Mộng Sinh Giới

Chương 133: Ảnh Liên




Chương 132: Ảnh Liên
Trong căn phòng lớn, ánh sáng yếu ớt từ một chiếc đèn chùm cũ kỹ chỉ vừa đủ để phác họa những bóng hình mờ ảo. Không gian như bị nuốt chửng bởi màn sương tối dày đặc, tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ từng nhịp thở. Giữa căn phòng, một chiếc bàn tròn được đặt ngay ngắn, xung quanh là năm bóng người ngồi yên lặng, khí thế lạnh lùng như núi cao tuyết phủ.
Từ vị trí trung tâm, một giọng nữ vang lên, uy nghi và đầy áp lực:
"Ngươi tìm đến đây có việc gì?"
Người đàn ông đang quỳ gối dưới sàn không dám ngẩng đầu. Trên lưng hắn đeo hai thanh song đao, biểu tượng của một sát thủ dày dạn kinh nghiệm. Dưới chân hắn là một chiếc đầu người, mắt mở trừng trừng, như muốn kể lại câu chuyện kinh hoàng trước khi c·hết. Đó chính là thủ lĩnh nhóm sát thủ đã thất bại trong nhiệm vụ á·m s·át Băng Tử Huyên.
Giọng nói của nữ nhân tiếp tục vang lên, nhưng lần này mang theo sự lãnh đạm khiến kẻ quỳ trước mặt như cảm nhận được từng sợi lạnh thấm vào xương tủy. Dù chỉ là bóng hình mờ ảo, nhưng không ai trong phòng dám xem nhẹ uy quyền của ả. Ả chính là "Bạch Y Nữ," một trong Ngũ Lão của Hắc Hoa Tiêu – tổ chức sát thủ hàng đầu Nhật Bản, nơi tồn tại như một truyền thuyết, vừa đáng sợ vừa thần bí.
Người đàn ông cúi đầu thật thấp, giọng nói mang theo chút run rẩy:
"Thưa Bạch Y-sama... Thuộc hạ đến đây để bẩm báo một chuyện quan trọng."
Hắn dừng lại một chút, như cân nhắc từng từ ngữ.
-
- "Theo thông tin thuộc hạ thu thập được... ‘Ảnh Liên’ – đệ tử từng được ngài bảo hộ, có khả năng... vẫn còn sống."
Căn phòng rơi vào im lặng. Từng bóng hình quanh bàn tròn thoáng động, dù không ai lên tiếng, nhưng không khí như tràn ngập sự căng thẳng.
Bạch Y Nữ lặng im hồi lâu, cuối cùng cất tiếng, giọng nói khẽ nhưng sắc bén:
"Ngươi có bằng chứng không?"

Người đàn ông lập tức ra hiệu. Hai tên thuộc hạ phía sau tiến lên, mang theo một vật được bọc trong lớp vải đen. Chúng mở ra, để lộ t·hi t·hể của một trong bốn sát thủ đã bị hạ gục.
Ánh mắt của Bạch Y Nữ dừng lại trên t·hi t·hể, đôi tay thon dài nâng lên một cách chậm rãi, như muốn chạm vào từng v·ết t·hương.
"Thủ pháp này..." – Ả thì thầm, như đang trò chuyện với chính mình. – "Không lẫn vào đâu được. Đây chính là dấu ấn của ‘Ảnh Liên.’"
Ả ngẩng lên, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào người đàn ông.
"Công lao lần này của ngươi, ta sẽ ghi nhận."
Người đàn ông cúi đầu sát đất, giọng nói kính cẩn:
"Đa tạ Bạch Y-sama."
"Không còn chuyện gì nữa, các ngươi có thể lui."
Nghe lệnh, người đàn ông cùng thuộc hạ nhanh chóng rời đi, thân ảnh của họ chìm vào bóng tối.
Trong căn phòng, chỉ còn lại năm bóng hình quanh bàn tròn. Bạch Y Nữ đưa tay lên, một luồng khí lạnh bỗng xuất hiện, cuốn lấy chiếc đầu của thủ lĩnh sát thủ. Trong khoảnh khắc, chiếc đầu biến mất như tan vào hư không.
"Ảnh Liên...đệ tử ngoan của ta!" – Giọng nói của ả vang lên, nhưng lần này mang theo sát khí dày đặc. – "Ngươi vẫn còn sống. Đã vậy sư phụ đây nhất định sẽ mang ngươi trở về."
Những bóng hình còn lại không ai lên tiếng, nhưng sự đồng thuận ngầm lan tỏa khắp căn phòng.

Trong chiếc xe đang đậu bên lề đường của một ngôi làng nhỏ, không gian tĩnh mịch của buổi sáng sớm như gói trọn cả thế giới trong sự bình yên. Ánh mặt trời chỉ vừa ló dạng, vươn những tia sáng yếu ớt xuyên qua lớp sương mỏng, nhuộm vàng những mái nhà cổ kính và cánh đồng lúa trải dài.
Băng Tử Huyên ngồi yên trên ghế lái, đôi mắt lơ đãng nhìn qua kính chắn gió. Điện thoại trên tay hắn vừa ngắt cuộc gọi với Kira. Dù là một đoạn đối thoại ngắn, nhưng âm sắc của giọng nói bên kia vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn.
Bên ghế phụ, Akane ngồi đó, vẻ mặt tràn đầy sự ngây thơ và đáng yêu. Gương mặt bầu bĩnh, má hồng tự nhiên như hai chiếc bánh bao nhỏ, cùng nụ cười trong trẻo khiến người ta khó lòng tưởng tượng rằng cô chính là người đã lạnh lùng lấy mạng đối thủ chỉ vài giờ trước. Cô đưa tay ra khỏi cửa sổ, hứng lấy làn gió se lạnh của buổi sáng, rồi khẽ nhắm mắt lại, vẻ hân hoan như một đứa trẻ con lần đầu cảm nhận được hơi thở của thiên nhiên.
Băng Tử Huyên nhìn thoáng qua cô, ánh mắt hắn có chút phức tạp. Khung cảnh trước mắt như tạo nên một nghịch lý – sự dịu dàng trong sáng này hoàn toàn đối lập với hình ảnh sắc lạnh và tàn nhẫn của Akane khi ra tay. Hắn khẽ nhíu mày, nhưng không nói gì.
"Cô đói chưa?" – Giọng nói của Băng Tử Huyên cất lên, phá vỡ sự im lặng trong xe.
Akane quay lại nhìn hắn, đôi mắt to tròn long lanh như ánh mặt trời phản chiếu trên mặt hồ, rồi khẽ gật đầu. Không cần thêm lời, Băng Tử Huyên cất điện thoại vào túi, khởi động xe và đưa họ rời khỏi ngôi làng nhỏ.
Con đường vùng ngoại ô Tokyo trải dài trước mắt, hai bên là cánh đồng rộng lớn xen lẫn những ngôi nhà gỗ cổ kính. Không khí buổi sáng tươi mới như xoa dịu tâm hồn, từng hơi thở đều mang theo hương vị của đất và cỏ. Akane ngồi dựa lưng vào ghế, đôi mắt lim dim như thể đang tận hưởng từng khoảnh khắc yên bình hiếm hoi.
Sau một lúc, họ dừng chân tại một quán ăn nhỏ nằm bên ven đường. Bảng hiệu gỗ cũ kỹ treo lủng lẳng trước cửa, xung quanh là những chậu hoa nhỏ xinh. Không gian bên trong quán đơn sơ nhưng ấm cúng, những chiếc bàn gỗ bóng loáng đặt ngay ngắn, mùi thơm của món ăn sáng lan tỏa trong không khí, đánh thức cơn đói đang âm ỉ trong bụng.
Băng Tử Huyên và Akane bước vào quán, ánh mắt của một vài vị khách lớn tuổi nhìn lướt qua họ rồi lại quay về món ăn trước mặt.
Trong không gian ấm cúng của quán ăn nhỏ, Akane ngồi thoải mái, đôi mắt sáng long lanh nhìn lên bảng thực đơn treo trên tường. Những dòng chữ viết tay bằng phấn trắng liệt kê các món ăn đặc trưng của quán, từ udon, soba, cho đến các loại cơm bento đơn giản nhưng hấp dẫn. Cô chống cằm, vẻ mặt suy tư, như đang cân nhắc kỹ lưỡng món ăn sáng nay.
"Saito-sensei, thầy muốn ăn gì?" – Akane quay sang hỏi, đôi mắt to tròn ánh lên nét trong trẻo.
Băng Tử Huyên thoáng nhìn cô, rồi nhẹ nhàng đáp:
"Cô ăn gì, tôi cũng ăn như vậy."
Akane nghe vậy thì mỉm cười, quay lại nhìn bảng thực đơn thêm một lúc rồi gọi hai suất udon đặc biệt. Nhân viên quán ghi chép nhanh nhẹn, gật đầu rồi đi thẳng vào bếp. Không gian trở lại yên tĩnh, chỉ còn tiếng trò chuyện nhỏ của vài vị khách và mùi thơm dìu dịu của món ăn đang nấu phía sau.

Khi hai người chờ đợi, Akane thỉnh thoảng nghịch ngợm vươn tay vẽ vài hình lên lớp sương mờ trên cửa kính. Ánh sáng buổi sáng sớm chiếu qua cửa sổ, soi rõ nét mặt vui vẻ như trẻ con của cô, khiến Băng Tử Huyên không khỏi lặng lẽ mỉm cười.
Chẳng bao lâu, món ăn được mang ra. Hai bát udon b·ốc k·hói nghi ngút, nước dùng trong veo với lớp váng dầu óng ánh, trên mặt là vài lát thịt bò mềm mại, trứng luộc lòng đào, và hành lá thái nhỏ rắc đều. Mùi hương hấp dẫn làm Akane hít một hơi thật sâu, đôi mắt sáng rực lên như đứa trẻ vừa được nhận quà.
"Ăn xong, chúng ta sẽ đến một nơi." – Băng Tử Huyên cất giọng trầm thấp, nhìn Akane.
Akane ngẩng lên, không hỏi thêm gì, chỉ gật đầu đồng ý, rồi chắp tay lại trước bát udon.
"Itadakimasu!"
Cô bắt đầu dùng bữa một cách ngon lành, đôi đũa thoăn thoắt gắp từng sợi mì. Băng Tử Huyên ngồi đối diện, trầm ngâm nhìn cô. Thật khó để tin rằng người con gái nhỏ nhắn này chính là sát thủ lạnh lùng tối qua, khi giờ đây cô lại trông giống hệt một thiếu nữ bình thường, vui vẻ tận hưởng bữa sáng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Thế nhưng, điều khiến hắn phải bất giác dừng lại là tốc độ ăn của Akane. Rõ ràng ngày hôm qua cô đã ăn rất nhiều, vậy mà sáng nay lại đói như thể chưa từng được ăn uống đầy đủ. Nhìn lượng mì vơi đi nhanh chóng trong bát của cô, Băng Tử Huyên không khỏi tự hỏi: "Rốt cuộc những chất dinh dưỡng kia đi đâu cả rồi?"
Ánh mắt hắn vô thức lướt qua thân hình nhỏ nhắn của cô, rồi dừng lại ở một điểm. Hắn thoáng nghĩ đến việc... có lẽ dinh dưỡng kia đã "tập trung" vào một nơi nào đó, cụ thể là ở vòng một có phần lớn hơn so với cơ thể mảnh mai của cô.
Đột nhiên, Akane ngẩng đầu lên, phát hiện Băng Tử Huyên đang nhìn mình chăm chú. Cô nhướn mày, đôi má phồng lên do đang nhai thức ăn trông vừa buồn cười vừa đáng yêu.
"Sensei, thầy định nhìn đến bao giờ? Đồ ăn nguội hết rồi kìa!" – Akane nói, giọng hơi ngọng vì đồ ăn trong miệng, nhưng không giấu được vẻ trách móc.
Băng Tử Huyên giật mình, nhanh chóng cụp mắt xuống, khẽ gật đầu.
"Tôi biết rồi."
Hắn bắt đầu ăn, từng sợi mì trơn mềm lướt qua đầu lưỡi mang theo vị ngọt đậm đà của nước dùng. Thỉnh thoảng, hắn liếc nhìn Akane đang ăn một cách vui vẻ, nhưng lần này tránh không để cô bắt gặp ánh mắt mình nữa.
Trong không khí yên bình của quán ăn nhỏ vùng ngoại ô, cả hai lặng lẽ dùng bữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.