Mộng Sinh Giới

Chương 131: Nữ sinh đáng yêu vậy mà lại giấu nghề...!




Chương 130: Nữ sinh đáng yêu vậy mà lại giấu nghề...!
Cảnh đêm tĩnh mịch của Hakone bị xé toạc bởi tiếng động cơ khởi động bất ngờ.
Băng Tử Huyên, vừa thoát khỏi vòng vây sát thủ, không để bản thân chậm trễ thêm một giây nào. Sau khi tiến ra ngoài một con ngõ nhỏ tối tăm, hắn quyết đoán rút ra một số tiền lớn, ép buộc một người dân địa phương nhượng lại chiếc SUV cũ kỹ nhưng còn khá ổn. Đó là cách duy nhất để nhanh chóng rời khỏi khu vực này và bảo đảm tính mạng. Hắn biết rõ mình không thể để lại dấu vết.
Chiếc SUV màu đen lao đi trên con đường núi quanh co giữa đêm lạnh đầu tháng Mười Hai. Kim đồng hồ chỉ 12 giờ 30, màn đêm Hakone đặc quánh như mực, chỉ có ánh sáng mờ nhạt từ những ngọn đèn đường thưa thớt cùng ánh trăng lưỡi liềm soi sáng con đường. Hai bên lề, rừng cây trơ trụi vì mùa đông đan vào nhau thành những bóng hình kỳ dị, như đang rình rập kẻ xâm nhập. Lớp sương mù dày đặc lững lờ dưới ánh trăng, phủ lên mọi thứ một cảm giác vừa huyền bí vừa đáng sợ.
Trong xe, Băng Tử Huyên tay nắm chặt vô lăng. Ánh mắt hắn lạnh lùng, chuyên chú vào con đường phía trước, nhưng đôi khi không khỏi liếc qua gương chiếu hậu, như thể sợ rằng bóng dáng nào đó từ đêm đen sẽ bất chợt xuất hiện.
Bên cạnh hắn, Akane, cô gái từng là học sinh dưới sự dạy dỗ của hắn, đang ngồi im lặng. Khuôn mặt cô, dưới ánh đèn nhạt nhòa trong xe, vẫn giữ nét xinh xắn và ngây thơ như thường ngày, nhưng Băng Tử Huyên không thể xem cô giống như trước nữa. Hình ảnh cô "xử lý" gọn ghẽ một tên sát thủ. Từng động tác của Akane nhanh nhẹn và chính xác đến mức đáng sợ.
"Cô ấy không còn là cô học sinh đáng yêu nữa," hắn thầm nghĩ, nhưng không dám nói ra.
Akane lúc này đang cúi xuống điện thoại, dò tìm lộ trình. Cô phá vỡ không khí yên tĩnh bằng một giọng nói trong trẻo nhưng đầy chắc chắn:
"Saito-sensei, chúng ta đang đi trên tuyến Hakone Yui. Nếu tiếp tục thêm khoảng hai mươi phút nữa, sẽ tới một ngôi làng dưới chân núi. Nơi đó có vẻ an toàn."
Băng Tử Huyên khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi con đường phía trước.
"Tốt. Cô tiếp tục theo dõi đi."
Akane đặt điện thoại xuống, rồi từ túi áo lấy ra tấm thẻ kim loại mà cô lấy từ xác tên ninja trước đó. Ánh mắt cô lướt qua dòng thông tin trên thẻ, đến khi dừng lại ở bức ảnh được khắc trên mặt thẻ. Hình ảnh đó làm cô bất giác nhíu mày. Người trong ảnh - mái tóc, gương mặt, ánh mắt - giống hệt Băng Tử Huyên. Chỉ có cái tên là khác.
Cô quay sang, giọng đầy nghi hoặc:
"Sensei, người trên tấm thẻ này quả thực rất giống thầy đấy. Nhưng thông tin tên tuổi thì lại khác."

Băng Tử Huyên thoáng siết chặt vô lăng, ánh mắt trong gương chiếu hậu bỗng trở nên sắc lạnh. Dù bên ngoài cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong lòng hắn như có sóng gió cuộn trào. Liệu thân phận thật của hắn – kẻ mang danh 'Vô Diện' – đã bị phát hiện?
Hắn đáp, giọng trầm khàn:
"Phiền cô giúp tôi tra cứu thông tin về kẻ này. Tôi muốn biết hắn là ai."
Akane gật đầu, ánh mắt không rời khỏi tấm thẻ.
"Được. Để em thử xem."
Cô bắt đầu nhập những thông tin trên thẻ vào công cụ tìm kiếm đặc biệt. Trên màn hình, từng dòng dữ liệu bắt đầu hiện ra, nhanh chóng tạo thành một mạng lưới liên kết phức tạp. Trong khi đó, Băng Tử Huyên lái xe trong im lặng, nhưng không giấu được sự căng thẳng. Hắn liếc nhìn gương chiếu hậu thường xuyên hơn.
Không khí trong xe trở nên ngột ngạt, không chỉ vì hơi lạnh cắt da của mùa đông, mà còn bởi những bí mật chưa được nói ra giữa họ. Băng Tử Huyên vừa cảnh giác với nguy hiểm trước mắt, vừa cố giữ khoảng cách với cô gái ngồi bên cạnh – người đang dần trở nên khó đoán hơn bao giờ hết.
Ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại hắt lên gương mặt Akane, đôi mắt cô tập trung như thể đang xâu chuỗi từng mảnh ghép của một câu đố lớn. Các thông tin liên tiếp hiện ra, từng dòng chữ và hình ảnh chạy dài trên màn hình, kể về câu chuyện của người đàn ông có khuôn mặt giống hệt Băng Tử Huyên.
"Tên hắn là Kaito Hayashi," Akane bắt đầu, giọng trầm ngâm khi đọc to từng thông tin hiển thị. "Sinh ra và lớn lên tại Mỹ, con trai duy nhất của một gia đình giàu có. Hắn 23 tuổi, tốt nghiệp đại học Harvard, ngành Quản trị Kinh doanh, với danh hiệu thủ khoa xuất sắc."
Cô kéo xuống thêm, đôi mắt lóe lên sự kinh ngạc.
"Hắn vừa trở về Nhật Bản cách đây chưa đầy hai năm, nhưng đã đạt được những thành tựu không tưởng. Trong lĩnh vực kinh doanh, hắn như một vị thần may mắn – đầu tư vào đâu, lợi nhuận bùng nổ ở đó. Các công ty hắn thành lập hoặc hợp tác đều góp phần đáng kể vào việc thúc đẩy kinh tế Nhật Bản trong thời kỳ suy thoái. Hắn đã được báo chí ca ngợi là ‘Kỳ tích của thế hệ trẻ.’"
Akane tiếp tục đọc, giọng ngày càng khó tin:
- *"Hắn còn được gọi là ‘Bậc thầy chiến lược’ trong giới tài chính. Những phi vụ thâu tóm doanh nghiệp của hắn đều được thực hiện với sự tính toán chính xác, khiến đối thủ không kịp trở tay. Một vài tờ báo còn đặt cho hắn biệt danh ‘Người kiến tạo tương lai.’"

Cô dừng lại một chút, như thể cố tiêu hóa hết thông tin trước mắt, rồi lướt tiếp xuống phần cuối:
"Nhưng không chỉ có vậy. Hắn hiện tại đang chuẩn bị tranh cử vào vị trí Nghị sĩ Quốc hội Nhật Bản, và nếu thắng cử, hắn sẽ trở thành nghị sĩ trẻ tuổi nhất trong lịch sử quốc gia này. Tuy nhiên, cũng vì thành công vượt bậc và tài năng xuất chúng mà Kaito Hayashi trở thành cái gai trong mắt rất nhiều thế lực lớn, cả trong nước lẫn quốc tế. Một vài nguồn tin thậm chí còn cho rằng đã có những nhóm ngầm đang âm mưu loại bỏ hắn để bảo vệ lợi ích riêng."
Akane chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt cô sắc bén khi nhìn sang Băng Tử Huyên, giọng nói xen lẫn sự nghi hoặc và bất ngờ:
"Saito-sensei... không lẽ đây mới là thân phận thật của thầy sao?"
Câu hỏi của cô như một nhát dao sắc bén đâm thẳng vào không gian căng thẳng trong xe. Băng Tử Huyên, người vẫn đang tập trung lái xe, thoáng giật mình nhẹ, nhưng hắn lập tức khống chế biểu cảm. Hắn liếc nhìn Akane qua gương chiếu hậu, nhận ra ánh mắt cô đang tràn đầy nghi vấn.
Hắn hít một hơi, thầm cảm thấy may mắn khi thông tin trên thẻ hoàn toàn không liên quan đến thân phận "Vô Diện" của mình. Hắn giữ giọng bình tĩnh, cố gắng tạo ra một chút tự giễu:
"Tên này thành tựu lớn như vậy, tôi nào dám sánh bằng. Chắc chỉ là một sự trùng hợp về khuôn mặt mà thôi. Trên đời này, có nhiều người giống nhau đến kỳ lạ."
Nghe lời giải thích của hắn, Akane nhíu mày nhưng rồi dường như bị thuyết phục. Cô lẩm bẩm:
"Vậy là đá·m s·át thủ kia chắc chắn đã nhầm thầy với hắn... Thật không ngờ, thầy lại vô tình dính vào rắc rối của một người như thế này."
Cô đặt tấm thẻ xuống, nhún vai như thể mọi chuyện đã sáng tỏ. Trong khi đó, Băng Tử Huyên cảm thấy một phần gánh nặng được trút bỏ. Hắn biết rằng sự giống nhau này chỉ là ngẫu nhiên, nhưng điều đó cũng đủ để hắn rơi vào vòng nguy hiểm không mong muốn.
Tiếng động cơ của chiếc SUV gầm rú vang vọng trong màn đêm, xé toang sự tĩnh lặng giữa rừng núi Hakone. Băng Tử Huyên tập trung vào tay lái, nhưng cảm giác bất an vẫn đè nặng trong lòng hắn. Những con đường ngoằn ngoèo và bóng tối dày đặc không làm hắn sợ hãi, nhưng cái bóng của những kẻ t·ruy s·át vẫn bám theo như lưỡi hái tử thần khiến hắn không thể an lòng.
Đột nhiên, từ hai bên đường, bốn bóng đen lao v·út ra như mãnh thú từ rừng sâu. Những thân ảnh mờ ảo lấp ló trong ánh trăng, nhưng động tác nhanh nhẹn và v·ũ k·hí sáng loáng trên tay bọn chúng lại hiện rõ. Kusarigama – lưỡi hái gắn xích – đồng loạt được phóng tới, nhắm thẳng vào chiếc xe.
Akane, đang ngồi ghế phụ, ngay lập tức nhận ra mối nguy hiểm. Không chờ đợi, cô bật người qua cửa sổ xe một cách điêu luyện, chỉ trong nháy mắt đã lộn ngược lên nóc xe. Cơ thể cô di chuyển mềm mại như một điệu múa, nhưng lại toát lên vẻ sắc bén c·hết người.

Từ trên nóc xe, chiếc quạt sắt trong tay Akane bất ngờ xòe ra, từng nan quạt ánh lên sắc lạnh dưới ánh trăng. Cô xoay tròn nó trên tay, tạo thành một đường cung hoàn mỹ, hất tung toàn bộ Kusarigama đang lao tới. Âm thanh của kim loại v·a c·hạm vang lên chói tai, nhưng toàn bộ đòn t·ấn c·ông đã bị vô hiệu hóa trong tích tắc.
"Sensei, thầy cứ việc lái xe đi! Để những tên này lại cho em xử lý!" – Akane nói lớn, giọng nói đầy tự tin.
Băng Tử Huyên không quay lại, nhưng nghe giọng cô, hắn cảm nhận được sự dứt khoát trong từng lời nói.
"Được! hãy cẩn thận!" – Hắn đáp ngắn gọn, rồi giữ chặt vô lăng, đạp ga lao về phía trước, mặc kệ những kẻ t·ruy s·át.
Những tên sát thủ, sau khi bị cản phá đòn t·ấn c·ông, đồng loạt đáp xuống mặt đất. Tốc độ bọn chúng lao trên đường không kém gì một chiếc xe đang chạy hết tốc lực. Đôi chân của chúng đập xuống mặt đường nhựa, tạo ra âm thanh dồn dập như tiếng trống trận.
Từ phía sau, chúng liên tiếp phóng ra các loại ám khí – tất cả đều nhắm chính xác vào xe. Nhưng Akane, từ vị trí trên nóc xe, khéo léo chặn đứng tất cả. Những ám khí bị v·ũ k·hí của cô đánh bật hoặc rơi xuống đất vô hại.
Cặp mắt sắc lạnh của Akane nhìn chằm chằm vào bọn sát thủ, vẻ mặt đầy sự kiên nhẫn đã biến mất. Cô khẽ nghiêng đầu, như để tính toán thời cơ, rồi lên tiếng, giọng nói lạnh lùng vang vọng trong đêm:
"Chỉ là bốn tên ninja cấp thấp..."
Chiếc quạt sắt trong tay cô lập tức xòe ra lần nữa, nhưng lần này không chỉ để phòng thủ. Akane hất nhẹ cổ tay, và chiếc quạt tách thành nhiều mảnh kim loại sắc nhọn, mỗi mảnh sáng loáng như lưỡi dao.
"Vút! Vút! Vút!" – Những lưỡi dao phóng v·út về phía trước với tốc độ kinh hoàng, tất cả nhắm chính xác vào những điểm yếu chí mạng của từng tên sát thủ.
Bọn chúng còn chưa kịp phản ứng, những ánh sáng lóe lên đã kết liễu toàn bộ. Bốn bóng đen ngã gục xuống mặt đường, bất động, không có lấy một cơ hội phản kháng.
Khi mọi thứ lắng xuống, Akane đưa tay ra, và các mảnh quạt sắt như nghe theo lệnh, quay trở lại, ghép lại thành chiếc quạt nguyên vẹn trong tay cô. Cô lật người trở lại xe một cách dễ dàng như cách cô đã leo lên nóc ban đầu, không chút vướng bận.
Vừa ngồi lại ghế phụ, cô thản nhiên gấp quạt lại, không quên liếc nhìn qua kính chiếu hậu để xác nhận rằng những kẻ bám theo đã hoàn toàn bị loại bỏ.
"Xong rồi, Sensei. Cứ lái tiếp đi." – Cô nói, giọng bình thản như thể mọi thứ vừa diễn ra chỉ là một việc vặt vãnh.
Băng Tử Huyên liếc cô qua gương chiếu hậu, trong lòng vừa cảm thấy khâm phục, vừa thấy bất an. Người học trò mà hắn từng nghĩ chỉ là một cô gái đáng yêu nay lại khiến hắn có chút sợ.
Chiếc SUV tiếp tục lăn bánh trong màn đêm, để lại phía sau những thân xác nằm bất động bên đường.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.