Chương 168: Tháp chủ xuất hiện
Khán phòng như chìm trong bầu không khí ngột ngạt. Ánh sáng đèn hội tụ trên bàn đấu, nơi Băng Tử Huyên chậm rãi nâng ánh mắt sắc lạnh về phía nữ điều hành. Hắn hít một hơi thật sâu, cất giọng trầm ổn, rõ ràng như mặt hồ phẳng lặng nhưng ẩn chứa sức mạnh của một con sóng ngầm:
"Câu hỏi vừa rồi, thoạt nhìn có vẻ rời rạc và khó hiểu, nhưng thực chất tất cả dữ kiện đều xoay quanh một nguyên lý chung – sự tương quan giữa cấp bậc, quyền lực và số phận. Hãy để tôi giải thích từng phần."
Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt đảo qua toàn bộ khán phòng, tựa như khẳng định rằng tất cả mọi người phải nghe và hiểu được lời hắn sắp nói.
"Đầu tiên, con Át Cơ là biểu tượng cao nhất trong bộ bài, đại diện cho quyền lực tối thượng. Nhưng trong câu hỏi, con Át Cơ lại không được nhắc đến trực tiếp, mà bị che giấu qua các tầng ẩn ý: biểu tượng 'đỉnh cao của số mệnh' 'một quân bài không thuộc số phận thông thường' và 'điều đứng trên tất cả nhưng vẫn phải gánh chịu mọi ánh nhìn'. Những cụm từ này đều ám chỉ sự vượt trội, nhưng cũng hàm ý sự cô độc của kẻ đứng đầu."
Hắn nhếch nhẹ khóe môi, một nụ cười sắc lạnh khiến người ta không khỏi rùng mình.
"Phần tiếp theo là những con số. Sự mơ hồ trong câu hỏi khiến nhiều người nghĩ rằng chúng chỉ là ngẫu nhiên. Nhưng không, mọi thứ đều có liên kết. Con số '52' đại diện cho tổng số quân bài, biểu tượng của vòng đời; con số '13' tượng trưng cho các cấp bậc trong mỗi chất. Tuy nhiên, câu hỏi lại nhấn mạnh đến một quân bài 'không thuộc cấp bậc thông thường' ám chỉ quân Át, vốn không phải là một quân bài số."
Hắn ngừng lại, tay đặt lên mặt bàn, như muốn chắc chắn mọi người đã hiểu trước khi tiếp tục.
"Cuối cùng là chi tiết về 'sự lựa chọn duy nhất nhưng lại quyết định tất cả'. Điều này ám chỉ vai trò then chốt của quân Át – trong một số biến thể của trò chơi, quân Át có thể là yếu tố thay đổi hoàn toàn cục diện. Tựa như định mệnh, nó không bị ràng buộc bởi bất kỳ quy luật nào, nhưng lại chính là kẻ đặt ra luật chơi."
Hắn nhìn thẳng vào nữ điều hành, giọng nói càng lúc càng chắc chắn:
"Kết hợp tất cả những điều này, chỉ có duy nhất một đáp án cho câu hỏi. Quân bài đại diện cho quyền lực tối thượng, đứng trên tất cả nhưng không bị ràng buộc bởi số phận thông thường, chính là Át Cơ."
Cả khán phòng bỗng chìm vào im lặng. Những lời giải thích của hắn như tước bỏ mọi mơ hồ, từng tầng nghĩa được bóc tách rõ ràng, logic và không thể phản bác.
Băng Tử Huyên chậm rãi cúi xuống, lấy một lá bài úp trên bàn, lật ngửa nó lên – Át Cơ!
Hắn giơ cao lá bài, ánh mắt sắc lạnh bắn thẳng về phía Takumi. Giọng hắn vang lên dứt khoát, như một lưỡi dao lạnh lẽo:
"Câu trả lời của tôi – Át Cơ."
Câu nói ấy như tiếng chuông định mệnh, vang vọng khắp không gian, đánh gục hoàn toàn ý chí của Takumi. Gương mặt hắn trắng bệch, đôi mắt mở to, nhìn chằm chằm vào lá bài trên tay Tử Huyên. Toàn thân hắn run rẩy, như thể tất cả những gì hắn vừa chứng kiến đều là cơn ác mộng không thể thoát ra.
Nữ điều hành đứng dậy, ánh mắt mang theo sự tán thưởng pha lẫn nể sợ. Giọng nói của cô vang lên, khẳng định câu trả lời cuối cùng:
"Câu trả lời chính xác – đúng là Át Cơ!"
Lập tức, màn hình lớn trong phòng đấu sáng lên, chia thành hai nửa. Một bên là hình ảnh Băng Tử Huyên với dòng chữ "Chiến thắng".
Takumi quỵ xuống, đôi tay run rẩy ôm lấy mặt. Hắn không thể thốt nên lời, chỉ biết chìm vào sự tuyệt vọng cùng cực.
Takumi biết rõ số phận của mình đã đi đến hồi kết, nhưng hắn không cam lòng. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sát ý mãnh liệt, như con thú cùng đường lao vào trận cuối cùng. "Nếu đã không còn lối thoát... thì cùng c·hết đi!" Takumi thầm nghĩ, ánh mắt hắn khóa chặt Băng Tử Huyên.
Từ trong tay áo, hắn rút ra một con dao nhỏ, lưỡi dao sắc lạnh phản chiếu ánh sáng từ sân khấu. "Chính mày đã đẩy tao đến nước này...tao không thù không oán, vậy mà lại cắt đứt mọi đường sống của tao. Nhưng... nếu tao phải xuống địa ngục, mày cũng phải đi cùng!"
Hét lên như điên loạn, Takumi lao về phía Băng Tử Huyên. Khoảng cách quá gần, chỉ vài bước chân. Băng Tử Huyên nhìn thấy m·ũi d·ao lao đến, ánh mắt hắn thoáng sự cảnh giác nhưng không kịp né tránh. Lá át cơ trên tay rơi xuống, xoay tròn trong không trung, như một lời tiên tri báo hiệu điều tồi tệ sắp xảy ra.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, một tiếng rít sắc lẹm vang lên, như âm thanh của thứ gì đó xé gió lao đi.
Hai lá bài từ phía xa bay tới theo hình vòng cung, nhanh như tia chớp. Tốc độ của chúng đáng sợ đến mức mắt thường khó mà theo kịp. Lá bài đầu tiên lướt qua cổ Takumi, để lại một đường cắt hoàn hảo và chính xác đến lạnh người. Lá bài thứ hai đập mạnh vào tay hắn, khiến con dao rơi xuống sàn.
Takumi khựng lại, cơ thể hắn đứng bất động như bị đông cứng. Hắn từ từ đưa tay lên cổ, ánh mắt bàng hoàng. Dòng máu đỏ sẫm bắt đầu phun ra từ động mạch chủ, trào ra qua kẽ tay như thác lũ.
Hắn ho sặc sụa, ngã quỵ xuống, tay không ngừng cố gắng bịt v·ết t·hương, nhưng mọi nỗ lực đều trở nên vô nghĩa.
Máu tuôn xối xả, nhộm đỏ cả sàn đấu. Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt trợn trừng, nhìn về phía Băng Tử Huyên với vẻ mặt tràn đầy tuyệt vọng và căm hận. "Tại sao... tại sao lại là tao...!" Hắn thều thào, hơi thở yếu ớt, trước khi cả cơ thể đổ gục xuống.
Takumi nằm đó, đôi mắt vẫn mở trừng trừng, c·hết không nhắm mắt. Máu từ v·ết t·hương vẫn không ngừng chảy, tạo thành một vũng đỏ thẫm dưới thân hắn, như một kết cục đầy bi kịch và đau thương.
Cả khán phòng chìm vào im lặng đến rợn người. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Băng Tử Huyên, nhưng hắn vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh đáng sợ.
“Dám có ý định g·iết người trong lãnh địa của ta quản, đúng thật là không coi ai ra gì...!”
Giọng nói lạnh lẽo và đầy uy quyền vang lên, khiến không gian vốn đang ngột ngạt nay càng thêm phần căng thẳng. Từ phía xa, một cô gái bước tới. Dáng vẻ mang nét thanh thoát nhưng không kém phần mạnh mẽ. Mái tóc dài được búi cao theo kiểu đuôi ngựa, tung bay theo từng bước chân vững chãi.
Trên khuôn mặt xinh đẹp ấy, một dải vải đỏ buộc ngang đôi mắt, che đi ánh nhìn của cô, nhưng dường như lại khiến khí chất của cô càng thêm sắc lạnh và bí ẩn.
Khí thế cô gái tỏa ra mạnh mẽ đến mức khiến mọi người xung quanh tự động tản ra nhường lối đi. Không một ai dám cản đường, bởi tất cả đều biết cô chính là ai.
Cô gái đó không ai khác chính là Tháp chủ tầng hai, người giữ quyền kiểm soát tuyệt đối tại nơi này. Khi cô xuất hiện, toàn bộ nhân viên làm việc ở tầng hai lập tức cúi mình, kính cẩn chào.
“Tháp chủ!” Họ đồng thanh, giọng nói thể hiện sự kính nể tột bậc.
Cô chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào, ánh mắt ẩn sau dải vải đỏ vẫn hướng về phía Băng Tử Huyên. Từng bước chân đều rất nhẹ nhàng, gần như không tạo ra tiếng động, nhưng lại khiến người khác cảm giác như mặt đất đang rung chuyển.
Đứng trước Băng Tử Huyên, cô dừng lại, đưa tay lên, hai ngón tay khẽ kẹp lại trong không trung. Lá bài cắm sâu vào góc tường từ cú phi trước đó lập tức rung động, rồi rời khỏi bề mặt tường, lao về phía cô với tốc độ kinh ngạc. Lá bài đáp vào tay cô như một mệnh lệnh vô hình, gọn gàng và chính xác đến tuyệt đối.
Cô xoay lá bài giữa các ngón tay, đôi môi hé mở, giọng nói trầm thấp, nhỏ nhẹ nhưng mang theo sức nặng không thể chối cãi: “Cậu chính là Saito Tatsuya sao?”
Lời nói ấy không mang hàm ý chào hỏi, mà giống như đang tìm kiếm sự xác nhận từ chính trực giác của cô. Đôi tay cô khẽ vuốt qua bề mặt lá bài, một tia cảm nhận sắc bén lóe lên trong đầu cô.
Băng Tử Huyên ngẩng mặt lên nhìn cô gái trước mặt. Sự bình thản trong đôi mắt hắn tựa như một bức tường thành vững chãi. Hắn trả lời ngắn gọn: “Đúng vậy, là tôi. Có chuyện gì sao?”
Nhưng trong lòng cô gái kia, một loạt suy nghĩ vụt qua. Cảm nhận của cô không hề sai—người trước mặt toát ra sát khí nặng nề đến mức khiến cô phải ngạc nhiên. "Tên này... không ngờ sát khí trên người lại lớn đến vậy. Còn trẻ như thế này mà đã khủng kh·iếp đến vậy! Nhưng..." Cô ngưng lại trong giây lát, hơi nhíu mày như nhận ra một điều nghịch lý. “Hắn lại được thần nữ bảo vệ... Đúng là như lời Tsubaki đã nói.”
Sau một thoáng trầm tư, cô cất lời, giọng nói vẫn giữ nguyên vẻ uy quyền nhưng đã thêm phần lạnh lùng: “Hội trưởng Tsubaki kêu tôi đến đây để dẫn cậu đi.”
Không đợi câu trả lời, cô quay người, bước đi với phong thái dứt khoát. Để lại phía sau sự tĩnh lặng, cô chỉ nói thêm đúng hai từ: “Theo tôi.”