Mộng Sinh Giới

Chương 196: Thật thật giả giả- Thủ đoạn giấu mình




Chương 196: Thật thật giả giả- Thủ đoạn giấu mình
Trong bầu không khí ngày càng căng thẳng, thân thể của tên tù nhân béo lùn đột nhiên run rẩy dữ dội. Những cơn co giật bắt đầu từ tay, lan ra toàn bộ cơ thể hắn.
Đôi mắt của hắn mở lớn, ánh nhìn trống rỗng như bị rút hết linh hồn. Từng cơ bắp trên người hắn căng cứng, uốn éo một cách kỳ dị. Những tiếng động lạ từ xương khớp vang lên, tựa như cơ thể hắn đang cố thoát khỏi một giới hạn nào đó.
Bất chợt, phía sau lưng hắn, một bóng đen dần xuất hiện. Những kẻ có năng lực đặc biệt trong phòng ngay lập tức cảm nhận được sự hiện diện kinh hoàng này. Một số người rùng mình, ánh mắt hoảng sợ nhìn về phía tên béo lùn, còn lại những người không thấy gì thì chỉ biết đứng ngơ ngác.
Phía sau hắn, bóng hình một con quỷ quái dị hiện rõ. Nó cao lớn, méo mó với thân thể phủ đầy những con mắt liên tục chuyển động, như thể chúng có thể nhìn thấu mọi thứ.
Phần bụng của nó mở ra thành một cái miệng khổng lồ, nhe hàm răng sắc nhọn cùng nụ cười ghê rợn đến mức khiến người ta chỉ muốn quay đầu bỏ chạy. Từng con mắt trên thân thể nó xoay loạn, quét qua khắp phòng, như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Băng Tử Huyên, ngồi cách tên béo lùn không xa, lập tức cảm nhận được sự dị thường. Hắn nghiêng người, ánh mắt nhanh chóng bắt gặp ánh nhìn từ một trong những con mắt của con quỷ. Khoảnh khắc ấy chỉ kéo dài vài giây, nhưng đủ để khiến hắn lập tức nâng cao cảnh giác. Tuy nhiên, con quỷ chỉ quét qua hắn một cách hờ hững, như thể Băng Tử Huyên không nằm trong danh sách mục tiêu của nó.
Bên cạnh hắn, cô gái tù nhân ngồi gần không hề nhận thấy điều gì bất thường. Cô ta nhìn tên béo lùn đang bất động, đôi mắt đầy nghi hoặc, rồi khẽ hỏi:
"Người mới, hắn ta bị làm sao vậy? Chẳng lẽ sợ hãi quá mà thành ra thế này à?"
Băng Tử Huyên không trả lời ngay. Hắn liếc mắt quan sát tình hình, cố gắng đoán xem tên béo lùn đang làm gì. Sau một thoáng suy nghĩ, hắn đáp lời, giọng điềm tĩnh:
"Cứ chờ xem. Nhưng tôi chắc chắn một điều – hắn ta không phải loại tay mơ đâu."
Cùng lúc đó, hai kẻ còn lại trong nhóm bỏ phiếu là tù nhân tóc húi cua và nữ tù nhân số 1589 càng trở nên sốt ruột khi thời gian chỉ còn hơn hai phút.
"Dậy mau! Này, tên lùn kia, tỉnh lại ngay!" Gã tóc húi cua không kìm được mà hét lên, giọng đầy hoảng loạn. Hắn bước tới gần, định lay vai tên béo lùn, nhưng bị một ánh mắt sắc lạnh từ nữ tù nhân 1589 chặn lại.
"Bình tĩnh! Đừng chạm vào hắn. Anh muốn làm hỏng chuyện à?" Cô ta nói, giọng lạnh lùng nhưng uy nghiêm. Đôi mắt cô tập trung chặt chẽ vào tên béo lùn, cố gắng phân tích tình hình.
Tên béo lùn lúc này hoàn toàn bất động, như một bức tượng điêu khắc xấu xí. Nhưng với những người có năng lực đặc biệt, họ nhận thấy rằng hắn đang tập trung toàn bộ ý chí để điều khiển con quỷ phía sau mình. Đó không chỉ đơn thuần là một sự triệu hồi – nó là một loại giao kèo nguy hiểm.
Bên cạnh đó, con quỷ bắt đầu tăng cường sự hiện diện của mình trong căn phòng. Những con mắt trên thân thể nó tiếp tục xoay loạn, dừng lại lâu hơn trên một số người nhất định. Dường như nó đang dò xét, sàng lọc, và có lẽ là nhận diện mục tiêu.
Khi thời gian chỉ còn lại hai phút, nữ tù nhân 1589 cắn răng, quyết định lên tiếng:
"Được rồi, còn rất ít thời gian. Chúng ta không thể chỉ ngồi chờ hắn xong việc được. Ai trong số các người nhìn thấy gì, nghe được gì, thì nói ngay ra!"
Lời nói của cô như một mũi tên sắc nhọn đâm vào bầu không khí tĩnh lặng. Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng kéo dài. Không ai dám lên tiếng, sợ rằng bất kỳ điều gì họ nói ra cũng có thể trở thành bằng chứng chống lại chính mình.
Trong khoảnh khắc ấy, con quỷ đột ngột cử động. Một trong những con mắt lớn nhất trên cơ thể nó đột ngột mở to, phát ra ánh sáng đỏ rực, chói lóa như một ngọn lửa trong bóng tối. Tất cả những kẻ có năng lực đặc biệt đều cảm nhận được sự thay đổi này.
Căn phòng như chìm vào cơn cuồng nộ tĩnh lặng. Tiếng tích tắc của thời gian dường như nặng nề hơn bao giờ hết khi đồng hồ trên màn hình nhích gần đến con số 0. Không khí đặc quánh lại bởi áp lực và sự căng thẳng.
Nữ tù nhân số 1589 – người đã cố giữ bình tĩnh từ đầu – cuối cùng không chịu được nữa, định lên tiếng thúc giục. Nhưng đúng lúc đó, ánh mắt cô ta khựng lại, dán chặt vào tên béo lùn đang có biểu hiện bất thường.

Hắn đứng đó, cơ thể co giật dữ dội như một con rối bị kéo giật bởi bàn tay vô hình. Con quỷ phía sau hắn, với thân thể đầy những con mắt, bất chợt có một thay đổi kỳ lạ. Một trong những con mắt lớn nhất – toả ánh sáng đỏ rực – đột nhiên xoay loạn, như thể đang tìm kiếm điều gì đó. Rồi nó ngừng lại, dừng hẳn trên một góc bàn. Hắc khí từ mắt nó tràn ra, dày đặc và u ám, bao trùm không khí xung quanh.
"Thấy rồi," Băng Tử Huyên thì thầm, ánh mắt hắn đầy vẻ sắc lạnh khi quan sát mọi thứ diễn ra.
Ngay lập tức, con quỷ phía sau tên béo lùn bắt đầu tan biến. Từng con mắt trên cơ thể nó nhắm lại, lần lượt biến mất trong làn khói đen mờ ảo. Khi cái miệng khổng lồ trên bụng nó cười lần cuối, toàn bộ hình bóng ma quái đó như bị hút vào hư vô, để lại căn phòng lạnh lẽo như cũ.
Tên béo lùn đứng thẳng dậy, thân thể thôi không còn vặn vẹo, gương mặt hắn từ từ ngẩng lên, ánh mắt sắc lạnh như dao găm. Bàn tay chắc chắn giơ lên, chỉ thẳng vào góc bàn, giọng nói vang lên trầm thấp nhưng chắc nịch:
"Là cô ta."
Tất cả ánh mắt trong căn phòng lập tức đổ dồn về phía người bị chỉ – nữ tù nhân số 1023.
Người phụ nữ bị chỉ tay là một nữ tù nhân tóc đỏ với vẻ ngoài kiêu sa và sắc sảo. Cô ta sở hữu vóc dáng cao ráo, quyến rũ như một siêu mẫu, khuôn mặt đậm nét của một minh tinh Hollywood – không ai có thể phủ nhận rằng, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, cô ta vẫn nổi bật một cách kỳ lạ.
Nhưng sự nổi bật ấy cũng mang đến không ít sự khó chịu cho những người khác. Ai cũng biết cô ta trước đây từng là một nữ diễn viên hạng A, từng xuất hiện trong hàng loạt bộ phim bom tấn, được cả thế giới ca ngợi.
Tuy nhiên, danh tiếng đó cũng không đủ để cứu cô ta khỏi đây, bởi cô ta bị cáo buộc g·iết một lãnh đạo cấp cao của chính phủ Mỹ – người được cho là đã cưỡng bức cô ta. Thực hư câu chuyện vẫn còn là điều bí ẩn, nhưng sự có mặt của cô ta tại đây đã khiến không ít người cảm thấy nghi ngờ.
Nữ tù nhân tóc đỏ khẽ nhếch môi, đôi môi đỏ mọng cong lên đầy khiêu khích. Giọng nói của cô ta vang lên, nhẹ nhàng nhưng lạnh lẽo:
"Đừng nhìn tôi chằm chằm như vậy. Tôi có là kẻ giả danh hay không, các người sẽ biết ngay thôi. Nhưng ánh mắt soi mói của các người làm tôi thấy khó chịu đấy."
Không khí càng lúc càng căng thẳng. Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía cô ta, vừa nghi ngờ vừa áp lực.
Tên béo lùn, lúc này đã lấy lại hoàn toàn bình tĩnh, tiếp tục lên tiếng, giọng nói tự tin vang lên đầy thuyết phục:
"Nếu hai người tin tôi, hãy chọn ả ta. Con mắt của tôi chưa từng đoán sai. Nhưng thật đáng tiếc, hai kẻ giả danh còn lại che giấu quá kỹ, nếu không trò chơi này đã có thể kết thúc ngay tại đây."
Ánh mắt hắn ánh lên sự kiên định, như muốn chứng minh rằng lựa chọn của hắn là chính xác.
Nữ tù nhân số 1589 nhìn đồng hồ, chỉ còn lại vài giây cuối cùng. Cô quay sang hai đồng đội, ánh mắt kiên quyết, giọng nói cứng rắn vang lên:
"Chúng tôi tin anh."
Cả ba người đồng loạt cúi đầu nhìn mã số trên ngực áo của nữ tù nhân tóc đỏ – 1023. Từng ngón tay chậm rãi bấm chọn con số trên màn hình trước mặt.
"1023."
Khi cả ba xác nhận lựa chọn, không khí trong phòng như ngừng lại. Những người còn lại ngồi yên, không ai dám thở mạnh, tất cả đều chờ đợi kết quả sắp hiện ra. Trên màn hình đếm ngược, những giây cuối cùng lặng lẽ biến mất.

Cả căn phòng như nín thở, toàn bộ sự tập trung đổ dồn vào những màn hình hiển thị kết quả trước mặt. Ngoại trừ những người không thấy được con quỷ kia, vẫn mông lung không thể đoán ra, thì những kẻ đã tận mắt chứng kiến đều đặt lòng tin tuyệt đối rằng nữ tù nhân tóc đỏ – 1023 – chính là kẻ giả danh.
Tên béo lùn đứng đó, mồ hôi rịn trên trán nhưng sắc mặt vẫn giữ vẻ tự tin đến kiêu ngạo. Trong đầu hắn, kết quả dường như đã là điều chắc chắn. Nhưng rồi...
"Tít!"
Tiếng chuông vang lên từ màn hình, báo hiệu kết quả được công bố. Mọi ánh mắt dán chặt vào dòng chữ hiển thị trên bảng thông báo:
"1023: Người thật."
Thời gian như đông cứng lại.
Tên béo lùn, người vừa một giây trước còn tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của mình, nay cả cơ thể hắn như đông cứng. Mắt hắn mở lớn, kinh hãi, không tin nổi vào kết quả trước mắt. Hắn lảo đảo, bàn tay run rẩy bám lấy cạnh bàn, rồi ngã phịch xuống đất như thể toàn bộ sức lực đã bị rút cạn.
"Không... không thể nào...!" Hắn lắp bắp, giọng nói méo mó như gào thét trong cơn tuyệt vọng. "Rõ ràng... rõ ràng con quỷ đã chỉ ra cô ta! Sao có thể sai được? Không thể nào! Chắc chắn có nhầm lẫn gì ở đây! Chắc chắn là vậy!"
Những lời của hắn chỉ khiến không khí thêm ngột ngạt. Tên tù nhân đầu húi cua, không thể kìm nén được cơn phẫn nộ, xông đến túm cổ áo tên béo lùn, gầm lên điên cuồng:
"Mày! Tên khốn này! Mày thực sự muốn kéo tất cả chúng tao c·hết chung có phải không? Muốn c·hết thì tự c·hết một mình đi! Sao lại hại bọn tao chứ?!"
Sự giằng co giữa hai người đàn ông khiến căn phòng càng thêm hỗn loạn. Nhưng giữa tất cả những tiếng gào thét, nữ tù nhân số 1589 – người đồng đội đã đặt niềm tin vào gã béo lùn – lại ngồi lặng im.
Cô nhắm mắt lại, để mặc những giọt nước mắt chảy dài trên gò má. Đôi môi khẽ mấp máy, như đang gọi một cái tên trong câm lặng:
"Anna..."
Trong tâm trí cô, hình bóng của một cô bé gái hiện lên rõ ràng. Một cô bé có đôi mắt to tròn hồn nhiên và nụ cười ngây thơ, đang ở nhà, chờ chị gái mình trở về.
"Anna... chị xin lỗi. Có lẽ chị không thể gặp lại em nữa rồi..."
Những ký ức đau buồn ùa về, như một cuốn phim tua chậm trong đầu cô.
Nữ tù nhân số 1589, tên thật là Elizabeth "Liz" Harper, sinh ra và lớn lên tại một khu ổ chuột tồi tàn ở ngoại ô New York. Đó là nơi mà những giấc mơ của con người bị vùi dập bởi b·ạo l·ực, nghèo đói, và tuyệt vọng.
Liz là con gái của một cặp đôi nghiện m·a t·úy, những kẻ gần như không bao giờ tỉnh táo. Họ không coi hai chị em Liz là con cái, mà chỉ là gánh nặng – một sự tồn tại thừa thãi. Đòn roi, những lời mắng chửi, và sự thờ ơ lạnh lẽo trở thành cuộc sống thường nhật của hai chị em.
"Anna, đừng sợ. Có chị đây rồi."
Liz, chỉ lớn hơn em gái mình 6 tuổi, đã trở thành người bảo vệ duy nhất của Anna. Dù bản thân cũng bị đ·ánh đ·ập, cô vẫn che chắn cho em gái khỏi những cú đánh tàn nhẫn, những lần bị bỏ đói, hay những đêm lạnh lẽo không chăn đắp.
Nhưng mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn khi Anna mắc phải một căn bệnh nghiêm trọng về tim. Chi phí điều trị lên đến hàng chục nghìn đô la – một con số không tưởng đối với một đứa trẻ sống trong khu ổ chuột như Liz.
Trong cơn túng quẫn, Liz đã đồng ý làm việc cho một người đàn ông bí ẩn, kẻ đã hứa sẽ giúp cô có đủ tiền để cứu em gái. Cô biết đó không phải là con đường đúng đắn, nhưng cô không còn gì để mất.

Nhiệm vụ của Liz là đột nhập vào một tòa nhà chính phủ, lấy cắp một tập tài liệu mật. Cô không biết nội dung của nó là gì, cũng không quan tâm. Tất cả những gì cô nghĩ đến là Anna – cô bé đáng thương đang nằm trên giường bệnh, chờ chị gái mang hy vọng trở về.
Nhưng kế hoạch thất bại. Liz b·ị b·ắt giữ tại hiện trường, còn những kẻ đứng sau đã cao chạy xa bay, để mặc cô gánh toàn bộ tội lỗi.
Trở lại hiện thực, Liz mở mắt ra, ánh nhìn lạnh lẽo và trống rỗng. Cô đã đánh đổi tất cả vì Anna, nhưng giờ đây, cô lại đang ngồi trong căn phòng c·hết chóc này, chờ đợi một cái kết mà bản thân không thể thay đổi.
"Anna... em phải sống thật tốt, dù không có chị ở bên..."
Thời gian không còn nhiều. Mỗi giây trôi qua là một nhát dao cắt sâu vào trái tim cô. Nhưng Liz không hối hận. Nếu được lựa chọn lại, cô vẫn sẽ làm tất cả vì Anna – người duy nhất trên thế giới này mà cô yêu thương.
Cả ba người – gã béo lùn, tù nhân đầu húi cua, và nữ tù nhân 1598 – đều không thể thoát khỏi số phận khắc nghiệt. Dòng điện trên cổ họ bất ngờ kích hoạt. Tiếng rít chói tai phát ra từ những chiếc vòng điện tử.
Cả ba người gào thét trong đau đớn, cơ thể họ co giật dữ dội, hai tay điên cuồng túm lấy chiếc vòng quái ác trên cổ như thể có thể tháo bỏ nó ra. Nhưng nỗ lực ấy chỉ kéo dài trong vô vọng. Cơn đau dữ dội đến mức khiến gương mặt họ vặn vẹo, cơ bắp căng cứng, từng tiếng thét vang vọng khắp căn phòng kín.
Rồi, như thể c·ái c·hết đã quá tàn nhẫn để kéo dài, những chiếc vòng p·hát n·ổ.
"BÙM! BÙM! BÙM!"
Ba t·iếng n·ổ vang lên cùng lúc. Một màn máu thịt kinh hoàng phủ đầy không khí. Cổ và đầu của cả ba người bị thổi tung ngay tại chỗ, máu tươi văng tung tóe khắp căn phòng. Không còn gì ngoài những mảnh vụn máu thịt, những cái xác không đầu gục xuống ghế, còn không khí thì ngập tràn mùi tanh của máu.
Những người còn lại, bao gồm cả Băng Tử Huyên, c·hết lặng tại chỗ. Nhiều người sững sờ đến mức không kịp phản ứng, một số thì co rúm lại như thể chính họ vừa nhận án tử. Không ai thốt lên lời, nhưng đôi mắt họ lộ rõ nỗi kinh hoàng, ánh nhìn dán chặt vào những cái xác vô hồn.
Nhưng kinh hoàng chưa kết thúc. Sàn nhà dưới chân ba t·hi t·hể bất chợt chuyển động.
Tiếng kim loại rít lên khe khẽ. Những tấm sàn dưới ba chiếc ghế từ từ mở ra, và những cái xác – cùng với máu và những mảnh vụn – bị hút xuống lòng đất. Hệ thống dọn dẹp hiện trường hoạt động nhanh đến mức khiến mọi người choáng váng. Chỉ trong chưa đầy một phút, không còn một chút dấu vết nào. Không máu, không thịt, không mùi tanh, không gì cả. Chỗ ba người vừa ngồi giờ trống rỗng, sạch sẽ như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Cảnh tượng ấy làm tất cả phải rùng mình. Họ cuối cùng cũng hiểu tại sao xác của bốn người đầu tiên biến mất nhanh đến vậy.
Không ai dám thở mạnh. Băng Tử Huyên, người luôn giữ vẻ bình tĩnh trước mọi tình huống, cũng cảm nhận được cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Trò chơi này không chỉ nguy hiểm, nó còn tàn nhẫn đến mức không chừa lại bất kỳ dấu vết nào của sai lầm.
Những người còn lại đều ngầm hiểu rằng, nếu đoán sai, c·ái c·hết không chỉ là sự kết thúc mà còn là một sự xoá bỏ hoàn toàn khỏi sự tồn tại.
Bầu không khí nặng nề bao trùm căn phòng. Những ánh mắt đầy sợ hãi, những hơi thở gấp gáp, và những gương mặt tái nhợt. Không ai dám nhìn vào nhau, cũng không ai dám cất lời. Tất cả đều bị ám ảnh bởi cảnh tượng kinh hoàng vừa diễn ra.
Khi sự im lặng đạt đến đỉnh điểm, một tiếng thông báo lạnh lùng vang lên từ loa trong phòng:
"Tất cả tù nhân, trở về vị trí của mình. Trò chơi sẽ tiếp tục ngay lập tức."
Tiếng nói vô cảm ấy như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào thần kinh của mọi người. Dù tâm trạng còn chưa thoát khỏi sự kinh hãi, tất cả đều vội vã trở về chỗ của mình, không ai dám chậm trễ.
Khi từng người ngồi lại vào ghế, bầu không khí trong phòng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Mỗi khuôn mặt đều mang theo cảm xúc hỗn loạn – sợ hãi, hoang mang, tuyệt vọng, và cả sự đề phòng lẫn nhau.
Băng Tử Huyên liếc mắt nhìn quanh, nhận ra rằng ai cũng đang cố che giấu cảm xúc của mình. Nhưng hắn biết rõ, sâu thẳm bên trong, họ đang bị nỗi kinh hoàng bóp nghẹt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.