Chương 167: Bốn vị vua ngồi quanh bàn tròn
Takumi dường như đã đánh mất hoàn toàn lý trí. Sự tuyệt vọng và sợ hãi dồn nén sau từng vòng đấu không ngừng kéo hắn xuống vực thẳm. Giờ đây, hắn trút toàn bộ cơn giận dữ và thất vọng lên hai cô gái Ayane và Mayu, những người vốn đã bị hắn đày đọa trong vai trò nô lệ.
Mỗi cú đạp, mỗi cú đánh từ Takumi rơi xuống đều mang theo sự hung hãn và tàn bạo. Hắn không chỉ dùng chân tay mà còn lôi ra một chiếc thắt lưng da, không ngần ngại quật thẳng vào người hai cô gái.
Tiếng da quất vang lên chát chúa trong không gian, xen lẫn tiếng thở hổn hển của Takumi và tiếng rên đau đớn của Ayane cùng Mayu.
Hai cô gái, dù cơ thể đã bầm dập, vẫn chỉ có thể chịu đựng trong im lặng. Họ biết thân phận của mình, biết rằng mọi hành động phản kháng chỉ khiến tình cảnh trở nên tồi tệ hơn. Dưới ánh sáng yếu ớt của khán phòng, ánh mắt của họ trống rỗng, như thể hy vọng cuối cùng đã bị dập tắt.
Takumi hét lên trong cơn điên loạn:
"Vô dụng! Hai đứa chúng mày đúng là vô dụng! Tao phải làm sao đây? Tại sao? Tại sao những chuyện đen đủi như này vẫn luôn nhắm đến là tao? Sao cứ là tao cơ chứ? C·hết tiệt! Bọn mày nói đi! NÓI ĐI!"
Hắn lại đạp mạnh vào Ayane, khiến cô ngã nhào xuống sàn. Mayu quỳ gối, cố che chắn cho bạn mình, nhưng chỉ nhận thêm những cú đánh nặng nề từ Takumi.
Những người chứng kiến qua màn hình lớn, từ khán phòng tầng hai đến toàn bộ trường học, đều không khỏi phẫn nộ. Sự tàn nhẫn và mất nhân tính của Takumi đã khiến không ít người căm ghét, nhưng luật lệ của trò chơi và quy định không can thiệp khiến tất cả chỉ có thể đứng nhìn.
Đúng lúc đó, một giọng nói lạnh lùng vang lên, phá vỡ không khí u ám.
"Đủ rồi, Takumi."
Toàn bộ ánh mắt đổ dồn về phía Băng Tử Huyên. Hắn vẫn ngồi ở vị trí của mình, gương mặt bình tĩnh nhưng ánh mắt lại sắc bén như dao, chứa đầy sự cảnh cáo.
"Nếu còn ra tay thêm nữa..." Giọng nói của hắn trầm ổn nhưng như một lưỡi dao cắm thẳng vào tâm lý Takumi. "...đừng trách tôi đây tiết lộ mánh khóe g·ian l·ận của cậu trước đó."
Takumi lập tức dừng lại, đôi mắt mở to, toàn thân như bị đông cứng lại.
"Cậu hiểu mà." Băng Tử Huyên tiếp tục, giọng điệu như muốn đóng đinh vào từng câu chữ. "Đâu phải tự dưng tôi lại muốn thay đổi một chút quy luật chơi ngay từ đầu. Nếu chuyện này bị phát hiện, cậu không chỉ bị loại khỏi trò chơi này, mà còn không còn sống được đâu. Cậu nghĩ kỹ đi."
Không gian trở nên tĩnh lặng đến nghẹt thở. Ayane và Mayu, dù đau đớn nhưng ánh mắt họ thoáng hiện lên tia hy vọng nhỏ nhoi. Takumi, giờ đây mặt trắng bệch, nhìn Băng Tử Huyên với sự sợ hãi xen lẫn thù hận.
Hắn cắn chặt môi, ánh mắt long lên sòng sọc.
Takumi ngồi bệt xuống ghế, toàn thân run rẩy, nhưng bất chợt hắn bật cười, một tiếng cười khàn khàn mang đầy vẻ chua chát và điên loạn.
Hắn đưa tay ôm mặt, đôi mắt lộ rõ tia nhìn vừa tức tối vừa cay đắng:
"Thì ra là thế... Hóa ra từ đầu đến giờ, mọi thứ đều nằm trong tính toán của mày. Tao phải công nhận, Saito... mày đúng là đáng sợ hơn tao nghĩ rất nhiều."
Hắn buông tay, để lộ gương mặt méo mó, ánh mắt sâu hun hút như nhìn xuyên qua Băng Tử Huyên. Hắn hít một hơi, rồi cười lạnh, giọng nói pha lẫn sự oán trách và giễu cợt:
"Tao với mày vốn chẳng thù chẳng oán, vậy mà mày lại dồn tao đến bước đường này. Để tao hỏi, Saito—tại sao? Tại sao mày lại muốn g·iết tao? Nếu không đến bước này, chúng ta hoàn toàn có thể là bạn."
Băng Tử Huyên lắng nghe những lời lẽ như độc dược tuôn ra từ miệng Takumi, đôi môi khẽ nhếch thành một nụ cười nhàn nhạt, mang đầy vẻ khinh thường. Hắn thản nhiên đáp lại, giọng nói nhẹ nhàng nhưng từng chữ như đâm sâu vào lòng tự tôn của Takumi:
"Làm bạn ư? Thật buồn cười. Ayane và Mayu kia cũng đã nói lên rồi."
Lời nói của Băng Tử Huyên làm Takumi đờ người trong thoáng chốc. Nhưng chưa để đối phương kịp phản ứng, hắn tiếp tục, giọng điệu giờ đây lạnh lẽo hơn hẳn:
"Còn về việc thù oán? Tôi chưa từng nghĩ phải có thù oán với ai thì mới nhắm đến họ. Có những loại người chỉ cần nhìn thôi cũng đủ để thấy đáng ghét. Cậu chính là một ví dụ điển hình."
Hắn đứng dậy, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Takumi, từng từ ngữ như một nhát dao cắt vào lòng tự trọng của đối phương:
"Một kẻ vì danh vọng mà bất chấp thủ đoạn, sẵn sàng đâm sau lưng bạn bè mình, lợi dụng họ rồi vứt bỏ. Cậu nói tôi tàn nhẫn? Không, Takumi. Nếu cậu tự nhìn lại, cậu sẽ thấy rằng chính sự tàn nhẫn của mình đã đẩy cậu vào tình cảnh hôm nay. Đừng oán trách người khác, mà hãy tự trách mình đi."
Takumi cứng họng, không thốt nổi lời nào, chỉ có ánh mắt đầy tức tối nhìn Băng Tử Huyên. Nhưng Băng Tử Huyên chẳng buồn bận tâm. Hắn tiếp tục, giọng điệu giờ đây đầy châm biếm:
"Còn về trò chơi này? Tôi không chọn vì muốn nhắm đến cậu, mà đơn giản là tôi thích sự kịch tính. Thật trùng hợp, phải không? Nghiệp báo đôi khi đến nhanh hơn chúng ta nghĩ."
Tuy nhiên, trong lòng Băng Tử Huyên, hắn thầm hiểu rằng sự "ngẫu nhiên" này chẳng phải là hoàn toàn. Hộp gỗ chứa thẻ luật chơi kia vốn chỉ có 40% khả năng rút ra trò chơi lấy mạng. Nhưng bằng cách nào đó, hắn đã nắm chắc gần như tuyệt đối thẻ bài sẽ rơi vào tay mình. Một sự "ngẫu nhiên" mà chỉ kẻ như hắn mới hiểu rõ bản chất thực sự.
Takumi cắn răng, ánh mắt chuyển từ tức giận sang hoảng loạn. Hắn hiểu rằng mình đã đánh giá sai hoàn toàn đối thủ. Trước mặt hắn, Băng Tử Huyên không còn là một tân sinh yếu ớt mà là một con quái vật ẩn mình dưới lớp vỏ ngoài bình thản.
Cô gái điều hành lặng lẽ bước lên bục, đôi mắt ánh lên một tia sáng kỳ lạ, khó đoán. Tiếng giày của cô gõ trên nền sàn gỗ vọng khắp khán phòng, tựa như báo hiệu một nghi thức long trọng sắp bắt đầu. Cô dừng lại giữa sân khấu, cầm chiếc micro đưa lên gần môi, giọng nói vang lên chậm rãi nhưng đầy sức nặng:
"Và bây giờ, câu hỏi cuối cùng, cũng là câu hỏi định đoạt tất cả."
Lời nói ấy khiến cả khán phòng nín thở. Takumi đứng đó, gương mặt lấm tấm mồ hôi, tay bấu chặt vào thành ghế. Hắn biết, đây là cơ hội duy nhất còn lại, nhưng hắn cũng hiểu rõ câu hỏi này sẽ không đơn giản.
Cô gái khẽ nhắm mắt, tựa như đang chuẩn bị để thốt ra một bí mật đã được chôn giấu từ rất lâu. Sau một thoáng im lặng, cô mở mắt và bắt đầu đọc:
"Trong một thế giới được định hình bởi các quân bài, nơi mọi cá nhân đều mang trong mình một cấp bậc, một vị trí không thể thay đổi. Có một quân bài được sinh ra để đứng trên tất cả, không bị ràng buộc bởi chuỗi số mệnh thông thường, nhưng chính nó lại gánh trên vai toàn bộ ánh mắt của những kẻ dưới quyền. Quân bài này là biểu tượng của quyền lực tuyệt đối, nhưng cũng là kẻ chịu đựng cô độc nhất trong thế giới ấy.**
Con số của nó không thuộc về chuỗi tuần hoàn 13 cấp bậc; trong khi các quân bài khác tranh đấu để đạt tới sự ổn định, nó là kẻ định nghĩa nên luật chơi. Con bài này không cần chứng minh sức mạnh, nhưng lại luôn âm thầm ảnh hưởng đến cục diện.
Giữa một thế giới chia đều thành 52 mảnh, đâu là quân bài đại diện cho sự tối thượng, vượt ngoài tầm với của tất cả nhưng luôn sẵn sàng làm tâm điểm của mọi sự chú ý? Hãy nói ra tên của quân bài này, kẻ duy nhất có thể thay đổi trò chơi mà không tuân theo bất kỳ quy luật nào."
Câu hỏi kết thúc, nhưng những từ ngữ của cô gái vẫn vang vọng trong đầu từng người, tựa như một lời nguyền không thể hóa giải.
Takumi, ngay giây phút nghe xong câu hỏi, đã quỵ xuống ghế. Gương mặt hắn tái nhợt, đôi mắt thất thần. Hắn há hốc miệng, nhưng không thốt lên lời nào. Toàn bộ những gì hắn vừa nghe như một mê cung không lối thoát, càng cố hiểu, càng cảm thấy tuyệt vọng.
Không gian căn phòng im ắng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở dồn dập của Takumi và những tiếng rì rầm từ khán giả. Trong không khí ngột ngạt ấy, bất chợt âm thanh rung nhẹ của một chiếc điện thoại vang lên, phá tan sự căng thẳng.
Băng Tử Huyên nhấc máy lên, ánh mắt thoáng qua số lạ hiển thị trên màn hình. Hắn dừng lại một nhịp, như cân nhắc, rồi đưa tay bắt máy.
"Alo?"
Từ bên kia đầu dây, một giọng nói trầm thấp nhưng quen thuộc vang lên, rõ ràng và sắc lạnh:
"Tử Huyên—hai người mà cậu nhắm đến kia… đ·ã c·hết rồi."
Ngữ điệu không chút cảm xúc của Tsubaki như một lưỡi dao đâm thẳng vào sự tính toán của Băng Tử Huyên.
"Nguyên do… sau khi xong việc, hãy đến tìm tôi."
Tsubaki nói ngắn gọn, dứt khoát. Trước khi Băng Tử Huyên kịp đáp lại, cô đã ngắt máy, để lại sự im lặng nặng nề.
Trong khoảnh khắc đó, sắc mặt của Băng Tử Huyên tối sầm lại. Ánh mắt hắn trở nên sắc bén, như xoáy sâu vào một vùng tối mà không ai trong căn phòng dám bước vào. Tay hắn siết chặt chiếc điện thoại, khớp ngón tay hơi trắng bệch.
Những kẻ đã ức h·iếp em gái hắn, những kẻ hắn từng thề phải khiến chúng nếm trải nỗi thống khổ gấp trăm ngàn lần những gì Hàn Tuyết phải chịu đựng, giờ đây lại bị người khác ra tay trước.
Hắn vốn muốn chúng phải quằn quại trong đau khổ, phải sống mà không bằng c·hết. Vậy mà giờ, chúng lại kết thúc cuộc đời quá dễ dàng, tựa như một món nợ được trả không đúng cách.
"C·hết như vậy với các ngươi...cũng quá hời rồi."
Lời nói không thoát ra miệng, nhưng gương mặt hắn khẽ nheo lại, để lộ sự khó chịu và một tia sát khí lạnh lùng ẩn sâu trong đáy mắt. Tử Huyên không cam tâm. Kẻ ra tay trước hắn là ai? Vì lý do gì? Những câu hỏi đó xoay vòng trong tâm trí hắn, nhưng giờ đây không phải là lúc để tìm lời giải.
Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén cảm xúc đang trào dâng. Ánh mắt sắc bén như lưỡi dao hướng về phía chiếc bàn trước mặt.
Bằng một động tác chậm rãi nhưng chắc chắn, hắn nhấn nút trả lời câu hỏi vừa được đặt ra. Khán phòng bỗng chốc như chìm vào một màn sương lạnh, không ai dám thở mạnh.
Trên sân khấu, Tử Huyên bình tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, nhưng sự sắc lạnh thoáng qua trong ánh mắt hắn lại khiến người khác không rét mà run. Từng tia sát khí còn sót lại từ cuộc gọi như vô hình lan tỏa khắp không gian, khiến tất cả những ánh mắt đổ dồn về phía hắn đều tràn ngập nỗi sợ hãi khó tả.
Takumi, người duy nhất đối mặt trực tiếp với Tử Huyên, đã co rúm người lại, đôi mắt đầy kinh hãi, mồ hôi lạnh rịn trên trán. Hắn không biết nội dung cuộc gọi ấy là gì, nhưng sự thay đổi trong ánh mắt của đối phương khiến hắn cảm giác như bản thân đã chạm tới lưỡi hái tử thần.
Băng Tử Huyên đặt điện thoại xuống bàn, ngẩng đầu lên. Gương mặt hắn dường như trở lại trạng thái bình thản vốn có, nhưng ánh mắt lạnh lẽo kia vẫn không hề giảm đi. Giọng nói trầm thấp vang lên, tựa như một lời phán xét:
"Cũng nên kết thúc rồi."
Khán phòng chìm trong yên lặng tuyệt đối. Không một ai dám lên tiếng, không ai dám cử động.