Mộng Sinh Giới

Chương 42: Chạy bộ trên con đường máu




Chương 42: Chạy bộ trên con đường máu
Sau một đêm dài ngồi trước màn hình máy tính, Băng Tử Huyên cảm nhận rõ rệt sự mệt mỏi đang dần xâm chiếm từng thớ cơ trên cơ thể. Đôi mắt hắn cay xè, mí mắt nặng trĩu, như muốn khép lại ngay tức khắc. Hắn đưa tay lên xoa nhẹ thái dương, mong đẩy lùi cảm giác choáng váng do quá tải công việc. Ánh nhìn lơ đãng của hắn hướng ra phía cửa sổ, nơi ngoài kia trời vẫn còn tối mờ, chỉ mới hơn 4 giờ sáng. Một lớp sương mỏng bao phủ khung cảnh, gió se lạnh thoảng qua, như những tín hiệu báo trước rằng mùa thu đang sắp kết thúc, nhường chỗ cho cái giá lạnh của mùa đông.
Băng Tử Huyên thở dài, tựa lưng vào ghế. Đã sắp sáng rồi, và hắn vẫn phải chuẩn bị để đến trường ôn tập cho những ngày thi cuối cùng trước kỳ thi đại học. Nhìn ra ngoài cửa sổ, hắn trầm tư. Bao nhiêu ngày qua hắn đã nghỉ học, lao vào những vòng xoáy khác biệt, lạc nhịp với nhịp sống thường nhật của mình. Hắn biết rõ, khoảng thời gian quan trọng này hắn đã để lỡ rất nhiều, và phía trước chắc chắn sẽ có vô số khó khăn để bắt kịp. Nhưng dù sao, hắn cũng không thể để bản thân bị cuốn vào những chuyện khác được nữa.
Suy nghĩ về việc học làm hắn cảm thấy lòng có chút nhẹ nhõm hơn. Có lẽ giờ là lúc tạm gác lại những chuyện phức tạp, những mối bận tâm về t·hế g·iới n·gầm, về những âm mưu lớn nhỏ ngoài kia. Hắn còn một nhiệm vụ quan trọng hơn, đó là đỗ đại học, để mẹ có thể yên lòng. Đó sẽ là một sự an ủi lớn cho bà, và với hắn, đó cũng là trách nhiệm không thể chối bỏ. Mọi chuyện khác có lẽ nên để sau, khi mà cuộc sống của hắn trở nên ổn định hơn, khi mà hắn có thể đứng vững trước những thử thách cuộc đời.
Nhìn qua màn hình máy tính, nơi những dòng tin tức vẫn lấp lánh. "Đến lúc rồi," hắn thầm nghĩ. Hắn tắt máy, đứng dậy và bước đến khung cửa sổ. Hơi lạnh từ ngoài ùa vào khiến hắn run nhẹ, nhưng điều đó khiến hắn tỉnh táo hơn. Hắn nhẹ nhàng khép cánh cửa lại, chặn đứng những cơn gió lạnh lẽo của buổi sớm.
Quay lại chiếc giường, Băng Tử Huyên ngã lưng xuống, cảm giác chiếc đệm mềm mại như muốn ôm trọn lấy cơ thể đã mệt nhoài của hắn. "Một giấc ngủ ngắn," hắn tự nhủ. Ngày mai sẽ là một ngày dài, nhưng trước hết, hắn cần một chút nghỉ ngơi. Và thế là hắn khép mắt, để cơn buồn ngủ cuốn đi hết những lo toan, sẵn sàng đối mặt với ngày mới phía trước.
Trong lúc Băng Tử Huyên đang chợp mắt trên phòng, phía dưới tầng dưới, Kira đã dậy từ lúc nào không rõ. Cô không phải kiểu người dễ chìm vào giấc ngủ sâu. Thân hình mảnh mai nhưng mạnh mẽ của cô hiện đang trong trạng thái tập luyện, từng động tác nâng cơ thể lên xuống nhịp nhàng trên cánh tay phải, khiến cả người cô như một dòng chảy vững chắc, uyển chuyển mà dứt khoát.
Bộ đồ ngủ cô đang mặc đã bị tà áo ngược xuống, để lộ một phần bụng săn chắc với những đường cơ rõ ràng. Mồ hôi chảy dọc từ vầng trán xuống, rồi rơi từng giọt lên sàn nhà. Kira không có vẻ gì là mệt mỏi, trái lại, từng động tác của cô đều hoàn hảo, mang tính kỷ luật cao độ. Sau vài phút nữa, cô đổi tay, chuyển sang dùng tay trái để tiếp tục động tác hít đất, lần này nhanh và mạnh mẽ hơn. Cơ thể Kira như đã quen thuộc với loại bài tập nặng nhọc này, không chút nao núng.
Khi đồng hồ điểm 5 giờ sáng, Kira bật dậy chỉ bằng một tay, như thể trọng lực không hề ảnh hưởng đến cô. Thân thể cô uốn lượn trong không trung, rồi nhẹ nhàng đáp xuống sàn. Cô đứng dậy, tiến về phía bàn, nhấc điện thoại lên kiểm tra giờ. Đôi môi mím lại, đôi mắt sắc bén liếc qua màn hình, rồi nở nụ cười nhẹ. "Nơi này để tịnh dưỡng cũng không tệ, không khí rất trong lành... Trong thời gian ta ở đây, có lẽ cô ta sẽ lo liệu mọi việc phía bên kia." Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng pha chút quyết đoán.
Kira tháo dây buộc tóc, để mái tóc dài xõa xuống, rồi nhanh chóng cột gọn lại thành đuôi ngựa cao, càng làm nổi bật nét quyến rũ nhưng cũng đầy mạnh mẽ của cô. Cơ thể cô lúc này đẫm mồ hôi, từng giọt lăn xuống từ vầng trán, chảy dọc theo cổ và vai. Chiếc áo ngủ mỏng manh thấm đẫm, bá·m s·át vào làn da săn chắc, tạo nên hình ảnh vừa dịu dàng vừa đầy uy lực.
"Vẫn nên vận động thêm một chút nữa," cô tự nhủ. "Ở bên trong thế này thật có phần bức bối. Có lẽ ra ngoài hít thở không khí buổi sáng sẽ tốt hơn."
Dứt lời, Kira nhẹ nhàng mở cửa phòng. Một luồng gió lành lạnh của buổi sớm ùa vào, làm cô khẽ rùng mình một chút. Nhưng gương mặt cô vẫn giữ sự bình tĩnh, không chút nao núng. Cô bước ra ngoài, đóng cửa phòng lại sau lưng, cảm nhận sự tự do và tĩnh lặng của không gian xung quanh. Buổi sáng sớm còn chưa tỉnh giấc hoàn toàn, không khí trong lành và yên tĩnh khiến mọi thứ như chậm lại.
Kira khẽ bước đi, thân hình uyển chuyển trong ánh sáng lờ mờ của buổi sáng sớm. Những cơn gió nhẹ thổi qua, khiến mái tóc đuôi ngựa của cô khẽ lay động. Cô tiếp tục bước ra ngoài sân, nơi gió và sương sớm như muốn ôm lấy cô, mang theo cảm giác mát lạnh đầy khoan khoái.
Kira bước ra ngoài sân, cảm nhận luồng gió lành lạnh của buổi sáng sớm thổi nhẹ qua khuôn mặt. Cô nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, để không khí trong lành tràn vào lồng ngực, mang theo cảm giác sảng khoái và bình yên. "Bầu không khí này... thật dễ chịu," cô lẩm bẩm, mở mắt ra nhìn về phía trước. Đã lâu rồi, cô mới cảm nhận được một buổi sáng bình yên đến như vậy, không tiếng ồn, không khói bụi, chỉ có sự yên tĩnh của một vùng quê thanh bình.
Kira bước tới cổng nhỏ, cẩn thận đóng lại rồi rút từ túi ra một thiết bị nhỏ, chỉnh qua vài thông số. Khi màn hình hiển thị những chỉ số cô mong đợi, Kira khẽ gật đầu, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán. "Được rồi, chạy thôi." Cô tự nhủ, sau đó nhanh chóng bắt đầu bài tập của mình.
Thân hình mảnh mai nhưng mạnh mẽ của cô bắt đầu di chuyển, đôi chân nhịp nhàng sải bước trên con đường nhỏ trước nhà Băng Tử Huyên. Cô chạy đều đặn, hơi thở nhẹ nhàng hòa cùng nhịp đập trái tim, mọi thứ như đồng điệu với nhau. Hai hàng cây phong lá đã rụng gần hết hai bên đường khiến cảnh vật như thêm phần lãng mạn và tĩnh lặng. Kira không nhìn xung quanh quá nhiều, tâm trí cô chỉ tập trung vào nhịp độ chạy, đôi mắt nhìn thẳng phía trước.
Chạy được một đoạn, Kira thấy vài người dân trong khu vực cũng bắt đầu ra chạy thể dục buổi sáng, nhưng cô không để tâm đến họ, chỉ tiếp tục với tốc độ của mình. Tuy nhiên, không lâu sau, một bóng dáng vạm vỡ từ phía sau bắt kịp, chạy song song với cô. Đó là một người đàn ông cao lớn, gương mặt khá điển trai với những đường nét mạnh mẽ. Anh ta mặc bộ đồ tập luyện thể thao, cơ thể rắn chắc toát lên vẻ tự tin.
Người đàn ông nhìn sang Kira với ánh mắt đầy tò mò và mở lời: "Cô là người mới đến khu này phải không?"

Ban đầu, Kira chẳng muốn trả lời, cô giữ nhịp chạy đều mà không thèm để ý đến hắn. Nhưng để tránh phiền phức kéo dài, cuối cùng cô đáp lại ngắn gọn: "Đúng thế." Giọng cô lạnh lùng, không chút nhiệt tình.
Không dừng lại ở đó, người đàn ông tiếp tục hỏi: "Cô là người nước ngoài sao?"
Kira chỉ gật đầu, không buồn nói thêm. Nhưng hắn ta như được đà, càng trở nên tự tin hơn, mỉm cười và khen ngợi: "Cô thật xinh đẹp. Tôi đã gặp rất nhiều cô gái đẹp, nhưng cô là người đặc biệt, mạnh mẽ nữa. Có thể cho tôi biết tên mạng xã hội của cô để tiện liên lạc không?"
Kira chẳng buồn nhìn hắn, những lời nói sáo rỗng và tự mãn ấy khiến cô cảm thấy phiền. Hắn còn tự giới thiệu rằng gia đình hắn rất giàu có, bản thân hắn trẻ nhưng đã có tiền đồ vô lượng. Tất cả chỉ làm tăng thêm sự chán ghét trong lòng Kira. Đối với cô, những kẻ như hắn chỉ là ruồi muỗi, cố gắng ve vãn nhưng chẳng đáng để cô bận tâm.
Khi Kira vừa bức tốc bỏ lại người đàn ông phía sau, cô nghĩ rằng mình đã thoát khỏi sự đeo bám phiền phức này. Tuy nhiên, ánh mắt của hắn bỗng chốc trở nên tàn độc hơn. Gã đàn ông, người tự nhận tên là Điềm Tâm, giờ đây lộ rõ bộ mặt thật với những ý đồ đen tối. "Được lắm," hắn thầm lẩm bẩm, "ngươi mà Điềm Tâm ta đã nhắm đến đừng hòng thoát được."
Với ánh mắt đầy ác ý, hắn bức tốc chạy theo, quyết tâm không để Kira thoát khỏi tầm mắt. Những bước chân của hắn dồn dập, cố gắng bá·m s·át phía sau cô. Khi đã kịp với Kira, hắn chuẩn bị mở miệng nói điều gì đó, tiếp tục lời lẽ quen thuộc để ve vãn cô. Nhưng lần này, Kira không để hắn có cơ hội.
"Xin lỗi, phiền anh đừng làm phiền tôi nữa... Được chứ?" Giọng nói của Kira tuy nhẹ nhàng, nhưng lạnh lẽo và cự tuyệt. Cô quay đầu lại, đôi mắt không còn chút kiên nhẫn nào. Cảm giác bị bám theo khiến cô khó chịu hơn bao giờ hết.
Kira cố ý giảm tốc độ, như muốn chấm dứt cuộc đối thoại một cách lịch sự nhưng cũng đủ dứt khoát để hắn hiểu rõ ý tứ. Tên kia, bị bất ngờ trước thái độ của cô, chỉ biết cười ngượng nghịu. "Thật xin lỗi, tôi không nghĩ cô lại không thích có người chạy cùng như vậy. Đúng thật là tôi không tinh tế. Nếu vậy... mời cô chạy trước." Hắn đưa tay lên làm động tác lịch sự mời cô đi trước, nhưng nụ cười nửa miệng của hắn có chút gian xảo không dễ nhận ra.
Kira nheo mắt nhìn hắn, trong lòng có chút hoài nghi, nhưng không muốn kéo dài cuộc gặp gỡ này thêm nữa. Cô miễn cưỡng nở một nụ cười nhẹ đáp lại: "Cảm ơn anh." Dứt lời, cô nhanh chóng bức tốc chạy đi, không còn muốn lãng phí thêm thời gian với kẻ xa lạ này.
Khi Kira đã khuất khỏi tầm mắt, nụ cười trên môi của Điềm Tâm biến mất, thay vào đó là một biểu cảm tức tối và u ám. "Được lắm..." Hắn lẩm bẩm qua kẽ răng, đôi mắt ánh lên sự hung ác và kiên quyết. "Để ta xem... cô sẽ chạy được bao xa." Gã không thể chấp nhận việc bị từ chối, và sự tự cao trong hắn càng dâng cao hơn.
Điềm Tâm vội vã lấy từ túi áo ra một chiếc điện thoại, nhanh chóng gọi cho ai đó. "Này, có chút việc đây," hắn nói với giọng khẽ nhưng đầy nghiêm trọng, "Tôi cần người đến khu vực này ngay lập tức. Cô ta đang chạy trên con đường trước mặt, tóc đuôi ngựa, người ngoại quốc. Tất cả phải hành động nhanh chóng." Hắn nhấn mạnh vị trí cụ thể, rồi nở một nụ cười nửa miệng gian xảo.
Hắn cất điện thoại, đứng lại một lúc, ánh mắt sắc lạnh nhìn về hướng mà Kira đã chạy xa. "Ngay cả ta cũng dám coi thường, có chút nhan sắc mà đã tự mãn vậy rồi sao, đúng thật là không coi ai ra gì," hắn nghĩ thầm. Vẻ mặt của hắn giờ đây không còn chút gì là của một kẻ bình thường hay lịch sự nữa.
Kira tiếp tục chạy thêm một đoạn dài, đôi chân thoăn thoắt di chuyển nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ. Những nhịp thở của cô đều đặn và không hề mệt mỏi. Tuy nhiên, bất chợt, từ phía xa, một chiếc xe hơi chạy ngược chiều bỗng nhiên phóng đến với tốc độ cao. Qua ánh mắt sắc bén, Kira liền nhận ra điều bất thường. Không phải là ngẫu nhiên, mà là có ý đồ. Cô khẽ nheo mắt, cảm thấy có chút phiền toái. Một tiếng thở dài nhẹ nhàng thoát ra từ môi cô. "Đúng thật là phiền phức... Ngay cả chạy bộ cũng không yên ổn với những thứ rác rưởi này. Tên kia, có lẽ trước đây không thiếu thủ đoạn như này."
Chiếc xe dừng đột ngột, tạo ra một tiếng "két" lớn, rồi cửa xe bật mở. Từ bên trong, có khoảng năm đến sáu tên bước xuống. Khuôn mặt của chúng đầy vẻ dữ tợn, những ánh mắt lạnh lùng và gian xảo quét qua khu vực xung quanh, như để chắc chắn rằng không có ai chứng kiến. Khi nhận thấy đường vắng vẻ và không một bóng người, chúng lập tức tiến thẳng về phía Kira, bước chân nặng nề vang lên đầy đe dọa.
Kira dừng lại, cô hiểu rõ vấn đề trước mắt. Tay cô khẽ vươn lên, tạm dừng thông số trên chiếc đồng hồ thông minh đeo trên cổ tay. Đôi mắt lạnh lùng quan sát từng cử động của những kẻ trước mặt. "Vốn tưởng nơi này yên bình, vậy mà vẫn còn mấy thứ sâu bọ như thế này... Tiện đây, đã lâu rồi chưa khởi động gân cốt, có lẽ lấy bọn chúng làm bao cát cũng không tệ." Cô nói thầm, giọng điệu có chút giễu cợt nhưng lạnh lùng, như thể đây chỉ là một trò chơi nhỏ không đáng để bận tâm.
Đám người kia đã tiếp cận cô. Những v·ũ k·hí trên tay chúng lóe lên trong ánh sáng mờ mờ của buổi sớm. Dao găm, ống tuýp sắt, thậm chí có kẻ còn cầm theo một chiếc côn ba khúc. Tất cả bọn chúng đều trông nguy hiểm, nhưng Kira vẫn đứng yên, không tỏ ra chút lo lắng nào.
Trong số đó là một tên mặt sẹo nhìn lên bầu trời mờ nhạt của buổi sớm, ánh sáng yếu ớt chưa kịp rọi xuống đủ để soi rõ con đường, nhưng hắn đã đứng đây, ngáp dài một cách uể oải. “Tên Điềm Tâm kia đúng thật là quá vội vã… Trời chưa kịp sáng mà đã gọi chúng ta ra đây chỉ để bắt một cô gái yếu đuối. Đúng thật là…” Hắn ngáp tiếp, không thèm che miệng, tạo ra một cảnh tượng vừa lôi thôi vừa khó coi.
Sau khi ngáp xong, hắn rụi mắt vài lần, cố gắng nhìn kỹ Kira. Đôi mắt lười biếng của hắn dần mở to khi ánh nhìn của hắn lướt qua thân hình săn chắc và khuôn mặt xinh đẹp của cô. "Đúng thật là rất xinh đẹp..." hắn lẩm bẩm. “Cô gái xinh đẹp này sao ta lại chưa từng thấy cơ chứ? Tên Điềm Tâm kia chắc hẳn đã có lý do mới gọi ta đến với giá cao như vậy.” Ánh mắt của hắn càng lúc càng tham lam, trong đầu hắn bắt đầu dệt nên những suy nghĩ dơ bẩn.

Một nụ cười đê tiện nở trên khuôn mặt đầy sẹo, làm cho vẻ ngoài của hắn càng thêm đáng sợ. “Tên đê tiện ấy, những cô gái trước đây hắn cũng chỉ dùng qua rồi bỏ như rác… Nhưng lần này thì khác. Lần này hắn đúng là vớ được một viên ngọc quý trong chốn hoang vu này rồi.” Hắn liếm môi, trong ánh mắt hiện rõ sự thèm khát. “Nếu hắn dùng xong... có lẽ ta cũng được hưởng ké...” Hắn mơ mộng, tiếng cười khúc khích phát ra từ miệng đầy nước rãi vừa chảy ra nơi khóe miệng.
Lau đi vệt nước rãi trên môi một cách vụng về, tên mặt sẹo ngay lập tức ra hiệu cho đám đàn em của mình tiến lên, vây quanh Kira như những con sói săn mồi.
Tên mặt sẹo, tự xưng là Vương Nha, đưa đôi mắt đê tiện liếc nhìn Kira từ đầu đến chân. Ánh nhìn của hắn tập trung vào những nơi hắn cho là gợi cảm nhất trên cơ thể cô, miệng cười đắm đuối đầy dục vọng. "Vương Nha ta vốn không nói hai lời. Cô em xinh đẹp, nếu biết điều thì đi theo bọn ta. Nếu không... đừng có trách bọn ta là không biết thương hoa tiếc ngọc. Ta nghĩ cô là kẻ khôn ngoan." Giọng hắn trầm đục, pha lẫn chút đe dọa mơ hồ, nhưng bên dưới vẫn là sự thèm khát chẳng thể che giấu.
Kira nhìn tên Vương Nha với một vẻ mặt bình thản, đôi mắt như tia sáng lạnh lùng chớp thoáng qua. Nhưng ngay lập tức, cô nở một nụ cười nhẹ, gương mặt như chuyển sang vẻ yếu đuối và mong manh đến bất ngờ. Đôi môi đỏ mọng của cô khẽ cắn nhẹ, đầu ngón tay trượt từ phần ngực lên miệng một cách khiêu gợi, rồi cô nhìn hắn với ánh mắt đáng thương. "Mấy vị đại ca này làm vậy... Tiểu Hoa thấy sợ lắm," cô khẽ nói, giọng nhỏ nhẹ, run rẩy giả vờ yếu đuối. "Ta sẽ nghe lời các ngươi mà, làm tất cả những gì các người muốn. Đừng đánh ta, có được không? Ta sợ lắm..."
Tên mặt sẹo nghe thấy giọng nói ngọt ngào ấy, cơ thể hắn như bị thôi miên bởi vẻ quyến rũ của cô. Nụ cười thèm khát hiện rõ trên khuôn mặt nhơ nhuốc của hắn. "Được... được..." Hắn nói với giọng gấp gáp, cảm giác như máu trong người hắn đang sôi lên. "Đúng là một cô gái ngoan hiểu chuyện. Vương Nha ta thích lắm. Nếu những cô gái trước đây cũng được như thế này thì đã không phải chịu kết cục bi thảm như vậy.''
Hắn cười sảng khoái, ánh mắt không rời khỏi Kira một giây nào, như thể muốn nuốt trọn cô trong ánh nhìn đầy dục vọng ấy. Rồi hắn chậm rãi giơ tay ra, mời cô về phía chiếc xe đậu gần đó. "Mời em, Tiểu Hoa..." Giọng hắn dịu xuống, như một lời mời mọc đầy cạm bẫy. "Yên tâm, chúng ta chỉ muốn mời em đến một nơi chỉ có vui vẻ thôi. Không hề có ý gì khác..."
Trong khi hắn vẫn chìm trong những suy nghĩ hèn hạ của mình, Kira chỉ mỉm cười nhạt, đôi mắt sâu không lộ cảm xúc thật sự. Bên trong, cô đã nhìn thấu những âm mưu bẩn thỉu của hắn từ lâu.
Kira khẽ nghiêng đầu, đôi mắt sắc lạnh nhìn tên Vương Nha.
"Trước khi lên xe, ta có thể thỉnh cầu Vương Nha đại ca một chuyện được không?" Kira nhẹ giọng hỏi, nhưng ẩn chứa bên trong là sự đe dọa ngầm. Vương Nha, dù đã cảm thấy bất an, nhưng vẫn không cưỡng lại được vẻ quyến rũ của cô, bèn cười hả hê: "Cứ nói ra, chuyện Vương Nha ta làm được, nhất định sẽ đáp ứng..."
Kira nhếch môi, nụ cười trên gương mặt cô lúc này trở nên ma mị đến lạ thường. "Vậy Vương đại ca có thể cho ta xin một con mắt được không? Ta thấy nó quả là không yên phận đi mà." Giọng nói của cô nhẹ nhàng, nhưng mỗi từ lại như m·ũi d·ao sắc bén cắt vào không gian.
Ngay khi hắn nhận ra lời nói đó chứa đựng ẩn ý c·hết chóc, sự nguy hiểm đã lan tỏa khắp cơ thể hắn. Thế nhưng, tất cả đều đã quá muộn. Chỉ trong một khoảnh khắc chớp nhoáng, Kira ra tay, và từ khóe mắt của hắn, một dòng máu đỏ tươi chảy xuống, tựa như một dòng lệ đẫm máu.
Hắn hét lên, ôm lấy hốc mắt rỗng mà lăn lộn trên mặt đất. "Mắt của ta... mắt của ta!" Tiếng kêu của hắn vang vọng, đau đớn và tuyệt vọng như tiếng heo bị chọc tiết, làm cho cả không gian xung quanh trở nên ngột ngạt. Hai tên đàn em vội vã chạy đến đỡ hắn, mặt tái mét khi nhìn thấy v·ết t·hương kinh hoàng. Con mắt của Vương Nha giờ đây nằm trong tay Kira, còn đang nhỏ những giọt máu đỏ rực, nhưng không chút ghê tởm, cô chỉ khẽ cười, một nụ cười đầy sát ý.
"Con mắt này chẳng phải rất muốn nhìn ta sao?" Kira nói nhỏ, giọng nói như một lời thì thầm của c·ái c·hết. "Nhưng cái giá của nó cũng tương xứng rồi..." Dứt lời, cô siết chặt tay, nghiền nát con mắt trong lòng bàn tay. Máu và dịch nhầy bắn ra khắp nơi, văng lên cả bộ đồ tập của cô, nhưng Kira chẳng mảy may bận tâm.
Vương Nha, dù đang chìm trong cơn đau đớn khủng kh·iếp, vẫn cố gắng gào thét trong giận dữ. Hắn chỉ tay về phía Kira, giọng nói khàn đặc vì đau đớn và hận thù: "Các ngươi... bắt lấy con điếm kia...! Tao phải khiến cho nó sống không bằng c·hết!"
Ba tên còn lại, dù trong lòng tràn ngập nỗi sợ hãi trước sự tàn bạo của Kira, nhưng dưới mệnh lệnh của Vương Nha, chúng chẳng dám do dự. Với v·ũ k·hí trong tay, chúng đồng loạt lao về phía cô.
Kira đứng im lặng giữa không gian, ánh mắt lạnh lùng nhìn ba kẻ còn lại. Bọn chúng lộ rõ vẻ kinh sợ, nhưng cũng không dám do dự quá lâu. Một tên cầm dao găm lao đến, lưỡi dao sắc bén nhằm thẳng vào ngực cô. Trong một chuyển động nhanh như chớp, Kira giơ tay ra, nắm chặt lấy cổ tay hắn, tiếng gió xé toạc không khí khi cô ra đòn.

Cổ tay tên cầm dao bị Kira bóp chặt như gọng kìm. Hắn chưa kịp phản ứng thì Kira đã khéo léo xoay vặn cánh tay hắn ra sau. Tiếng xương kêu "răng rắc" vang lên, sắc bén và ghê rợn trong buổi sáng yên tĩnh. Gương mặt của tên cầm dao méo mó vì đau đớn, cánh tay hắn gãy từng khớp một do bị bẻ, nỗi kinh hoàng in sâu trong ánh mắt khi nhận ra sự tàn bạo của Kira.
Nhưng chưa dừng lại ở đó, từ phía sau, một tên khác cầm ống tuýp sắt lao đến, giơ cao tuýp định đập thẳng xuống đỉnh đầu Kira. Cô lập tức xoay người, kéo tên cầm dao găm ra phía trước làm lá chắn. "Rầm!" Tuýp sắt đập thẳng vào đầu tên cầm dao, tiếng kim loại va vào xương sọ vang lên, mạnh đến mức khiến hắn gục ngay tại chỗ, mắt trắng dã, máu bắt đầu rỉ ra từ khóe miệng. Hắn b·ất t·ỉnh không rõ sống c·hết.
Tên cầm tuýp sắt, nhìn thấy đồng bọn bị hạ gục, lập tức hoảng loạn. Nhưng Kira không cho hắn cơ hội để kịp nhận ra nỗi sợ. Trong khoảnh khắc hắn còn đang lùi lại, Kira nhanh chóng nắm lấy tay của tên cầm dao găm b·ị t·hương, dùng chính cánh tay gãy của hắn như một m·ũi d·ao, đâm mạnh vào các huyệt vị trên cơ thể tên cầm tuýp sắt. Các huyệt đạo bị kích thích ngay lập tức khiến cơ thể tên này t·ê l·iệt, hắn khuỵu xuống, gục tại chỗ mà không thể phát ra một tiếng kêu nào.
Chỉ còn lại một tên duy nhất, cầm trong tay côn ba khúc. Hắn lùi lại vài bước, mắt đầy kinh hãi khi thấy đồng bọn bị hạ gục trong tích tắc. Ánh mắt sắc bén của Kira chiếu thẳng vào hắn, không khác gì ánh mắt của tử thần. Tên cầm côn biết mình không có đường lui, cắn răng tiến lên, hy vọng cú đánh liều có thể khiến Kira sơ sẩy.
Hắn vừa vung côn ba khúc đánh xuống thì Kira đã nhẹ nhàng né sang một bên, di chuyển nhanh nhẹn như một vệt bóng mờ. Không để hắn kịp phản ứng, Kira giơ tay chém mạnh vào sườn trái của hắn, lực đòn vô cùng chuẩn xác. Tiếng xương gãy răng rắc vang lên ngay tức khắc, ba chiếc xương sườn bị gãy vụn, làm tên này khuỵu gối, thở dốc, ánh mắt tràn ngập đau đớn không nói nên lời.
Hắn ngã quỵ xuống đất, toàn thân run rẩy vì cơn đau khủng kh·iếp. Kira đứng đó, nhìn hắn lạnh lùng. Mỗi đòn cô ra đều mang một sự chính xác c·hết người, không thừa không thiếu.
Hai tên bên cạnh tên Vương Nha thấy cảnh tượng đồng bọn bị hạ gục một cách thê thảm thì nỗi sợ hãi trỗi dậy mãnh liệt. Không chút do dự, cả hai hét lên hoảng loạn rồi quay người bỏ chạy, chân cuống quýt đạp đất, bỏ mặc tên Vương Nha vẫn đang quằn quại dưới đất, tay ôm hốc mắt chảy máu. Sự hoảng loạn và thất vọng tràn ngập trên gương mặt hắn, đôi tay run rẩy, mồ hôi túa ra lạnh ngắt.
Kira không hề vội vã, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy sự lạnh lùng vẫn nở trên môi. Cô bước từng bước dài, thong thả tiến về phía Vương Nha, dáng vẻ như một kẻ tử thần đang chầm chậm đi đến để phán quyết số phận của hắn. Hắn thấy Kira đến gần thì sự kinh sợ bủa vây toàn bộ cơ thể, ánh mắt hắn hoảng loạn khi lùi dần về phía sau, dùng đôi tay đã nhuốm đầy máu của mình bò lết từng chút một để tránh xa cô.
Miệng hắn không ngừng van xin, giọng nói run rẩy, yếu ớt: "Xin... xin tha cho tao... Tao... tao không muốn c·hết..."
Nhưng ánh mắt của Kira, lạnh lẽo như băng giá, chẳng để lại một chút thương cảm nào. Cô bước từng bước một, không nhanh không chậm, như thể đã định đoạt tất cả.
Đến khi hắn không thể lùi được nữa, cơn hoảng sợ đẩy Vương Nha vào đường cùng. Trong cơn tuyệt vọng, hắn bỗng rút ra từ bên người một khẩu súng lục. Đôi mắt đỏ ngầu vì sợ hãi lẫn điên cuồng. "Là mày ép tao..." Hắn rít lên, tay cầm chặt khẩu súng định bóp cò.
Nhưng khi vừa nhấc tay lên, cánh tay của hắn đã lìa ra một cách nhẹ nhàng, như thể bị cắt đứt bởi một lưỡi dao vô hình. Không một âm thanh, chỉ có máu từ vết cắt tuôn ra ướt đẫm mặt đất. Vương Nha không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, gương mặt hắn méo mó vì đau đớn, lăn lộn dưới đất, miệng la hét như lợn bị chọc tiết.
Cùng lúc đó, hai tên đàn em vừa chạy đến gần chiếc xe cũng không thoát. Trước khi kịp nhận ra, đôi chân của bọn chúng đã bị cắt đứt không một tiếng động, đổ gục xuống đất như những con búp bê hỏng. Ánh mặt trời chiếu nhẹ lên những sợi cước mảnh khảnh, phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Kira đã âm thầm thả những sợi cước sắc bén từ đầu ngón tay, quấn lấy từng tên một, không một ai có thể thoát thân.
Kira cúi xuống, đối diện với gương mặt hoảng loạn và biến dạng vì đau đớn của Vương Nha. Nước mắt hắn chảy dài, hòa cùng với máu tạo thành một hỗn hợp bẩn thỉu trên gương mặt hắn, nhưng cô không hề mảy may xúc động.
“Có lẽ...” Kira nhẹ nhàng cất giọng, nhưng âm thanh lại lạnh lẽo đến kinh người, “...những cô gái trước kia bị ngươi hại cũng từng van xin như thế này. Chỉ khác là không ai đến để cứu họ.” Cô nhìn sâu vào mắt hắn, rồi nở một nụ cười nhẹ. “Coi như hôm nay ta thanh lý môn hộ cho bọn họ. Ngươi có lẽ cũng đã sống quá lâu rồi.”
Dứt lời, ngón tay Kira giật mạnh. Các sợi cước sắc bén rít lên trong không trung, như những lưỡi dao vô hình lướt qua cổ họng của từng tên. Chỉ trong tích tắc, tất cả bọn chúng đều đổ gục, không kịp phát ra một âm thanh nào. Máu trào ra, đỏ thẫm mặt đất, tạo thành một vũng máu lớn xung quanh những xác c·hết không toàn vẹn. Kira thu những sợi cước về, một cách bình thản, như thể tất cả chỉ là một việc thường ngày.
Cô đứng dậy, phủi nhẹ bụi bẩn trên quần áo, rồi nhìn về phía chân trời. Bình minh đã lên cao, ánh sáng màu vàng rực rỡ của mặt trời chiếu rọi qua những tán cây. Ánh sáng ấy đẹp đẽ nhưng cũng lạnh lùng, giống như cách cô vừa kết thúc những kẻ đáng c·hết này.
Kira từ tốn lấy chiếc điện thoại từ túi ra, bấm một số và đưa lên tai. Giọng cô lạnh lẽo và uy quyền: "Các ngươi đến đây dọn dẹp hiện trường ta đã gửi vị trí sẵn. Và nhớ xử lý kẻ có tên Điềm Tâm kia. Không được để lại dấu vết."
Giọng của kẻ bên kia đầu dây vang lên: "Vâng, đã rõ." Cô khẽ gật đầu, tắt máy, rồi xóa đi những v·ết m·áu còn sót lại trên người mình.
Hiện trường này, giáp rừng và khá vắng vẻ, là nơi cô cố tình dụ bọn chúng đến. Không một ai sẽ tìm ra dấu vết gì sau khi thuộc hạ của cô xử lý. Kira nhìn lại đống xác thịt rải rác dưới chân, rồi nhấc đôi chân thanh thoát tiếp tục chạy theo con đường phía trước, để lại đằng sau sự tàn bạo mà cô vừa tạo ra.
Trước khi đi, cô khẽ nở một nụ cười đầy ẩn ý, ánh mắt khẽ liếc nhìn ra phía sau hiện trường.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.