Nam Chính Già Rồi

Chương 27: Người trong lòng




Chương 27: Người trong lòng

“Uẩn Nhi, con từ chỗ lão thái thái trở về rồi?” Vương Cao Hoán thấy Vương Uẩn thì hỏi.

Vương Uẩn gật đầu: “Dạ, thưa cha.”

“Trở về rồi ạ. Lão thái thái hơi mệt, vừa mới nghỉ ngơi, con không ở lại lâu.”

Vương Cao Hoán cũng gật đầu: “Lão thái thái mệt rồi thì không cần quấy rầy nữa.” Ông ấy quay đầu nói với Tuân Trinh: “Tuân đại nhân.”

Vương Hạc Hiên thấy Tuân Trinh bước vào phòng thì nhảy ra từ trong lòng Trương thị, đôi mắt đen láy lúng liếng nhìn chằm chằm y.

Tuân Trinh không hề cảm thấy bị mạo phạm, ngược lại còn cúi người xuống ngang tầm mắt với cậu bé, mỉm cười: “Linh Nhi?”

Vương Hạc Hiên giòn tan gọi: “Tỷ phu!”

Vương Uẩn không dám nhìn thẳng, một đứa bé để tóc trái đào gọi một ông già tóc mai điểm bạc là tỷ phu.

Tuân Trinh cười hỏi: “Linh Nhi năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”

Vương Hạc Hiên không sợ người lạ, ngẩng mặt đáp: “Bảy tuổi ạ.”

Tuân Trinh nghe xong, đưa tay xoa mái tóc mềm mại trên trán Vương Hạc Hiên, trầm ngâm một lát rồi nói: “Sau này đệ có thể thường xuyên đến thăm tỷ tỷ của đệ không? Đợi đệ lớn hơn một chút, ta dạy đệ đọc sách, được không?”

Vương Uẩn, Vương Cao Hoán và Trương thị đều ngây người.

Tuân Trinh muốn nhận Linh Nhi làm học trò?

Trương thị nhìn Vương Uẩn bên cạnh, Vương Uẩn đáp lại bằng vẻ mặt khó hiểu. Tuân Trinh không giống như vì cô mới muốn dạy Linh Nhi, cô cũng không có tố chất Mary Sue đến mức khiến Tuân Trinh phải si mê, ngược lại bị y mê hoặc thì có. Chẳng lẽ Linh Nhi thật sự có điểm nào đó khiến Tuân Trinh yêu thích?

Vương Uẩn nhìn Vương Hạc Hiên với ánh mắt kỳ quái.

Vương Hạc Hiên không biết suy nghĩ của mọi người, cậu bé nhìn chằm chằm Tuân Trinh một lúc. Vương Uẩn thật sự sợ cậu bé thốt ra câu “đệ không muốn”, nếu cậu bé thật sự nói như thế, nhất định cô sẽ ấn đầu cậu bé, bắt cậu bé nói “đệ thích học”.

May mắn thay, Vương Hạc Hiên không ngốc, thậm chí còn có chút lanh lợi. Cậu bé gật đầu với vẻ mặt nghiêm túc: “Vâng ạ!”

Tuân Trinh cười nói: “Vậy thì nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy.”

Vương Cao Hoán vội vàng nói: “Cái này…”

Tuân Trinh đứng thẳng dậy, thản nhiên cười nói: “Ta thấy Linh Nhi thông minh lanh lợi, rất hợp nhãn duyên của ta.”

Vương Cao Hoán vội vàng khom người cảm tạ.

***

Theo tục lệ, trước khi mặt trời lặn Vương Uẩn phải cùng Tuân Trinh trở về phủ.

Lần hồi môn này, Vương Uẩn không còn khó chịu như lúc xuất giá. Khi đó, cô chịu ảnh hưởng của không khí náo nhiệt, không biết Tuân Trinh là người thế nào, tương lai mịt mờ.

Tuân Trinh đối xử với cô rất tốt, cô vừa mới thản nhiên đối mặt với tất cả những gì trước đây cô không muốn đối mặt. Giờ đây, cô cảm thấy nhẹ nhõm, nhìn cha mẹ và em trai tuy có chút không nỡ, nhưng không đến mức âm thầm rơi lệ.

Cô lần lượt chào tạm biệt mọi người, rồi ôm Vương Hạc Hiên.

Cô nhìn quanh đám người, không thấy Vương Quan Giác.

Tuân Trinh mỉm cười: “Đi thôi.”

Mặt trời chiều tà vội vã khuất bóng, ráng chiều đỏ rực như lửa, ánh sáng rực rỡ pha chút sắc xám cho thấy trời đã không còn sớm.

Ánh tà dương chiếu xiên vào trong kiệu đã được vén rèm.

Khi bước vào kiệu, Vương Uẩn khom người, túi thơm giấu trong tay áo trượt ra khỏi ống tay áo, rơi xuống bên chân Tuân Trinh.

Một bàn tay nhặt túi thơm lên.

Vương Uẩn:…

Vừa nghĩ cái gì thì cái đó đến, vừa rồi tâm trạng quá vui vẻ nên cô quên mất chuyện túi thơm.

Quả nhiên Tuân Trinh không để ý, y chỉ hơi ngạc nhiên, rất nhanh đã bình tĩnh lại, trên mặt thậm chí còn mang theo ý cười: “Tiểu hữu, vật này là…”

Vương Uẩn bị y cười đến mức lúng túng: “Vật này là lịch sử đen tối của ta.”

“Lịch sử đen tối?”

Vương Uẩn nhận lại túi thơm từ tay Tuân Trinh, nhét vào tay áo, cố tỏ ra thản nhiên: “Trước kia ta từng ái mộ một vị lang quân.”

Cô coi Tuân Trinh như một vị trưởng bối dễ nói chuyện, nhắc đến chuyện thích người khác cũng thấy không có gì to tát.

Ngược lại, Tuân Trinh nghe cô thoải mái nói ra lời này, hơi sững sờ, quay đầu ho khan hai tiếng.

Vương Uẩn:…

Sai lầm rồi, quên mất Tuân Trinh là cổ nhân.

Ngày thường Tuân Trinh luôn ung dung, tự tại, ngoại trừ lần trước quên sách có chút lúng túng ra, cô chưa từng thấy chuyện gì khiến y mất bình tĩnh. Ngay cả khi cô và y bị Phương Dĩ Mặc cùng những người khác nấp sau cây liễu nhìn trộm, phản ứng của Tuân Trinh cũng rất bình tĩnh. Vương Uẩn cảm thấy phản ứng lúc này của y có chút mới lạ.

“Tiên sinh?”

“Hửm?” Tuân Trinh quay đầu, mỉm cười ôn hòa, ra vẻ đang chăm chú lắng nghe lời tiểu bối nói.

Vương Uẩn cười nói: “Chẳng lẽ tiên sinh sống nhiều năm như vậy mà chưa từng thích cô nương nào sao?”

Tuân Trinh cả đời không cưới, đến sáu mươi tuổi mới cưới cô. Vương Uẩn nghĩ mãi không hiểu, nhất là ở thời cổ đại, cái thời người ta coi trọng việc nối dõi tông đường.

Dù người có lạnh lùng đến đâu cũng sẽ có chút hảo cảm với một vài người khác phái, Tuân Trinh dung mạo tuấn tú, khí chất hơn người, cô không tin y chưa từng trải qua những chuyện phong hoa tuyết nguyệt. Nếu nói cả đời y cống hiến cho Tấn triều thì thật khó tin.

Tuân Trinh: “Khụ khụ…”

Vương Uẩn trêu chọc: “Tiên sinh?”

Tuân Trinh không mất bình tĩnh quá lâu, y đưa tay phải lên che môi, ho nhẹ một tiếng, nhìn Vương Uẩn với ánh mắt đầy vẻ bất đắc dĩ: “Tiểu hữu đang trêu chọc ta sao?”

Vương Uẩn lắc đầu: “Ta chỉ tò mò thôi.”

Tuân Trinh nhìn cô một lúc rồi quay đầu vén rèm kiệu, nhìn dòng người tấp nập bên ngoài, khẽ thở dài: “Đương nhiên là có.”

Cái gì?

Nụ cười trên môi Vương Uẩn cứng đờ, suýt chút nữa nhảy dựng lên trong kiệu.

Tuân Trinh thật sự từng có thích một cô nương nào đó sao?

Vương Uẩn chăm chú nhìn Tuân Trinh, ánh tà dương bao phủ khuôn mặt, mái tóc bạc và nếp nhăn nơi khóe mắt y.

Tuân Trinh dường như đang suy nghĩ điều gì đó, lại dường như không nghĩ gì cả, chỉ đơn giản đang kể lại một chuyện.

Tiếng rao hàng của những người bán hàng rong vọng vào từ cửa sổ nhỏ.

Suy nghĩ của Vương Uẩn có chút rối loạn.

Cô nương như thế nào mới có thể được Tuân Trinh ái mộ? Vương Uẩn khó mà tưởng tượng được cảnh Tuân Trinh thích một cô nương.

Hỏi được câu trả lời rồi, Vương Uẩn lại không biết nói gì.

“Không biết là nữ tử như thế nào?” Vương Uẩn nhẹ giọng hỏi.

Nếu là người Tuân Trinh yêu khi còn trẻ, nhất định là một cô nương vừa xinh đẹp vừa tài giỏi, không biết bây giờ có phải đã là bà nội của người khác, tóc mai điểm sương, con cháu đầy đàn hay không.

Tuân Trinh lớn hơn cô mấy chục tuổi, nghe y nói vậy, Vương Uẩn không hề cảm thấy lỗ mãng, ngược lại còn cảm thấy một nỗi buồn khó tả khi bị thời gian bỏ lại phía sau.

“Vì sao lúc trước tiên sinh không ở bên nàng?” Vương Uẩn nghĩ đến việc mình gả cho Tuân Trinh, trong lòng dâng lên một cảm giác tội lỗi khó hiểu vì đã chia rẽ đôi uyên ương.

Nhớ lại hình ảnh thoáng nhìn thấy trong thư phòng, Tuân Trinh thời trẻ tựa ngọc, tựa trăng sáng, lại là thám hoa lang, người ái mộ chắc chắn có thể xếp hàng dài quanh kinh thành.

Tuân Trinh cười nói: “Nguyên do trong đó khó mà nói rõ.”

Nguyên do gì? Vương Uẩn không nghĩ ra, cô chỉ có thể nghĩ đến những lý do như cô nương kia không yêu Tuân Trinh, hoặc gia tộc không đồng ý.

“Nàng cũng thích tiên sinh sao?” Vương Uẩn nhịn không được hỏi.

Tuân Trinh bình tĩnh nói: “Ta không biết, có lẽ là thích.”

Vương Uẩn muốn giơ ngón tay cái lên với cô nương kia, một nam thần thích nàng ở độ tuổi đẹp nhất, đến già vẫn còn hoài niệm, vậy mà Tuân Trinh lại không biết nàng có thích y hay không.

“Tiên sinh cả đời không cưới vì nàng sao?” Vương Uẩn hỏi.

Tuân Trinh cười đáp: “Có một phần, cũng có những nguyên nhân khác nữa.”

Câu trả lời này càng giống Tuân Trinh hơn, nếu y thật sự là một tình thánh cả đời không cưới vì một cô nương, Vương Uẩn sẽ bị sốc.

Vương Uẩn do dự một lúc, lại muốn hỏi thêm.

Tuân Trinh cười nói: “Tiểu hữu, xét theo tuổi tác của chúng ta, ta cũng coi như trưởng bối của ngươi rồi.”

Ý của Tuân Trinh là không muốn cô hỏi tiếp.

Vương Uẩn đột nhiên nhớ đến bức tranh hôm qua Tuân Trinh không muốn cho cô xem: “Bức tranh mà tiên sinh nhắc đến hôm qua cũng là vẽ cô nương kia sao?”

Trên phim truyền hình đều diễn như vậy, thích một người không thể ở bên nhau, chỉ có thể nhìn tranh để tưởng nhớ.

Tuân Trinh lại bất đắc dĩ nói: “Tiểu hữu…”

Vương Uẩn hiểu ý Tuân Trinh không muốn nói nhiều, cô ngoan ngoãn gật đầu: “Nếu sinh không muốn nói, ta sẽ không hỏi nữa.”

Tuân Trinh cười nói: “Hay tiểu hữ kể cho ta nghe về vị lang quân mà ngươi từng ái mộ đi.”

Kỷ Cảnh Thịnh á?

Nghĩ đến Kỷ Cảnh Thịnh, Vương Uẩn nhíu mày.

Lúc trước cầu mà không được, cô đau khổ muốn chết, một mình trùm chăn khóc thầm, trong lòng trống rỗng, hoang mang không biết làm sao, thậm chí gần như tuyệt vọng.

Vương Uẩn không phải người sẽ tuyệt vọng tìm đến cái chết vì tình yêu.

Bây giờ nghĩ lại, có lẽ cô đã coi Kỷ Cảnh Thịnh như một chỗ dựa tinh thần sau khi xuyên không, để cô không còn nhớ đến người thân và bạn bè ở hiện đại nữa.

Một ý nghĩ táo bạo đột nhiên lóe lên trong đầu cô, cô muốn nói với Tuân Trinh rằng trước kia cô thích Kỷ Cảnh Thịnh.

Liệu Tuân Trinh có thể chấp nhận được không? Kỷ Cảnh Thịnh bây giờ là tỷ phu của cô.

“Thật ra…” Vương Uẩn nhìn thẳng vào Tuân Trinh, nói: “Ta từng ái mộ Thế tử Nam Dương vương.”

Tuân Trinh nghe vậy sững người: “Thế tử Nam Dương vương? Hắn?”

Vương Uẩn gật đầu bổ sung: “Hiện giờ hắn là phu quân của tỷ tỷ ta.” 

Cô có chút lo lắng, lại có chút kích động không nói nên lời, không biết Tuân Trinh sẽ phản ứng thế nào.

Cô nhìn chằm chằm Tuân Trinh, y lại ngoài dự đoán của cô mà cười khẽ một tiếng: “Tiểu hữu, Thế tử Nam Dương vương không phải người thường.”

Tuân Trinh không để tâm.

Vương Uẩn thở phào nhẹ nhõm, có chút buồn bã nói: “Ta biết, hắn có lẽ hợp với nữ tử khác, nhưng tuyệt đối không hợp với ta.”

Tuân Trinh mỉm cười, giống như vừa rồi vỗ đầu Vương Hạc Hiên, y vỗ nhẹ lên đầu Vương Uẩn: “Trên đời còn nhiều nam nhân khác, nhất định sẽ có người phù hợp với tiểu hữu.”

Ý gì?

Vương Uẩn nghe vậy, ngẩng đầu kinh ngạc nhìn y: “Ý của tiên sinh là…”

Cô đã gả cho Tuân Trinh rồi, làm sao có thể phát sinh chuyện gì với nam nhân khác, cho dù hai người không phải vợ chồng thật sự, cô cũng sẽ không làm chuyện như vậy.

Trên mặt Tuân Trinh hiện lên vẻ áy náy, vội vàng nói: “Xin lỗi, ta lỡ lời.”

Không đúng, Vương Uẩn nhìn chằm chằm Tuân Trinh, muốn nhìn ra điều gì đó. Tuân Trinh sao có thể bất cẩn như vậy? Y rốt cuộc đang nghĩ gì? Tại sao cả đời không cưới, tại sao lại đột nhiên cưới cô, lại tại sao có thể nói ra những lời như vậy?



 


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.