Chương 165: Cuộc chơi bắt đầu
Cô gái đứng thẳng, bàn tay chạm nhẹ vào mặt bàn, tạo ra một tiếng cộc lạnh lẽo vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Không khí trong phòng dường như đông đặc lại, từng ánh mắt dồn về phía cô, nhưng cô không vội rút bài như thường lệ.
Băng Tử Huyên trước đó đã yêu cầu một thay đổi nhỏ trong luật chơi. Không cần rút bài. Không cần gợi ý. Chỉ có một câu hỏi. Một câu hỏi duy nhất, và câu trả lời chính là chìa khóa quyết định tất cả.
"Được," cô gái nói, khóe môi khẽ nhếch lên, ánh mắt như xuyên thấu tất cả. "Vậy tôi sẽ tuân theo ý muốn của người chơi. Một câu hỏi duy nhất."
Khắp không gian, bầu không khí như đông cứng lại. Trên màn hình lớn, hình ảnh cô gái hiện rõ, khuôn mặt sắc lạnh như gương mặt của vị thần quyết định số mệnh. Mọi nơi trong trường đều lặng thinh, ánh mắt dõi theo, tim đập nhanh theo từng khoảnh khắc.
Cô gái cất giọng, từng từ ngữ vang lên rõ ràng, như những nhát dao chém xuống:
"Lắng nghe thật kỹ: Ta không có hình dạng, nhưng ta tồn tại trong mọi thứ. Ta không có tiếng nói, nhưng ta thay đổi cả thế giới. Ta có thể cứu một người, nhưng cũng có thể khiến hàng triệu người sụp đổ.
Những kẻ mù quáng theo đuổi ta thường đánh mất chính mình, còn những kẻ xem thường ta lại luôn bị ta vùi dập. Ta là gì?"
Câu hỏi được đưa ra, không một ai trong đám đông dám thở mạnh. Đây không còn là một câu hỏi thông thường, mà là một câu đố mang ý nghĩa triết lý sâu sắc, như một mê cung vô tận dẫn người ta lạc lối.
Takumi mở to mắt, mồ hôi rịn trên trán, cố gắng phân tích từng từ. Trái tim hắn đập loạn nhịp. Câu hỏi này quá mơ hồ, không có bất kỳ điểm nào liên quan trực tiếp đến một lá bài hay quy luật cụ thể nào.
Trong khi đó, Băng Tử Huyên ngồi yên lặng, đôi mắt trầm ngâm nhưng không hề mất đi sự bình thản. Hắn không vội trả lời, chỉ khẽ nở một nụ cười, ánh nhìn như xuyên qua lớp câu chữ, hướng về một tầng nghĩa sâu xa hơn.
Cả căn phòng chìm trong im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng kim đồng hồ tích tắc vang lên như nhắc nhở về thời gian đang trôi qua.
Căn phòng dường như chìm vào một loại áp lực vô hình. Takumi ngồi đối diện Băng Tử Huyên, cả cơ thể hắn run lên từng đợt. Từng giây trôi qua, từng hơi thở trở nên nặng nề, đè nén bầu không khí. Tất cả đều im lặng, nhưng trong đầu Takumi, hàng trăm ý nghĩ đang xoay vòng như một cơn bão hỗn loạn.
Ánh mắt hắn liếc nhanh về phía Băng Tử Huyên, kẻ vẫn điềm nhiên như một bức tượng, không chút biểu cảm, không động đậy.
"Hắn... hắn thực sự biết câu trả lời sao?" Takumi nghĩ, sự hoang mang và sợ hãi như cào xé tâm trí. Hắn không thể để Băng Tử Huyên có cơ hội trả lời trước. Sự im lặng kia, cái vẻ điềm tĩnh c·hết tiệt kia... chỉ càng làm hắn thêm bất an.
Không thể chờ thêm được nữa, Takumi bất chợt lao tới đập mạnh vào nút trả lời trước mặt, âm thanh chói tai vang lên khắp căn phòng. Tiếng chuông thông báo làm mọi người giật mình.
"Takumi đã nhấn nút trả lời!"
Tiếng thông báo vang vọng khiến cả khán phòng bùng nổ những tiếng xì xào.
"Tên này không ngờ lại có thể trả lời...!''
Takumi đứng thẳng dậy, cố gắng kiểm soát gương mặt đầy mồ hôi lạnh. Hắn lấy tay lau trán, rồi nặn ra một nụ cười méo mó, như thể tự trấn an bản thân.
"Câu trả lời của tôi là... quân bài!" Takumi ngừng lại, cố ý hít sâu một hơi, như muốn tạo thêm kịch tính. "Lá bài J bích!"
Cả khán phòng rơi vào im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng đồng hồ tích tắc. Một số người há hốc miệng, vài kẻ khác nhíu mày đầy hoài nghi. Takumi nhìn quanh, ánh mắt hắn sáng lên với vẻ đắc thắng, nhưng bên trong, tim hắn đập loạn như muốn nổ tung.
"Tại sao ư?" Takumi tiếp tục, cố gắng che giấu sự bất an trong giọng nói. "Vì câu hỏi nói về những mối dây vô hình ràng buộc. Trong một bộ bài Tây, lá J tượng trưng cho kẻ phục vụ, kẻ bị ràng buộc bởi nghĩa vụ. Nhưng tại sao lại là bích? Bích là biểu tượng của sự đấu tranh, của khó khăn và thử thách, thứ luôn tồn tại trong bất kỳ mối quan hệ nào. Vậy nên, đáp án của tôi là J bích!"
Takumi dứt lời, gương mặt hắn chuyển từ căng thẳng sang tự mãn, như thể vừa chiến thắng một trận chiến tinh thần.
Cô gái đứng sau bàn điều khiển im lặng nhìn hắn một lúc. Ánh mắt sắc bén như xuyên thấu tâm can, rồi từ tốn gật đầu.
"Câu trả lời của cậu... đúng được một phần."
Cả khán phòng ồ lên kinh ngạc. Takumi sững người, nụ cười méo mó trên môi hắn lập tức biến mất.
"Nhưng..." Cô gái tiếp tục, giọng nói lạnh như băng. "Không phải đáp án cuối cùng. Vì vậy, câu trả lời của cậu... sai!"
Tiếng phán quyết vang lên như sấm nổ giữa trời quang. Takumi đứng c·hết trân tại chỗ, đôi mắt trợn trừng, bàn tay nắm chặt đến run rẩy.
"Không... không thể nào..." Hắn lắp bắp, giọng khản đặc. "Tôi chỉ thiếu một chút thôi mà! Chỉ một chút thôi!"
Hắn đổ sập xuống ghế, hai tay ôm đầu, lắc mạnh như muốn xua đi cơn ác mộng này.
"Không! Làm ơn! Cho tôi trả lời lại!" Hắn ngẩng phắt lên, ánh mắt đầy tuyệt vọng nhìn về phía cô gái. "Chỉ một lần thôi! Một cơ hội nữa thôi!"
Nhưng cô gái chỉ lắc đầu, ánh mắt không chút thương xót. "Quy luật là quy luật. Người chơi chỉ được trả lời một lần duy nhất."
Takumi như hóa đá. Hắn đổ người xuống bàn, ánh mắt vô hồn nhìn trân trân vào khoảng không trước mặt.
Cô gái quay sang Băng Tử Huyên, người từ đầu đến giờ vẫn giữ nguyên dáng vẻ điềm tĩnh như cũ. "Saito Tatsuya," cô cất tiếng, giọng điệu sắc lạnh, "Cậu có muốn trả lời câu hỏi này không? Hay sẽ bỏ qua và để đối thủ quay vòng tính điểm âm?"
Không khí trong căn phòng ngưng đọng. Từng ánh mắt đều đổ dồn về phía Băng Tử Huyên.
Takumi, vẫn chưa từ bỏ tia hy vọng mong manh cuối cùng, quay sang nhìn chằm chằm vào đối thủ của mình. Trong lòng hắn thầm gào thét: "Trả lời đi! Sai đi! Chúng ta sẽ cùng sai giống nhau!"
Nhưng Băng Tử Huyên không vội vàng. Hắn từ từ ngẩng đầu lên, đôi môi khẽ nhếch thành một nụ cười mờ nhạt, ánh mắt lạnh lùng như hồ băng nghìn năm, khiến toàn bộ khán phòng như ngừng thở.
Băng Tử Huyên vẫn ngồi yên lặng, ánh mắt khẽ rủ xuống như đang suy tư. Không khí trong phòng như đông đặc lại, không một ai dám thở mạnh. Ngay cả Takumi, kẻ đang cố giữ vẻ bình tĩnh, cũng không che giấu được sự bồn chồn hiện rõ trên khuôn mặt. Từng giọt mồ hôi lớn lăn dài trên trán hắn.
Bất chợt, Băng Tử Huyên ngẩng đầu lên. Đôi mắt hắn ánh lên tia sắc lạnh, như thể mọi điều mơ hồ vừa rồi đã trở nên rõ ràng. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi hắn, không kiêu ngạo, không vội vã.
Hắn từ từ đưa tay nhấn vào nút trả lời trước mặt. Tiếng "tách" vang lên rõ ràng trong không gian im lặng, khiến mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía hắn.
Takumi trợn mắt, nụ cười trên môi hắn chuyển sang méo mó. Sự lo lắng lẫn vui sướng hiện rõ trong ánh mắt.
"Hay lắm, mày dám trả lời sao? Cứ làm đi! Tao muốn xem mày rơi xuống đáy vực thế nào!" Takumi gần như gầm lên trong tâm trí, nhưng bề ngoài hắn vẫn cố giữ vẻ điềm nhiên, thậm chí khẽ nhếch môi đầy chế giễu.
Băng Tử Huyên không để ý đến bất kỳ ánh nhìn nào. Hắn từ từ đứng dậy, sửa lại cổ tay áo, rồi cất giọng bình thản, từng từ như một nhát dao sắc lẻm cắt xuyên qua không khí:
"Câu hỏi của cô xoay quanh sự xung đột giữa tồn tại và phi tồn tại, giữa ánh sáng và bóng tối, đúng không? Đây là chìa khóa. Lá bài đại diện cho sự cân bằng giữa hai yếu tố tưởng như đối lập nhưng không thể tách rời."
Hắn bước đến gần bàn chơi, ánh mắt sắc bén quét qua từng lá bài úp rải rác trên mặt bàn như một con chim ưng tìm kiếm con mồi.
"Trong bộ bài, chỉ có một lá thể hiện rõ nhất sự giao thoa này. Một hình ảnh không quá cao quý, nhưng cũng không tầm thường. Lá J là kẻ phục vụ, trung gian giữa vua và quân lính. Còn chất nhép..."
Hắn ngừng lại, ngón tay trượt nhẹ trên một lá bài, dừng lại và lật nó lên. Lá bài J nhép hiện rõ trong ánh sáng, nét mực đen sắc sảo như đâm thẳng vào mắt mọi người.
"Chất nhép là biểu tượng của sự sống, của sự phát triển và kết nối. Đây là đáp án: J nhép."
Hắn đặt lá bài xuống bàn, ánh mắt nhìn thẳng vào cô gái ra câu hỏi, nụ cười mờ nhạt trên môi:
"Đúng chứ?"
Cô gái đứng yên, đôi mắt mở to kinh ngạc. Sau vài giây im lặng như kéo dài vô tận, cô bất ngờ nở một nụ cười.
"Chính xác!"
Hai chữ đơn giản nhưng vang vọng như tiếng sấm. Cả khán phòng như bùng nổ, tiếng xì xào, thốt lên đầy kinh ngạc vang lên khắp nơi. Những người quan sát qua màn hình lớn cũng sững sờ, không ai dám tin rằng một tân sinh vừa nhập học lại có thể lý giải câu đố phức tạp đến mức này.
Takumi sững sờ tại chỗ, đôi mắt trợn trừng như không thể tin nổi những gì mình vừa nghe. Đôi tay hắn run rẩy, gương mặt trở nên trắng bệch.
"Không... không thể nào..." Takumi lẩm bẩm, như thể đang tự thuyết phục bản thân rằng đây chỉ là một cơn ác mộng.
Còn Băng Tử Huyên, hắn chỉ bình thản ngồi xuống ghế, đôi mắt lạnh lẽo quét qua Takumi, rồi lại trở về vẻ điềm nhiên, như thể tất cả những gì vừa xảy ra chỉ là chuyện thường ngày.
Tiếng lục lạc nhẹ nhàng vang lên khi cô gái ra câu hỏi khẽ vỗ tay ra hiệu. Hai người chơi đứng dậy, tiến đến chiếc vòng xoay điểm được đặt trang trọng giữa bàn chơi. Chiếc vòng với những con số từ 1 đến 10 được khắc rõ nét, kim chỉ sáng loáng ở trung tâm như đang thách thức sự may mắn của họ.
Takumi là người đầu tiên bước tới, sắc mặt hắn vẫn chưa hết tái sau lần trả lời sai vừa rồi. Hắn hít một hơi thật sâu, như muốn trấn an bản thân, rồi đưa tay cầm lấy ba viên xúc xắc. Những viên xúc xắc sáng bóng xoay tròn trong lòng bàn tay hắn.
"Được rồi... chỉ cần không quá tệ..." Hắn lẩm bẩm, rồi mạnh tay tung xúc xắc lên bàn.
Ba viên xúc xắc lăn qua lăn lại một hồi lâu, trước khi dừng lại với ba mặt số hiện rõ ràng: 3, 3 và 6. Tổng cộng là 12.
"Mười hai lần quay!" Cô gái đứng bên cạnh thông báo, giọng không chút cảm xúc.
Takumi cảm thấy tim mình đập nhanh hơn khi tay hắn chạm vào chiếc vòng. Hắn xoay mạnh tay, chiếc vòng lập tức quay tít với tiếng "cạch cạch" không ngừng. Mọi ánh mắt dõi theo chiếc kim chỉ, từng vòng, từng vòng...
Đến lần quay thứ 12, kim dừng lại ở con số 5. Không phải dương 5, mà là âm 5.
"Âm năm điểm." Giọng cô gái vang lên. Takumi nhìn số điểm của mình giảm đi trên bảng hiển thị, sắc mặt hắn tối sầm.
"C·hết tiệt...!" Hắn lẩm bẩm, nghiến răng ken két.
Tiếp theo là lượt của Băng Tử Huyên. Hắn bước đến, phong thái ung dung hơn nhiều so với Takumi. Đôi mắt hắn lướt qua chiếc vòng như thể đã đoán được kết quả trước cả khi quay.
Hắn nhặt ba viên xúc xắc, không chút do dự, tung lên. Lần này, xúc xắc dừng lại với ba mặt số 2, 2 và 5, tổng cộng là 9.
"Chín lần quay!"
Băng Tử Huyên khẽ nhếch môi, đặt tay lên vòng và xoay. Vòng quay không quá nhanh, từng tiếng "cạch" đều đều vang lên, như từng nhịp đập chậm rãi của thời gian. Khi chiếc kim dừng lại, nó chỉ vào số 4.
"Bốn điểm." Cô gái ra hiệu cập nhật điểm.
So sánh điểm số, Takumi vẫn đang bị âm điểm, còn Băng Tử Huyên dẫn trước, dù chỉ một chút. Nhưng khoảng cách này không quan trọng bằng việc ai sẽ trả lời đúng ở câu hỏi tiếp theo.
Cả hai trở về vị trí ngồi. Lần này, cô gái ra câu hỏi không vội vã. Cô đưa tay chỉnh lại micro, ánh mắt quét qua hai người chơi, rồi nhẹ nhàng lên tiếng.
"Câu hỏi thứ hai: Lá bài này mang trong mình một sứ mệnh đặc biệt. Được sinh ra từ bóng tối của hoàng hôn nhưng mang hơi thở nhẹ nhàng của bình minh. Nó là biểu tượng cho những quyết định khó khăn, những bước đi ngập ngừng giữa hai thái cực.
Nếu ánh sáng là khởi đầu, và bóng tối là kết thúc, thì lá bài này chính là điểm giao thoa. Được khắc trên mặt nó là hình ảnh không phải của chiến thắng, nhưng cũng không phải thất bại. Nó như lời nhắc nhở về sự khiêm tốn, về việc nhìn nhận những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống.
Cũng giống như mưa phùn ngày xuân – một thứ tưởng như vô hại nhưng đủ để làm ngấm lạnh trái tim ai không phòng bị. Lá bài này là gì?"
Cả khán phòng rơi vào im lặng.
Takumi ngồi đó, đôi mắt mở to đầy hoang mang, như thể những từ vừa thốt ra không hề thuộc về ngôn ngữ mà hắn hiểu.
"Cái quái gì thế này...? Đây là một trò đùa sao?" Hắn lặng thinh, đầu óc trống rỗng, thậm chí không thể tìm ra bất kỳ liên hệ nào với những gì vừa nghe.
Băng Tử Huyên, trái lại, cau mày. Đôi tay hắn siết nhẹ lại, và ánh mắt đầy tập trung. Câu hỏi lần này phức tạp hơn cả câu trước, với những hình ảnh và ẩn dụ chồng chéo lên nhau, gần như che phủ hoàn toàn ý nghĩa thực sự.
Những người theo dõi qua màn hình lớn cũng không khỏi bứt tóc vò đầu. Tiếng thì thầm xôn xao lan khắp mọi nơi, nhưng không ai dám lên tiếng quá lớn, sợ phá vỡ không khí căng thẳng bao trùm cả căn phòng.
Cô gái ra câu hỏi chỉ lặng lẽ đứng đó, đôi môi thoáng hiện một nụ cười nhẹ đầy bí ẩn, chờ đợi câu trả lời từ hai người chơi.