Chương 164: Đoán bài - Xúc Xắc Điên Cuồng - Vòng Quay và Địa Ngục!
Băng Tử Huyên chậm rãi bước về phía bàn chơi với dáng vẻ ung dung, nụ cười mỉm thoáng hiện trên gương mặt, toát lên một sự tự tin đầy thách thức. Ánh mắt của hắn không rời khỏi Takumi, như thể trong thế giới của hắn lúc này chỉ có đối thủ trước mặt.
Mỗi bước chân của Băng Tử Huyên khiến bầu không khí trong phòng thêm phần nặng nề, từng tiếng bàn tán vang lên không dứt trong đám đông đang theo dõi.
"Học sinh mới này không ngờ lại ở tầng lớp địa chủ..."
"Không thể nào! Cậu ta mới đến trường này, làm sao có thể đạt được địa vị cao như vậy?"
"Đúng thế! Tân sinh chỉ được cấp 50 điểm cơ bản, hắn chắc chắn phải có gia thế đáng gờm hoặc thủ đoạn gì đó phía sau!"
Một vài kẻ trong góc không giấu được sự ghen tị, còn những người khác thì bán tín bán nghi.
"Nhìn dáng vẻ hắn kìa, chắc gì đã biết chơi bài. Có khi chỉ là may mắn với trò đỏ đen lúc trước."
"Đừng đánh giá qua vẻ bề ngoài. Cậu ta có khí chất lạ lắm. Nhưng phải nói, gương mặt hắn... giống con gái quá đi mất!"
Những lời xì xào, khen chê pha lẫn nghi ngờ đan xen khắp căn phòng. Chỉ có Băng Tử Huyên là không màng để ý, tiếp tục tiến về phía trước.
Khi hắn ngồi xuống ghế đối diện Takumi, không gian bỗng chốc tĩnh lặng trong thoáng chốc, như thể mọi người đều nín thở chờ đợi. Takumi ngồi đó, ánh mắt sau cặp kính gườm gườm nhìn Băng Tử Huyên, nụ cười nửa miệng hiện rõ sự khinh thường pha lẫn sự dè chừng.
Màn hình lớn ngay lập tức hiển thị dòng chữ:
“Trận Đấu Chính Thức: Saito Tatsuya vs. Takumi”
Hình ảnh hai người được phát trực tiếp trên toàn bộ màn hình lớn trong phòng, sân lớn, và cả khu vực trung tâm.
Những kẻ đang tụ tập ở các tầng khác cũng nhanh chóng bị thu hút bởi sự kiện này. Tiếng ồn ào bàn tán vang lên khắp nơi.
Tại sân lớn, một nam sinh nhìn lên màn hình, ánh mắt đầy tò mò:
"Học sinh mới này điên rồi sao? Chưa gì đã liều mạng đến thế."
"Cũng thú vị đấy. Không phải ai cũng dám đối đầu với tên kia khi hắn vừa thắng lớn như vậy!"
Một người khác híp mắt đầy ẩn ý:
"Cậu ta là người mà hội trưởng hội học sinh đã chú ý đến. Có vẻ không phải là loại tầm thường."
Takumi tựa người ra sau ghế, ánh mắt đầy mỉa mai và giọng điệu tự mãn vang lên, phá vỡ sự im lặng vừa rồi.
"Saito—thật không ngờ đấy. Một học sinh mới nhập học như cậu lại có địa vị cao đến mức này. Phải nói là khiến tôi bất ngờ không thôi!"
Hắn nhếch môi cười, tiếp tục nói với vẻ chế giễu pha chút kiêu ngạo:
"Nhưng cậu cũng đừng vội tự mãn với cái địa vị đó. Số điểm của tôi hiện tại đã đạt 980—chỉ cần 20 điểm nữa thôi, tôi sẽ bước lên tầng lớp địa chủ. Và cậu lại thực sự không biết điều mà muốn tự mình nâng đỡ tôi lên bằng toàn bộ số điểm như thế này. Quả thật, ơn đức này của cậu đúng là vô lượng đối với tôi."
Takumi giả vờ thở dài, nhưng giọng điệu vẫn đầy ý châm chọc:
"1250 điểm của cậu? Dùng nó cho tôi vẫn là hợp lý hơn rất nhiều."
Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt như thăm dò phản ứng của Băng Tử Huyên, rồi nghiêng người về phía trước, giọng thấp xuống nhưng không kém phần khiêu khích:
"Vì cậu là người hôm qua ra tay giúp tôi, tôi sẽ rộng lượng cho cậu một lời khuyên."
Takumi nhấn mạnh từng chữ, như thể ban phát ân huệ:
"Trước khi cuộc chơi bắt đầu, tốt nhất cậu nên đầu hàng và cút khỏi đây. Như vậy, chí ít cậu chỉ mất 50% số điểm, vẫn còn giữ được 50%. Với số điểm đó, cậu vẫn có thể sống thoải mái, không cần lo lắng bị rơi xuống tầng lớp thấp kém. Còn nếu không nghe lời, đừng trách tôi khi trận đấu diễn ra, mọi hậu quả xảy ra đều không được nhắc trước."
Mặc dù lời nói toát ra vẻ ngạo mạn, nhưng sâu trong lòng, Takumi không khỏi dậy lên sự lo lắng. Hắn biết dữ liệu về Băng Tử Huyên là một mảng trắng, không có bất kỳ thông tin rõ ràng nào—một điều bất thường đối với bất kỳ học sinh nào trong ngôi trường này.
Sự bí ẩn này khiến Takumi thầm cảnh giác. Hắn hít sâu, cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong đầu không ngừng tính toán.
Băng Tử Huyên ngồi đối diện, lắng nghe từng lời nói của Takumi với vẻ điềm tĩnh. Khi Takumi dứt lời, hắn khẽ cười, nụ cười như hòa lẫn chút chế nhạo và sắc lạnh.
"Takumi—không ngờ cậu vẫn giữ được bộ mặt tốt như vậy. Phải nói, tôi thật sự cần đánh giá lại con người cậu."
Băng Tử Huyên dừng lại, ánh mắt sắc bén chạm vào ánh mắt đằng sau cặp kính của Takumi, như muốn xuyên thấu từng lớp phòng bị. Sau đó, hắn tiếp lời, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực:
"Còn về chuyện đầu hàng mà cậu đề nghị, cậu không cần tốn công khuyên nhủ. Tôi đã quyết định từ lúc bắt đầu rồi. Một khi tôi đã làm, thì nhất định phải làm đến cùng. Ý tốt của cậu, có lẽ nên giữ lại để dùng cho người khác thì hơn."
Lời nói vừa dứt, tiếng xì xào trong đám đông vang lên dữ dội hơn. Một số học sinh không khỏi trầm trồ trước khí chất ung dung, tự tin của Băng Tử Huyên.
Takumi, vốn giữ vẻ mặt tự mãn từ đầu, nay không giấu được sự khó chịu. Sắc mặt hắn tối sầm lại, ánh mắt lóe lên tia bất an. Hắn cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đôi bàn tay đã siết chặt, móng tay bấm vào lòng bàn tay để che giấu sự lo lắng.
Băng Tử Huyên, với vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhẹ nhàng đưa ánh mắt về phía cô gái chia bài đứng bên cạnh. Hắn thoáng nở một nụ cười nhẹ, giọng nói trầm ấm nhưng không kém phần uy quyền cất lên:
- "Phiền cô."
Cô gái chia bài nghe lời, nhanh chóng hiểu ý. Cô cúi đầu đáp lại, rồi vỗ tay hai lần.
Âm thanh vang lên gọn gàng, lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Chỉ trong giây lát, hai người mặc đồng phục đen chỉnh tề xuất hiện từ phía sau, trên tay cẩn thận bưng một chiếc hộp gỗ chạm khắc tinh xảo. Hộp được khóa chặt, chỉ để lộ một khe nhỏ bên trên, vừa đủ để người ta đưa tay vào.
Chiếc hộp được đặt ngay trước mặt Băng Tử Huyên. Người chia bài cúi người trước hắn, giọng nói đầy kính trọng:
- "Mời."
Băng Tử Huyên khẽ gật đầu đáp lại, ánh mắt không hề dao động. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào mép hộp, ngón tay thon dài khẽ lướt qua bề mặt gỗ mát lạnh. Tất cả ánh mắt trong phòng dồn hết về phía hắn, không gian như chìm vào sự im lặng c·hết chóc.
Những lời xì xào bàn tán khi nãy giờ đây đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự hồi hộp và căng thẳng bao trùm.
Takumi ngồi đối diện, dù cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng mồ hôi trên trán đã lấm tấm hiện rõ. Hắn nắm chặt tay dưới bàn, lòng bàn tay đã rịn mồ hôi từ lúc nào. Dù tự nhủ rằng mình nắm chắc phần thắng, Takumi vẫn không thể xua đi cảm giác bất an.
Ánh mắt của Băng Tử Huyên khiến hắn có cảm giác như bị ép chặt dưới một áp lực vô hình, không sao thở nổi.
Băng Tử Huyên đưa tay vào khe hẹp của chiếc hộp. Hắn cảm nhận những lá thăm giấy nhỏ chạm vào đầu ngón tay mình. Hắn chậm rãi khuấy động, mỗi động tác đều toát lên sự điềm tĩnh và tự tin tuyệt đối. Mọi ánh mắt đều chăm chú dõi theo từng cử động của hắn, không ai dám chớp mắt.
Lá thăm được kéo ra từ chiếc hộp gỗ, một dải giấy trắng nhỏ gọn nằm trên đầu ngón tay hắn.
Cô gái chia bài giữ chặt lá thăm, đôi mắt khẽ dao động trước khi trấn tĩnh lại. Hít một hơi thật sâu, cô từ từ ngẩng đầu, giọng nói vang lên mạnh mẽ nhưng pha lẫn chút u ám:
"Trò chơi được chọn: Đoán bài - Xúc Xắc Điên Cuồng - Vòng Quay và Địa Ngục!"
Tiếng thông báo vừa dứt, cả căn phòng chìm vào sự tĩnh lặng như c·hết chóc. Không gian đặc quánh một bầu không khí áp lực, như thể mọi người đều bị bóp nghẹt bởi chính nỗi kinh hoàng hiện rõ trên gương mặt họ.
Một học sinh trong đám đông buột miệng:
"Không thể nào... Đây chính là trò chơi khét tiếng đó sao?!"
"Trò chơi mà người thua chưa từng sống sót trở ra?!"
Một giọng nói run rẩy vang lên:
"Trong lịch sử, trò này chỉ được bốc trúng ba lần. Kẻ thua không ai toàn mạng. Nghe nói vòng quay tử thần của nó chính là con đường đi thẳng đến địa ngục!"
Takumi ngồi bất động, cả người lạnh toát. Gương mặt hắn vốn tràn đầy tự mãn giờ trở nên xám ngoét. Hắn không thể tin rằng mình lại gặp phải điều tồi tệ nhất ngay lúc này.
Cô gái chia bài tiếp tục, giọng nói của cô sắc như dao, cứa sâu vào tâm trí từng người:
"Quy tắc của trò chơi như sau: Mỗi lượt, một câu đố sẽ được đặt ra dựa trên nguồn gốc, truyền thuyết hoặc ý nghĩa ẩn giấu của từng lá bài trong bộ bài Tây. Người chơi nhanh tay giơ tay sẽ được quyền trả lời."
Cô dừng lại, ánh mắt quét qua hai người chơi, rồi tiếp tục:
"Trả lời đúng, người chơi sẽ lắc xúc xắc. Tổng điểm xúc xắc sẽ tương ứng với một nấc điểm trên Vòng Quay Số Phận, dao động từ 1 đến 10 điểm. Điểm cộng sẽ được tính dồn, và vòng quay sẽ được reset mỗi lần người chơi quay."
Cô liếc nhìn Takumi, ánh mắt sắc bén như muốn cảnh báo:
- "Nhưng nếu trả lời sai... người chơi vẫn phải lắc xúc xắc. Tuy nhiên, điểm sẽ bị tính âm, và tích lũy đến âm 25 điểm sẽ bị xử thua ngay lập tức."
Đám đông bắt đầu xì xào, nhưng không ai dám nói lớn. Họ biết điều gì sẽ đến khi điểm tích lũy chạm ngưỡng 25 – hoặc dương, hoặc âm.
Cô gái dừng lại một chút, rồi tiếp tục, giọng nói trầm xuống, mang theo sự lạnh lẽo:
"Và khi người chơi đạt được 25 điểm dương, họ sẽ tiến vào Vòng Quay Tử Thần."
Những từ cuối cùng như tiếng chuông báo tử, khiến toàn bộ căn phòng chìm vào sự sợ hãi tuyệt đối.
"Vòng quay tử thần gồm 12 ô. Chỉ có 2 ô là không dẫn đến c·ái c·hết. Một là ô ‘Từ bỏ bộ phận cơ thể’ – kẻ thua sẽ mất đi một phần thân thể, phần nào sẽ do người thắng quyết định. Hai là ô ‘Nợ 1000000 điểm kinh nghiệm’ tức là chấp nhận gánh thêm khoản nợ không bao giờ có thể trả nổi."
Cô ngừng lại, ánh mắt tối sầm lại khi nói đến phần còn lại:
"10 ô còn lại... đều là tử lộ. Từ những h·ình p·hạt t·ra t·ấn đến c·hết, cho đến những c·ái c·hết tức khắc. Đây chính là lý do trò chơi này chưa từng có người thua cuộc sống sót để kể lại."
Toàn bộ đám đông c·hết lặng. Những lời cô gái vừa nói như những nhát dao đâm sâu vào tâm trí họ. Ai nấy đều nhìn Takumi và Băng Tử Huyên, ánh mắt pha trộn giữa kinh hoàng và mong chờ.
Takumi cảm giác như mình bị nhấn chìm trong vực thẳm. Hắn cố gắng nuốt xuống cảm giác sợ hãi đang bóp nghẹt lấy cổ họng, nhưng ánh mắt Băng Tử Huyên lạnh lùng như lưỡi dao cứa vào hắn.
Băng Tử Huyên vẫn ung dung, điềm nhiên như không. Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười nhẹ đầy thách thức, khiến Takumi cảm thấy tim mình đập loạn nhịp.
"Trò chơi này đúng là không tệ," Băng Tử Huyên cất tiếng, giọng nói mang theo sự thản nhiên đáng sợ. "Hy vọng cậu, Takumi, sẽ mang đến cho tôi một màn trình diễn ấn tượng."
Takumi siết chặt tay. Trong lòng hắn gào thét:
''Cậulta là quái vật sao? Tại sao hắn không có chút lo lắng nào?!"
Đám đông dường như cũng cảm nhận được bầu không khí ngột ngạt, nhưng họ không thể rời mắt khỏi trận đấu. Trò chơi này không chỉ là một canh bạc sinh tử, mà còn là một vở kịch lớn, nơi mỗi bước đi đều đẩy cả hai người chơi vào con đường không thể quay đầu.