Chương 163: Thẻ đặc quyền
Trung tâm tầng hai sòng bạc, bàn chơi poker lớn nhất lúc này đã trở thành tâm điểm của toàn bộ sự chú ý. Ánh đèn sáng rực rỡ đổ xuống, chiếu rõ từng khuôn mặt căng thẳng, đăm chiêu của những người tham gia ván bài đầy kịch tính.
Takumi, ngồi ở vị trí chính giữa, khuôn mặt điềm nhiên nhưng ánh mắt sắc lạnh, tay cầm xấp bài như nắm chặt vận mệnh của tất cả. Trước mặt hắn là chồng xèng, biểu tượng của chiến thắng tuyệt đối, còn bên chân hắn, hai hình bóng quen thuộc khiến Băng Tử Huyên trong đám đông cảm thấy khó chịu: Ayane và Mayu.
Hai cô gái bị xiềng lại bằng một sợi xích nặng nề, mắt cúi gằm, toàn thân chằng chịt v·ết t·hương. Những vết bầm tím nổi bật trên làn da tái nhợt, những vết xước rướm máu như minh chứng cho sự đau đớn và khổ cực mà họ phải chịu đựng.
Quần áo trên người họ chẳng đủ che chắn, để lộ những mảng da thịt trần trụi khiến đám nam sinh đứng xem không khỏi đưa ánh mắt thèm khát. Một số kẻ thậm chí còn huýt sáo, cười đùa thô thiển, mặc kệ vẻ xấu hổ và nhục nhã hiện rõ trên khuôn mặt Ayane và Mayu.
Băng Tử Huyên nắm chặt tay, đôi mắt sắc lạnh nhìn cảnh tượng trước mặt: ''Thực không ngờ lại đối sử người từng được cho là bạn tới mức này!"
Trở lại bàn chơi, không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Takumi, với nụ cười tự mãn, từ tốn lật từng quân bài, giọng điệu đầy hào sảng:
"Không thể trách được. Vận may là một phần của kỹ năng, các cậu không nghĩ vậy sao?"
Ba người chơi còn lại đều lộ rõ vẻ không hài lòng. Đặc biệt là tên nam sinh ngồi bên trái bàn, khuôn mặt đỏ bừng vì giận dữ. Sau khi lật bài, thấy mình thua cuộc lần nữa, hắn đập mạnh vào bàn, tiếng vang dội làm mọi người giật mình.
"Mẹ kiếp! Mẹ kiếp… Hôm nay là cái ngày quái quỷ gì thế này? Đúng thật là đen đủi!" – Hắn gầm lên, tay run rẩy vì vừa mất sạch số điểm kinh nghiệm đổi ra tiền xèng.
Cô nữ sinh ngồi đối diện Takumi cũng không giấu nổi sự bực tức, ánh mắt sắc lẹm nhìn hắn chằm chằm:
"Takumi, có khi nào mày dở trò không? Từ ván đầu đến giờ, bài của mày luôn tốt một cách đáng ngờ. Không lý nào chỉ là may mắn!"
Nam sinh còn lại, vẻ ngoài trầm ổn hơn, cũng nhíu mày, giọng nói khàn đặc đầy nghi hoặc:
"Đúng vậy… Chưa bao giờ thấy ai liên tục gặp may như thế. Nếu không phải do kỹ năng chơi bài của mày quá xuất sắc thì chắc chắn là có gì đó không ổn."
Takumi nghe xong vẫn giữ nguyên nụ cười nhạt trên môi, nhún vai, cầm xấp bài trên tay xoay nhẹ, tạo thành những tiếng lật xột xoạt đầy khiêu khích.
"Các cậu đang nghi ngờ tôi g·ian l·ận sao? Thật đáng tiếc, nhưng tôi nghĩ các cậu nên nhìn lại bản thân trước khi đổ lỗi cho người khác."
Hắn vừa nói vừa liếc xuống chân, nơi Ayane và Mayu đang quỳ, như muốn ngầm nhấn mạnh quyền lực của mình.
"Đây chính là quy luật ở đây: Kẻ mạnh chiến thắng, kẻ yếu thua cuộc. Chấp nhận đi. Nếu không chịu nổi, có lẽ các cậu không nên bước chân vào bàn chơi này ngay từ đầu."
Lời nói của Takumi càng khiến ba người còn lại bốc hỏa, nhưng không ai dám hành động thiếu suy nghĩ. Họ đều biết rằng ở đây, mọi tranh cãi sẽ chỉ dẫn đến hậu quả nghiêm trọng hơn.
Cô nữ sinh đành cắn răng, gục đầu xuống, không nói thêm lời nào. Hai nam sinh còn lại nhìn nhau, thở dài bất lực trước sự thật rằng họ đã mất trắng.
Takumi lúc này như một vị vua đang ngồi trên ngai vàng, đắc ý nhìn đám người thua cuộc trước mặt. Hắn quơ tay gom hết chồng xèng, để chúng rơi xuống bàn tạo thành những tiếng v·a c·hạm lanh lảnh. Giọng cười khẽ của hắn vang lên, nhưng trong đó không hề có chút lòng trắc ẩn nào.
Không khí trong phòng đột ngột trở nên ngột ngạt khi tên nam sinh ngồi bên trái bàn, vì không thể kiềm chế được sự khó chịu, đứng bật dậy và gằn giọng gọi người phục vụ:
"Mang toàn bộ điểm kinh nghiệm trong huy hiệu của tôi đổi ra xèng ngay lập tức!"
Ánh mắt của hắn như tóe lửa, giận dữ dồn hết về phía Takumi. Cả đám đông nín thở, nhìn cảnh tượng này với sự háo hức không giấu nổi. Họ biết, đây sẽ là một ván bài cuối cùng, và cũng là lúc căng thẳng đạt đỉnh điểm.
Hai người chơi còn lại, tuy không bùng nổ như tên kia, nhưng cũng lặng lẽ lấy thêm một phần điểm kinh nghiệm trong huy hiệu của mình để đổi thành xèng chơi. Gương mặt họ đầy vẻ bất mãn, quyết tâm không muốn rời khỏi đây trong tình trạng tay trắng.
Một lát sau, người phục vụ bước tới, mang theo các khay xèng lấp lánh đặt xuống trước mặt ba người. Chồng xèng cao trước mặt tên nam sinh đầu tiên nổi bật nhất, chứng minh hắn đã đặt tất cả vào ván bài này. Hắn ngồi xuống, ánh mắt hung hãn nhìn chằm chằm vào Takumi, giọng nói đầy thách thức:
"Lần này, để tao xem mày còn có thể may mắn đến mức nào nữa!"
Takumi nhún vai, tỏ vẻ không mấy quan tâm, nhưng khóe miệng hắn vẫn giữ nguyên nụ cười nhàn nhạt.
"Tôi đợi đây. Chỉ hy vọng các cậu không thất vọng quá mức thôi."
Người chia bài, một nữ sinh đeo mặt nạ che nửa khuôn mặt, bước tới với dáng đi uyển chuyển. Đôi tay điêu luyện của cô cầm lấy bộ bài, bắt đầu xáo trộn chúng một cách chuyên nghiệp. Từng lá bài lướt qua nhau tạo thành âm thanh giòn tan, như xé toạc sự tĩnh lặng của căn phòng.
"Mời các vị chuẩn bị. Ván cuối bắt đầu." – Giọng cô vang lên đều đều, nhưng lại có sức nặng kỳ lạ.
Cô bắt đầu chia bài, từng lá được lật xuống bàn một cách chậm rãi, lần lượt đến từng người. Takumi vẫn giữ nguyên nụ cười, nhấc nhẹ lá bài của mình lên liếc qua, đôi mắt sau gọng kính lóe lên tia sáng đầy ẩn ý.
Tên nam sinh cay cú kia thì khác, hắn giật lấy lá bài của mình một cách vội vã, xem xong liền nheo mắt đầy toan tính. Bàn tay hắn gõ nhẹ lên mặt bàn, như đang tính toán bước đi tiếp theo.
Hai người còn lại cũng không khá hơn. Cô nữ sinh nhíu mày, đôi môi mím chặt, ánh mắt không rời khỏi lá bài trên tay mình. Nam sinh cuối cùng thì thở mạnh, khuôn mặt đăm chiêu đầy căng thẳng, ánh mắt nhìn qua nhìn lại giữa bài của mình và những quân bài trên bàn.
Bốn người giữ im lặng, không khí như đặc quánh lại. Tất cả đều tập trung cao độ, không ai muốn để lộ bất kỳ biểu cảm nào cho đối phương nắm bắt. Xung quanh, đám đông quan sát cũng nín thở, chỉ có tiếng xì xào bàn tán khe khẽ len lỏi trong không gian.
Tiếng lật từng lá một cách chậm rãi, đều tay, tạo ra âm thanh "phạch" lạnh lùng, xé toạc không gian căng thẳng.
Takumi vẫn giữ nguyên nụ cười nhàn nhạt, đôi mắt sau gọng kính chăm chú nhìn những lá bài đang được lật ra trước mặt. Thế bài của hắn càng lúc càng rõ ràng, từng quân bài như vẽ nên một bức tranh thắng lợi không thể chối cãi.
Ở phía đối diện, tên nam sinh góc trái bàn, người vừa đổi toàn bộ điểm kinh nghiệm của mình ra xèng, đã bắt đầu toát mồ hôi. Hắn gồng mình, bàn tay nắm chặt lấy những lá bài như thể chúng có thể cứu vãn được tình thế.
Hai người chơi còn lại, sau khi lật tiếp bài của mình, thoáng trao nhau ánh mắt. Thế bài của họ đều yếu, và thế bài của Takumi lại mạnh đến đáng sợ. Cô nữ sinh buông tiếng thở dài, đặt bài úp xuống bàn:
"Tôi rút lui. Chơi tiếp cũng chỉ là tự chuốc thêm thiệt hại."
Nam sinh còn lại chần chừ thêm một lát, ánh mắt đầy do dự. Nhưng cuối cùng, hắn cũng lắc đầu và đặt bài xuống:
"Tôi cũng bỏ. Bài của hắn… quá đẹp. Không đáng để liều."
Cả hai ngồi dựa lưng vào ghế, vẻ mặt u ám nhưng không che giấu được sự nhẹ nhõm khi đã kịp thời rút lui.
Chỉ còn lại tên nam sinh góc trái bàn và Takumi. Không khí càng trở nên nặng nề. Đám đông xung quanh, vốn dĩ đã ồn ào, giờ im bặt, chăm chú theo dõi cuộc đấu tay đôi còn lại.
Takumi nhấc lá bài tiếp theo lên, ánh mắt hắn thoáng lóe sáng, rồi ngay lập tức che giấu bằng nụ cười tự tin. Gương mặt của hắn không để lộ bất kỳ manh mối nào, nhưng sự điềm tĩnh đó lại càng khiến đối thủ trước mặt bất an.
Tên nam sinh góc trái bàn lúc này gần như không còn kiềm chế được nữa. Hắn cầm lá bài tiếp theo lên, lướt mắt qua nhanh chóng. Thoáng chốc, ánh mắt hắn bừng sáng, đôi môi hé nở nụ cười đầy hứng khởi. Lá bài trong tay hắn đã hoàn thành một thế bài mạnh hiếm thấy.
"Ha! Ha ha! Cuối cùng cũng đến lượt tao lật ngược thế cờ!" – Hắn cười lớn, khiến những người chơi xung quanh ngạc nhiên quay sang nhìn.
Hai người vừa rút lui chau mày, nhìn hắn đầy nghi ngờ. Một người lên tiếng, giọng gấp gáp:
"Dừng lại đi. Bài của Takumi quá đẹp, mày không thắng được đâu!"
"Đúng vậy, rút lui ngay trước khi mất hết. Thế bài này không đáng liều mạng."
Nhưng hắn gạt phăng những lời khuyên, ánh mắt rực lên sự quyết tâm:
"Câm miệng! Chỉ cần lá cuối cùng của hắn không phải là quân bài đó, thì tao chắc chắn thắng! Không thể có chuyện hắn luôn may mắn được!"
Hắn đẩy toàn bộ chồng xèng cao ngất trước mặt mình vào giữa bàn, khiến cả căn phòng như nín thở. Tiếng xèng leng keng va vào nhau nghe đến gai người.
"Tất tay! Takumi, lần này để tao xem… mày còn có thể kiêu ngạo đến mức nào nữa!"
Đám đông ồ lên đầy phấn khích. Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía Takumi, kẻ vẫn ngồi điềm nhiên, không mảy may dao động trước sự thách thức đầy táo bạo này. Hắn khẽ điều chỉnh gọng kính, nụ cười vẫn không hề suy suyển.
"Tôi rất mong chờ. Hãy để lá cuối cùng quyết định tất cả."
Người chia bài lặng lẽ điều chỉnh bộ bài trên tay, ánh sáng phản chiếu trên từng quân bài khiến cả căn phòng như sáng bừng lên sự căng thẳng.
Takumi, vẫn giữ nguyên phong thái ung du·ng t·hường thấy, đẩy toàn bộ số xèng trước mặt mình vào giữa bàn, chồng xèng cao ngất khiến tiếng v·a c·hạm "leng keng" vang lên dứt khoát.
"Tất tay." – Giọng hắn đều đều, lạnh lùng, không gợn chút lo lắng.
Cả căn phòng lại rộ lên tiếng bàn tán, những ánh mắt tò mò và hồi hộp đổ dồn vào bàn đấu. Người chia bài gật đầu, ra hiệu bắt đầu lật lá tiếp theo.
Takumi và tên nam sinh góc trái bàn chăm chú nhìn từng chuyển động của lá bài. Không khí như đông đặc lại, chỉ còn tiếng hít thở nặng nề của đám đông xung quanh. Khi lá bài tiếp theo được lật lên, tên nam sinh kia bỗng bật dậy khỏi ghế, tay đập mạnh xuống bàn:
"Ha ha! Cuối cùng thì vận may cũng đến với tao! Nhìn đây, Takumi!"
Hắn lật bài của mình ra từng lá, nụ cười càng lúc càng rộng. Các quân bài kết hợp hoàn hảo thành “Thần Long Sảnh” một thế bài cực hiếm với độ mạnh gần như bất khả chiến bại. Hắn ngửa mặt cười lớn:
"Đến đây thì mày hết đường chạy rồi, Takumi! Tao thắng chắc! Ha ha ha!"
Đám đông xung quanh ồ lên, nhiều người không giấu nổi sự ngạc nhiên. Một vài tiếng trầm trồ vang lên, nhưng chưa kịp kéo dài thì Takumi, với nụ cười nhàn nhạt, lặng lẽ lật lá bài tiếp theo của mình.
"Đừng vội kết luận sớm như vậy. Hãy xem lá cuối cùng của tôi đã."
Từng quân bài trên tay Takumi được lật ra, kết hợp thành một thế bài không ai ngờ tới: “Thần Vương Tuyệt Sát”. Thế bài này thậm chí còn vượt trội hơn “Thần Long Sảnh” tạo thành một tổ hợp không thể đánh bại.
Tên nam sinh kia đứng sững, gương mặt hắn từ hân hoan chuyển thành hoảng loạn.
"Không… không thể nào! Làm sao mày có thể may mắn đến mức này chứ?!"
Takumi nhếch môi cười, đôi mắt sau gọng kính sáng lên vẻ chế nhạo:
"Chỉ đơn giản là định mệnh đứng về phía tôi mà thôi."
Nam sinh kia nghiến răng, đôi tay nắm chặt thành quyền.
"Không phải! Nhất định mày đã dở trò! Chắc chắn là mày đã g·ian l·ận, đồ hèn hạ!"
Nói xong, hắn bật dậy khỏi ghế, lao thẳng về phía Takumi với ý định ăn thua đủ. Nhưng trước khi hắn kịp chạm tới người Takumi, cô gái chia bài đã hành động. Với một động tác nhanh như chớp, cô xoay người, tay vung mạnh đánh vào gáy hắn. Tên nam sinh khựng lại, mắt trợn lên rồi ngã gục xuống sàn, b·ất t·ỉnh ngay tại chỗ.
"Người thắng: Takumi." – Giọng cô gái vang lên dứt khoát, không một chút cảm xúc.
Đám đông lại ồ lên, nhưng lần này là tiếng bàn tán hỗn loạn. Những lời xì xào về sự may mắn đáng kinh ngạc của Takumi và sự thất bại cay đắng của đối thủ vang lên không ngớt.
Trên bảng danh sách địa vị của học sinh, tên của nam sinh góc trái bàn lập tức bị hạ cấp. Từ “Tiểu Địa Chủ” hắn rơi xuống mức “Dân Thường” khiến cả căn phòng càng thêm náo loạn.
Takumi ngồi dựa vào ghế, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám đông xung quanh. Hắn nhấc chồng xèng vừa thắng được lên, đôi môi mấp máy một câu nói nhỏ đủ khiến những người gần đó rùng mình:
"Đúng là tên rác rưởi. Kẻ nào không phục cứ tới đây đi, Takumi này sẽ chấp hết."
Không khí trong phòng đang sôi động vì trận thắng đậm của Takumi, tiếng bàn tán chưa dứt thì đột ngột tiếng chuông thông báo lớn vang lên, cắt ngang mọi âm thanh ồn ào. Tất cả những màn hình lớn trong khu vực đồng loạt hiển thị một bảng thông báo khổng lồ với dòng chữ sáng rực:
“THÔNG BÁO KHIÊU CHIẾN!”
Bên dưới là dòng chữ đậm màu đỏ:
“Saito Tatsuya thách đấu Takumi!”
Tiếng thông báo vang vọng trong không gian làm mọi người sửng sốt. Cả đám đông im lặng trong giây lát, trước khi ồ lên như sóng dậy. Ánh mắt của mọi người lập tức chuyển từ màn hình xuống tìm kiếm nhân vật vừa đưa ra lời khiêu chiến.
Takumi, vốn đang tựa lưng vào ghế, đôi tay ung dung đẩy gọng kính, lập tức cứng người lại khi đọc thấy cái tên Saito Tatsuya. Một nụ cười đắc ý vẫn còn vương trên môi hắn, nhưng giờ đây, đôi mắt sau cặp kính kia thoáng ánh lên sự kinh ngạc xen lẫn ngờ vực.
"Saito Tatsuya...?" – Hắn lẩm bẩm, giọng khàn khàn như không tin vào mắt mình.
Một vài học sinh xung quanh nhanh chóng nhận ra ý nghĩa của thông báo. Một tấm thẻ đặc quyền đã được sử dụng, cho phép người thách đấu buộc đối phương phải chấp nhận trận đấu, bất kể địa vị của họ thấp hơn bao nhiêu.
Đây là một sự kiện hiếm hoi, vì những tấm thẻ này cực kỳ khó kiếm, thường chỉ xuất hiện qua các nhiệm vụ đặc biệt hoặc giao dịch ngầm.
“Một trận solo sinh tử!” – Ai đó trong đám đông hét lên, khiến không khí càng trở nên sôi sục.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía trung tâm căn phòng. Từng học sinh dần tản ra, tạo thành một lối đi trống trải giữa đám đông. Đứng đó, hiên ngang ở đó không ai khác chính là Băng Tử Huyên.
Băng Tử Huyên, dưới danh nghĩa Saito Tatsuya, nhìn thẳng về phía Takumi với ánh mắt sắc lạnh như dao găm.
Takumi cứng đờ, những ngón tay của hắn siết chặt lấy cạnh bàn, gương mặt chuyển từ kinh ngạc sang ngờ vực, rồi cuối cùng là giận dữ.
"Sao lại là cậu ta!" – Takumi lẩm bẩm, dường như cố gắng ghép nối những gì đang diễn ra.
Trong khi đó, đám đông xung quanh ngày càng rầm rộ. Những học sinh từ các tầng khác, thậm chí cả khu sân lớn bên ngoài, cũng bắt đầu kéo đến khi nghe tin tức chấn động này. Không ai muốn bỏ lỡ trận đấu mà tất cả đều cảm nhận được sẽ vô cùng căng thẳng.
Băng Tử Huyên bước từng bước chậm rãi về phía Takumi, ánh mắt vẫn không rời khỏi hắn. Khi đứng cách Takumi chỉ vài bước chân, cậu dừng lại, tay đút vào túi áo khoác, giọng nói trầm thấp và rõ ràng vang lên, át cả tiếng ồn ào xung quanh:
"Chào Takumi... Chúng ta lại gặp nhau rồi."