Bạn đang đọc truyện Một Nửa Chữa Lành Là Đau Thương của tác giả Vi. Nếu giờ ra chơi là lúc lũ trẻ trong cô nhi viện ào xuống sân thì đâu đó trong một góc nhỏ, có một cô bé là ngoại lệ. Mễ An thẫn thờ bên thành giường, dán mắt nhìn ra ngoài sân chơi. Từ cửa sổ phòng mình, cô bé đưa đôi mắt thấp thỏm nhìn những đứa trẻ khác ngoài sân chơi. Mỗi lần đến giờ ra chơi là Mễ An lại ngồi co gối bên chiếc giường của mình, gióng tầm mắt ra ngoài cửa sổ, quan sát mọi diễn biến bên ngoài như một người đứng bên lề cuộc sống vậy.
Dù lòng cảm thấy ganh tị nhưng chấn thương tâm lý lúc nhỏ có lẽ đã ảnh hưởng không ít đến tính cách của cô bé, khiến cô bé không dám kết giao cùng ai. Thân thiết làm gì để rồi phải chia xa, nếu biết bị bỏ lại thì thôi ngay từ đầu đừng đến, Mễ An sợ sệt của những ngày đó từng nghĩ như vậy. Để trấn an bản thân, ngoài việc co mình trong chăn để tự vỗ về bản thân, thì có lẽ nỗi cô đơn cũng chỉ nguôi ngoai khi nằm trong vòng tay của sơ Lục Diệp Maria.