Mộng Sinh Giới

Chương 162: Khu sòng bạc




Chương 162: Khu sòng bạc
Phía trước cánh cổng sòng bạc là một cảnh tượng đầy vẻ nguy hiểm. Bốn tên nam sinh cao lớn đứng chắn ngang lối vào. Mỗi tên mang một phong thái giang hồ đặc trưng, khuôn mặt bặm trợn, ánh mắt sắc lạnh như muốn cảnh cáo bất kỳ ai có ý định xâm nhập trái phép.
Từng đường nét cơ bắp rắn rỏi cùng những hình xăm lộ rõ trên cổ và cánh tay khiến không khí trước cổng trở nên nặng nề.
Băng Tử Huyên bước tới, gương mặt bình thản nhưng ánh mắt sắc sảo quét qua bọn chúng. Hắn hiểu rõ quy tắc nơi đây, không cần nhiều lời, chỉ lẳng lặng rút chiếc huy hiệu từ túi áo ra, giữ nó trên tay để bọn chúng kiểm tra.
Một ánh sáng xanh lam lập tức phát lên, hiển thị con số 1250 rõ ràng trên bề mặt huy hiệu.
Một trong bốn tên, có vẻ là kẻ cầm đầu, nhìn thoáng qua con số rồi nở một nụ cười nhạt. “Được lắm, là học sinh mới mà đã có chừng này điểm. Đúng là không tệ.”
Không ai hỏi thêm điều gì. Ở nơi này, danh tính, lý lịch hay mục đích không quan trọng. Thứ duy nhất bọn chúng quan tâm là số điểm hiển thị trên huy hiệu. Điểm cao đồng nghĩa với giá trị, và điều đó đủ để mở cánh cửa vào sòng bạc mà không cần bất kỳ sự do dự nào.
Cánh cửa lớn từ từ mở ra, để lộ một không gian rộng lớn bên trong. Băng Tử Huyên bước vào, ánh mắt lướt nhanh qua mọi thứ. Không gian bên trong tựa như một mê cung rộng lớn, được chiếu sáng bởi hàng ngàn bóng đèn lung linh rực rỡ.
Tiếng xì xào, tiếng xúc xắc lăn và tiếng la hét vui mừng hòa lẫn với những bản nhạc điện tử sôi động, tạo nên một không khí náo nhiệt đến ngộp thở.
Hắn bước chậm rãi, phong thái trầm ổn, hoàn toàn không để ý đến những ánh mắt tò mò đang hướng về mình.
Một vài học sinh đang tụ tập gần các bàn cược nhìn hắn chăm chú, có kẻ thì thầm to nhỏ, có kẻ chỉ đơn thuần tò mò. Dù là học sinh mới, nhưng dáng vẻ tự tin và điềm tĩnh của Băng Tử Huyên khiến hắn không hòa lẫn vào đám đông ồn ào.
Theo như thông tin mà Tsubaki cung cấp, nơi này được chia thành sáu tầng, mỗi tầng là một thế giới riêng biệt do một “tháp chủ” quản lý. Tầng 1 đến tầng 6 đều có người đứng đầu, gọi là “tháp chủ” – những kẻ nắm quyền tại từng khu vực riêng, đảm bảo mọi thứ hoạt động theo quy tắc của sòng bạc.
Tuy nhiên, địa vị của các tháp chủ không hề có sự phân biệt dựa trên thứ bậc. Cả sáu đều được coi trọng ngang nhau. Điểm khác biệt lớn nhất giữa các tầng là tiền cược – càng lên cao, số tiền cược càng lớn, và rủi ro cũng tỉ lệ thuận theo.
Ở tầng 7, đứng đầu tất cả là Reiji Kurogane, kẻ được mệnh danh là vua của sòng bạc. Hắn không chỉ kiểm soát mọi hoạt động tại nơi này mà còn là đích đến của những ai đủ gan dạ và tham vọng để leo l·ên đ·ỉnh cao.

Theo luật, bất kỳ ai muốn đối mặt với hắn phải lần lượt đánh bại sáu tháp chủ ở sáu tầng trước đó.
Nhưng hôm nay, mục tiêu của Băng Tử Huyên không phải là Reiji Kurogane. Hắn không đến đây để thử sức với sáu tháp chủ hay leo lên ngôi vị cao nhất của sòng bạc. Ánh mắt sắc lạnh của hắn lướt qua từng khu vực, dường như đang tìm kiếm một điều gì đó cụ thể.
Hắn đã nắm rõ bảy phần thông tin về nơi này từ cuốn sổ của Tsubaki. Điều đó đủ để hắn đi lại trong khu vực này một cách tự tin mà không sợ bất kỳ rủi ro nào ngoài dự tính. Tuy nhiên, với một nơi nguy hiểm và phức tạp như sòng bạc, hắn biết rằng cần luôn giữ sự cảnh giác cao độ.
Hắn tiếp tục bước sâu vào trong, ánh sáng từ những cỗ máy đ·ánh b·ạc phản chiếu trên khuôn mặt trầm ngâm. Tiếng huyên náo xung quanh dường như tan biến trong đầu hắn.
Băng Tử Huyên bước đi trên hành lang rực rỡ ánh sáng, từng bước chân đầy tự tin dẫn hắn đến khu vực trung tâm của hệ thống quản lý sòng bạc, nơi mà theo bản đồ do Tsubaki gửi, đây chính là đầu mối để đăng ký và quản lý các thành viên chơi bạc.
Không gian nơi đây được thiết kế tối giản nhưng không kém phần tinh tế, với màn hình điện tử lớn hiển thị liên tục các trận đấu, con số điểm đổi thưởng và danh sách những người thắng cuộc.
Đứng trước quầy tiếp nhận là một nam sinh có dáng người cao ráo, gương mặt có phần điềm đạm nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ cảnh giác, như thể đã quen với việc tiếp xúc với đủ loại người đến đây. Khi thấy Băng Tử Huyên bước đến, người này liếc qua huy hiệu trên áo hắn, có vẻ đoán ngay được hắn là người mới.
“Cậu đến để đăng ký thẻ thành viên, đúng không?” Nam sinh quản lý lên tiếng, giọng trầm và chắc.
Băng Tử Huyên nhẹ gật đầu, giữ vẻ bình tĩnh trả lời: “Đúng vậy.”
Người quản lý gật đầu rồi lấy từ dưới quầy ra một thiết bị cảm ứng nhỏ, đặt lên bàn. Thiết bị này trông như một chiếc máy tính bảng hiện đại, với giao diện sáng bóng hiển thị các ô trống cần điền thông tin. “Cậu hãy đọc đầy đủ thông tin cá nhân, số điểm kinh nghiệm hiện tại và các môn bài bạc mà cậu thường chơi hoặc quen thuộc.”
Băng Tử Huyên không để lộ bất kỳ biểu cảm nào khác thường, nhanh chóng trả lời: “Tên tôi là Saito Tatsuya.” Hắn sử dụng cái tên giả đã quen thuộc với mình, giọng điệu chắc chắn không chút ngập ngừng. “Số điểm kinh nghiệm hiện tại là 1250. Còn về các trò chơi bài bạc, tôi biết chút ít thôi, không quá thành thạo.”
Nam sinh quản lý chăm chú nhập thông tin mà không tỏ ra nghi ngờ, nhưng đôi mắt hắn khẽ lóe lên một tia ngạc nhiên khi nghe con số điểm. “1250 điểm à? Không tệ. Nhưng nếu cậu không giỏi các trò bài bạc, tôi khuyên thật lòng là đừng nên đặt cược quá nhiều. Ở đây, người thắng thì ít, mà người thua thì nhiều lắm.”
Băng Tử Huyên nghe vậy, ánh mắt khẽ động, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ điềm nhiên. “Cảm ơn lời khuyên. Tôi sẽ lưu ý.”

Thấy thái độ bình tĩnh của Băng Tử Huyên, nam sinh quản lý có vẻ hơi bất ngờ. Hắn cúi người xuống quầy, lấy ra một tấm thẻ thành viên mỏng bằng kim loại sáng bóng, phía trên khắc tên giả của Băng Tử Huyên cùng số điểm hiện tại của hắn.
“Đây là thẻ thành viên của cậu. Giữ nó cẩn thận, vì nếu bị mất, việc cấp lại sẽ mất rất nhiều thời gian và điểm kinh nghiệm.” Nam sinh trao tấm thẻ cho Băng Tử Huyên, ánh mắt vẫn không rời khỏi hắn. Sau một thoáng do dự, hắn nói tiếp, giọng hạ thấp hơn như để riêng cho Băng Tử Huyên nghe:
“Nếu cậu thực sự không có kinh nghiệm, tôi khuyên cậu nên cân nhắc lại. Sòng bạc này không đơn giản đâu. Nhiều người đến đây với hy vọng kiếm điểm nhưng cuối cùng lại ra về với đôi bàn tay trắng, thậm chí là còn mất nhiều hơn thế. Chỉ cần một nước đi sai lầm, cậu sẽ phải trả giá đắt.”
Băng Tử Huyên nghe xong, ánh mắt thoáng hiện lên một tia sắc lạnh, nhưng hắn nhanh chóng thu lại, mỉm cười nhã nhặn. “Cảm ơn lời khuyên của anh. Tôi sẽ cẩn thận.”
Nam sinh quản lý thấy không khuyên được Băng Tử Huyên, chỉ khẽ thở dài. “Được rồi. Tùy cậu thôi. Nhưng nhớ lời tôi: đừng để sự tự tin khiến cậu mất tất cả.”
Băng Tử Huyên gật đầu cảm ơn lần nữa, cầm lấy thẻ thành viên, ánh mắt lướt qua dòng chữ Saito Tatsuya khắc nổi bật trên mặt thẻ. Hắn bỏ nó vào túi áo trong, cảm nhận được ánh mắt của người quản lý vẫn dõi theo mình khi hắn xoay người rời đi.
Băng Tử Huyên đứng trước cầu thang dẫn lên tầng hai, ánh sáng nơi đây mờ ảo nhưng vẫn đủ rực rỡ để làm nổi bật sự xa hoa của sòng bạc. Tầng hai, nơi dành cho những kẻ mang danh Tiểu Địa Chủ, là một thế giới hoàn toàn khác biệt so với khu vực tầng một dành cho những tay chơi cấp thấp.
Những bức tường được phủ nhung đỏ sang trọng, ánh đèn vàng dịu nhẹ tạo cảm giác vừa ấm áp vừa quyền uy. Trên nền sàn lát đá cẩm thạch, những bước chân của hắn vang lên nhè nhẹ, phản chiếu dáng vẻ bình tĩnh nhưng đầy tính toán.
Phía trước lối vào, hai nam sinh cao lớn đứng gác. Khuôn mặt bọn chúng không khác gì những tay bảo kê chuyên nghiệp, với ánh mắt sắc lạnh và cơ thể cường tráng. Một trong hai người liếc nhìn Băng Tử Huyên từ đầu đến chân, vẻ thăm dò, trong khi người kia đưa tay ra hiệu yêu cầu hắn xuất trình thẻ.
Băng Tử Huyên không nói lời nào, lấy tấm thẻ thành viên từ túi áo trong, nhẹ nhàng đưa ra trước mặt bọn họ. Tấm thẻ bạc sáng bóng phản chiếu ánh đèn phía trên, và con số 1250 cùng cấp bậc Địa Chủ hiện rõ trên bề mặt, như một lời tuyên bố không cần nói thành lời.
Khi nhìn thấy cấp bậc của hắn, hai nam sinh lập tức thay đổi thái độ. Bọn chúng cúi đầu, giọng điệu trở nên cung kính hơn:
“Địa Chủ! Mời cậu vào.”
Cửa lớn mở ra, để lộ không gian tầng hai, nơi mà những kẻ mang danh Tiểu Địa Chủ đang tụ tập. Tiếng cười nói, tiếng quân bài v·a c·hạm, và những tiếng hoan hô hân hoan hoặc thất vọng đầy cay đắng vang lên khắp nơi, tạo nên một bầu không khí náo nhiệt nhưng cũng không kém phần căng thẳng.

Băng Tử Huyên bước vào, ánh mắt lướt qua từng góc của căn phòng. Những chiếc bàn chơi bạc được sắp xếp thành từng khu vực rõ ràng, mỗi khu vực được giá·m s·át bởi các nhân viên quản lý chuyên nghiệp. Các tay chơi ở đây, phần lớn là nam sinh và nữ sinh có vẻ ngoài khá giả, đều mang khí chất tự tin, một số thậm chí còn toát lên vẻ nguy hiểm đầy ngạo mạn.
Trung tâm tầng hai của sòng bạc là một bàn chơi khổng lồ, nơi được chiếu sáng bởi những chiếc đèn chùm pha lê rực rỡ. Ánh sáng lung linh phản chiếu trên bề mặt bàn nhẵn bóng.
Tiếng người bàn tán rì rầm xen lẫn tiếng cười khúc khích . Từng ánh mắt trong đám đông đều đổ dồn về bàn lớn, nơi những kẻ chơi cờ bạc giỏi nhất đang so tài, và ở đó, một nhân vật đang thu hút mọi sự chú ý: Takumi.
Takumi, một nam sinh đeo kính, dáng người mảnh khảnh, đang ngồi tựa lưng vào ghế, khuôn mặt tỏ vẻ tự tin và thoải mái đến lạ thường. Trước mặt hắn là một chồng huy hiệu cao ngất, biểu tượng của quyền lực và địa vị mà hắn vừa đạt được sau khi bước chân vào cấp bậc Tiểu Địa Chủ.
Dù vậy, chỉ cần nhìn kỹ vào nụ cười nhếch mép của hắn, người ta có thể cảm nhận được một chút giả tạo và tính toán, như thể mỗi hành động của hắn đều được cân nhắc cẩn thận để che giấu bản chất thật sự bên trong.
Nhưng ít ai biết rằng, chỉ vài tuần trước, Takumi còn là một học sinh nhút nhát, yếu đuối và luôn là đối tượng b·ị b·ắt nạt. Hắn thường xuyên bị chèn ép, thậm chí bị bạn bè xung quanh khinh bỉ vì vẻ ngoài rụt rè và tính cách thiếu quyết đoán.
Trong khoảng thời gian đó, Takumi gần như không có bạn bè, chỉ lặng lẽ chịu đựng sự chế giễu từ mọi người.
Chính vì vậy, khi hai cô bạn học cùng tầng lớp dân thường, Ayane và Mayu, quyết định đứng ra bảo vệ và kết bạn với hắn, Takumi đã được nhìn nhận như một trường hợp đặc biệt.
Ayane và Mayu là những cô gái tốt bụng, luôn sẵn lòng giúp đỡ kẻ yếu thế. Họ không chỉ xoa dịu nỗi cô đơn của Takumi mà còn chia sẻ với hắn những điểm kinh nghiệm quý giá, hy vọng hắn có thể tự đứng vững trong một môi trường khắc nghiệt như thế này.
Thế nhưng, sự thật đau lòng đã phơi bày. Takumi, kẻ từng được hai cô bạn tin tưởng, lại chính là người dùng mưu mô c·ướp đi toàn bộ điểm kinh nghiệm của họ. Thủ đoạn này đã khiến Ayane và Mayu từ vị trí dân thường bị giáng xuống làm nô lệ, tầng lớp thấp kém nhất trong hệ thống thứ bậc.
Ngược lại, Takumi nhanh chóng vươn lên thành Tiểu Địa Chủ, tận hưởng quyền lợi và sự ngưỡng mộ từ những kẻ ở dưới.
Vụ việc này tuy bị một số người khinh bỉ, nhưng phần lớn học sinh lại chẳng hề quan tâm. Ở nơi này, những câu chuyện về sự phản bội, lợi dụng và dẫm đạp lên nhau để leo lên cao đã quá đỗi bình thường. Takumi không phải kẻ duy nhất, và chắc chắn cũng chẳng phải kẻ cuối cùng.
Tuy nhiên, đối với Băng Tử Huyên, câu chuyện này lại mang ý nghĩa hoàn toàn khác. Hôm qua, hắn vẫn nhìn thấy Takumi trong bộ dạng của một kẻ yếu đuối, b·ị b·ắt nạt đến mức co rúm người trước sự uy h·iếp của kẻ khác.
Nhưng chính ánh mắt lóe lên sự căm thù, bàn tay siết chặt đến trắng bệch khi không ai chú ý, đã khiến Băng Tử Huyên nhận ra bản chất thật sự của con người này.
Lần này, hắn đến đây không phải vì trò chơi đỏ đen, mà vì một lý do cụ thể: Takumi......

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.