Chương 1: Sống lại.
Thương Nguyên Giới, Cực Bắc Chi Địa.
Cực Bắc Chi Địa chính là một trong sáu đại cấm khu của nhân loại, nơi này là nơi lạnh giá nhất của Thương Nguyên Giới, nơi này tuyết rơi quanh năm, băng tuyết bao trùm phạm vi ức vạn dặm, lạnh lẽo vô cùng, nhân loại một khi tiến sâu vào bên trong vốn không thể sống sót mà ly khai nơi này.
...
Tại nơi cực bắc lạnh lẽo này, một thiếu niên toàn thân áo bào trắng, mái tóc cũng màu trắng xóa xã dài theo gió, bên hông hắn có một cái lệnh bài màu hắc kim bên trên đó có khắc một chữ “Đế” lệnh bài trong rất uy phong, trên tay hắn cầm lấy một thanh trường kiếm màu bạc trên thân kiếm lúc này có vài giọt máu tươi rơi xuống nhuộm đỏ tuyết trắng bên dưới.
“Lý Thiên Vũ, ngươi mau giao ra “Băng Thần Tịnh Đế Liên” thì bọn ta sẽ tha cho ngươi một mạng”- Thiếu niên kia tên là Lý Thiên Vũ hắn là một trong hai vị thánh tử của Đế Huyền Cung, Đế Huyền Cung chính là một thế lực cấp bá chủ của Thương Nguyên Giới này.
Phía trước mặt Lý Thiên Vũ có sáu người áo bào đen bên trên mang theo một cái mặt nạ màu đen che lại toàn bộ khuôn mặt, bên trong một nam tử ở giữa cười ràng, lạnh lùng lên tiếng.
“Haha, tha cho ta một mạng, các ngươi có nhân từ như vậy, ta dù là c·hết cũng không cho các ngươi toại nguyện”.
Lý Thiên Vũ ngửa mặt lên trời cười ha hả, lời nói vừa dứt trên thân hắn khí tức vô cùng hỗn loạn, chân nguyên bên trong cơ thể b·ạo l·oạn vô cùng, thân thể phòng lên chân nguyên cộng hưởng với linh khí bên ngoài tạo nên cảnh tượng vô cùng ác liệt.
“Không tốt, hắn tự bạo, mau ... mau”.
Sáu người kia sắc mặt hoản sợ, sắc mặt tái nhợt bọn hắn liền nhanh chóng hướng phía xa bỏ chạy.
“Trể”- Lý Thiên Vũ lộ vẻ mặt dữ tợn nhìn về phía bọn người kia lên tiếng.
Đúng lúc này hư không nhẹ rung động, một nữ tử toàn thân một bộ hoa lệ áo bào ngân sắc đột nhiên từ không gian đi ra xuất hiện trước mắt hắn, không gian dường như bị cô động lại, mọi hành động của hắn đột nhiên liền như vậy dừng lại.
Lý Thiên Vũ khi nhìn thấy nữ tử này liền lộ ra ánh mắt nhu tình và mĩm cười. Không đợi hắn lên tiếng, nàng bổng nhiên đưa ra bàn tay cách không bắt lấy “Băng Thần Tịnh Đế Liên” rồi lại hư không tiêu thất.
Lý Thiên Vũ lúc này như là mộng, nàng không đến cứu ta mà lại đến để đoạt đi “Băng Thần Tịnh Đế Liên” lúc này tim hắn như là bị ngàn cây kim châm đâm vào, đau đớn tột cùng, hắn rất muốn tiến đến để hỏi nàng “Tại sao” nhưng đã không kịp nữa rồi, Chân Nguyên bên trong cơ thể hắn lúc này đang rất hỗn loạn và bạo ngược, hắn đang tự bạo nên vốn là không thể dừng lại.
Ở phía xa, trên một ngọn núi cao ngất nữ tử vừa rồi lại xuất hiện một lần nữa nhưng lúc này bên cạnh nàng còn có một nam tử, nam tử toàn thân một bộ cẩm y màu vàng kim rất hoa lệ và lộng lẫy hắn đưa tay phải ra bắt lấy “Băng Thần Tịnh Đế Liên” lộ nụ cười hài lòng. Tay trái hắn vòng qua eo thon gọn của nàng, đưa ánh mắt nhìn về phía Lý Thiên Vũ, lộ ra vẻ ngạo nhiên và trêu tức, đến lúc này Lý Thiên Vũ dù là kẻ đần cũng hiểu chuyện gì đang sảy ra.
Hắn bị nàng lừa dối, hắn vốn đqc tại cảnh giới bán Thánh đã rất lâu, chỉ thiếu một bước nữa là lột xác thành cao cao tại thượng Thánh nhân nhưng lại không cách nào đột phá, lúc trước nàng có vô tình nói cho hắn biết tại cực Bắc chi địa này có một cây Băng Thần Tịnh Đế Liên có thể giúp hắn giải quyết vấn đề này.
Hắn cũng không nghĩ ngợi, nàng vốn là thanh mai trúc mã từ nhỏ lớn lên cùng nhau, cả hai sớm đã ước định khi hắn phá cảnh mà nhập Thánh, nàng liền gả cho hắn, nên hắn vô luận nghĩ cách nào cũng không ngờ nàng lại lừa dối chính mình.
“Lãnh Cơ Vị Y, ta hận a”.
Ầm!
Ý nghĩ vừa dứt, thân thể hắn đã bành trướng đến cực hạn, thân thể liền nổ tung, ngay cả một miếng cạn bả cũng không còn tồn động lại. Hắn một đời thánh tử, một đời thiên kiêu cũng từ đây đã không còn, vẫn lạc tại nơi mà không một hay ngờ đến.
...
Đại Mạc Vương Triều, Cửu U Sâm Lâm trăng treo cao.
Lý Thiên Vũ lần nữa mở mắt ra, trong mắt hắn là một mảnh không gian xa lạ.
“Là chuyện gì xảy ra, chẳng phải ta đã tự bạo rồi hay sao, vậy mà ta vẫn còn sống”.
Lý Thiên Vũ mừng rỡ như điên cười lớn một tiếng, nhưng rồi đầu của hắn lúc này một trận đau đớn kịch liệt kéo đến, đầu của hắn đau như là búa bổ, thét lớn một tiếng rồi trực tiếp ngất đi.
Một lần nửa hắn mở mắt ra đã là ngày hôm sau, lúc này nếu như có ai đó nhìn thấy sắc mặt hắn nhất định rất đặc sắc.
Hắn lúc này như là trong mơ, hắn tổng cộng mất đến gần một phút đồng hồ để xác định một chuyện, hắn đã trùng sinh sống lại sau ba trăm năm.
Với một cường giả bán Thánh như hắn mà nói, phải mất tận gần một phút đồng hồ để xác nhận một chuyện, đây tuyệt đối là chuyện khó mà tin nổi, nhưng cũng đồng dạng chứng minh, sự tình phát sinh ở trên người hắn, là chuyện hoang đường và khó mà tin nổi cỡ nào.
Hắn thở dài một tiếng, rồi mới chú ý đến một cổ ký ức, một mảnh ký ức hoàn toàn mới của cổ bộ thân thể này.
Bộ thân thể này cũng đồng dạng tên là Lý Thiên Vũ, là nhi tử độc nhất của Đại Mạc Vũ Ninh Hầu, Vũ Ninh Hầu chính là một vị hầu gia của Đại Mạc giúp hoàng tộc trấn thủ Tây Hoang Cửu U Sâm Lâm. Vũ Ninh Hầu bên trong toàn bộ Đại Mạc cũng là một đại tộc Vũ Ninh Hầu phủ mà phụ thân hắn một tay gầy dựng nên cũng là một thế lực nhất nhì tại Đại Mạc này.
Cổ thân thể này mồ côi mẹ từ bé, phụ thân hắn một thân gà trống nuôi con, nhưng lại không để hắn phải thua thiệt một ai. Kiếp trước hắn vốn là cô nhi không cha không mẹ, kiếp này ông trời cho hắn sống lại tuy không đủ tình thương của phụ mẫu nhưng có cha vẫn là tốt rồi, còn hơn hắn kiếp trước không cha không mẹ.
Chủ nhân của cổ thân thể này cũng là một kỳ tài tu luyện, năm nay gần mười sáu tuổi đã là Ngưng Nguyên Cảnh cửu trọng đỉnh phong, chỉ kém một bước nửa liền ngưng tụ pháp ấn mà nhất cử đột phá đạt đến Linh Nguyên cảnh võ giả, nhưng ông trời lại bạc đãi hắn năm mười tuổi hắn đã đạt đến thành tựu này, sáu năm sau vẫn vậy.
Ở Thương Nguyên Giới này trẻ con một khi tôi thể thành công liền có thể bắt đầu tu luyện, tôi thể thành công sớm hay muộn cũng xem thể chất, thể phách của người đó có chịu nổi trùng kích của Linh Khí hay không, có người ba tuổi liền đã bắt đầu tu luyện, có người sáu tuổi mới tôi thể thành công cũng có người mười tuổi mới có thể bước vào con đường cường giả.
Ở Đại Mạc này người tôi thể sớm nhất cũng là chủ nhân của Đại Mạc này, ngài ấy năm tám tuổi bắt đầu tu luyện, ba năm Linh Nguyên thiên tư cực cao, năm hắn bốn mươi tuổi đã đạt Niết Bàn Cảnh, đủ thấy thiên phú là bậc nào.
Mà Lý Thiên Vũ này cũng đồng dạng năm tám tuổi bắt đầu tu luyện, hắn chỉ dùng thời gian hai năm để hoàn thành nó đủ biết là hắn kinh diễm đến mức nào, hai năm với hắn cũng là tuyệt đối thiên tài.
Nhưng hắn lại một mực ở Ngưng Nguyên Cảnh tầng chín đỉnh phong sáu năm trời, không một chút dấu hiệu đột phá Linh Nguyên, điều này làm cho mọi người cười nhạo không thôi, làm cho những người bình thường luôn nhịn bợ hắn bây giờ cũng trở mặt kinh thị hắn.
Đến cả hồng nhan tri kỷ, vị hôn thê cũng vì vậy mà trở mặt muốn hãm hại hắn, lừa hắn vào bên trong Cửu U Sâm Lâm này để g·iết hắn. Đó cũng là lý do mà thân thể này c·hết đi, để Lý Thiên Vũ hắn mới có cơ hội mà trọng sinh đến.
“Huynh đệ, ta và ngươi điều là vì nữ nhân mà m·ất m·ạng, nhưng ta lại may mắn hơn ngươi là được một lần nửa sống lại, mà ngươi thì lại không, ngươi an tâm ta nhất định sẽ thay ngươi báo thù và hiếu thuận với phụ thân ngươi”.
Lý Thiên Vũ thở dài một tiếng, hắn liền nội thị bản thân quan sát kỹ càng tình huống bản thân, một hồi lâu hắn liền nhướng mài, đan điền hắn đã bị động tay chân, đan điền quá nhiều lổ thủng Chân Khí vốn không có thể cố định, hèn gì tiền thân không thể ngưng Khí Hải.
Nhưng hắn lại ngẩn người vì bên trong thân thể hắn liền nhìn thấy một viên Bạch Châu nó đang toả ra bạch quang nhàn nhạt và đang chửa trị đan điền hắn.
Đây chẳng phải là viên Định Thiên Châu kia hay sao, nó lại theo ta đi đến một thế này, chắc hẳn nó là một cái nghịch thiên bảo vật, với tốc độ như thế này chắc hẳn không mất bao nhiêu thời gian nó liền có thể chữa tốt đan điền.
Một khi đan điền chữa trị thành công thì hắn nhất định có thể mở Khí Hải và ngưng tụ Pháp Ấn nhất cử đột phá Linh Nguyên Cảnh, Lý Thiên Vũ nghĩ đến đây liền mừng rỡ không thôi.
Dù sau thì cũng chỉ là tu luyện lại từ đầu mà thôi hắn có lòng tin trong vòng mười năm liền có thể trở lại đỉnh phong, vì hắn có [Thiên Trụ Vô Thần Quyết] dựa vào sự huyền diệu của nó và kinh nghiệm tu luyện của kiếp trước của hắn việc này không hề khó.
[Thiên Trụ Vô Thần Quyết] là một bộ chí cao bảo điển, mà lúc trước hắn trong lần lịch luyện nhận được, cấp bậc của nó rất cao, cao hơn hai bộ trấn tông bảo điển của Đế Huyền Cung nên hắn mới có lựa chọn công pháp này mà tu luyện.
Ở Thương Nguyên Giới này là cường giả vi tôn, một lời của kẻ mạnh có thể quyết định vận mệnh của hơn vạn người tính mạng, thế giới này tu luyện đầu tiên chính là Ngưng Nguyên Cảnh sao đó mở Khí Hải ngưng tụ Pháp Ấn đột phá lên Linh Nguyên Cảnh bên trên nửa là Huyền Nguyên Cảnh, Địa Nguyên Cảnh, Thiên Nguyên cảnh.