Chương 140: Sói đội nốt cừu
Tàu điện ngầm cao tốc nối Tokyo với thị trấn Hakone lao đi như một mũi tên xuyên qua, ánh đèn trong khoang tàu chiếu sáng những khuôn mặt mệt mỏi sau một ngày dài. Dòng người lên xuống tại mỗi ga khiến không khí trong khoang vừa ngột ngạt vừa náo nhiệt, nhưng với Băng Tử Huyên – lúc này trong hình dạng của Hàn Tuyết – mọi thứ chỉ như một tấm màn mờ nhạt.
Hắn ngồi lặng lẽ gần cửa sổ, tay cầm chiếc gậy dò đường, ánh mắt như vô định hướng ra ngoài. Bộ váy đồng phục nữ sinh và đôi chân trắng nõn lộ ra dưới chân váy khiến không ít người lén liếc nhìn, nhưng một ánh mắt đặc biệt khiến hắn cảm nhận được rõ ràng từ đầu.
Đó là một người đàn ông trung niên, mặc vest xám, cặp kính phản chiếu ánh đèn tàu. Hắn đứng gần cửa, tay nắm chặt quai cặp, ánh mắt trần trụi và đầy dục vọng liên tục nhìn xuống đôi chân của Băng Tử Huyên.
“Đúng là loại bẩn thỉu.” Băng Tử Huyên nghĩ thầm, bàn tay khẽ siết chặt chiếc gậy dò đường. Hắn nhận thức rõ ràng sự bất an mà loại người này mang đến, nhưng trong vai một cô gái mù, hắn biết mình phải giữ bình tĩnh, không được hành động lỗ mãng.
Bầu không khí trong khoang trở nên ngột ngạt hơn khi những hành khách khác bắt đầu để ý. Người đàn ông trẻ tuổi đứng gần đó, có vẻ là một sinh viên đại học, cuối cùng cũng không chịu nổi nữa. Anh quay sang chỉ thẳng vào k·ẻ b·iến t·hái, giọng đầy giận dữ:
"Này ông kia! Ông nhìn gì mà chằm chằm vào chân cô ấy thế hả? Ông không thấy ghê tởm à?"
Người đàn ông trung niên giật mình, gương mặt tái mét, vội vàng đẩy gọng kính để che giấu ánh mắt lúng túng.
"Tôi... tôi không nhìn gì cả. Cậu nói linh tinh gì đấy?" Hắn lắp bắp, cố gắng biện minh.
Người thanh niên càng tức giận, bước lên một bước, gần như chắn giữa Băng Tử Huyên và k·ẻ b·iến t·hái.
"Đừng giả vờ nữa! Ông nhìn chằm chằm vào cô ấy từ lúc tàu rời Tokyo rồi. Đây là tàu công cộng, không phải chỗ để ông giở trò bẩn thỉu!"
Những hành khách xung quanh bắt đầu xì xào, ánh mắt nghi ngại hướng về phía người đàn ông trung niên. Một phụ nữ lớn tuổi ngồi gần đó cũng không thể nhịn được, lên tiếng chỉ trích:
"Đúng vậy! Tôi ngồi đây cũng thấy rõ. Định làm gì con bé à? Đồ vô liêm sỉ!"
Người đàn ông trung niên bối rối, tay siết chặt quai cặp, mồ hôi lấm tấm trên trán. Hắn cố gắng nhích dần về phía cửa tàu, lẩm bẩm vài lời biện minh không ai nghe rõ.
Băng Tử Huyên, dù biết rõ mọi chuyện từ đầu, vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh. Hắn cúi đầu, giả vờ như không nhận thức được tình hình, nhưng trong lòng đã sớm kết luận về loại người này. “Loại sâu bọ này, nếu gặp Hàn Tuyết thật sự, em ấy sẽ ra sao?”
Người thanh niên không để k·ẻ b·iến t·hái dễ dàng thoát.
"Này! Ông định đi đâu? Lẽ nào còn không biết xấu hổ? Tôi đã báo với nhân viên tàu rồi. Họ sẽ đến xử lý ông ngay!"
Nghe vậy, người đàn ông trung niên biến sắc, vội vàng cúi gập người rồi chạy ra khỏi tàu ngay khi đến trạm tiếp theo, để lại những ánh mắt khinh miệt phía sau.
---
Khoang tàu dần yên tĩnh trở lại sau cơn náo động. Người thanh niên quay lại nhìn Băng Tử Huyên, giọng dịu xuống, đầy quan tâm:
"Em gái, em ổn chứ? Hắn không làm gì em đấy chứ?"
Băng Tử Huyên khẽ gật đầu, cố gắng giữ giọng nói nhẹ nhàng và tự nhiên nhất có thể:
"Em không sao... Cảm ơn anh đã giúp đỡ."
Ga tàu Hakone cuối cùng cũng hiện ra sau một chặng đường dài. Tiếng tàu điện ngầm cao tốc giảm tốc độ kêu rít, rung nhẹ trước khi dừng hẳn. Bên trong, tiếng thông báo vang lên nhắc nhở hành khách chuẩn bị xuống tàu. Dòng người bắt đầu tản mác, bước chân vội vã hòa cùng cái lạnh giá của buổi tối mùa đông.
Băng Tử Huyên – trong hình dạng Hàn Tuyết – lặng lẽ cầm gậy dò đường bước xuống. Chiếc đồng phục cao trung mỏng manh, đôi chân trắng nõn lộ dưới làn váy ngắn, hòa vào luồng gió buốt giá khiến hắn thoáng rùng mình. Không quen với sự lạnh lẽo này, hắn khẽ nhíu mày. "Con bé yếu đuối, lại thêm đôi mắt mù lòa, vậy mà ngày nào cũng phải đi lại thế này... Đúng là không dễ dàng gì."
Hắn di chuyển chậm rãi, giả vờ dò đường, nhưng đầu óc luôn cảnh giác. Kể từ khi rời khỏi tàu, hắn đã nhận ra có người bám theo phía sau. Từ ánh nhìn thoáng qua của hành khách trên tàu trước đó, hắn đã thấy người này – một thanh niên trẻ tuổi mặc áo khoác đại học. Lúc trên tàu, người thanh niên này từng đứng ra chỉ trích gã biến thái trung niên, nhưng giờ lại âm thầm đi theo.
"Đúng là thu hút không ít ruồi bọ," Băng Tử Huyên nhếch môi, tự lẩm bẩm trong lòng, vừa thầm ngao ngán vừa có chút mỉa mai. "Thân là nữ sinh xinh đẹp, Hàn Tuyết chắc chắn đã chịu không ít phiền phức như thế này rồi."
Con đường dẫn từ ga Hakone về nhà dần thưa thớt bóng người. Ánh đèn đường trải dài, ánh sáng mờ nhạt hắt lên gương mặt của Băng Tử Huyên, để lộ chút vẻ lạnh lùng, dù hắn vẫn giữ dáng vẻ dò dẫm như một cô gái mù thực sự.
"Cứ đi theo lâu như vậy, anh nghĩ tôi không biết sao?" Hắn dừng bước, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo sự sắc bén, vang lên giữa không gian yên tĩnh.
Người thanh niên giật mình, bước chân chững lại. Trong đầu hắn chợt lóe lên sự bối rối: "Rõ ràng cô ta bị mù cơ mà… Sao có thể biết mình theo sau được?"
Nhưng đã bị phát hiện, hắn không thể làm ngơ thêm. Người thanh niên bước tới vài bước, đưa tay gãi đầu, dáng vẻ có phần ngượng ngùng.
"Tôi… tôi không có ý xấu gì cả!" Giọng nói của hắn hơi lắp bắp, nhưng ánh mắt cố tỏ ra chân thành. "Chỉ là tôi cũng đi đường này. Chuyện vừa rồi trên tàu, tôi thấy cô bị làm phiền, nên nghĩ đi sau có thể… bảo vệ cô một chút. Chỉ vậy thôi, thật đấy!"
Băng Tử Huyên khẽ nhướng mày, đôi môi mỏng thoáng cong lên đầy châm biếm. Hắn nhìn thẳng vào người thanh niên qua lớp ngụy trang, ánh mắt như xuyên thấu khiến đối phương không dám nhìn trực tiếp.
"Bảo vệ tôi? Nghe thật cảm động. Nhưng anh nghĩ với cái dáng vẻ rình rập của mình, tôi có cảm thấy an toàn được không?"
Người thanh niên bị chặn họng, mặt thoáng đỏ bừng.
"Tôi xin lỗi! Thật sự không có ý gì xấu. Nếu cô không thích, tôi sẽ đi trước ngay."
Con đường vắng vẻ giữa trời đông, ánh sáng đèn đường lờ mờ trải dài, phản chiếu lên mặt đường ướt lạnh. Băng Tử Huyên, trong hình dạng của Hàn Tuyết, bước đi thong thả. Tiếng gậy dò đường v·a c·hạm từng nhịp vào mặt đất, nhưng đôi tai hắn vẫn nhạy bén lắng nghe từng chuyển động nhỏ xung quanh.
Tên thanh niên kia không hề rời đi như lời đã nói. Bóng dáng hắn ngày càng tiến gần, bước chân càng lúc càng nặng nề. Ánh mắt chứa đầy dục vọng từ lâu nay đã lộ rõ bản chất thật. Trong tay, một con dao sắc lạnh lóe lên ánh kim loại phản chiếu từ ánh đèn đường, bộc lộ ý đồ không chút che giấu.
"Một con thú lộ nanh vuốt khi nghĩ rằng con mồi không còn lối thoát." Băng Tử Huyên thầm nghĩ, gương mặt dưới lớp ngụy trang vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh, nhưng đôi mắt sắc lạnh đã hiện rõ sự khinh bỉ.
Tên thanh niên nở một nụ cười méo mó, miệng lẩm bẩm những lời khó nghe.
"Đừng trách, chỉ là cô quá xinh đẹp mà thôi..."
Hắn dấn thêm vài bước, tay siết chặt con dao. Trước mặt hắn, "Hàn Tuyết" vẫn lặng lẽ đứng, dáng vẻ như không hay biết gì. Khoảnh khắc đó, hắn tin chắc mọi chuyện đã nằm trong tầm tay mình.
Nhưng chưa kịp chạm tới, một tiếng súng vang lên chát chúa, ngắn gọn và sắc lạnh. Âm thanh ấy không quá lớn nhờ ống giảm thanh, nhưng đủ để xé toạc bầu không khí yên lặng của con đường.
Tên thanh niên rú lên đau đớn, chân khuỵu xuống đất. Con dao từ tay hắn rơi loảng xoảng, tay còn lại ôm lấy đùi phải đang chảy máu xối xả. Hắn ngã ra đường, lăn lộn trong đau đớn, miệng không ngừng la hét:
"Aaaaaa! Chân tôi... Chân tôi...!"
Băng Tử Huyên, vẫn giữ vẻ ngoài của Hàn Tuyết, từ từ hạ thấp cánh tay cầm khẩu súng lục. Đôi mắt vốn đã đục ngầu như người mù, giờ đây lại lộ ra một ánh nhìn sắc bén, lạnh lùng đến cực độ. Hắn tiến chậm tới trước mặt tên thanh niên, nhìn hắn như nhìn một thứ cặn bã dưới chân.
-
"Ngươi nghĩ rằng một cô gái yếu đuối, mù lòa thì dễ bắt nạt sao?" Băng Tử Huyên khẽ cười nhạt, giọng nói thoảng chút mỉa mai, nhưng ánh mắt sắc lạnh như muốn đông cứng mọi thứ xung quanh. "Nói đi... ngươi còn gì trăn trối không?"
Tên thanh niên lắp bắp, giọng run rẩy như kẻ sắp c·hết.
"Xin tha cho tôi! Tôi... Tôi không cố ý! Chỉ là tôi bị... bị ma xui quỷ khiến... Xin tha... Tôi sẽ không bao giờ dám nữa!"
Băng Tử Huyên không vội trả lời, chỉ nhìn kẻ nằm trên đất. Trong đôi mắt hắn là sự khinh bỉ tận cùng, như nhìn một con chó đang rên rỉ xin tha mạng. Hắn cúi xuống, giọng nói chậm rãi mà sắc bén, từng chữ như khắc vào não kẻ đối diện.
- "Không cố ý? Ma xui quỷ khiến? Những lời này, ngươi nghĩ đủ để chuộc lại những gì ngươi vừa làm sao? Hay ngươi nghĩ ta sẽ thương hại một kẻ như ngươi?"
Tên thanh niên càng lúc càng hoảng loạn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dù không khí giá rét. Hắn gục đầu xuống đất, nước mắt và nước mũi trộn lẫn, gào khóc thảm thiết:
"Xin tha cho tôi! Tôi sai rồi! Là tôi sai! Làm ơn, đừng g·iết tôi!"
Băng Tử Huyên lặng lẽ đứng nhìn tên thanh niên đang nằm quằn quại dưới đất. Gương mặt hắn không chút dao động, nhưng sự lạnh lẽo trong ánh mắt khiến không khí xung quanh như đông cứng lại. Tiếng chuông điện thoại vang lên từ chiếc điện thoại rơi trên mặt đất, phá tan sự im lặng ngột ngạt.
Hắn cúi người nhặt lấy chiếc điện thoại, màn hình sáng lên hiển thị cái tên “Ông Yamamoto”. Không chút do dự, hắn nhấn nút nghe, áp điện thoại lên tai. Giọng nói trầm khàn từ đầu dây bên kia lập tức vang lên:
"Takahiro, mày làm gì mà lâu thế? Bắt con nhỏ đó chưa?"
Băng Tử Huyên im lặng. Người đàn ông bên kia tiếp tục, giọng nói ngày càng bạo miệng, đầy vẻ sốt ruột:
"Đừng nói là mày để sổng nó đấy nhé! Mày biết rõ tao ghét nhất là bọn vô dụng mà! Mang con mù đó về đây ngay. Địa điểm cũ, mày rõ chưa? Tao chờ ở đây rồi."
Vẫn không nhận được câu trả lời, ông ta bắt đầu nổi nóng. Giọng ông ta cất cao, như một con thú gầm gừ:
"Takahiro! Mày câm rồi à? C·hết tiệt, tao hỏi mày đấy! Tao còn chuyện cần dặn đây này: con mù đó tao phải giữ lại chơi lâu hơn chút, còn hai con lần trước thì xong rồi. Mày muốn thì mang về mà tự xử lý, giờ cũng chẳng ra hồn người nữa đâu, chỉ còn mớ tàn phế thôi. Ha! Thứ đàn bà bẩn thỉu, sống cũng chỉ tốn chỗ."
Băng Tử Huyên vẫn không đáp. Sự im lặng của hắn khiến đầu dây bên kia càng thêm giận dữ. Người đàn ông gằn giọng, mắng chửi thậm tệ:
"Mày nghe không hả, đồ phế vật? Nói gì đi chứ! Hay là để tao tự mò đến xử lý mày luôn?"
Bỗng "tít tít tít." Âm thanh cuộc gọi kết thúc vang lên. Băng Tử Huyên lạnh lùng bấm tắt máy, không buồn nói lời nào.
Hắn cúi xuống, nhìn tên thanh niên dưới chân mình. Takahiro ôm bụng, máu từ v·ết t·hương loang lổ khắp nền đất, cơ thể run rẩy. Gương mặt hắn đầy vẻ hoảng sợ, đôi mắt nhìn lên Băng Tử Huyên như cầu xin sự sống:
"Làm... làm ơn... tha cho tôi... tôi chỉ làm theo lệnh... Tôi không biết gì cả!"
Băng Tử Huyên đứng thẳng, khẩu súng trong tay chĩa thẳng vào đầu tên Takahiro. Giọng hắn lạnh tanh, như lưỡi dao cắt qua màn đêm:
"Xin tha? Vậy những kẻ mày bắt mày có thả không hả? Hơn nữa còn nhắm đến em gái của tao mà vẫn muốn tao tha sao!"
Takahiro lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt nước mũi chảy ròng.
"Tôi không biết đó là em gái ngài! Tôi chỉ làm theo lệnh ông Narumi! Ông ta bảo tôi bắt về... tôi thật sự không cố ý!"
Không buồn nghe thêm, Băng Tử Huyên bắn một phát vào chân còn lại của hắn. Tiếng súng giảm thanh vang lên, theo sau là tiếng thét đau đớn của Takahiro. Hắn nằm lăn lộn, gào khóc:
- "Đau quá! Làm ơn... làm ơn... đừng bắn nữa! Tôi sai rồi! Làm ơn tha cho tôi!"
Băng Tử Huyên cười nhạt, cúi xuống thấp để ánh mắt đục màu của mình nhìn thẳng vào hắn.
"Tha cho mày? Với những gì mày đã làm với bao cô gái khác, mày nghĩ mình xứng đáng được tha sao?"
Hắn nhấc chân lên, giáng một cú đá mạnh vào phần hạ bộ của Takahiro. Tiếng xương gãy vang lên khô khốc, kéo theo tiếng hét xé lòng của tên thanh niên. Băng Tử Huyên lạnh nhạt buông một câu:
"Mày không nên được sinh ra trên đời này thì tốt hơn."
Hắn từ từ rút súng, lần lượt bắn thêm ba phát. Một phát vào bụng, một phát vào ngực, và phát cuối cùng xuyên thẳng qua phần đã tan nát ở hạ bộ. Máu tuôn trào, Takahiro chỉ còn hơi thở thoi thóp, gương mặt méo mó vì đau đớn.
Trước khi rời đi, Băng Tử Huyên cúi xuống, ghé sát tai hắn, giọng nói trầm thấp mang theo hơi lạnh c·hết người:
''Đây mày cứ coi như là phần quà ra mắt của tao nhân ngày ngày chúng ta gặp nhau, tạm biệt"
Hắn đứng dậy, chỉnh lại trang phục nhăn nhúm, tay lặng lẽ lau khẩu súng, rồi quay người bước đi.