Chương 194: Trò chơi bắt đầu- Kẻ Giả Danh
Tiếng chuông vang lên chói tai, xé toạc không gian đầy u ám của nhà tù khổng lồ. Âm thanh khô khốc, nặng nề dội vào các bức tường dày đặc, tựa như một bản tuyên cáo lạnh lùng về sự kết thúc của cuộc tuyển chọn khắc nghiệt.
Tù nhân trong khu vực đồng loạt dừng lại, ánh mắt hoang mang nhìn lên bảng điện tử lớn giữa nhà tù, nơi sẽ hiển thị danh sách những kẻ được chọn lần này.
Một màn hình đỏ rực bắt đầu nhấp nháy, từng con số tù nhân hiện lên một cách chậm rãi. Tổng cộng, có 24 mã số được liệt kê. Những con số đó như nhấn chìm không khí vốn đã căng thẳng.
- 1763
- 1584
- 1027
- 3245
- 5678
- ...
Trong danh sách này, ngoài mã số 1763 của Băng Tử Huyên, còn có cô gái số 1584 với ánh mắt sắc bén và đầy tính toán. Tên tù nhân ria mép, dù run rẩy và đầy lo sợ sau cuộc chạm trán với Băng Tử Huyên, cũng có tên trong danh sách, chứng minh rằng hắn không phải kẻ tầm thường.
Đồng hành với Băng Tử Huyên, mã số của cô gái đồng minh cũng xuất hiện. Cả 24 mã số tù nhân được chọn đều mang theo những câu chuyện bí ẩn và dã tâm riêng.
“Toàn bộ tù nhân có mã số trên, ngay lập tức tiến đến khu trung tâm sâu lớn của nhà tù!”
Một giọng nói lạnh lùng vang lên qua hệ thống loa, khẳng định mệnh lệnh không thể cãi.
Băng Tử Huyên, với mã số 1763, cùng cô gái đồng minh bước đi trong hành lang lạnh lẽo của nhà tù, nơi ánh sáng leo lét từ những bóng đèn trên cao tạo ra những vệt sáng loang lổ trên sàn. Không ai lên tiếng, nhưng sự im lặng này lại như một sức nặng vô hình đè lên tâm trí họ.
Trong khi những kẻ khác đi thành từng nhóm nhỏ, hắn và cô gái đồng minh vẫn giữ khoảng cách nhất định với những tù nhân khác. Dường như chẳng ai dám bén mảng tới gần hắn, không chỉ vì danh tiếng "Vô Diện" từng thuộc Ngũ Đế, mà còn bởi sự nguy hiểm toát lên từ ánh mắt sắc lạnh và bước chân ung dung như loài mãnh thú chờ săn mồi.
Bỗng, cô gái đồng minh phá vỡ sự im lặng. Giọng cô nhẹ nhàng, gần như chỉ đủ để hắn nghe thấy:
“Người mới, có lẽ anh cần thứ này. Tôi nhặt được nó từ chỗ ông ta.”
Băng Tử Huyên thoáng ngạc nhiên, đôi mắt hơi nheo lại khi nhìn về phía cô. Trong tay cô là một tấm ảnh cũ kỹ được giữ cẩn thận, có vẻ như đã qua tay nhiều người.
Hắn nhận lấy tấm ảnh, ánh mắt ngay lập tức tập trung vào hình ảnh trên đó. Đó là một thiếu niên khoảng 14 tuổi, khuôn mặt gầy guộc, tiều tụy. Cậu ngồi trên một chiếc xe lăn, đôi mắt u buồn nhìn thẳng về phía máy ảnh, trông vô cùng đáng thương. Trên góc tấm ảnh là một cái tên được viết bằng nét chữ mảnh khảnh, nhưng rõ ràng và dễ đọc.
Băng Tử Huyên xoay mặt sau của tấm ảnh. Đôi mắt hắn ánh lên sự nghi hoặc. Phía sau bức ảnh không chỉ là một mặt giấy trống, mà còn có những dấu hiệu kỳ lạ. Những ký tự nhỏ xếp không theo trật tự rõ ràng, nhưng với trực giác sắc bén của hắn, chúng giống như một loại mã hóa đặc biệt.
Hắn khẽ nhíu mày, đầu óc nhanh chóng hoạt động. “Phải chăng đây là manh mối?” Hắn nghĩ. Nếu ghép những dữ kiện hiện tại lại với nhau, tấm ảnh này rất có thể là chìa khóa dẫn đến nơi Alexander cất giấu những món đồ quý, hoặc thậm chí là mảnh tàn đồ cổ mà hắn đang tìm kiếm.
Nhưng đây không phải lúc để giải mã. Việc này cần nhiều thời gian và sự tập trung hơn. Hắn cất tấm ảnh vào trong áo, ánh mắt trở lại điềm tĩnh.
Hắn quay sang cô gái đồng minh, gật đầu nhẹ thay cho lời cảm ơn. Giọng nói trầm thấp của hắn vang lên, mang theo chút chân thành hiếm hoi:
“Cảm ơn cô.”
Cô gái không đáp, chỉ nhếch môi một chút, như thể cô cũng chẳng quá bận tâm đến việc mình vừa giúp đỡ hắn.
Hành Trình Đến Khu Trung Tâm
Băng Tử Huyên và cô gái đồng minh bước qua hành lang dài, ánh sáng nhạt nhòa từ những ngọn đèn treo trên trần chỉ đủ chiếu sáng một phần con đường phía trước. Bầu không khí đặc quánh, mùi ẩm mốc và sắt gỉ phảng phất trong không gian. Tiếng bước chân của hai người vang vọng, hòa lẫn với những âm thanh rì rầm xa xăm từ những tù nhân khác.
Khi họ tiến gần đến trung tâm, nơi 22 người còn lại đã tụ tập, một bóng dáng quen thuộc hiện lên giữa nhóm đông – cô gái tù nhân 1584. Vẫn là ánh mắt sắc lạnh và nụ cười mỉa mai đặc trưng, cô ta ngay lập tức nhận ra hắn.
“Chào, lại gặp anh rồi.” Giọng nói của cô ta vang lên rõ ràng, thu hút sự chú ý của những kẻ xung quanh. Cô ta hơi nghiêng đầu, đôi môi khẽ nhếch một nụ cười đầy ẩn ý. “Nơi tiếp theo chúng ta đến sẽ không còn đơn giản nữa đâu. Chúc anh may mắn...”
Băng Tử Huyên khẽ liếc cô ta, nhưng trước khi kịp đáp lời, mặt đất dưới chân họ bắt đầu rung chuyển.
Âm thanh cơ khí vang lên, nặng nề và sắc bén. Toàn bộ sàn nhà nơi họ đứng đột ngột tách ra, lộ ra một hệ thống thang máy khổng lồ. Những tấm kim loại dày đặc từ từ di chuyển, đưa tất cả 24 tù nhân đứng trên đó dần dần hạ xuống.
Ánh sáng từ phía trên nhạt dần, thay vào đó là một màn tối đen bao trùm. Không gian chật chội và bí ẩn làm cho bầu không khí càng thêm căng thẳng. Hơi thở của những tù nhân khác trở nên dồn dập hơn, một số kẻ bắt đầu liếc nhìn nhau, vẻ mặt đầy nghi ngờ và lo sợ.
Băng Tử Huyên đứng lặng, ánh mắt sắc bén nhìn quanh. Bàn tay hắn vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh, nhưng trong đầu đang không ngừng phân tích tình huống. Cô gái đồng minh đi bên cạnh hắn, rõ ràng cũng cảm nhận được sự bất thường.
“Quả nhiên nơi này không chỉ đơn giản là một nhà tù...” Cô ta lẩm bẩm, ánh mắt không giấu được sự lo lắng.
Sau vài phút di chuyển trong im lặng, thang máy cuối cùng cũng dừng lại với một tiếng "kịch". Trước mắt bọn họ hiện ra một căn phòng rộng lớn hoàn toàn trắng tinh. Từ sàn đến trần, mọi thứ đều được phủ một màu trắng vô cùng sạch sẽ, không có bất kỳ dấu hiệu của sự sống hay một màu sắc khác nào. Không khí ở đây lạnh đến mức làm người ta rùng mình.
Một giọng nói máy móc vang lên từ trên cao, lạnh lùng và không mang chút cảm xúc:
“Tất cả tù nhân được chọn, tiến vào căn phòng và đến vị trí đã được sắp xếp sẵn. Ngồi xuống theo số ghế tương ứng.”
Bên trong căn phòng, có 24 chiếc ghế được đặt xung quanh một chiếc bàn lớn hình tròn. Mọi thứ đều được thiết kế một cách tỉ mỉ, không có bất kỳ chi tiết nào thừa thãi. Những chiếc ghế đều làm từ kim loại lạnh lẽo, khắc lên từng mã số tương ứng của các tù nhân.
Băng Tử Huyên bước vào, ánh mắt hắn quét qua căn phòng một lượt, nhanh chóng đánh giá tình hình. Cô gái đồng minh bên cạnh hắn hơi do dự, nhưng vẫn bước theo hắn. Ánh mắt cô ta thoáng vẻ lo lắng, như thể cảm nhận được điều gì đó bất thường từ căn phòng này.
Khi họ bước đến gần chỗ ngồi được chỉ định, cô gái khẽ nghiêng người về phía hắn, thì thầm:
“Người mới, anh có cảm giác căn phòng này có vấn đề gì không?”
Băng Tử Huyên không nhìn cô ta, nhưng giọng nói trầm thấp của hắn vang lên rõ ràng:
“Tôi không biết, nhưng có lẽ là không an toàn...”
Nghe thấy lời hắn, cô gái đồng minh khẽ gật đầu vài cái. Sự đồng thuận từ hắn dường như khiến cô càng thêm bất an. Dù vậy, cả hai vẫn bước về phía ghế ngồi của mình, ánh mắt luôn cảnh giác với mọi thứ xung quanh.
Các tù nhân khác cũng bắt đầu ngồi vào chỗ của mình. Từng người đều tỏa ra một khí chất nguy hiểm riêng, từ ánh mắt sắc lạnh đến những cử động đầy đề phòng. Căn phòng trở nên im lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng thở nhẹ và những ánh mắt dò xét.
Băng Tử Huyên ngồi xuống ghế của mình, cảm giác lạnh buốt từ kim loại lan tỏa qua lớp quần áo. Hắn vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh, nhưng trong đầu không ngừng đặt câu hỏi về mục đích của việc triệu tập này.
Cô gái đồng minh ngồi bên cạnh, ánh mắt vẫn không ngừng đảo quanh căn phòng. Cô ta siết chặt bàn tay, như thể đang chuẩn bị cho điều gì đó. Tuy nhiên, dù cảm thấy bất an, cả hai đều hiểu rằng lúc này, điều tốt nhất họ có thể làm là chờ đợi và quan sát.
Khi tất cả 24 người vừa ngồi vào vị trí, ánh sáng trắng tinh của căn phòng đột ngột vụt tắt, nhường chỗ cho một màn đêm tuyệt đối. Không gian chìm vào tĩnh lặng trong vài giây đầu tiên, trước khi những tiếng xì xào hoang mang bắt đầu vang lên từ khắp nơi.
“Này này, chuyện gì thế này? Sao tự dưng lại tắt hết đèn? Làm sao mà nhìn thấy gì được trong cái tối om này chứ!” Một giọng nói đầy bực bội của một nam tù nhân vang lên, phá vỡ sự im lặng.
Cảm giác bất an dâng tràn khắp căn phòng, mỗi người đều tự cảnh giác trước khả năng bị t·ấn c·ông bất ngờ. Tiếng cựa mình, tiếng rút v·ũ k·hí, và những hơi thở nặng nề tạo nên một bầu không khí ngột ngạt.
Băng Tử Huyên vẫn ngồi bất động trên ghế, tay siết chặt đoản kiếm, ánh mắt lạnh lẽo quan sát bóng tối vô tận. Đối với hắn, nơi này chẳng bao giờ là an toàn, và sự bất thường này càng khiến hắn trở nên cảnh giác.
Bất chợt, một bàn tay nhỏ nhắn nhưng đầy run rẩy nắm lấy cánh tay phải của hắn. Cô gái đồng minh đang ngồi cạnh, khuôn mặt giấu trong bóng tối, khẽ dúi người vào hắn. Giọng cô ta run rẩy thì thầm, đầy sợ hãi:
“Người mới… đáng sợ quá…”
Hắn khẽ cau mày, đoản kiếm vẫn giữ nguyên thế thủ, nhưng sự gần gũi đột ngột này khiến hắn càng thêm đề phòng. Hắn không biết cô ta đang thực sự sợ hãi hay chỉ lợi dụng cơ hội này để thực hiện ý đồ nào đó. Với bản năng sinh tồn đã rèn luyện từ lâu, hắn không thể hoàn toàn tin tưởng bất kỳ ai.
“Giết c·hết năm người, cô lại sợ chút bóng tối này sao? Đúng thật là buồn cười quá rồi...” Hắn cất giọng trầm thấp, xen lẫn chút mỉa mai.
Chưa kịp dứt lời, một ánh sáng lạnh lẽo bất chợt lóe lên trong bóng tối. Đó là một tia sáng sắc bén, như một lưỡi dao ánh bạc, lao thẳng về phía cô gái đồng minh. Trong tích tắc, Băng Tử Huyên nhận ra sự nguy hiểm.
Hắn lập tức hành động. Với phản xạ nhanh như chớp, đoản kiếm trong tay hắn vung lên, đỡ lấy đường t·ấn c·ông chí mạng đang lao về phía cô gái. Một tiếng "keng" chát chúa vang lên, tia lửa tóe ra từ cú v·a c·hạm giữa hai lưỡi kiếm.
Lực tác động mạnh đến mức khiến chiếc ghế hắn đang ngồi bị đẩy trượt xa vài mét, va mạnh vào sàn kim loại, phát ra âm thanh chói tai. Cô gái đồng minh ngã nhào ra sau, đôi mắt hoảng loạn, còn Băng Tử Huyên đã đứng vững, tay cầm đoản kiếm sẵn sàng đối mặt với kẻ t·ấn c·ông trong bóng tối.
“Cẩn thận! có kẻ đánh nén!” Hắn quát lớn, giọng nói dứt khoát vang vọng trong không gian tối tăm.
Tiếng la hét thất thanh bắt đầu vang lên từ các góc phòng. Một vài người bị t·ấn c·ông bất ngờ, kêu gào trong đau đớn. Tiếng v·ũ k·hí v·a c·hạm liên tục, âm thanh thép chém vào thép vang vọng trong bóng tối. Một số tù nhân khác, nhanh nhẹn hơn, đã kịp phản ứng, chống đỡ kịch liệt trước những đòn t·ấn c·ông vô hình.
“Dmm, chơi như này cũng chó quá rồi. Bất đèn lên bố xanh chín với chúng mày!” Một tù nhân gào lên, giọng nói lẫn trong tiếng hỗn loạn.
Băng Tử Huyên đảo mắt trong bóng tối, cố gắng xác định vị trí kẻ thù. Từ đường t·ấn c·ông vừa rồi, hắn đoán được ít nhất có ba kẻ đang ẩn mình trong không gian này, và có lẽ còn nhiều hơn nữa.
Cô gái đồng minh run rẩy, nhưng ánh mắt cô ta dần lộ ra sự quyết tâm. Cô ta nắm chặt con dao nhỏ trong tay, sẵn sàng hỗ trợ nếu cần thiết. Dù rõ ràng cô ta sợ hãi, nhưng sự gan góc ấy khiến Băng Tử Huyên liếc nhìn cô ta một lần, ánh mắt thoáng vẻ đánh giá.
“Bình tĩnh tập chung. Nếu cô không muốn c·hết.” Hắn lạnh lùng ra lệnh, không có lấy một tia cảm xúc.
''Tôi biết rồi...!''
Ánh sáng trắng lạnh lẽo đột ngột bừng lên, xóa tan màn đêm ngột ngạt vừa bao trùm căn phòng. Nhưng khung cảnh hiện ra sau đó khiến bất kỳ ai còn sống sót cũng phải nghẹn thở. Căn phòng không còn sự gọn gàng ban đầu. Những chiếc ghế xếp ngay ngắn giờ đây đã trở nên hỗn loạn. Dưới nền trắng tinh là những vệt máu đỏ sậm kéo dài, vương vãi khắp nơi, như những dấu tích ghê rợn của một cuộc hỗn chiến.
Băng Tử Huyên vẫn ngồi trên chiếc ghế của mình, đôi mắt sắc bén nhanh chóng lướt qua khung cảnh. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã nhận ra điều khác thường. Có bốn chiếc ghế giờ đây trống không, không một bóng người. Tại một chỗ ghế trống gần đó, v·ết m·áu tươi chảy dài tựa như bị hút xuống nền nhà trắng buốt, để lại dấu hiệu mơ hồ của một c·ái c·hết bí ẩn và lạnh lẽo.
Hắn đảo mắt nhìn quanh. Tên tù nhân ria mép, người ngồi gần hắn lúc đầu, giờ đây mặt tái mét, cánh tay trái đã mất hoàn toàn, máu chảy ra xối xả thấm đỏ cả bộ đồ tù. Hắn đang cắn răng chịu đựng, cố dùng mảnh vải rách từ áo tù của mình để băng bó, nhưng biểu cảm đau đớn hiện rõ trên khuôn mặt. Những người còn lại, người thì mất vài ngón tay, kẻ thì máu me đầy mình, có kẻ cả khuôn mặt đầy những vết xước sâu hoắm như bị cào bởi móng vuốt sắc nhọn.
Trong số 24 người ban đầu, giờ đây chỉ còn 20 người ngồi lại, tất cả đều thương tích hoặc ít nhất là hoảng loạn. Những cái ghế trống là minh chứng rõ nhất cho kết cục của bốn người không còn ở đây.
Một gã đàn ông da đen cao lớn, giờ đây chỉ còn lại vệt máu kéo dài dưới ghế. Một lão già nhỏ người, đầu hói với cặp kính cận, cũng đã biến mất, đôi kính rơi xuống sàn, vỡ vụn. Một người đàn ông da trắng, có vẻ là người Anh, và cuối cùng, một cô gái châu Á với mái tóc xoăn bồng bềnh, tất cả đều đ·ã c·hết. Mỗi người dường như bị g·iết theo một cách riêng biệt, nhưng điểm chung là không còn cơ hội để sống sót qua trận hỗn chiến trong bóng tối.
Khi Băng Tử Huyên còn đang quan sát, chiếc ghế của hắn đột ngột rung chuyển. Một lực hút mạnh mẽ kéo hắn trở lại chỗ ngồi ban đầu. Không kịp phản kháng, hắn ngồi phịch xuống chiếc ghế, đôi mắt lạnh lẽo liếc quanh, bàn tay vẫn giữ chặt đoản kiếm như một bản năng.
Đúng lúc đó, trên mặt bàn trước mặt từng người, một màn hình bất ngờ hiện lên. Ánh sáng từ màn hình làm nổi bật những khuôn mặt mệt mỏi, hoảng sợ của tất cả những người còn sống. Một giọng nói đều đều, lạnh lùng vang lên, giống như được lập trình sẵn, cất lời:
"Chào mừng các ngươi đến với vòng thử thách tiếp theo. Đây là trò chơi dành cho 20 người còn sót lại. Luật chơi rất đơn giản..."
---
"Trong căn phòng này, hiện tại có tổng cộng 20 người. Tuy nhiên, trong số các ngươi, có ba kẻ không phải con người. Chúng là kẻ giả danh – những sinh vật nguy hiểm đội lốt người, và mục tiêu của chúng là tiêu diệt các ngươi. Sau mỗi năm phút, ánh sáng sẽ tắt một lần. Trong bóng tối, những kẻ giả danh có quyền hành động, g·iết c·hết bất kỳ ai trong số các ngươi. Ngược lại, các ngươi cũng có quyền tự vệ, nhưng phải giữ nguyên vị trí trên ghế của mình."
---
Giọng nói vẫn tiếp tục, vô cảm nhưng mang theo sự đe dọa rõ rệt:
"Nếu bất kỳ ai rời khỏi vòng tròn được vẽ, và rời khỏi ghế quá ba phút, hệ thống vòng cổ điện tử sẽ lập tức kích hoạt, truyền dòng điện cao thế, xử tử tại chỗ, và tất nhiên khử người chơi khác kẻ đó cũng sẽ bị xử tử. Sau năm phút, ánh sáng sẽ trở lại. Mỗi vòng sáng, ba người sẽ được chọn ngẫu nhiên để bỏ phiếu. Mục tiêu là chỉ ra một trong ba kẻ giả danh. Nếu phiếu chỉ đúng, kẻ giả danh bị xử tử. Nếu sai, người bị chỉ định sẽ c·hết. Hãy nhớ, sau mỗi vòng bỏ phiếu, sẽ có thêm hai kẻ giả danh được chọn ngẫu nhiên từ những người còn sống. Khi số lượng giả danh vượt quá số người thường, trò chơi kết thúc, toàn bộ người thường sẽ c·hết, và ngược lại, giả danh sẽ c·hết."
---
Ánh mắt Băng Tử Huyên khẽ nheo lại. Hắn lặng lẽ lắng nghe từng lời, nhưng trong đầu nhanh chóng phân tích các khả năng. Đây không chỉ là một trò chơi sinh tồn đơn thuần – mà là một cuộc chiến tâm lý, nơi sự hoài nghi và phản bội có thể đẩy tất cả vào con đường c·hết.
"Trò chơi này có tên gọi: Kẻ Giả Danh. Hãy sẵn sàng. Lượt chơi đầu tiên sẽ bắt đầu ngay sau khi tín hiệu khởi động vang lên."
Cô gái đồng minh ngồi cạnh Băng Tử Huyên khẽ run rẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng. Cô ta quay sang hắn, thì thầm:
"Người mới, anh nghĩ chúng ta sẽ sống sót qua thứ này chứ?"
Hắn liếc nhìn cô ta, ánh mắt trầm lạnh như mặt hồ không gợn sóng. Giọng hắn cất lên, thấp nhưng chắc nịch:
"Tôi không biết, điều duy nhất chắc chắn ở đây là… không thể tin ai."