Mộng Sinh Giới

Chương 195: Cuộc bỏ phiếu bắt đầu




Chương 195: Cuộc bỏ phiếu bắt đầu
Khi những quy luật nghiệt ngã hiện rõ trên màn hình, bầu không khí trong căn phòng trắng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Từng từ ngữ lạnh lùng trên màn hình như những nhát dao sắc bén đâm thẳng vào tâm trí của những người còn sống. Toàn bộ 20 tù nhân đều lặng im, ánh mắt đảo qua lại đầy lo âu, toát lên sự hoang mang không thể che giấu.
Đột nhiên, màn hình trước mặt ba người bất ngờ sáng lên. Tên số tù nhân của họ lần lượt hiện rõ trên màn hình lớn phía trung tâm: 1765, 1589, và 1543. Những con số lạnh lẽo như bản án tử được đóng dấu, khiến không khí vốn đã căng thẳng giờ lại càng thêm u ám.
Ba người được chọn dường như đông cứng lại trong vài giây. Sắc mặt họ tái nhợt, lộ rõ sự kinh sợ. Họ hiểu rõ, nhiệm vụ tìm ra ba kẻ giả danh trong số 17 người còn lại với thời gian chỉ vỏn vẹn 30 phút là điều gần như không thể.
Tên tù nhân 1765, một gã đàn ông cơ bắp với mái tóc húi cua, là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Hắn đập mạnh tay xuống bàn, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ và bất lực:
"Mẹ kiếp! Như này thì khác gì ép c·hết bọn tôi? Có tận 20 người, tại sao lại chọn đúng tôi chứ? Đoán ra ba kẻ giả danh trong số 17 người còn lại à? Đây rõ ràng là trò may rủi c·hết tiệt! Sao không chọn kẻ khác đi mà lại là tôi?"
Giọng hắn vang lên khắp căn phòng, đầy uất ức và bức bối. Nhưng thay vì nhận được sự cảm thông, phần lớn ánh mắt của những người khác chỉ chứa đựng sự lạnh nhạt, thậm chí có phần dè chừng. Ai cũng hiểu rằng kẻ lên tiếng bức xúc lúc này chỉ đang làm tiêu tốn thời gian quý giá.
Một giọng nữ vang lên, cắt ngang cơn phẫn nộ của hắn. Là tù nhân 1589, một người phụ nữ tóc ngắn với ánh mắt sắc lạnh đang ngồi ở góc trái căn phòng. Cô ta khẽ nhếch môi, giọng nói có chút mỉa mai nhưng cũng đầy thực tế:
"Bớt phàn nàn đi. Anh nghĩ gào lên như thế sẽ thay đổi được gì à? Chúng ta đã bị chọn rồi, có kêu ca cũng chỉ làm lãng phí thời gian mà thôi. Nếu muốn sống, tốt hơn anh nên dùng cái đầu của mình mà tìm ra kẻ giả danh. Chúng ta chỉ có 30 phút, và tôi đảm bảo với anh là thời gian đó sẽ trôi qua rất nhanh đấy."
Gã đàn ông tóc húi cua quay sang trừng mắt nhìn cô ta, nhưng trước sự sắc sảo của cô, hắn chỉ biết im lặng, hậm hực ngồi xuống.
Người thứ ba, tù nhân 1543, là một gã đàn ông mập lùn, trán lấm tấm mồ hôi, khuôn mặt trông có vẻ hiền lành nhưng giờ đây cũng không giấu nổi sự hoang mang. Hắn hít một hơi thật sâu, cố giữ bình tĩnh rồi lên tiếng:
"Cô ta nói đúng. Bây giờ không phải lúc cãi vã hay đổ lỗi cho số phận. Nếu chúng ta không hợp sức tìm ra kẻ giả danh, thì cả ba người sẽ c·hết chắc. Không chỉ vậy, tất cả những người khác cũng sẽ bị liên lụy. Nên tôi nghĩ tốt nhất là chúng ta hợp tác, tìm ra manh mối từ những gì đã xảy ra trong bóng tối trước đó."
Giọng nói của hắn không lớn nhưng lại mang theo chút thuyết phục. Hai người còn lại khẽ gật đầu, mặc dù ánh mắt vẫn đầy căng thẳng.
"Được rồi," cô gái tóc ngắn lên tiếng, ánh mắt sắc bén quét qua từng người trong phòng, như đang tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu khả nghi nào. "Chúng ta hãy bắt đầu từ những gì xảy ra khi đèn tắt. Ai là người ngồi gần những kẻ đ·ã c·hết? Ai bị t·ấn c·ông nhưng vẫn sống sót? Và ai có hành vi khả nghi trong bóng tối?"

Gã mập lùn tiếp lời, giọng khàn khàn:
"Đúng vậy. Những kẻ giả danh chắc chắn đã hành động trong bóng tối. Có lẽ chúng để lại manh mối gì đó. Chúng ta phải quan sát thật kỹ."
Tù nhân tóc húi cua, dù vẫn còn bực bội, cũng miễn cưỡng đồng ý. Hắn quay sang nhìn nhóm tù nhân còn lại, đôi mắt đầy nghi ngờ:
"Được thôi. Nhưng làm sao chúng ta biết những kẻ ở đây không nói dối? Lũ giả danh chắc chắn sẽ cố gắng đánh lừa chúng ta."
Không khí trong căn phòng trở nên ngột ngạt. Những ánh mắt đầy hoài nghi bắt đầu lia qua lại giữa các tù nhân. Mỗi người đều giống như một con thú bị dồn vào góc, sẵn sàng nhảy xổ vào bất kỳ ai tỏ ra đáng ngờ nhất.
Thời gian vẫn chảy trôi, từng giây từng phút như đè nặng lên tâm trí của ba người được chọn. 30 phút – không nhiều nhưng cũng đủ dài để họ cảm nhận rõ sự đè nén, căng thẳng và áp lực đang bao phủ căn phòng trắng lạnh lẽo này.
Tù nhân tóc húi cua chỉ thẳng tay về phía Băng Tử Huyên, ánh mắt sắc lạnh đầy áp lực như muốn ép hắn phải nói ra sự thật.
"1763!" Gã gằn giọng, giọng nói đầy ý tứ: "Anh là người đầu tiên ra tay chống lại kẻ giả danh trong bóng tối. Tôi không nghĩ anh không phát hiện ra điều gì sau lần đối đầu đó. Đây là chuyện sống còn, phiền anh nói ra những gì anh biết. Dù sao, chúng ta cũng đang chung một con thuyền!"
Băng Tử Huyên lặng lẽ ngẩng đầu, ánh mắt sắc như dao lia qua gã tóc húi cua. Hắn hít một hơi dài, không hề tỏ ra bối rối hay bất mãn trước lời chất vấn.
"Đúng vậy," hắn đáp, giọng nói trầm lạnh như một lưỡi kiếm vừa được rút ra khỏi vỏ. "Tôi là người đầu tiên t·ấn c·ông lại kẻ giả danh. Nhưng thực sự, trong bóng tối hoàn toàn, thứ tôi nhìn thấy không nhiều."
Hắn dừng lại một chút, như để cân nhắc từng từ. "Kẻ t·ấn c·ông đó, có vẻ không phải con người." Hắn nói, ánh mắt quét qua những người khác. "Thứ đó có móng vuốt, mắt nhìn được trong bóng tối, và cách ra tay thì điên loạn như một con hung thú. Đó là tất cả những gì tôi biết."
Không khí trong phòng trở nên ngột ngạt hơn. Những người còn lại bắt đầu thì thầm bàn tán, một vài ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng.
Tù nhân tóc húi cua, sau khi nghe xong, nghiến răng lại, như thể vẫn còn muốn ép thêm lời từ Băng Tử Huyên. Nhưng cuối cùng, hắn chỉ hừ lạnh một tiếng và chuyển ánh mắt sang một người khác.
"Được rồi, vậy còn cậu!" Gã chỉ tay về phía một tù nhân nam trẻ tuổi ngồi chính giữa hai chiếc ghế trống – vị trí từng thuộc về hai kẻ đã bị g·iết từ trước. Gã tóc húi cua nhấn mạnh: "Anh ngồi ngay đây, giữa hai người đ·ã c·hết. Anh có điều gì muốn nói không, tù nhân 1547?"

Tù nhân được chỉ là một thanh niên tóc vàng dài, dáng vẻ lãng tử, đôi mắt xanh sắc lạnh ánh lên vẻ tự tin khó chịu. Hắn ngả người tựa vào ghế, khoanh tay trước ngực, ánh mắt lười biếng lướt qua đám đông.
"Có gì anh cứ nói đi." Giọng hắn nhẹ tênh, đầy khiêu khích. "Tôi đây không có hứng trả lời. Còn nếu anh nghi ngờ tôi là kẻ giả danh, thì cứ việc chọn. Nếu sai, anh cũng biết hậu quả rồi đấy."
Lời nói của hắn như đổ thêm dầu vào lửa. Gã tóc húi cua tức giận đập mạnh tay xuống bàn, đôi mắt long lên sòng sọc.
"Nói ra tất cả đều có lợi cho cả nhóm! Anh ích kỷ như vậy thì đừng trách người khác ra tay trước!" Gã gằn giọng, bàn tay nắm chặt lại, cơ bắp căng cứng như sẵn sàng xông vào.
Tù nhân lãng tử chỉ cười nhạt, nụ cười đầy vẻ châm biếm. "Anh thử suy nghĩ xem," hắn cất giọng, từng từ nhấn nhá như đang giảng giải cho một kẻ ngu ngốc, "nếu tôi nói ra bất kỳ thông tin gì, anh nghĩ bọn giả danh sẽ làm gì tôi? Để tôi sống yên ổn sao? Không phải. Chúng sẽ g·iết tôi đầu tiên trong lần đèn tắt tiếp theo. Chẳng khác nào tự tay đẩy mình vào miệng hổ cả."
Gã tóc húi cua nghiến răng ken két, ánh mắt đầy lửa giận. Nhưng trước khi hắn kịp phản bác, một tù nhân nữ tóc ngắn ngồi ở phía góc trái cất tiếng:
"Anh ích kỷ quá đấy, 1547!" Cô ta nói, giọng đầy khinh bỉ. "Anh nghĩ rằng giữ thông tin cho riêng mình là an toàn sao? Lỡ như bọn giả danh cũng không để yên cho anh thì sao? Ai đảm bảo chúng không ra tay với anh trước, ngay cả khi anh không nói gì?"
Tù nhân lãng tử quay sang cô, vẫn giữ thái độ thản nhiên. "Thế này đi," hắn nhún vai, "giả sử tôi nói hết mọi thứ tôi biết, rồi các người không tìm ra được cả ba kẻ giả danh thì sao? Hoặc nếu các người chỉ ra sai kẻ, thì sao? Ai sẽ chịu trách nhiệm cho sai lầm đó? Tôi à?"
Hắn ngừng lại, đôi mắt xanh biếc ánh lên vẻ sắc sảo. "Thay vì lãng phí thời gian ép tôi, các người nên tự tìm cách mà sống sót đi. Đừng kéo tôi vào mớ hỗn loạn của các người."
Những lời nói của hắn khiến cả căn phòng rơi vào im lặng khó chịu. Một số người thầm đồng tình vì lý lẽ của hắn, số khác thì căm phẫn trước thái độ ích kỷ. Nhưng dù thế nào, chẳng ai có thể buộc hắn phải khai ra những gì hắn biết.
Trong không khí nặng nề và thời gian ngày càng cạn kiệt, tù nhân béo lùn ngồi im lặng như đang nghiền ngẫm điều gì đó. Đôi mắt hắn lấp lánh như hai hạt ngọc trai trong căn phòng trắng đục, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt lại tràn đầy vẻ tính toán. Sau một hồi, hắn đột ngột lên tiếng, giọng nói to rõ vang vọng khắp căn phòng.
"Mọi người," hắn nói, ánh mắt liếc nhanh qua từng người, "phiền tất cả đưa hai bàn tay lên phía trước để tôi xem móng tay. Và cả đồng tử mắt nữa. Những ai ngồi cạnh kiểm tra thử giúp tôi. Nếu như lời tù nhân 1763 nói là đúng, thì có lẽ chúng ta vẫn có thể phát hiện một vài đặc điểm khác biệt."

Cả phòng thoáng chút sững sờ trước yêu cầu của hắn. Một vài người liếc nhìn nhau đầy nghi hoặc, nhưng rồi cũng lần lượt làm theo. Trong tình huống này, không ai muốn trở thành kẻ bị nghi ngờ vì không hợp tác.
"Được rồi, mọi người làm theo hắn ta đi," tù nhân tóc húi cua lên tiếng, giọng thúc giục, như muốn đẩy nhanh quá trình.
Từng người lần lượt giơ hai bàn tay ra trước mặt, ngửa lòng bàn tay lên để lộ móng tay. Những người ngồi gần nhau thì cúi xuống kiểm tra tay và đồng tử mắt của đối phương. Không khí trong phòng chùng xuống, chỉ còn tiếng bước chân nặng nề của tù nhân béo lùn khi hắn đi qua từng người, đôi mắt hắn rà soát không bỏ sót chi tiết nào.
Hắn nhìn chằm chằm vào từng bàn tay, từng ngón tay, rồi lại cúi xuống nhìn kỹ đồng tử của những người trước mặt. Đôi mắt hắn sáng quắc, một ánh sáng kỳ lạ lóe lên trong đáy mắt – như thể có một năng lực đặc biệt đang hoạt động bên trong đôi mắt của tên béo lùn này.
"Nhanh lên!" Tù nhân tóc húi cua gắt lên, giọng nói không giấu được vẻ sốt ruột.
Sau khoảng ba phút kiểm tra kỹ lưỡng, tù nhân béo lùn khẽ đứng thẳng dậy, vỗ hai bàn tay vào nhau như phủi bụi, rồi nói: "Xong rồi. Tất cả mọi người ngồi xuống đi."
Những người còn lại lần lượt trở về chỗ, ánh mắt đổ dồn vào hắn đầy tò mò và chờ đợi. Hắn đứng im một lúc, ánh mắt đầy toan tính lướt qua cả căn phòng, như muốn chắc chắn rằng không ai có thể đoán ra được suy nghĩ của mình.
Tù nhân số 1598, một người phụ nữ trẻ với mái tóc đen ngắn, cau mày nhìn hắn và cất tiếng: "Sao rồi? Có phát hiện được gì không? Tìm ra điểm khác nhau chưa?"
Tên béo lùn khẽ gật đầu, nhưng vẻ mặt vẫn giữ nguyên sự thận trọng. "Tôi không chắc," hắn nói, giọng điệu chậm rãi như cân nhắc từng từ, "nhưng có vẻ như tôi đã tìm thấy một chút manh mối."
Câu nói của hắn lập tức khiến bầu không khí trở nên căng thẳng. Tù nhân tóc húi cua ngồi bật dậy khỏi ghế, ánh mắt lóe lên tia hy vọng. "Tốt! Manh mối gì? Nói mau!"
Tù nhân béo lùn khẽ nghiêng đầu, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng người trong phòng. Hắn đáp lời, giọng điệu không nhanh không chậm: "Trong lúc kiểm tra móng tay và đồng tử, tôi phát hiện có hai người có biểu hiện khác thường."
Căn phòng im lặng đến mức có thể nghe được cả tiếng hít thở nặng nề của mọi người. Tù nhân số 1589, một người đàn ông cao lớn, gương mặt tràn đầy vẻ căng thẳng, cất tiếng hỏi: "Khác thường thế nào? Cụ thể ra sao?"
Tên béo lùn liếc nhìn hắn, đôi mắt lấp lánh như hai viên ngọc trai, và khẽ đáp: "Thứ nhất, có một người mà móng tay trông như vừa mọc dài ra trong thời gian ngắn – không hề bình thường chút nào. Thứ hai, tôi quan sát đồng tử mắt, và có một người phản xạ ánh sáng rất kỳ lạ. Gần như là không giống của con người."
Những lời nói của hắn như một quả bom được kích hoạt, khiến cả căn phòng chìm vào sự hỗn loạn nhẹ. Ánh mắt nghi ngờ bắt đầu hướng về từng người, không khí ngột ngạt hơn bao giờ hết.
Tù nhân tóc húi cua, người có vẻ luôn muốn nắm quyền chỉ đạo, lên tiếng cắt ngang sự xì xào: "Hai người đó là ai? Mau chỉ rõ ra!"
"Tôi chưa chắc chắn đủ để chỉ ra họ ngay lập tức. Nhưng tôi nghĩ, hai người này là những n·ghi p·hạm đầu tiên chúng ta cần tập trung vào. Nếu không, đến khi thời gian hết, cơ hội sống sót của tất cả chúng ta sẽ giảm đi rất nhiều."
Những lời nói của hắn, dù không chỉ đích danh, nhưng đã gieo vào lòng mọi người một sự nghi ngờ không thể dập tắt. Không khí trong căn phòng ngày càng căng thẳng, từng người đều trở thành kẻ tình nghi trong mắt kẻ khác. Và thời gian vẫn đang trôi, không chờ đợi ai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.