Chương 161: Sự ràng buộc về những con số
Băng Tử Huyên ngồi trầm ngâm trong ánh sáng mờ nhạt của chiếc đèn bàn ký túc xá. Cuốn sách mà người của Tsubaki đưa cho hắn giờ đây đã nằm mở trên bàn, từng trang giấy ghi chép những thông tin quan trọng về ngôi trường này được hắn lật giở và đọc kỹ suốt đêm.
Hắn nắm được tám phần về ngôi trường bí ẩn này, nhưng cũng không khỏi bất ngờ trước một số thông tin mật được tiết lộ trong đó. Hắn ngả người ra sau, ánh mắt tối lại, tự hỏi: “Tsubaki thực sự đang nghĩ gì? Tại sao cô ta lại giao cho mình những thứ này, trong khi mình còn chưa đồng ý bất kỳ lời đề nghị nào của cô ấy?”
Sự bất ngờ xen lẫn cảm giác nghi hoặc cứ quẩn quanh trong đầu hắn. Cô ta làm vậy là vì tốt bụng, hay đơn thuần là một nước cờ có tính toán? Dù là lý do gì, hắn cũng không thể phủ nhận rằng lượng thông tin này đã giúp hắn hiểu rõ hơn về nơi hắn đang đặt chân đến.
---
Bề ngoài, đây chỉ là một ngôi trường cấp ba. Nhưng thực chất, nó lại là một thế giới thu nhỏ với tầng tầng lớp lớp bí ẩn và nguy hiểm. Những học sinh nhập học vào đây đa phần đều bị lừa bởi bản cam kết ban đầu – một văn bản hứa hẹn tương lai tươi sáng nhưng lại giấu kín những điều kiện hà khắc và rủi ro c·hết người.
Ra khỏi nơi này không chỉ khó khăn mà còn là điều kiện để đổi lấy những phần thưởng mà bất cứ ai cũng phải thèm khát. Theo những gì hắn đọc được, học sinh tốt nghiệp từ đây sẽ có được địa vị cao trong xã hội, một vị trí đáng mơ ước mà không phải ai cũng đạt được trong cuộc đời mình.
Nhưng điều quan trọng hơn tất cả, điều mà đa số học sinh ở đây khao khát, chính là sự chấp nhận từ phía gia đình.
---
Tuy nhiên, để thoát khỏi ngôi trường này, cần phải đạt đủ năm tiêu chí khắc nghiệt.
Băng Tử Huyên thở dài, đôi mắt dán chặt vào màn đêm ngoài cửa sổ. “Tsubaki à, cô thật sự quá xem trọng tôi rồi. Nhưng tốt bụng đến mức này... liệu có phải là một cái bẫy hay không?”
---
Băng Tử Huyên ngồi tựa lưng vào ghế, ánh mắt sắc bén dán chặt vào những dòng chữ trong cuốn sổ mà Tsubaki đã giao cho hắn. Những trang giấy ghi chép chi tiết không chỉ về cấu trúc của ngôi trường này mà còn vạch trần các quy tắc ngầm và bí mật đen tối. “Năm tiêu chí bắt buộc để rời khỏi nơi này...” Hắn lẩm bẩm, ngón tay lướt nhẹ qua từng dòng chữ.
Dù có năm tiêu chí, nhưng thực tế lại đơn giản hơn nhiều: “Điểm kinh nghiệm” trong huy hiệu mới là chìa khóa quyết định. Chỉ cần có đủ điểm, bốn tiêu chí còn lại đều có thể dễ dàng trao đổi hoặc mua chuộc. Điểm kinh nghiệm không chỉ là thước đo giá trị mà còn là sinh mệnh trong môi trường đầy rẫy sự cạnh tranh khốc liệt này.
---
Huy hiệu của mỗi học sinh tượng trưng cho điểm số mà họ sở hữu, và con số ấy quyết định tất cả: sức mạnh, quyền lực, và thậm chí là mạng sống. Hắn nhìn vào huy hiệu của mình, con số 1250 hiện lên rõ ràng. Đối với một học sinh mới như hắn, đây là số điểm không tồi. Nhưng khi nghĩ đến những kẻ đứng đầu bảng xếp hạng, hắn chỉ có thể cười nhạt.
“1250 điểm này chẳng là gì cả. Có những kẻ đầu bảng có thể sở hữu tới hàng chục, thậm chí hàng trăm nghìn điểm...” Hắn thở dài, đôi mắt tối lại khi đọc đến đoạn ghi chép về cách những điểm này được sử dụng.
---
Điểm kinh nghiệm không chỉ để tích lũy, mà còn có thể “mua bán” mọi thứ trong ngôi trường này. Mạng sống của đối thủ, sự giúp đỡ của một kẻ mạnh hơn, hay thậm chí là các đặc quyền tối cao – tất cả đều có thể được đổi lấy bằng điểm kinh nghiệm.
Mỗi học sinh đều có cách riêng để kiếm điểm:
- Có những kẻ sử dụng trí óc và mưu mẹo, biến từng tình huống thành cơ hội để thu lợi.
- Có những kẻ dựa vào sức mạnh và vũ lực, thách đấu đối thủ để c·ướp đoạt huy hiệu của họ.
- Và cũng không thiếu những kẻ dùng thủ đoạn tàn nhẫn, bất chấp tất cả để đạt được mục đích.
Khi rời khỏi trường, số điểm kinh nghiệm này thậm chí có thể được quy đổi thành tiền mặt và những phần thưởng giá trị khác. Điều này biến ngôi trường thành một đấu trường không khoan nhượng, nơi từng giây phút đều là cuộc chiến sinh tồn.
---
Học tập ở nơi đây, đối với một số người, chỉ là bề nổi của tảng băng chìm. Mỗi tuần chỉ có ba buổi học chính thức, thời gian còn lại được dành cho việc “phát triển bản thân” – một cách nói khác cho việc giành giật điểm kinh nghiệm.
Nhưng điều khiến Băng Tử Huyên thật sự phải cau mày chính là đoạn ghi chú được Tsubaki nhấn mạnh:
“Có không ít học sinh tại đây sở hữu siêu năng lực đặc biệt.”
“Siêu năng lực?” Hắn nhíu mày, trong đầu hiện lên vô số khả năng khó lường. Điều này đồng nghĩa với việc môi trường nơi đây không chỉ là một trường học, mà đã trở thành một chiến trường với những thế lực siêu nhiên ẩn giấu.
---
Băng Tử Huyên ánh mắt trầm tư nhìn ra ngoài cửa sổ. Những thông tin trong sổ không chỉ vạch trần bản chất thật sự của ngôi trường này mà còn cung cấp những dữ liệu không ngờ về các khu vực nắm quyền.
Điều khiến hắn phần nào yên tâm là dù tồn tại những kẻ sở hữu siêu năng lực đặc biệt, tất cả bọn họ vẫn bị kiểm soát bởi những người đứng đầu trường – những nhân vật đầy quyền lực và bí ẩn.
Ngôi trường được chia làm ba khu vực quyền lực, mỗi khu vực được kiểm soát bởi một kẻ cầm đầu với danh tiếng lẫy lừng.
- Khu Thương Hội – Trợ Buôn Nô Lệ và Ngân Hàng Điểm
Khu vực đầu tiên, còn được gọi là “Thương Hội,” là nơi buôn bán mọi thứ, từ nô lệ đến các giao dịch ngầm, và đặc biệt là ngân hàng cho vay điểm kinh nghiệm với lãi suất cắt cổ.
Nơi này không chỉ thu hút những kẻ yếu thế cần điểm để sinh tồn, mà còn là thiên đường của các học sinh muốn nhanh chóng leo lên bậc thang quyền lực bằng bất cứ giá nào.
Kẻ đứng đầu khu vực này là một người phụ nữ tên “Miko Hoshikawa.”
Miko được biết đến với biệt danh “Nữ Hoàng Lưới Nhện,” người kiểm soát tất cả các giao dịch và mối quan hệ trong khu vực.
Thủ đoạn của cô ta không chỉ nằm ở tài thương lượng sắc sảo mà còn ở khả năng thao túng tâm lý đến mức đáng sợ. Những ai dính vào Miko đều khó lòng thoát ra mà không phải trả một cái giá đắt đỏ.
---
-Khu Sòng Bạc – Thánh Địa Cá Cược
Khu vực thứ hai là Sòng Bạc, nơi được mệnh danh là thánh địa của những trò chơi cá cược, từ những ván bài đơn giản đến các trận đấu sinh tử. Ở đây, vận may và trí tuệ quyết định tất cả.
Kẻ cầm đầu khu vực này mang tên “Reiji Kurogane.”
Hắn được biết đến với biệt danh “Kẻ Cầm Xúc Xắc Đen.” Reiji chưa bao giờ xuất hiện công khai, và khuôn mặt thật của hắn vẫn là một bí ẩn. Chỉ có vài người từng chạm mặt hắn và trở về kể lại rằng hắn là một thiên tài chiến lược, có thể dự đoán mọi nước đi của đối thủ.
Mỗi trò chơi trong sòng bạc đều là một cái bẫy tinh vi do Reiji dàn dựng, khiến không ít kẻ mất trắng tất cả, thậm chí là mạng sống.
---
-Khu Đấu Trường – Địa Ngục Thử Thách
Khu vực thứ ba, được gọi là Đấu Trường, là nơi tổ chức các thử thách khắc nghiệt nhất.
Tại đây, học sinh có thể thách đấu nhau để giành điểm kinh nghiệm hoặc tham gia các nhiệm vụ đầy nguy hiểm để đổi lấy phần thưởng giá trị. Nhưng những thử thách ở đây không chỉ là trò chơi – chúng là những cuộc đối đầu sinh tử, nơi kẻ thắng được tất cả, và kẻ thua có thể m·ất m·ạng.
Người đứng đầu khu vực này là một kẻ được mệnh danh “Hổ Báo Thép” – Kazuma Takeshi.
Kazuma là một chiến binh cự phách với khả năng chiến đấu vô song.
Hắn đã từng tham gia và thắng tất cả các trận đấu lớn nhỏ trong trường, từ đó tự mình leo lên vị trí đứng đầu Đấu Trường. Kazuma không chỉ nổi danh vì sức mạnh vượt trội mà còn vì sự tàn nhẫn trong cách cai trị – hắn không dung thứ cho kẻ yếu hay những kẻ không tuân theo luật lệ của Đấu Trường.
---
Mỗi khu vực này đều hoạt động độc lập, nhưng lại có mối liên hệ chặt chẽ với nhau. Thương Hội cung cấp tài nguyên và hỗ trợ tài chính, Sòng Bạc là nơi kiếm điểm nhanh chóng bằng vận may hoặc mưu mẹo, và Đấu Trường là nơi chứng minh thực lực và thu hút sự chú ý từ các thế lực lớn.
Tuy nhiên, dù có chia ba thế lực, tất cả vẫn nằm dưới sự kiểm soát của những kẻ đứng đầu trường học. Mỗi khu vực đều ẩn chứa những nguy hiểm c·hết người, và chỉ những kẻ thực sự mạnh mẽ, tàn nhẫn hoặc đủ thông minh mới có thể sống sót trong trò chơi khắc nghiệt này.
Băng Tử Huyên ngồi yên trên chiếc ghế cạnh bàn, ánh đèn bàn mờ nhạt soi rõ gương mặt đang trầm tư của hắn. Sau khi nắm được những thông tin cần thiết từ cuốn sổ, hắn đặt nó xuống bàn, ánh mắt chạm đến tờ bản sao cam kết nằm bên cạnh.
Hắn cầm lấy, đôi mắt lạnh lùng quét qua từng dòng chữ in trên đó. Nhưng lần này, nội dung hắn đọc được không giống với những gì hắn đã ký lúc ban đầu.
Những điều khoản vốn tưởng như đơn giản và hợp lý lại ẩn chứa những ràng buộc đáng sợ. Từng câu từng chữ như những cái bẫy được giăng ra tinh vi, không cho bất cứ ai có cơ hội thoát thân một khi đã đặt bút ký.
“Đúng là một trò l·ừa đ·ảo trắng trợn...” Băng Tử Huyên lẩm bẩm, đôi mắt ánh lên sự phẫn nộ. Hắn siết chặt tờ cam kết trong tay, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. “Lúc mình đăng ký, chắc chắn chúng đã dở trò.”
Không kìm được cảm xúc, hắn vo tròn tờ giấy rồi chuẩn xác ném thẳng vào thùng rác gần đó. Tờ giấy va vào thành thùng, phát ra âm thanh khẽ khàng trước khi rơi xuống đáy, tựa như sự chấm dứt cho một mảnh ký ức phiền phức trong lòng hắn.
Đúng lúc ấy, tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Hắn nhìn màn hình, đôi lông mày khẽ nhướng lên khi thấy tên người gọi hiện lên. Không ai khác, đó chính là mẹ hắn.
Băng Tử Huyên lập tức thay đổi thái độ. Gương mặt nghiêm nghị cùng ánh mắt lạnh lẽo biến mất, thay vào đó là một nụ cười ấm áp. Hắn nhấn nút trả lời, giọng nói nhẹ nhàng vang lên.
“Con nghe đây, mẹ.”
Hắn và mẹ cứ thế trò chuyện, lúc thì hắn cười nhẹ khi nghe mẹ kể về những chuyện nhỏ nhặt trong ngày, lúc lại trầm mặc khi mẹ nhắc đến những chuyện nào đó.
Bên ngoài cửa sổ, bầu trời đêm dần buông xuống, ánh trăng mờ nhạt phủ lên khung cảnh u tịch. Những ngọn đèn đường lập lòe sáng, soi rọi những con ngõ tối tăm nơi có thể đang diễn ra những âm mưu, những cuộc đấu tranh ngầm mà không ai hay biết.
Khi cuộc trò chuyện kết thúc, Băng Tử Huyên đặt điện thoại xuống bàn, ánh mắt thoáng trầm ngâm. Hắn thở dài, kéo tấm rèm cửa lại để che đi bóng đêm u ám bên ngoài. Ngày đầu tiên ở ngôi trường mới này đã kết thúc, nhưng trong lòng hắn hiểu rõ, những thử thách thực sự vẫn còn đang chờ đợi ở phía trước.
Hắn ngồi lại một lúc, ánh mắt nhìn ra xa xăm, trước khi đứng dậy tắt đèn, để màn đêm bao trùm căn phòng nhỏ.