tiếng rất cao và dài một hơi.
“Không tốt!! Là Ngân Nguyệt Lang”.

Ngân nguyệt lang là yêu thú Linh cấp, nếu chỉ là một con Linh cấp yêu thú thì đã không làm Lý Thiên Vũ giật mình hoảng hốt đến như vậy, nhưng nếu là một trăm con thì sao, ngàn con thì sao.
Đúng vì Ngân Nguyệt Lang là yêu thú sống theo bầy đàn, động một cái là trăm con hoặc ngàn con đi săn mồi.
Chưa dừng lại ở đó chỉ trong chưa tới ba hơi thở trước mắt hắn có chín con Ngân Nguyệt Lang Linh cấp hậu kỳ, về Linh cấp trung kỳ liền có 23 con, phía dưới là hàng hà xa số điếm mãi không hết.
Lý Thiên Vũ thả thần thức ra trăm dặm trong phạm vi đó có tổng cộng 347 con Ngân Nguyệt Lang đều là Linh cấp yêu thú trong đó Linh cấp hậu kỳ tổng cộng 27 con còn trung kỳ là 58 con còn lại là phía dưới cấp thấp yêu thú, phía xa xa lần lượt từng con Ngân Nguyệt Lang xuất hiện.
“Ngân Nguyệt Lang, là Ngân Nguyệt Lang số lượng sau lại nhiều đến vậy”.
Giọng nói phát ra cách Lý Thiên Vũ trăm trượng về hướng Tây Bắc, Lý Thiên Vũ thần thức quét liền thấy một thân hình động lòng người, mặt che một màng lụa mỏng, che đậy toàn bộ khuôn mặt, mi tâm có một vết ấn ký màu băng lam, nàng cao một thước bảy mái tóc màu lam trãi dài, ngực mông xung mãn đầy đặng, thân mặc một bộ trường bào lộng lẫy màu lam kim bên ngoài là một lớp áo choàng màu đen phủ tới chân.
Lúc này nàng cũng nhận ra ánh mắt Lý Thiên Vũ nhìn qua liền nhìn lại, nàng liền chân bộ pháp huyền diệu đi thẳng về phía Lý Thiên Vũ.
Nàng cũng không khinh thường Lý Thiên Vũ vì nơi đây chỉ có hai người nên phải dựa vào nhau mà chiến đấu, thêm một người là thêm một phần thắng, huống hồ nàng thấy hắn đối mặt với hơn năm trăm con yêu thú Linh cấp mà mặt không đổi sắc.
“Ta là Hàn Tĩnh Chi tu vi Linh Nguyên cảnh đỉnh phong, còn ngươi”- Nữ tử thần bí mặt ngưng trọng nhìn về hướng Ngân Nguyệt Lang lên tiếng.
“Lý Thiên Vũ, Linh Nguyên cảnh trung kỳ”- Lý Thiên Vũ mặt không đổi sắc vẫn luôn nhìn chầm chầm con kia Ngân Nguyệt Lang trên đỉnh núi lên tiếng.
“Cái gì ngươi mới Linh Nguyên trung kỳ vậy mà đứng trước hơn năm trăm con Linh yêu mà lại bình tĩnh như vậy”- Hàn Tĩnh Chi giật mình quay lại hỏi.
“Cụ thể là 864 con Ngân Nguyệt Lang trong đó Linh cấp hậu kỳ 34 con, Linh cấp trung kỳ 103 con, năm con Ngân Nguyệt Lang Linh cấp đỉnh phong và một con Ngân Nguyệt Lang Huyền Cấp sơ kỳ”- Lý Thiên Vũ nói.
Vừa rồi Lý Thiên Vũ đã vận dụng thần thức, phạm vi mà thần thức toả ra ba trăm năm mươi trượng nên đã thấy toàn bộ Ngân Nguyệt Lang đội hình.
Hàn Tĩnh Chi sắc mặt hoảng sợ không còn một giọt máu lão đảo muốn ngã, đúng lúc Lý Thiên Vũ quay lại và kịp lúc đỡ nàng dậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.