Chương 141: Lão sư già và cô gái samurai
Băng Tử Huyên bước đi giữa con đường vắng lặng, tiếng gió rét thổi qua mang theo hơi lạnh của đêm đông Hakone. Chỉ có ánh đèn đường mờ ảo, lúc sáng lúc tắt, kéo dài thành những bóng hình lờ mờ trong mắt hắn. Nhưng khi vừa rẽ qua một ngã rẽ, hắn khựng lại.
Phía trước, dưới ánh đèn vàng nhạt, hai bóng người hiện ra. Một ông lão với dáng vẻ đạo mạo, râu tóc bạc phơ, tay cầm chuỗi tràng hạt dài, miệng không ngừng lẩm nhẩm tiếng tụng kinh. Bên cạnh ông là một cô gái trẻ, thân hình cao ráo, mạnh mẽ, trang phục gọn gàng theo phong cách truyền thống của samurai. Tay cô khẽ đặt trên chuôi thanh katana dắt cạnh hông, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng về phía Băng Tử Huyên, như thể xuyên thấu qua lớp ngụy trang của hắn.
Băng Tử Huyên lập tức nâng cao cảnh giác. Tay hắn nắm chặt khẩu súng đã lên lòng sẵn, các ngón tay hơi siết lại, chuẩn bị sẵn sàng hành động nếu hai người kia có bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm nào. Ánh mắt hắn lướt nhanh qua hai người, phân tích từng cử chỉ nhỏ nhất.
Ông lão kia không hề dừng lại việc tụng niệm, giọng ông trầm và đều, thoảng như gió thoảng. Khi Băng Tử Huyên bước tới gần hơn, ông khẽ nghiêng đầu, liếc nhẹ về phía hắn, đôi mắt già nua sâu thẳm như chứa đựng cả biển trời tri thức. Ông cất giọng chậm rãi:
-
- "A Di Đà Phật... Con đường đêm nay thật lạnh lẽo, phải không?"
Băng Tử Huyên không trả lời. Hắn bước chậm hơn, ánh mắt tập trung cao độ vào cô gái trẻ đứng bên cạnh ông lão. Cô ta không nói lời nào, nhưng bàn tay vẫn giữ chặt chuôi kiếm, ngón tay hơi siết lại, cơ thể căng như dây cung chuẩn bị phát động. Ánh mắt sắc lạnh của cô lia nhanh qua hắn, giống như một con chim ưng đang đánh giá con mồi.
Khi hắn tiến gần hơn, không khí dường như nặng nề hơn. Dù khoảng cách giữa họ chỉ còn vài bước chân, nhưng cả ba người đều không di chuyển. Băng Tử Huyên thoáng cảm nhận được sát khí mờ nhạt từ cô gái, nhưng ông lão vẫn giữ giọng điệu hòa nhã, cất lời một lần nữa:
"Người trẻ tuổi, oán khí trên người cô nặng quá. Một linh hồn đầy v·ết m·áu sẽ không dễ mà tìm được sự an yên đâu."
Băng Tử Huyên khẽ nhếch môi, nụ cười lạnh lẽo nhưng không nói gì. Hắn lướt qua họ, giữ khoảng cách vừa đủ để đề phòng. Khi đi ngang qua ông lão, ánh mắt của người đàn ông già nua vẫn dõi theo hắn, ánh nhìn sâu xa khó đoán. Còn cô gái samurai, dù không có bất kỳ động thái nào rõ ràng, nhưng bàn tay nắm chuôi kiếm của cô vẫn giữ nguyên, chỉ buông lỏng khi Băng Tử Huyên đã đi qua một đoạn.
Khi bóng lưng hắn khuất dần trong bóng tối, ông lão khẽ niệm thêm một câu A Di Đà Phật, giọng nói nhỏ chỉ đủ cho cô gái samurai nghe được:
"Người này... không đơn giản. Tâm hồn đầy máu tanh, nhưng lại chứa đựng một thứ ánh sáng kỳ lạ."
Cô gái nhướng mày, nhìn theo hướng Băng Tử Huyên rời đi, đôi mắt sắc lạnh chợt dịu lại, nhưng cũng không nói thêm gì.
"Đến rồi," ông lão sư già khẽ dừng bước, ánh mắt trầm ngâm nhìn thẳng vào khoảng không trước mặt. Trong bầu không khí tĩnh lặng của con đường vắng, bóng đèn đường nhấp nháy, một làn sương mờ ảo quấn lấy mọi vật. Bất chợt, một bóng hình ghê tởm thoáng vụt qua giữa màn đêm. Đó là một con quỷ, thân hình gầy guộc, da thịt xám xịt, đôi mắt đỏ rực cháy lên tia hung tợn, và bộ vuốt sắc nhọn cào nát cả hư không khi lao tới.
"Nó đến rồi!" cô gái samurai bên cạnh không chần chừ, bàn tay lập tức rút thanh katana sáng loáng khỏi vỏ, ánh kiếm lóe lên trong màn đêm khi cô lao thẳng về phía con quỷ với tốc độ kinh hoàng.
Thế nhưng, tốc độ của con quỷ lại vượt xa dự đoán. Chỉ trong chớp mắt, nó đã biến mất khỏi vị trí, để lại một làn gió lạnh lẽo lướt qua khuôn mặt cô gái. "Nhanh đến đáng sợ..." cô khựng lại, quay đầu tìm kiếm.
Ánh mắt của con quỷ dừng lại, sáng rực lên khi nó nhìn thấy bóng lưng Băng Tử Huyên đang bước đi phía trước. Hắn vẫn không hay biết, dáng điệu bình thản, chỉ còn vài bước nữa là rời khỏi tầm nhìn của hai người họ.
"Không hay rồi..." ông lão lẩm bẩm, ánh mắt trở nên nghiêm trọng. "Súc sinh này nhắm vào cô gái đó!"
Dứt lời, ông ta vung tay, chuỗi tràng hạt trên tay phát ra kim quang rực rỡ, lao v·út về phía con quỷ với tốc độ xé gió. "A Di Đà Phật!" tiếng tụng niệm từ ông như xua tan bóng tối, ánh sáng từ tràng hạt như muốn phong ấn con quỷ ngay tại chỗ.
Nhưng chưa kịp để ánh sáng ấy chạm đến, từ khoảng không, hai tia sáng rực chói mắt vụt qua trong chớp mắt, cắt thành một hình chữ X sắc bén ngay trên thân thể con quỷ. Tia sáng ấy chỉ lóe lên trong tích tắc rồi biến mất vào màn đêm, nhanh đến mức cả ông lão và cô gái samurai đều không kịp nhận ra nguồn gốc của nó.
Con quỷ khựng lại giữa không trung, đôi mắt đỏ rực chuyển sang một màu xám tro u ám. Từ vết cắt hình chữ X trên cơ thể nó, từng mảnh tro tàn rơi xuống, cơ thể nó tan biến dần vào bóng tối, không để lại chút dấu vết.
Ông lão đứng yên, sắc mặt trầm trọng, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn về phía bóng lưng của Băng Tử Huyên, giờ đã khuất dần trong màn sương. Hắn vẫn bước đi, không hề biết rằng mình vừa thoát khỏi một hiểm họa kinh hoàng.
"Hai kẻ vừa rồi..." cô gái samurai hạ kiếm, ánh mắt vẫn nhìn về phía những tàn tro cuối cùng của con quỷ. Giọng cô mang chút kinh hãi pha lẫn khâm phục.
Ông lão gật đầu, bàn tay cầm chuỗi tràng hạt hơi run lên, giọng ông trầm thấp nhưng đầy chắc chắn: "Là người của Băng Sát Hội. Ta nhận ra ngay dấu hiệu đặc trưng từ cách họ ra tay... Thật không ngờ, cô ta lại có quan hệ với thế lực đáng sợ này."
"Vậy chúng ta nên làm gì?" cô gái hỏi, giọng vẫn còn hơi run.
"Rút lui thôi." Ông lão thở dài, ánh mắt nhìn về hướng Băng Tử Huyên vừa rời đi, rồi thu lại ánh sáng từ chuỗi tràng hạt. "Kẻ này không đơn giản. Dây dưa với người này chẳng khác nào tự chuốc lấy họa diệt thân. Chúng ta không cần mạo hiểm."
Bóng hai người họ dần hòa vào màn đêm, bước chân trở nên nhẹ nhàng hơn, như thể đang cố xóa đi dấu vết. Nhưng trong lòng cả hai, cảm giác về thực lực đáng sợ của Băng Sát Hội và mối liên hệ với cô gái kỳ lạ kia vẫn ám ảnh không dứt.
Băng Tử Huyên, trong hình dạng em gái, đứng trước ngôi nhà nhỏ với ánh đèn vàng yếu ớt hắt ra từ khung cửa sổ. Thời gian đã trôi qua hơn 9 giờ tối, cái lạnh của mùa đông Hakone như muốn cắt vào da thịt, từng cơn gió rít lên làm lay động những nhành cây khẳng khiu. Mái tóc dài trong hình hài của em gái hắn khẽ tung bay theo gió, như muốn cùng hắn chịu đựng cái rét cắt da này.
Ánh mắt của Băng Tử Huyên nhìn ngôi nhà trước mặt không hề lay động, nhưng sâu thẳm trong đó là cả một dòng cảm xúc hỗn độn bị kìm nén. Đây là nơi Hàn Tuyết đã phải chịu đựng bao đau khổ, bao bất công... Nhưng lần này, không phải cô nữa, mà là hắn.
Hắn siết chặt chiếc cặp trên tay, đầu ngón tay lạnh ngắt nhưng lực đạo lại như muốn bóp nát mọi thứ. Tiếng xích cổng gỗ kẽo kẹt vang lên khi hắn đẩy nó mở, từng bước chân trên lối đi rải sỏi dẫn hắn gần hơn đến cánh cửa chính.
Đứng trước cửa, hắn thở dài một hơi, như để xua đi chút cảm xúc đang dâng trào trong lòng. Đôi mắt bạch nhãn của hắn phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn trước hiên, tựa như muốn nói với ngôi nhà này rằng cơn bão đang đến.
Băng Tử Huyên giơ tay, ba tiếng gõ nhẹ vang lên:
"Cộc... cộc... cộc!"
Âm thanh ấy hòa lẫn vào tiếng gió thét gào bên ngoài, tạo nên một sự căng thẳng kỳ lạ trong không gian. Ngôi nhà vẫn yên lặng, chỉ có bóng đèn vàng hắt lên cánh cửa gỗ sờn cũ, như thể tất cả đang chờ đợi khoảnh khắc định mệnh này.
Hắn hạ tay, lùi lại một bước, đứng thẳng, ánh mắt trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Mỗi hơi thở ra như hòa lẫn vào làn sương đêm, đôi môi hắn mím chặt, để giữ lại mọi cảm xúc đang trào dâng.
Băng Tử Huyên- hắn đến đòi nợ rồi đây............!