Nguyên Thủy

Chương 11: Cửu U về đêm.




Chương 11: Cửu U về đêm.
Lý Thiên Vũ trầm ngâm một lác lại hỏi: “À phải rồi, Cửu Chân ngươi biết thế nào là Linh Giác không”.
“Linh giác, ngươi muốn có được Linh giác”- Cửu Chân ngạc nhiên quay lại hỏi.
“Đúng ta muốn tu luyện ra Linh Giác nhưng lại không biết từ đâu”- Lý Thiên Vũ nói.
Cửu Chân nói: “Linh Giác, khó có thể dùng lời diễn tả được nhưng ngươi có thể đem nó hiểu thành nguy hiểm một loại cảm ứng, yêu tộc thờ phượng là luật rừng, nhược nhục cường thực nếu như không có bén nhạy Linh Giác nhất định sẽ bị đào thải và diệt tộc!”
“Gió thu chưa thổi ve sầu đã biết?”- Lý Thiên Vũ hai mắt tỏ sáng .
Cửu Chân gật đầu nói: “Ở nhân loại cũng vậy Linh Giác là học tập yêu thú mà ra”.
“Tu luyện như thế nào ra Linh Giác?”- Lý Thiên Vũ quay lại hỏi .
“Đơn giản.”
Cửu Chân hơi nhuếch khóe môi lên lên, nụ cười có chút quỷ dị, đột nhiên nhìn về Lý Thiên Vũ nói: “Chỉ cần ngươi không dựa vào Hỗn Nguyên Châu lánh nạn thì ít nhất nửa năm nhiều nhất một năm là có thể”.
Lý Thiên Vũ nhìn cái kia một con hồ ly bổng nhiên nhuếch môi lên còn cười quỷ dị đột nhiên thấy nó thật sự lạ lạ.
Lý Thiên Vũ trầm mặt một lúc rồi nói: “Nếu như vậy ta phải phong kính Hỗn Nguyên Châu và che giấu nó đi nếu không ta sẽ ỷ y vào nó mà không học được Linh Giác”.
Nói là làm ngay lập tức Lý Thiên Vũ điều chỉnh lại trạng thái tốt nhất và lấy những vật cần thiết bỏ vào trong nhẫn trữ vật như Kinh Lạc Kiếm, thịt rắn và một số đan dược hồi phục Linh khí và chửa thương mà lúc trước hắn mau cùng với Kinh Lạc và rời ra khỏi không gian Hỗn Nguyên Châu và trực tiếp đi sâu vào bên trong trung tâm của Cửu U Sâm Lâm.
Hỗn Nguyên Châu thì được Cửu Chân mang đi, cả hai không cần ước hẹn khi nào quay lại vì khi Lý Thiên Vũ trong phạm vi trăm dặm là có thể cảm nhận được vị trí của Hỗn Nguyên Châu, nếu như hắn c·hết đi thì Hỗn Nguyên Châu sẽ một lần nửa phong bế và lại chờ đợi chủ nhân mới của nó.

Lý Thiên Vũ phi tốc tiến sâu hơn vào bên trong Cửu U Sâm Lâm, nơi mà Linh yêu đỉnh phong có khả năng xuất hiện nhiều nhất.
Hắn tiếp tục đi về phía trước trong ba canh giờ hắn đã liên tục g·iết yêu thú Linh cấp hậu kỳ không dưới mười đầu và yêu thú cấp thấp thì số lượng đã rất nhiều.
Liên tiếp qua ba ngày cũng không gặp một con Linh cấp đỉnh phong yêu thú nào, do đối chiến rất nhiều yêu thú Linh cấp hậu kỳ nên quá trình Long Hoá cũng diễn ra rất thuận lợi đã long hoá toàn bộ nửa người bên phải từ tay đến vai cổ ngực bụng tới eo và một ít trên khung mặt làm hắn thêm phần quỷ dị khi Long hoá.
Cũng nhờ đó mà hắn đã đem Âm Dương Lưỡng Nghi Kiếm Quyết thức thứ nhất Âm/Dương Nghi Thiên Thần Trảm tu luyện thành công, một lần nửa đem thực lực kéo lên một mảng lớn.
Một lần nửa liệt nhật trên cao hạ xuống, bóng đem e bao trùm toàn bộ Cửu U Sâm Lâm, màn đêm dần buông xuống bắt đầu có Yêu thú càn thêm cường đại ẩn hiện, tiếng gầm chấn động khắp nơi, trên cao thỉnh thoảng có phi cầm to lớn bay qua làm cho bóng tối phủ xuống che phủ trời đêm.
Cổ thụ khắp nơi, Yêu thú hoành hành, cổ thụ lay động, khí tức kinh khủng tràng ngập, kh·iếp nhân tâm phách từng tiếng rống không ngừng vang lên làm cho Cửu U Sâm Lâm vào đêm vô cùng đáng sợ.
Đêm đầu tiên là Lý Thiên Vũ ở ngoại vi Sâm Lâm nên hắn không thể cảm nhận được sự khổng bố và nguy hiểm tràng ngập, bên cạnh đó hắn có Hỗn Nguyên Châu thủ hộ nên cũng không lắng nếu nguy hiểm dị khởi hắn có thể trốn vào bên trong mà lánh nạn, nhưng bây giờ Hỗn Nguyên Châu không có bên cạnh nên nguy hiểm hắn không thể nào ỷ y vào nó.
Bởi vậy Cửu Chân bảo hắn đem Hỗn Nguyên Châu đi ẩn giấu lên mà hành tẩu chỉ có như vậy mới có thể nhanh nhất luyện ra Linh Giác mà thôi.
Nếu như kiếp trước Cửu U Sâm Lâm này vốn không uy h·iếp được hắn, nhưng hiện tại hắn đã không như xưa, dù là hiện tại bất kỳ một con Huyền yêu nào xuất hiện nhất định cũng sẽ để hắn c·hết không chổ chung có còn xác đâu mà chôn chỉ đơn giản như vậy. Lý Thiên Vũ thở dài một tiếng đúng là hổ lạc đồng bằng cũng chỉ là mèo con mà thôi.
Suy nghĩ miên man hắn liền quên cảnh giác xung quanh đột nhiên hắn cảm nhận một giọt chất lỏng rơi vào trên mặt, có chút ấm áp có chút sền sệt.
“Mưa sao ?”.
Ý nghĩ vừa mới lóe lên Lý Thiên Vũ liền mở hai mắt ra, sắc mặt đại biến.
“Không đúng!”.

Giọt mưa làm sau mang theo hơi ấm và cả sền sệt thậm chí có mùi tanh hôi. Lý Thiên Vũ bổng nhiên bừng tỉnh, hắn mới nhớ ra hiện tại hắn đang bên trong Cửu U Sâm Lâm lúc trời tối mà không phải như lúc trước tại Hỗn Nguyên Châu nội không gian.
Một cổ kh·iếp đảm từ trước tới nay chưa từng có xuất hiện, Lý Thiên Vũ cảm thấy choáng váng tất cả lông tơ điều dựng đứng cả lên.
Không kịp suy nghĩ nhiều, Lý Thiên Vũ hai chân vận kình lực, không đợi thân thể hắn hoàn toàn đứng lên, cả người liền đã bổ nhào ra bên ngoài.
Hô!
Một cổ tanh hôi chi khí hướng về phía hắn đánh tới, Lý Thiên Vũ nguy hiểm càng thêm nguy hiểm tránh né một đoàn này, hắn không nhịn được mà xoay đầu nhìn lại.
Đã không nhìn thì thôi, một khi đã nhìn làm tim hắn thắt đến cổ hộng.
Đây là một là một đâug đại hắc xà thân dài hơn mười thước, hình thể to như một cái chậu nước đang lửng bên trên đại thụ to lớn bên trên, nhìn theo thể hình cự xà này chí ít cũng ba ngàn cân có thừa, trên mình lân phiến dày đặc lóe ra màu đen kim loại sáng bóng từng tiếng ma sát vang lên nhhe rất rợn người. Đại xà trừng to một đôi con mắt hình tam giác có màu xanh biếc, nó há to miệng rộng bên trong từng kẻ răng to lớn không ngừng có chất lỏng xanh nhỏ xuống bên dưới.
“Ta thật sơ xuất, bị to như vậy gia hỏa cận thân không quá ba trượng mà lại không hề hay biết”- Lý Thiên Vũ sau một trận hoản sợ liền đã lấy lại tinh thần, thầm lẫm bẩm.
Yêu thú này chính là Hắc Lân Xà, nhìn thân thể to lớn này xem ra nó đã đạt đến Linh cấp đỉnh phong yêu rồi.
Khó mà giải quyết đây!.
Cự xà ánh mắt lạnh lẽo, trước hết phát động công kích về phía Lý Thiên Vũ, thân thể đại xà trên cây cấp tốc rơi xuống đại địa làm cho đại địa một trận rung động kịch liệt đất đá bay tứ tung, thân hình bên trong bụi cỏ vặn vẹo mấy lần, lặng yên không tiếng động thân hình linh hoạt chỉ trong phút chóc nó liền đã lẽn tới trước mắt Lý Thiên Vũ.
Không tốt!
Cự mãng bên trong bụi cỏ du tẩu mà đến, đầu rắn to lớn phiêu phù bất định, trong lòng Lý Thiên Vũ nhất thời không thêt nắm chắc có thể đẩy lui nó hay không. Hắn chỉ là do dự trong một cái nháy mắt, hắn liền giật mình lòng tin tất thắng của hắn đâu cứ như vậy là không được dù sau cũng chỉ là một đầu Linh yêu đỉnh phong mà thôi có gì phải sợ, nó sợ mình thì thôi tại sao mình phải sợ nó.

Trong lúc suy nghĩ miên mang, đột biến dị khởi đúng lúc này một cổ ác phong kinh khủng ập tới nhìn kỹ đó chính là chiếc đuôi to lớn Hắc Lân Xà. Trong lúc điện quang hỏa thạch Lý Thiên Vũ đã không kịp xuất kiếm, toàn thân kim quang đại phóng Long bì xuất hiện một quyền bóp lại bên trên hư ảnh Long trảo lại hiện ra, một quyền kinh thiên phá nát không khí vun đánh mạnh về phía Hắc Lân Xà.
Ầm! ầm! ầm!
Dư ba phản chấn, đánh cho Lý Thiên Vũ bay thẳng về phía sao, đụng đổ nát hơn chục cây đại thụ mới rơi trên mặt đất, miệng lụ khụ hô ra vài tiếng sau đó một ngụm máu tươi từ khóe miệng phun ra bên ngoài sắc mặt tái nhợt.
Vừa rồi hắn không kịp chuẩn bị nên đac bị Hắc Lân Xà đánh lén thành công, qua một kích vừa rồi hắn cũng biết Hắc Lân Xà này thật là không dễ đối phó lực phòng ngự và lực bộc phá thật kinh người nếu như muốn g·iết c·hết nó nhất định phải truyền đấu thật lâu nếu như là ban ngày hắn nhất định không buông tha cơ hội này.
Nhưng bây giờ là ban đêm nếu đánh lâu nhất định sẽ bị yêu thú khác dòm ngó lúc đó bốn bề thọ địch, song quyền khó địch nổi bốn tay. Nếu biết chắc không thể thắng nếu như vẫn còn ngoan cố đó chính là ngu ngốc mà không phải ý chí tất thắng.
Lúc này v·a c·hạm đã làm Lý Thiên Vũ tổn thương cực lớn, hắn chỉ cảm nhận được toàn thân gân cốt muốn nứt, đau đớn khó nhịn, bất lực tái chiến.
Suy nghĩ chưa rơi, Lý Thiên Vũ đã nhìn thấy Hắc Lân Xà thừa thắng truy kích lên, lần thứ hai nhào lên bóng đen bao phủ thực địa, Lý Thiên Vũ tay khẻ động Kinh Lạc lại xuất hiện trong tay trong lúc nhất thời khó mà xuất ra chiêu cường đại, chỉ là đơn giản nhất một chiêu “Xung Hư Kiếm Trảm” mà thôi, không hề hoa lệ một kiếm, chỉ là đơn giản nhất một kiếm nó liền đã mang theo uy lực cực đại của Xung Hư Kiếm Pháp một môn Thiên cấp kiếm kỹ hướng về phía Hắc Lân Xà đầu lâu ra sức chém mạnh.
Máu tươi vun ra!
Cự mảng rên rỉ một tiếng, một miệng v·ết t·hương khổng lồ cuất hiện trên đầu, bên trái một con mắt cũng b·ị c·hém đến phân làm hai triệt để mù một con mắt.
Cự mãng bổng nhiên bị trọng kích thân hình to lớn không ngừng dẫy dụa lăn lộn làm cho cây cối xung quanh đã ngã tạo nên thanh thế kinh người.
Nhìn thấy cự mãng trọng thương Lý Thiên Vũ lộ ra vẽ mặt hung tàn dựa định một kiếm kết liễu nó, nhưng rồi đã không kịp.
Grầm!
Grú!
Từng tiếng gầm gú đinh tai nứt ốc vang lên, yêu thú cường đại xung quanh đã đánh hơi được mùi máu tươi liền đã cấp tốc tiến đến. Lý Thiên Vũ dù không đành cũng phải buông bỏ mà thôi, hắn liền chân đạp bộ pháp huyền diệu cấp tốc hướng nơi xa bỏ chạy.
Chưa đi được bao xa, hắn liền cảm nhận được ngực một trận cuồng cuộn huyết dịch sôi trào, không nhịn được một ngụm máu tươi phun ra. Đúng quả thật Linh cấp đỉnh phong yêu thú thật sự cường đại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.