Chương 144: Thợ Săn và Hai Con Sói Già
Băng Tử Huyên sau khi tắm xong, cố gắng kiềm chế cơn run rẩy đang h·ành h·ạ cơ thể. Hắn cầm lấy bộ quần áo mà bà mẹ nuôi chuẩn bị sẵn, nhưng khi vừa chạm tay vào, cảm giác vải vóc mỏng manh, lạnh lẽo lại khiến lòng hắn càng thêm băng giá. Bộ đồ này không phải là quần áo bình thường, mà là một thứ trang phục hở hang, táo bạo đến mức khiến người mặc cảm thấy như bị phơi bày toàn bộ cơ thể trước ánh nhìn của kẻ khác.
"Thứ này mà cũng gọi là quần áo sao?" Hắn khẽ nhếch môi, giọng nói mang đầy châm biếm. Nhưng hắn không có lựa chọn khác.
Hắn cắn răng mặc bộ đồ đó vào, cảm giác lạnh lẽo của vải mỏng áp sát vào da thịt càng khiến hắn thêm khó chịu. Hai hàm răng hắn không ngừng va vào nhau vì lạnh, thân thể run lên từng hồi không thể khống chế.
Vừa mở cửa bước ra, hắn lập tức đối mặt với bà mẹ nuôi đang đứng chờ sẵn, ánh mắt của bà ta đầy khó chịu và khinh bỉ.
"Sao mày tắm lâu vậy hả?!" Bà ta gằn giọng, rồi không chờ hắn trả lời, bà ta đã thô bạo nắm lấy cánh tay hắn kéo đi.
Băng Tử Huyên không nói gì, chỉ cắn răng chịu đựng. Hắn biết rằng phản kháng lúc này không mang lại lợi ích gì, chỉ làm lộ sơ hở mà thôi.
Sau một hồi bị lôi kéo qua hành lang lạnh lẽo, bà ta dẫn hắn đến một căn phòng nhỏ kín mít.
"Nghe đây! Đêm nay ngài Yamamoto muốn gặp mày, tao đã sắp xếp tất cả rồi. Đây là cơ hội đổi đời của mày, hiểu không? Nếu làm tốt, tao cũng có chút mặt mũi. Nhưng nếu làm hỏng chuyện, mày đừng trách tao nặng tay!"
"Mày ở đây! Được ngài Yamamoto để mắt đến là phúc lớn của mày đấy. Đừng có khiến tao thêm phiền lòng nữa!"
Giọng nói chua ngoa ngắt quãng bằng tiếng cười lạnh trước khi bà ta rời đi cũng không quên đóng cửa lại sợ hắn chạy mất.
Cánh cửa shōji trượt sau lưng hắn đóng mạnh một tiếng rầm, rồi ngay lập tức bị khóa chặt bên ngoài.
Căn phòng nhỏ nơi Băng Tử Huyên bị nhốt toát lên vẻ kỳ dị đến lạ lùng, pha lẫn sự hoa lệ và u ám. Những bức tường gỗ cũ kỹ sơn màu đỏ thẫm, một số chỗ được chạm trổ hoa văn truyền thống của Nhật Bản với hình ảnh những con hạc và hoa anh đào. Tuy nhiên, lớp sơn đã bị phai mờ theo thời gian, để lộ những vết trầy xước như thể từng có người cào cấu trong tuyệt vọng. Trên góc tường treo một chiếc lồng đèn giấy nhỏ, ánh sáng vàng nhạt hắt xuống không gian, tạo cảm giác vừa ấm áp vừa ngột ngạt.
Căn phòng không rộng, ở giữa là một tấm chiếu tatami đã cũ, trên đó đặt một chiếc bàn thấp làm từ gỗ sơn mài đen bóng. Mặt bàn còn lấm tấm những vết trầy nhỏ, như minh chứng cho nhiều năm sử dụng. Bên cạnh đó là một chiếc giá bằng gỗ chạm khắc, trên đặt vài bình gốm thanh thoát nhưng bụi phủ kín, tựa như thứ này chỉ để trang trí, không ai quan tâm đến.
Bộ quần áo mà hắn mặc trên người là thứ duy nhất phá vỡ sự hài hòa của căn phòng. Đó là một bộ kimono trắng mỏng, hở vai và bó sát đến mức như được thiết kế để phô bày hơn là che đậy. Phần cổ áo hạ thấp, để lộ xương quai xanh sắc nét, trong khi phần tay áo lại ngắn cũn cỡn, gần như chỉ qua khuỷu tay. Đường chỉ màu đỏ dọc theo viền áo như nhấn mạnh sự đối lập giữa vẻ yếu ớt và một ý đồ uẩn khúc. Chỉ cần nhìn bộ trang phục này, Băng Tử Huyên cũng hiểu được dụng ý tồi tệ của những kẻ đã chuẩn bị nó.
Băng Tử Huyên đứng lặng, ánh mắt chuyển từ lạnh lùng sang trầm tư. Một cơn gió thoảng qua khe cửa, mang theo mùi ẩm mốc của căn phòng và cảm giác khó chịu đang bủa vây lấy hắn.
Ngay lúc này, một làn khói trắng mỏng manh từ đâu xuất hiện, vẽ thành hình bóng nhỏ bé của Kiku. Quỷ yêu nhảy lên bàn, khoanh tay, cất giọng đầy mỉa mai nhưng cũng mang chút vui vẻ tinh nghịch:
"Sao nào? Giờ thì ngươi hiểu em gái ngươi đã sống như thế nào rồi chứ?"
Kiku nhếch môi cười, đôi mắt lấp lánh ánh đùa cợt.
-
"Nếu không có ta, Haruka của ngươi đã bị đám dâm tặc kia vấy bẩn cả trăm lần rồi. Chà, may mà ta luôn dọa chúng chạy mất. Nghĩ lại mấy khuôn mặt tái mét của chúng thật là buồn cười quá đi!"
Nó dừng lại một chút, rồi tiếp tục với giọng nói chậm rãi hơn, như muốn khắc sâu từng lời vào lòng Băng Tử Huyên:
"Nhưng kẻ đáng sợ nhất vẫn là lão bố nuôi kia của chị ấy. Ông ta là con thú đội lốt người, luôn thèm khát Haruka. Nếu không có ta, chắc chắn chị ấy đã không thoát khỏi tay ông ta. Nhưng cũng chính vì chuyện này mà mụ mẹ nuôi kia càng ghét chị ấy, càng đối xử cay nghiệt hơn."
Băng Tử Huyên siết chặt tay thành nắm đấm, gân xanh nổi lên rõ rệt trên mu bàn tay.
"Những kẻ đó... không xứng làm người." Hắn khẽ nói, giọng trầm thấp nhưng ẩn chứa sự giận dữ đến cùng cực.
Kiku bật cười:
"Haha, tiếc là ta không thể phá luật trời để trực tiếp trừng phạt chúng. Nhưng ngươi thì khác. Đừng có nhẹ tay với những kẻ này. Nếu ngươi muốn làm gì, ta sẽ giúp."
Nói rồi, nó xoay người, để lại một câu cuối cùng trước khi biến mất:
"Đừng quên, ngươi không còn nhiều thời gian đâu. Nếu ngươi muốn bảo vệ Haruka, hãy hành động đi."
Kiku tan biến, chỉ còn lại sự im lặng nặng nề trong căn phòng.
Trong căn phòng lớn, ánh sáng từ chiếc đèn lồng treo trên trần tỏa xuống, nhuốm không gian bằng sắc vàng ấm áp. Hai người đàn ông ngồi đối diện nhau, xung quanh là bàn ăn chất đầy các món: sashimi tươi rói, lẩu nabe nghi ngút khói, và những chén rượu sake nhỏ bằng gốm.
Ông Yamamoto, dáng vẻ lịch lãm. Gương mặt ông ta đầy vẻ tự tin, nhưng đôi mắt nhỏ híp lại, mỗi khi cười lên lại lóe lên một sự lạnh lẽo khó tả. Ngồi đối diện ông ta là bố nuôi của Hàn Tuyết, dáng người hơi thô kệch nhưng khuôn mặt lúc nào cũng đeo một nụ cười xu nịnh. Cả hai nâng ly sake, cụng vào nhau phát ra âm thanh trong trẻo.
"Yamamoto-san, đúng là vinh hạnh lớn khi hôm nay được ngài đến đây dùng bữa." Giọng bố nuôi Hàn Tuyết ngọt như mật, đôi tay run run rót đầy sake vào chén của Yamamoto.
"Haha, không cần khách sáo thế đâu, Murakami-san. Người có tâm như anh, tôi rất tôn trọng." Yamamoto trả lời, giọng trầm ấm nhưng lại chứa đựng một sự giả tạo khó che giấu.
Tiếng cười nói của hai người đàn ông vang lên đều đều, hòa cùng tiếng ly chén chạm vào nhau không ngớt. Bề ngoài, họ tỏ ra thân thiện, như thể đôi bạn chí cốt gặp lại sau nhiều năm xa cách. Nhưng sâu bên trong, cả hai đều đang âm thầm đánh giá đối phương, mỗi người đều che giấu một nụ cười đầy bí hiểm.
Bố nuôi của Hàn Tuyết,Hiroshi vốn là một kẻ tâm cơ. Sau lớp vỏ bọc một người đàn ông trung niên hiền lành, chăm lo cho gia đình, là một con thú săn mồi máu lạnh. Hắn đã nhiều năm qua chuyên nhắm vào những cô gái trẻ, dụ dỗ, b·ắt c·óc, làm những chuyện đ·ồi b·ại rồi phi tang xác ở bìa rừng. Chính hắn là thủ phạm gây ra những vụ án m·ất t·ích và g·iết người hàng loạt vẫn còn là bí ẩn trong hồ sơ cảnh sát.
Tuy nhiên, Yamamoto cũng chẳng phải dạng vừa. Gã không biết gì về sự thật khủng kh·iếp của Hiroshi, nhưng bản thân gã cũng là một kẻ bệnh hoạn với sở thích méo mó. Yamamoto đã từng lợi dụng quyền thế của mình để ép buộc những cô gái trẻ phục tùng. Chỉ có điều, với vỏ bọc quyền quý và tài lực dồi dào, hắn luôn biết cách khiến mọi thứ trông như thể hắn vô can.
Điều đáng ngạc nhiên là cả hai, dù đều có những sở thích bệnh hoạn tương tự, lại không hề nhận ra bản chất thật của nhau. Họ chỉ đơn giản coi đối phương là một công cụ cho kế hoạch của mình.
Hiroshi, trong khi rót thêm rượu cho Yamamoto, cố tình đề cập đến Hàn Tuyết.
"Yamamoto-san, tôi nghe nói ngài rất quan tâm đến Haruka. Đứa trẻ này có chút ngây ngô, nhưng nó rất ngoan ngoãn. Nếu ngài cần người hỗ trợ, cứ thoải mái nói với tôi."
Đôi mắt Yamamoto lóe lên một tia hứng thú, nhưng gã nhanh chóng che giấu bằng một nụ cười nhẹ.
"Ồ, Hiroshi-san, anh quá khiêm tốn rồi. Haruka-chan là một cô bé đặc biệt. Tôi chỉ muốn dành chút thời gian tìm hiểu thêm mà thôi."
Ở bên ngoài căn phòng, tiếng cười nói vẫn vang lên không ngừng, nhưng không khí bên trong dường như ngột ngạt hơn bao giờ hết. Trong lòng Hiroshi, hắn đang nghĩ về kế hoạch lớn của mình. Hàn Tuyết không chỉ là một cô bé yếu đuối trong mắt hắn. Đối với Hiroshi, Haruka còn là chìa khóa để hắn sống sót.
Hắn nhớ lại tờ giấy khám sức khỏe định mệnh năm đó. Qua một lần tình cờ, hắn phát hiện Haruka có trái tim phù hợp để hiến tạng. Bản thân hắn đã được chẩn đoán mắc bệnh tim từ lâu, cần phải thay ghép để sống tiếp. Nhưng nhiều năm qua, hắn vẫn chưa đủ tiền để thực hiện ca phẫu thuật. Chỉ cần một thời gian nữa, khi hắn tích góp đủ, kế hoạch của hắn sẽ hoàn thành. Hàn Tuyết sẽ không còn là "cô bé đáng thương" mà hắn nuôi dưỡng.
"Yamamoto-san," Hiroshi khẽ lên tiếng, ánh mắt lóe lên sự hiểm ác, "Tôi hy vọng ngài sẽ thấy hài lòng với mọi sự chuẩn bị của tôi."
"Tất nhiên rồi," Yamamoto đáp, nâng chén rượu lên, đôi môi nở nụ cười kỳ lạ, "Tôi tin chúng ta sẽ hợp tác rất tốt."
Hai gã đàn ông cụng ly một lần nữa. Tiếng cười của họ vang vọng khắp căn phòng. Nhưng trong góc tối của căn nhà, một bóng hình mờ ảo xuất hiện. Đó là Kiku, đôi mắt đỏ như máu chăm chú nhìn vào những gương mặt đầy giả tạo kia.
"Hai con thú này..." Kiku thì thầm, ánh mắt lóe lên vẻ lạnh lùng, "Các ngươi sớm muộn gì cũng nhận lấy quả báo thôi."