Chương 145: Cuốn sổ nhật ký
Trong căn phòng truyền thống, ánh sáng yếu ớt từ đèn dầu trên bàn tạo thành những mảng tối sáng chập chờn, như chính tâm trạng hỗn loạn của Băng Tử Huyên. Hắn ngồi lặng lẽ, cuốn sổ nhỏ trong tay, đôi mắt chăm chú nhìn vào từng nét chữ run rẩy trên trang giấy đã ngả màu.
Cuốn sổ này không chỉ là kỷ vật mà còn là cửa sổ mở ra quá khứ đầy u ám của Haruka. Những dòng chữ giản dị nhưng chất chứa nỗi đau, như tiếng thét câm lặng của một cô bé từng bị cả thế giới quay lưng. Hắn bắt đầu đọc, từng câu từng chữ như xuyên thẳng vào tâm can:
"Ba, mẹ, anh trai... Trong giấc mơ tối qua, tôi thấy họ, và thực sự rất hạnh phúc. Giá mà họ có thật... Khu nhà trong giấc mơ ấy thật đẹp....!''
''Khu rừng.... nơi tôi và Hanako thường chơi mỗi khi thu đến. Nhưng cậu ấy, từ khi tôi lên cấp hai, không còn gặp lại nữa. Nghe nói, cậu ấy mãi mãi ở tuổi 10..."
Băng Tử Huyên khẽ nhíu mày, đôi môi mím chặt. Hắn biết Haruka đã phải sống cô độc từ nhỏ, nhưng không ngờ cô bé lại từng có những kỷ niệm tươi đẹp ngắn ngủi như vậy.
Lật sang trang khác, nét chữ trở nên sắc nhọn hơn, như những vết khắc ghi sâu trong tim:
"Năm tôi 9 tuổi, cha mẹ nuôi sinh thêm một cậu con trai. Từ đó, họ gần như quên mất sự tồn tại của tôi. Tôi chỉ còn là cái bóng trong nhà, một đứa con gái vô dụng không đáng được quan tâm. Những ngày tháng tiếp theo là chuỗi những lời mắng nhiếc và những cái tát. 'Mày không phải con tao' mẹ nuôi từng hét vào mặt tôi như thế, đôi tay bà ấy không ngừng đánh tôi mỗi khi tôi làm sai một việc gì đó."
Băng Tử Huyên nắm chặt cuốn sổ, hơi thở trở nên nặng nề hơn. Câu chuyện không chỉ là sự ghẻ lạnh, mà còn là b·ạo h·ành thể xác lẫn tinh thần.
"Có lần, tôi làm đổ một tô súp lên bàn ăn. Mẹ nuôi đã dùng chiếc vá đánh tôi đến ngất. Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình nằm dưới sàn bếp, lạnh cóng, người đầy vết bầm tím. Không ai đỡ tôi dậy, không ai hỏi tôi có đau không. Từ đó, tôi hiểu rằng nước mắt không thể làm dịu cơn thịnh nộ của họ, chỉ có sự im lặng mới giúp tôi sống sót."
Đôi mắt Tử Huyên lóe lên sự phẫn nộ, nhưng hắn vẫn tiếp tục đọc.
Năm tôi 11 tuổi, cha mẹ nuôi đã quyết định đưa tôi về quê sống với ông bà nội của họ. Lúc ấy, tôi không biết điều gì đang chờ đợi mình, nhưng trong sâu thẳm, tôi có một chút hy vọng mong manh rằng đó sẽ là một khởi đầu mới. Ông bà đã ngoài 70, nhưng sức khỏe vẫn rất tốt, đặc biệt là trái tim nhân hậu và tình thương vô bờ bến mà họ dành cho tôi.
Tôi nhớ những ngày đầu tiên ở đây, bà thường nắm lấy tay tôi, dịu dàng dắt tôi đi khắp nơi trong căn nhà gỗ nhỏ xinh xắn. Bà giới thiệu từng món đồ, từng góc nhà như thể sợ rằng tôi sẽ cảm thấy lạc lõng. Ông thì ngày ngày ra vườn hái rau, chăm sóc cây cối, nhưng không quên dành thời gian kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích. Lần đầu tiên trong đời, tôi biết thế nào là sự ấm áp từ gia đình thực sự.
Một năm trôi qua, tôi đã làm quen với cuộc sống yên bình ở ngôi làng nhỏ này. Người dân làng rất quý mến tôi, họ thường khen tôi là một cô bé hiểu chuyện, ngoan ngoãn và lễ phép. Những đứa trẻ trong làng cũng dần chơi cùng tôi, chúng không nhìn tôi bằng ánh mắt khinh miệt hay coi thường như những đứa trẻ trên thành phố. Đó là khoảng thời gian hiếm hoi tôi cảm thấy mình không bị bỏ rơi, và trái tim nhỏ bé của tôi lần đầu được tràn đầy niềm vui.
Nhưng rồi mọi thứ đã thay đổi mãi mãi vào một đêm tháng 8 năm tôi 12 tuổi.
Hôm đó, đám bạn trong làng rủ tôi đi lên núi. Chúng nói rằng trên đó có một ngôi đền linh thiêng, tên là Shikotsu, nơi mọi ước nguyện đều có thể trở thành hiện thực. Bọn trẻ bảo tôi rằng nếu đến đó cầu nguyện, có lẽ đôi mắt mù lòa của tôi sẽ được chữa lành. Tôi vui mừng khôn xiết trước sự quan tâm ấy và đồng ý ngay lập tức.
Chúng tôi khởi hành từ chiều, nhưng vì đường lên núi quá rậm rạp, trời nhanh chóng tối đen. Đèn lồng mà bọn trẻ mang theo chỉ le lói ánh sáng yếu ớt, không đủ để soi rõ con đường mòn nhỏ hẹp. Chúng tôi lạc đường, đi vòng vèo mãi cho đến khi thấy một tòa đền cổ kính hiện ra trong bóng tối.
Ngôi đền Shikotsu nằm sâu trong rừng, kiến trúc bằng đá xám với những tượng quỷ dữ đứng canh ở hai bên cổng, ánh mắt chúng như xuyên thấu màn đêm mà nhìn vào tận tâm can của kẻ đứng trước mặt. Tôi cảm nhận được một sự lạnh lẽo kỳ lạ bao trùm không gian, nhưng bọn trẻ thì không mảy may để ý. Chúng kéo tôi vào trong, cúi bái và cầu nguyện.
Khi tôi chắp tay nhắm mắt, một cơn gió lạnh buốt thổi qua. Không gian như đọng lại. Tôi nghe thấy những âm thanh kỳ lạ, như tiếng bước chân nặng nề trên sàn gỗ mục nát, rồi là tiếng thở dài sâu lắng vang vọng từ nơi nào đó trong đền.
Bọn trẻ bắt đầu sợ hãi.
- "Yukio! Chúng ta về thôi, tớ sợ lắm!" – Một đứa con gái trong nhóm, Aiko, lên tiếng, giọng run rẩy.
-
- "Im đi, chúng ta còn chưa cầu xong mà!" – Yukio, thằng bé lớn tuổi nhất trong nhóm, cố trấn an, nhưng giọng nó cũng đã lạc đi.
Ngay lúc đó, một tiếng rít vang lên từ sâu trong đền. Rồi đột ngột, một bóng đen khổng lồ xuất hiện, ánh mắt đỏ rực như lửa.
-
- "AAAAA!!! CỨU TỚ VỚI!!!" – Tiếng hét thất thanh của Aiko vang lên đầu tiên, rồi đến Haruto và Mei.
Tôi không thấy gì, chỉ nghe tiếng chân chạy loạn, tiếng khóc thét hòa lẫn trong tiếng gọi cầu cứu.
-
- "Haruka, chạy đi!" – Đó là giọng của Aiko, trước khi tiếng hét của cô bé chìm vào sự im lặng đáng sợ.
Tôi đứng c·hết trân, không biết phải làm gì. Trong bóng tối dày đặc, tôi cảm nhận được một luồng khí lạnh bao quanh mình. Nhưng kỳ lạ thay, tôi không bị làm hại. Con quỷ đó dường như chỉ nhìn tôi trong giây lát, rồi quay đi, bỏ lại tôi giữa sự hỗn loạn và nỗi kinh hoàng.
Đêm đó, tôi lết từng bước xuống núi, một mình, không còn ai bên cạnh. Mãi sau này, tôi mới biết rằng dân làng đã cố tình lừa bọn tôi lên đó để tế quỷ, nhằm cầu mong sự phù hộ và mùa màng bội thu. Bọn họ đã chọn những đứa trẻ không ai quan tâm, bị ruồng bỏ hoặc có những khiếm khuyết như tôi.
Tôi là người duy nhất sống sót. Lý do thì có lẽ như họ nói – tôi chỉ là một "phế phẩm" không đáng để con quỷ kia đoái hoài. Nhưng sâu trong lòng, tôi biết rằng không phải do may mắn hay sự ruồng bỏ mà tôi sống sót. Có lẽ, con quỷ đó nhìn thấy tôi không mang trong mình những tham vọng hay dục vọng xấu xa, và nó đã tha mạng cho tôi. Nhưng sự sống sót này, với tôi, không phải là ân huệ. Đó là một lời nguyền kéo dài đến tận hôm nay.
Hồi ức của Haruka về những ngày cuối cùng ở làng Shikotsu
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ cái ngày tôi trở về từ ngôi đền trên núi. Đó là một buổi sáng mờ sương, ánh nắng nhợt nhạt chiếu qua tán lá cây, nhưng không xua được cái lạnh giá trong tim tôi. Khi tôi bước qua cổng làng, chẳng có ai ra đón. Thay vào đó, tôi thấy họ đứng nép sau những cánh cửa, ánh mắt đầy sợ hãi và xa lánh.
Những lời thì thầm bắt đầu vang lên sau lưng tôi, ban đầu là những tiếng xì xào nhỏ, nhưng rồi chúng ngày một lớn hơn, sắc bén hơn, như những nhát dao cứa vào tim tôi:
-
- "Con bé đó… nó trở về một mình…"
-
- "Ngài Minokami đã ruồng bỏ nó rồi! Nó là một thứ uế tạp, không xứng đáng được thần linh chấp nhận!"
-
- "Chắc chắn nó mang về điềm gở! Nếu không, sao những đứa trẻ khác lại không trở về?"
Minokami – cái tên mà người làng tôn thờ như một vị thần. Họ tin rằng ngài là hiện thân của sự bảo hộ, nhưng cũng là cơn thịnh nộ khủng kh·iếp. Từ lâu, những lễ tế đã trở thành một phần không thể thiếu trong tín ngưỡng của làng Shikotsu. Mỗi năm, họ dâng lên ngài những đứa trẻ mồ côi, hoặc những đứa trẻ mà cha mẹ ruồng bỏ, để cầu mong mùa màng bội thu và tai ương tránh xa.
Tôi, khi trở về, trở thành minh chứng sống cho một điều cấm kỵ. Theo họ, không ai được sống sót sau khi bước qua cánh cửa của ngôi đền thờ Minokami. Việc tôi còn sống chỉ chứng tỏ rằng tôi bị thần linh khinh bỉ, một sự ô uế không đáng tồn tại.
Từ ngày đó, dân làng bắt đầu xa lánh tôi. Những ánh mắt kinh tởm thay thế cho sự quan tâm trước kia. Những lời đồn đại lan nhanh như ngọn lửa:
-
- "Con bé đó đã mang về cơn giận của ngài Minokami. Chính nó sẽ hủy diệt chúng ta!"
-
- "Chúng ta không nên giữ nó trong làng. Nó sẽ khiến tất cả chúng ta bị trừng phạt!"
Ngay cả những đứa trẻ từng chơi đùa với tôi cũng bắt đầu tránh xa. Có lần, tôi vô tình đi ngang qua chúng, nghe rõ tiếng thì thầm đầy hoảng sợ:
- "Đừng lại gần nó. Nếu không, ngài Minokami sẽ bắt cả chúng ta!"
---
Không lâu sau đó, mùa thu hoạch thất bát đến đáng sợ. Lúa trên đồng bị mưa lớn cuốn trôi, còn những gì thu hoạch được thì lại bị sâu bệnh phá hủy. Làng chìm trong cảnh đói kém. Nhưng đó chưa phải là tất cả. L·ở đ·ất từ ngọn núi sau làng c·hôn v·ùi một số ngôi nhà, cơn lũ bất ngờ quét qua cuốn phăng cả gia súc.
Dân làng hoảng loạn, và không ai khác ngoài tôi trở thành mục tiêu. Họ đổ lỗi tất cả lên đầu tôi:
- "Chính con bé đó! Nếu không có nó, ngài Minokami đã ban phước lành cho chúng ta!"
- "Chúng ta phải làm gì đó. Không thể để nó tiếp tục sống trong làng được!"
---
Một đêm nọ, một đám đông mang theo đuốc và cuốc xẻng kéo đến nhà ông bà tôi. Tiếng la hét vang vọng khắp làng:
- "Mang con bé ra đây! Chúng ta sẽ làm lễ tế mới, dâng nó cho thần linh để xoa dịu cơn giận của ngài Minokami!"
- "Nếu không thả nó trôi sông, thì t·hiêu s·ống nó cũng được!"
Tôi ngồi co rúm trong góc nhà, toàn thân run rẩy, đôi tai bịt chặt nhưng vẫn không thể ngăn được những tiếng la hét bên ngoài. Ông tôi, dù đã ngoài bảy mươi, vẫn đứng chắn trước cửa. Ông quát lớn, giọng nói run nhưng đầy cương quyết:
-
- "Các người điên rồi sao? Đây là cháu gái của ta! Nếu muốn động đến nó, trước hết phải bước qua xác ta!"
Bà tôi cũng không hề nao núng. Bà tiến lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào đám đông:
- "Nếu các người dám làm hại con bé, ngài Minokami sẽ trừng phạt các người. Chính các người mới là những kẻ uế tạp, dâng lễ sai trái và còn muốn g·iết hại một đứa trẻ vô tội!"
Những lời của bà khiến đám đông chững lại. Nhưng tôi có thể cảm nhận được sự thù ghét trong mắt họ chưa bao giờ nguôi.
---
Mất mát lớn nhất
Sau đêm đó, ông bà tôi trở nên tiều tụy hơn hẳn. Họ đã dành tất cả sức lực để bảo vệ tôi, nhưng những ánh mắt oán hận từ dân làng và cái đói khát trong mùa đông lạnh giá cuối cùng đã đánh bại họ.
Một buổi sáng, ông tôi q·ua đ·ời. Trước khi mất, ông nắm lấy tay tôi, đôi mắt mờ đục nhìn thẳng vào tôi, giọng khàn đặc:
-
- "Haruka… cháu phải sống, dù thế nào đi nữa. Ta đã gửi thư cho cha nuôi cháu. Nếu hắn không nhận cháu về, ta sẽ quay về ám hắn cả đời."
Không lâu sau, bà tôi cũng ra đi. Trước khi nhắm mắt, bà ôm tôi vào lòng, giọng nói nhẹ như gió thoảng:
-
- "Cháu là đứa trẻ đáng thương nhất ta từng biết. Nhưng hãy mạnh mẽ, Haruka. Một ngày nào đó, cháu sẽ tìm được người thật sự yêu thương cháu."
Ngay sau l·ễ t·ang, cha mẹ nuôi tôi xuất hiện. Họ kéo tôi đi mà không nói một lời an ủi. Trên con đường trở lại thành phố, tôi ngoái đầu nhìn ngôi nhà ông bà lần cuối.
Dù biết rằng nơi đó không còn ai chờ đợi tôi nữa, nhưng tôi vẫn cảm thấy nó ấm áp hơn nhiều so với địa ngục mà tôi sắp trở về.
Những năm tháng tiếp theo trong ngôi nhà mà tôi phải gọi là "gia đình" ấy, thực chất chỉ là một cõi địa ngục sống. Ngày qua ngày, tôi bị đ·ánh đ·ập, chửi bới, và bị ép làm đủ mọi công việc nặng nhọc. Một cô bé mù như tôi, vốn đã chật vật với những thứ đơn giản nhất, giờ đây phải oằn mình trước những yêu cầu không tưởng.
Mỗi sáng sớm, tôi bị lôi dậy bằng những tiếng hét. "Mày là đồ vô dụng, chẳng làm được trò trống gì ngoài ăn bám!" – tiếng mẹ nuôi cứ thế dội vào đầu tôi, ngày này qua ngày khác. Tôi bị giao những công việc dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ quần áo… dù đôi mắt mù lòa khiến mọi thứ trở nên khó khăn gấp bội. Có lần, tôi làm rơi một cái bát, tiếng mảnh vỡ vừa vang lên cũng là lúc tôi lĩnh trọn một cái tát đến bật máu miệng.
Họ đã không ít lần định bỏ rơi tôi. Có lần, họ đưa tôi đến một khu chợ đông người, bỏ mặc tôi giữa biển người lạ rồi lẳng lặng rời đi. Nhưng trời xui đất khiến, tôi vẫn tìm đường về được. Một lần khác, họ suýt nữa bán tôi cho một người đàn ông khả nghi, nhưng vì lý do nào đó mà thỏa thuận không thành.
---
Khi tôi vừa bước chân vào cánh cổng trường cao trung, cha nuôi tôi nhận được lệnh điều công tác xuống một vùng quê nghèo hẻo lánh. Chúng tôi rời khỏi Tokyo hoa lệ, nơi mà dù sao tôi vẫn còn được ở tạm một căn phòng cũ kỹ nhưng kín đáo. Ở vùng quê mới này, họ mua rẻ một ngôi nhà xuống cấp, rồi cải tạo lại một cách sơ sài.
Lần này, tôi không còn được may mắn như trước. Căn phòng cũ của tôi bị lấy làm kho chứa đồ, còn tôi thì bị đầy xuống sống ở nhà kho phía sau. Căn nhà kho ẩm thấp, lạnh lẽo, là nơi chuột bọ chạy loạn vào ban đêm. Tiếng gió rít qua những kẽ hở mục nát, hòa cùng tiếng chuột kêu chít chít, khiến mỗi đêm của tôi trở thành một cơn ác mộng.
Nhưng điều đáng sợ nhất lại không phải là những âm thanh đó. Mỗi đêm, từ phía căn hầm ngay dưới nhà kho, tôi nghe thấy những tiếng động khác – những tiếng thì thầm yếu ớt, đôi khi là tiếng khóc nức nở của những cô gái.
---
Ban đầu, tôi tưởng rằng mình chỉ đang tưởng tượng. Nhưng những âm thanh ấy cứ lặp đi lặp lại, đêm này qua đêm khác. Tôi cố gắng lắng nghe và nhận ra đó là giọng của nhiều cô gái, không phải một hay hai người.
Có lần, tò mò thúc đẩy tôi tiến lại gần cánh cửa dẫn xuống hầm. Tôi nhẹ nhàng gõ lên cánh cửa, khẽ cất giọng hỏi:
- "Có ai ở đó không?"
Đáp lại tôi là một sự im lặng đầy c·hết chóc, nhưng ngay sau đó, tôi nghe rõ tiếng bước chân hối hả của cha nuôi. Ông ta xuất hiện, ánh mắt như dao găm nhìn chằm chằm vào tôi.
-
- "Biến khỏi đây ngay! Mày không có quyền xuống đó!" – giọng ông ta tràn ngập sự đe dọa.
Tôi bị đẩy mạnh ra khỏi nhà kho, ông ta quát tháo và đuổi tôi đi, bảo tôi "muốn sống thì đừng bao giờ bén mảng đến đó nữa".
---
Dù cha nuôi luôn cố gắng ngăn cản, nhưng tôi không phải kẻ ngu ngốc. Những lời thì thầm, tiếng khóc, và cả ánh mắt lo lắng che giấu của ông ta khiến tôi dần hiểu ra sự thật. Những cô gái dưới căn hầm đó không phải ở đó vô cớ. Họ là những n·ạn n·hân – những kẻ đáng thương đã bị chính cha nuôi tôi giam giữ.
Tôi không biết họ đến từ đâu, cũng không biết họ đã phải chịu đựng những gì. Nhưng tôi chắc chắn một điều: họ không bao giờ có cơ hội trở lại với cuộc sống bình thường.
Tôi không dám nghĩ nhiều, không dám hành động gì. Tôi chỉ là một đứa trẻ mù, không có quyền lực, không có khả năng tự vệ. Nếu tôi dám hé răng, liệu tôi có trở thành n·ạn n·hân tiếp theo?
---
Ngày tháng cứ thế trôi qua, tôi sống trong sự sợ hãi và mệt mỏi đến tột cùng. Cái cảm giác bất lực, bị giam cầm trong cõi địa ngục này, dường như muốn nuốt chửng tôi.
Tôi từng nghĩ đến việc bỏ trốn, nhưng rồi lại tự cười cay đắng. Một đứa trẻ mù như tôi, biết đi đâu về đâu?
Tôi không biết câu trả lời, chỉ biết rằng cuộc sống này giống như một sợi dây thừng đang từ từ siết chặt lấy cổ tôi. Nhưng tôi vẫn phải sống. Sống, để hy vọng rằng một ngày nào đó, sẽ có ai đó cứu rỗi tôi và những con người bất hạnh khác trong ngôi nhà này.
Ở nhà, những trận đòn roi thừa sống thiếu c·hết, những câu chửi rủa lạnh lẽo và rợn người đã trở thành thói quen mà tôi buộc phải làm quen. Nhưng đáng buồn thay, trường học – nơi lẽ ra là nơi thoát khỏi nỗi kinh hoàng ở nhà – cũng chẳng tốt đẹp hơn là bao.
Tôi không hiểu mình đã làm gì sai. Tại sao tôi lại phải chịu đựng tất cả những điều này? Sau khi gia đình chuyển đến vùng quê nghèo khó, tôi cứ ngỡ sẽ được chuyển đến một ngôi trường gần nhà, nơi cuộc sống sẽ bớt khắc nghiệt hơn. Nhưng không, cha mẹ nuôi tôi nhất quyết để tôi tiếp tục học ở trường cũ tại Tokyo, cách nhà hơn một trăm cây số.
Hành trình đến trường mỗi ngày giống như một thử thách vô tận. Tôi phải di chuyển bằng xe buýt, tàu điện, và đôi khi phải tự dò đường trong cái thế giới tối tăm của mình. Nếu không có cây gậy dẫn đường mà Kiku – người bạn duy nhất của tôi – đã tặng, có lẽ tôi đã chẳng thể nào đến nơi. Nhưng ngay cả với sự giúp đỡ ấy, việc di chuyển xa như vậy vẫn là một cực hình đối với tôi, một cô gái mù.
---
Tôi từng muốn rời xa nơi này, muốn được học ở một trường dành riêng cho người mù, nơi tôi có thể tìm thấy sự bình yên. Nhưng cha mẹ nuôi tôi không bao giờ cho phép. Họ không quan tâm đến mong muốn của tôi, chỉ thấy việc chuyển trường là phiền phức và tốn kém.
Nhà trường, mặt khác, vẫn giữ tôi lại. Dù bị đối xử tệ bạc, thành tích học tập của tôi vẫn rất tốt. Học hành là điều duy nhất tôi có thể làm để tìm chút ý nghĩa trong cuộc sống. Mỗi lần cầm trên tay những bài kiểm tra điểm cao, tôi thấy lòng mình như được sưởi ấm một chút, dù chỉ là thoáng qua.
---
Năm đầu tiên bước chân vào cao trung, tôi ngỡ rằng cuộc sống của mình đã chạm đến đáy sâu của sự đau khổ. Nhưng không, mọi thứ chỉ càng trở nên kinh hoàng hơn, khi tôi ở năm hai cao trung.
Tôi không nhớ nổi bao nhiêu lần mình bị mẹ nuôi đ·ánh đ·ập đến mức b·ất t·ỉnh. Có lần, chỉ vì làm rơi bát canh trong bữa ăn, bà ta túm tóc tôi kéo lê khắp sàn nhà. Tiếng hét của tôi chẳng làm bà động lòng. Bà ta nắm lấy một sợi dây da treo sẵn trong góc nhà, quất mạnh vào người tôi không ngừng. Mỗi cú quất vang lên như xé toạc cả không gian, đau đớn đến mức tôi không thở nổi.
Tôi ngã quỵ xuống, tay ôm lấy mặt, nhưng bà ta không dừng lại. "Đồ phế phẩm! Mày sống chỉ để làm khổ tao thôi! Tao thà nhận một con chó còn hơn nuôi mày!" Tiếng bà ta vang lên lạnh lùng. Máu từ lưng tôi chảy xuống ướt đẫm quần áo, nhưng bà vẫn tiếp tục quất cho đến khi mỏi tay, rồi ném sợi dây xuống đất, nhìn tôi bằng ánh mắt khinh miệt.
Có lần khác, bà ta cầm một viên đá ném thẳng vào đầu tôi khi tôi đang nhặt củi ngoài vườn. Viên đá va mạnh vào trán tôi, máu túa ra, chảy dài xuống mặt. Tôi ngã quỵ xuống đất, đầu đau nhức, nhưng bà ta chỉ đứng nhìn, rồi quay lưng bỏ đi, không thèm quan tâm.
Một lần, bà ta cố tình dụ tôi bước vào một chỗ đầy mảnh sành vỡ. Tôi không nhìn thấy, chỉ cảm nhận được từng mảnh sành cắt vào lòng bàn chân. Máu chảy ướt cả sàn nhà, mỗi bước đi là một cơn đau buốt đến tận tim gan. Nhưng bà ta chỉ cười lạnh: "Hhaha. Tao quên mất là mày bị mù. Nhưng cũng thật đáng đời."
---
Nếu người mẹ nuôi là cơn ác mộng ban ngày, thì người cha nuôi chính là nỗi kinh hoàng ban đêm. Ông ta thường xuyên say rượu, mỗi lần như thế đều trút hết mọi giận dữ lên tôi. Một lần, vì làm ăn thua lỗ, ông ta trói tay tôi vào cột nhà, dùng một cây gậy gỗ đập mạnh vào chân tôi. "Mày là đồ sao chổi, từ ngày mày vào nhà này, tao chỉ toàn gặp xui xẻo!" Ông gầm lên, từng cú đánh khiến xương tôi đau nhói, như sắp gãy lìa.
Có lần, trong cơn say, ông ta cầm cả ấm nước sôi định tạt vào người tôi. Tôi cố gắng chạy trốn, nhưng vì mắt không nhìn thấy đường, tôi vấp ngã. Nước sôi tạt trúng một phần vai và cánh tay tôi. Cơn đau bỏng rát khiến tôi hét lên, da thịt phồng rộp ngay lập tức. Nếu không vì ông ta loạng choạng đổ trượt, có lẽ tôi đã không còn nguyên vẹn.
Con trai của họ, mặc dù nhỏ tuổi hơn tôi, nhưng độc ác không kém gì cha mẹ nó. Nó thường dùng súng cao su bắn thẳng vào tôi. Mỗi viên đạn cao su là một cú đau điếng, để lại những vết bầm tím chi chít trên cơ thể tôi. Có lần, nó cười phá lên khi tôi ngã vì đạn cao su bắn trúng chân: "Con mù như chị thì làm sao chạy nổi chứ?"
Nó từng nhốt tôi vào tủ quần áo cả đêm, mặc kệ tôi khóc lóc cầu xin. Trong bóng tối ngột ngạt, tôi nghe tiếng nó cười đùa bên ngoài: "Chị quen sống trong bóng tối rồi mà, sợ gì chứ!"
---
Mỗi ngày trôi qua, bữa ăn của tôi cũng trở thành công cụ t·ra t·ấn. Thức ăn của tôi thường là những thứ đã ôi thiu, bốc mùi, hoặc cơm thừa canh cặn từ bữa trước. Nhiều lần, sau khi ăn, tôi b·ị đ·au bụng quằn quại cả đêm, nhưng không ai quan tâm. Có hôm, họ bỏ đói tôi cả ngày, chỉ ném vào góc nhà một chiếc bánh mì mốc meo, lạnh lùng bảo: "Ăn đi, đồ chó còn không bằng."
Những đêm đông lạnh giá, tôi co ro trong góc phòng kho, không có mền, không có lò sưởi. Gió rét thốc qua từng khe cửa, khiến cơ thể tôi run lên bần bật. Tôi tự hỏi, liệu mình có thể sống sót qua mùa đông này không, hay sẽ c·hết vì đói và lạnh?
---
Những năm tháng đó, mỗi ngày trôi qua đều là một cuộc chiến để sinh tồn. Cơ thể tôi mang đầy những vết sẹo, nhưng v·ết t·hương trong tâm hồn còn sâu hơn. Tôi không biết mình làm gì sai để phải chịu đựng những điều này. Chỉ biết rằng, mỗi khi nhớ lại, tôi đều cảm thấy một nỗi đau không lời nào diễn tả được.
---
Ở trường, tôi từng nghĩ mình có thể tìm thấy chút yên bình, nhưng đó chỉ là một giấc mơ ngây thơ. Thực tế, nơi này còn kinh khủng hơn cả ngôi nhà địa ngục mà tôi đang sống. Sakura, Hiroto, và nhóm bạn của chúng, luôn xem tôi là món đồ chơi để thỏa mãn sự độc ác.
Lần đầu tiên, chúng nhét dao tem vào ngăn tủ của tôi. Khi tôi đưa tay vào, những lưỡi dao sắc lẹm cứa sâu vào ngón tay, máu tuôn ra không ngừng. Tôi đau lắm, nhưng không ai thèm quan tâm. Đến khi Riku, một nam sinh duy nhất có chút lương tâm, giúp đưa tôi đến phòng y tế, tôi chỉ nhận được ánh mắt thương hại thay vì sự thấu hiểu.
Một lần, tôi bước vào lớp và phát hiện ghế mình bị rải đầy đinh nhọn. Không hay biết, tôi ngồi xuống, cảm giác đau buốt xuyên qua da thịt khiến tôi hét lên trong vô vọng. Cả lớp chỉ cười phá lên, còn Sakura đứng dậy giả vờ hốt hoảng:
"Haruka-chan, cẩn thận chứ! Đừng để mù mà không biết cái ghế có gì trên đó!"
Những lời chế nhạo cứ như kim đâm vào tâm trí tôi.
Không dừng lại ở đó, chúng còn đổ đầy nước bẩn vào hộp cơm của tôi. Hôm ấy, tôi đã rất đói, nhưng khi mở hộp ra, tôi chỉ thấy một mớ hỗn độn kinh tởm. Sakura đứng nhìn, cười thích thú:
"Ăn đi, Haruka-chan, mày nghèo mà, chắc không kén chọn đâu nhỉ?"
Những lúc bị kéo vào nhà vệ sinh, tôi biết mình sẽ phải hứng chịu điều gì. Bọn chúng không chỉ đánh, mà còn nhắm vào chỗ đau nhất của tôi. Tôi bị xô ngã, đầu đập mạnh xuống nền gạch lạnh lẽo. Chúng dùng chân đá vào bụng tôi, mỗi cú đá khiến tôi gần như không thở nổi.
Một lần, chúng thậm chí còn trói tôi vào ống nước và đổ đầy nước lên người. Tôi run rẩy, rét buốt trong khi chúng đứng đó, cười đùa như thể đây chỉ là một trò tiêu khiển. Tôi đã ngất đi, và khi tỉnh dậy, trời đã tối. Không ai tìm kiếm, không ai quan tâm tôi sống hay c·hết.
Đỉnh điểm là khi Sakura và Hiroto đưa một nam sinh lạ mặt vào nhà vệ sinh, ép hắn t·ấn c·ông tôi. Tôi vùng vẫy, cắn và cào cấu để tự vệ. Trong cơn tuyệt vọng, tôi hét lên, cố gắng chống trả bằng tất cả sức lực còn lại. Cuối cùng, tôi thoát được, nhưng cái giá phải trả là một trận đánh hội đồng kinh hoàng.
Chúng đấm, đá không ngừng, xé rách cả quần áo tôi. Máu và nước mắt hòa lẫn trên mặt tôi. Khi tỉnh dậy, tôi đã ở bệnh viện, toàn thân đau đớn, xương sườn nhói đau mỗi khi thở. Nhưng chẳng ai đến thăm, chẳng ai hỏi han. Tôi tự mình trốn viện và lê bước về nhà, chỉ để nhận thêm trận đòn roi từ cha mẹ nuôi.
---
Những trò bắt nạt không dừng lại. Có lần, chúng ném đồ vật sắc nhọn vào người tôi giữa sân trường, khiến tôi bị rách da, máu thấm qua lớp áo. Hay khi chúng kéo tôi ra giữa sân, dội nước bẩn lên người tôi trước mặt mọi người, chỉ để cười cợt sự bất lực của tôi.
Những v·ết t·hương chằng chịt trên cơ thể tôi đã nói lên tất cả. Có lần, tôi nhớ lại lời của Aiko, cô bạn duy nhất từng hiểu tôi trước khi t·ự t·ử:
"Haruka, nếu không ai cứu được chúng ta, thì chỉ có c·ái c·hết mới là giải thoát."
Nhưng tôi không thể. Tôi phải sống. Không phải vì hy vọng, mà vì tôi muốn chứng minh rằng tôi sẽ không khuất phục trước thế giới tàn nhẫn này....!