Chương 127: Muốn lấy mạng ta? Vẫn là chưa đủ!
Bữa tiệc kết thúc - Akane nằm gục trên bàn, mái tóc dài rủ xuống, che khuất nửa khuôn mặt đỏ bừng vì rượu. Những ly rượu sake nhỏ vừa cạn hết không lâu, và dù chỉ là một vài ngụm, tửu lượng yếu ớt của cô gái trẻ đã không thể chịu nổi. Miệng cô khẽ lẩm bẩm vài câu không rõ nghĩa, đôi môi cong lên như thể đang cười, tạo nên một vẻ ngây ngô hồn nhiên đến lạ.
Ngồi đối diện, Băng Tử Huyên nhíu mày nhìn cô. Hắn khẽ nghiêng đầu, bàn tay gõ nhịp lên mặt bàn vài lần, giọng trầm nhưng không lớn: “Akane? Này, còn tỉnh không đấy?” Nhưng đáp lại hắn chỉ là tiếng thì thầm mơ hồ và hơi thở nhẹ đều đều.
Hắn thở dài, ánh mắt trầm lặng thoáng qua một tia bất lực. “Thật sự ngủ rồi sao?” Hắn lẩm bẩm, đứng dậy khỏi ghế. Hơi rượu nhè nhẹ còn vương vấn trong người, nhưng bản thân hắn vẫn đủ tỉnh táo. Tửu lượng hắn không cao, nhưng vài chén rượu sake nhỏ bé này chẳng thấm vào đâu. Hắn bước chậm đến bên cạnh cô, cúi người xuống vỗ nhẹ vài cái lên vai cô, thử gọi thêm lần nữa nhưng Akane vẫn hoàn toàn không có phản ứng, chỉ khẽ nghiêng đầu như thể chìm sâu hơn vào giấc ngủ.
Nhìn thấy cô gái nhỏ gục xuống bàn như vậy, Băng Tử Huyên trầm ngâm vài giây, rồi cúi người bế cô lên. Đôi tay mạnh mẽ nhưng đầy cẩn trọng nâng lấy thân hình nhỏ nhắn. Akane dường như cảm nhận được sự di chuyển, khẽ cựa quậy nhưng vẫn không mở mắt, chỉ lẩm bẩm vài từ ngắt quãng,
“Sensei... món cá... ngon quá...”
Hắn đứng thẳng người, Akane nằm gọn trong vòng tay hắn, khuôn mặt đỏ bừng áp nhẹ lên lồng ngực hắn. Ánh mắt hắn hướng về phía khung cửa, nơi ánh đèn vàng ấm áp ngoài hành lang chiếu hắt vào căn phòng. Hắn bước tới, dùng một tay mở cửa nhẹ nhàng, và ngay lập tức bắt gặp hai nhân viên nhà hàng đang đứng đợi sẵn.
Người nhân viên nữ, mặc bộ đồng phục gọn gàng với nụ cười chuyên nghiệp, cúi đầu thật sâu khi thấy hắn. “Thưa ngài, chúng tôi đã chuẩn bị sẵn để hướng dẫn ngài về phòng nghỉ. Xin mời ngài đi theo.” Giọng nói nhẹ nhàng và vô cùng lễ phép, ánh mắt cô thoáng lướt qua Akane đang th·iếp đi trong tay hắn, nhưng không hề tỏ ra bất ngờ, chỉ cúi đầu lần nữa.
Băng Tử Huyên gật đầu, giọng nói trầm thấp cất lên: “Vậy làm phiền các cô.” Cả hai nhân viên ngay lập tức dẫn đường. Hành lang của nhà hàng được thắp sáng bởi những ngọn đèn lồng bằng giấy truyền thống, ánh sáng vàng nhạt phủ lên khung cảnh một vẻ yên bình mà ấm áp.
Tiếng bước chân đều đặn vang lên trên sàn gỗ bóng loáng, hòa cùng tiếng lụa sột soạt của bộ yukata mà Akane đang mặc. Mỗi bước chân của hắn đều vững chắc, dù phải bế một người trên tay nhưng dáng vẻ không hề lúng túng. Ánh mắt hắn đôi khi liếc nhìn Akane, đôi khi lại hướng về phía trước, nơi nhân viên đang dẫn đường.
Trên đường đi, nhân viên nữ không quên quay đầu nhẹ giọng nói: “Phòng của ngài nằm ở khu nghỉ cao cấp nhất, cách âm hoàn toàn để đảm bảo sự riêng tư. Chúng tôi đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ cần thiết, nếu ngài có yêu cầu gì thêm, chỉ cần nhấn chuông gọi.” Cô nói với giọng tự nhiên nhưng vẫn đầy kính trọng.
“Ừ. Cảm ơn cô,” Băng Tử Huyên đáp ngắn gọn, bước chân không dừng lại.
Hắn ngước nhìn ra ngoài qua ô cửa sổ lớn ở cuối hành lang. Bầu trời đêm đầy sao trải dài trên vùng thung lũng Owakudani, những làn sương mỏng lượn lờ quanh các ngọn núi tạo nên một cảnh tượng vừa huyền bí, vừa tĩnh lặng. Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy một sự yên bình hiếm có, dù trong lòng vẫn thấp thoáng những suy tư khó gọi tên.
Người nhân viên nữ dẫn đường, vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp trên môi, cuối cùng dừng lại trước hai cánh cửa gỗ trang nhã nằm liền kề nhau. Đèn lồng giấy được treo ngay bên cửa, ánh sáng vàng nhạt dịu dàng làm nổi bật những họa tiết chạm khắc tinh xảo.
“Thưa ngài, đây là hai căn phòng mà chúng tôi đã chuẩn bị theo yêu cầu. Cả hai phòng đều thuộc khu vực cao cấp nhất, được thiết kế cách âm hoàn toàn để đảm bảo sự riêng tư và yên tĩnh tuyệt đối. Trong phòng đã được trang bị đầy đủ tiện nghi: nước nóng, trà đạo, và các món ăn nhẹ sẽ được bổ sung vào sáng sớm. Nếu ngài cần thêm bất kỳ thứ gì, chỉ cần sử dụng chuông gọi, chúng tôi sẽ phục vụ ngay lập tức.”
Cô nói bằng giọng nhẹ nhàng nhưng không thiếu phần kính trọng, sau đó khẽ nghiêng đầu để đợi phản hồi. Băng Tử Huyên gật đầu, ánh mắt thoáng qua khuôn mặt cô nhân viên rồi nhẹ giọng nói: “Tốt lắm, cảm ơn cô.” Trước khi cô rời đi, hắn đưa tay vào túi áo yukata, rút ra một ít tiền mặt và đưa cho cô.
Cô nhân viên thoáng bất ngờ, đôi tay đưa lên như muốn từ chối, nhưng ánh mắt kiên định của hắn khiến cô hiểu rằng từ chối sẽ là bất lịch sự. Cô cúi đầu thật sâu, nhận lấy tiền với vẻ cảm kích: “Cảm ơn ngài rất nhiều. Chúc ngài và tiểu thư một buổi tối yên bình.” Sau đó, cô nhẹ nhàng rời đi, bước chân vẫn giữ được sự thanh thoát, hòa vào ánh đèn lồng mờ nhạt nơi cuối hành lang.
---
Băng Tử Huyên nhẹ nhàng đẩy cửa căn phòng bên trái, bế Akane đang th·iếp đi trên tay tiến vào trong. Căn phòng được bày trí theo phong cách truyền thống Nhật Bản, sàn lót tatami, cùng một chiếc futon êm ái đã được trải sẵn. Một bát nhỏ chứa than đang cháy âm ỉ trên góc phòng, tỏa ra hơi ấm dễ chịu. Ánh sáng từ chiếc đèn ngủ làm căn phòng trở nên mờ ảo, mang lại cảm giác vừa ấm áp, vừa tĩnh lặng.
Hắn cẩn thận đặt Akane xuống chiếc futon, điều chỉnh tư thế sao cho cô nằm thoải mái nhất. Khuôn mặt cô gái trẻ vẫn đỏ bừng vì men rượu, đôi môi khẽ mấp máy như đang nói gì đó trong cơn mơ. Tiếng lẩm bẩm thoảng qua tai hắn, chỉ đủ để nghe rõ vài từ mơ hồ như “sensei” hay “ngon quá…”
Hắn kéo chăn đắp kín cho cô, từng động tác cẩn thận và đầy trách nhiệm. Xong xuôi, hắn đứng thẳng dậy, nhìn cô một lúc lâu. Ánh mắt vốn luôn sắc lạnh của hắn giờ đây lại mang một tia dịu dàng khó nhận ra, như thể đứng trước một cảnh tượng bình yên hiếm hoi giữa những mưu toan hỗn loạn của cuộc đời.
Rút điện thoại từ trong túi áo yukata, hắn lướt nhìn màn hình. Đồng hồ trên góc màn hình hiển thị 10:58 tối. Thời gian muộn hơn hắn tưởng, nhưng cũng không quá bất ngờ. Hắn liếc nhìn quanh căn phòng một lượt, kiểm tra cẩn thận từng góc nhỏ như một thói quen đã ăn sâu vào bản năng. Khi chắc chắn mọi thứ đều an toàn, hắn vươn tay tắt đèn chính, để lại chiếc đèn ngủ tỏa ra ánh sáng mờ dịu. Hắn khẽ đóng cửa, bước ra hành lang, để lại Akane yên bình trong giấc ngủ.
---
Vừa bước ra ngoài, hắn ngay lập tức bắt gặp một bóng dáng cao ráo đang bước dọc hành lang phía trước. Đó là một cô gái trẻ với mái tóc vàng óng mượt xõa dài, thân hình cao ráo cùng đôi chân thon dài nổi bật trong ánh đèn mờ. Cô mặc một chiếc váy dạ hội ngắn, tôn lên làn da trắng mịn cùng những đường nét đặc trưng của người châu Âu. Gương mặt cô mang vẻ sắc sảo, đôi mắt xanh sâu hút ánh lên vẻ tự tin pha chút kiêu kỳ.
Khi đi ngang qua Băng Tử Huyên, cô bất ngờ “đánh rơi” một chiếc khăn tay nhỏ ngay trước mặt hắn. Chiếc khăn tinh xảo thêu hoa văn cầu kỳ, rõ ràng không phải là một sự vô ý. Hắn liếc nhìn chiếc khăn, rồi ánh mắt lạnh nhạt lướt qua cô gái. Dáng vẻ của hắn không hề dao động, vẫn bình thản như thể chẳng hề nhìn thấy. Hắn tiến về phía cánh cửa căn phòng bên cạnh, rút chìa khóa mở cửa một cách dứt khoát, hoàn toàn phớt lờ cô gái kia.
Cô gái dừng bước, xoay người lại nhìn hắn với ánh mắt vừa ngạc nhiên, vừa không cam tâm. Rõ ràng, cô không quen với việc bị phớt lờ như vậy, đặc biệt là từ một người đàn ông có phong thái trầm ổn và thu hút như hắn. Nhưng trước khi cô kịp nói gì, Băng Tử Huyên đã mở cửa và bước vào trong, cánh cửa khép lại sau lưng hắn.
Bên trong căn phòng, hắn tháo chiếc áo khoác ngoài của bộ yukata, treo nó lên giá, rồi lặng lẽ thả người xuống ghế.
Băng Tử Huyên thả mình ngang giường, cảm nhận rõ sự mệt mỏi len lỏi vào từng thớ cơ. Một ngày dài với hàng loạt hoạt động đã vắt kiệt sức hắn. Hắn rút chiếc điện thoại từ túi, định mở ra xem những tin nhắn từ Kira, nhưng chưa kịp chạm vào màn hình, một âm thanh nhỏ bé nhưng sắc bén vang lên từ trong người – tiếng chuông đồng rất nhẹ, chỉ đủ để tai hắn nghe thấy. Đó là dấu hiệu báo nguy hiểm.
Ngay lập tức, ánh mắt Băng Tử Huyên lóe lên vẻ cảnh giác. Hắn nhanh chóng quan sát khắp căn phòng, từng góc tối, từng khe hở. Mọi giác quan bỗng nhạy bén đến mức gần như siêu phàm. Nhưng trước khi hắn kịp phát hiện điều gì, bản năng sinh tồn khiến hắn lăn nhanh qua một bên giường. “Phập! Phập! Phập! Phập!” – bốn chiếc shuriken sắc bén găm thẳng vào đệm giường, nơi hắn vừa nằm. Nếu chậm hơn một giây, có lẽ chúng đã xuyên qua cơ thể hắn.
“Là kẻ nào…!” Băng Tử Huyên thét lên, giọng không quá to nhưng đầy sự lạnh lùng và uy h·iếp, ánh mắt quét khắp căn phòng. Không gian vẫn yên ắng, tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng hắn biết, có kẻ nào đó đang ở đây, và kẻ đó vô cùng nguy hiểm.
Từ trên trần nhà, một bóng đen bất ngờ hiện ra như một con tắc kè hoa thoát khỏi lớp ngụy trang. Hắn không hiểu bằng cách nào mà trước đó mình không nhận ra sự hiện diện của tên này. Kẻ lạ mặt – toàn thân bao phủ trong bộ đồ ninja màu đen, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lẽo, tay cầm một thanh kiếm ninja sáng loáng – lao xuống với tốc độ khủng kh·iếp, nhắm thẳng vào hắn.
Băng Tử Huyên phản xạ như tia chớp, lách người tránh đòn. “Vút!” Lưỡi kiếm xé gió lao sát bên hắn, găm mạnh xuống sàn, tạo ra một âm thanh vang rền trong không gian tĩnh lặng. Không một lời nói, kẻ kia tiếp tục t·ấn c·ông, từng chiêu thức đầy sát khí. Băng Tử Huyên né từng đường kiếm, thân thể uốn lượn linh hoạt như nước chảy, nhưng hắn cảm nhận được – đối thủ này không phải kẻ tầm thường.
Những đường kiếm tiếp theo càng nhanh, càng hiểm. “Vụt! Vụt! Vụt!” – từng cú chém xé không khí, chạm vào tường gỗ khiến từng mảng lớn bị chẻ đôi, mảnh vụn bay khắp nơi. Băng Tử Huyên chỉ có thể liên tục né tránh, không cách nào phản đòn. Tay không tấc sắt, hắn hoàn toàn bị áp đảo.
Căn phòng giờ đây trở thành chiến trường nhỏ, với kẻ t·ấn c·ông liên tục dồn ép, từng bước đẩy Băng Tử Huyên vào góc. Mồ hôi chảy dài trên thái dương hắn, nhưng ánh mắt vẫn không chút hoảng loạn. Kẻ kia càng hung hăng, từng cú chém mang theo toàn lực, quyết lấy mạng hắn trong nháy mắt.
“Kẻ này đúng là không đơn giản...” Băng Tử Huyên thầm nghĩ, cơ thể căng cứng nhưng tâm trí vẫn tỉnh táo. “Không thể cứ phòng thủ mãi, phải nghĩ cách phản công…”
Băng Tử Huyên liên tục né tránh, từng cú chém mạnh mẽ của kẻ t·ấn c·ông v·út qua, xé rách không khí và găm thẳng vào các bề mặt xung quanh. Một cú chém đặc biệt mạnh bổ xuống, lưỡi kiếm sắc bén của tên ninja cắm sâu vào tường gỗ, tạo nên tiếng răng rắc nặng nề. Kẻ kia thoáng giật mình, cố rút lưỡi kiếm ra, nhưng lực cắm quá sâu khiến hắn chật vật mất khoảng hai giây quý giá.
"Cơ hội!" – Băng Tử Huyên trong khoảnh khắc này không hề chần chừ, nhanh như cắt lao tới.
Hắn dùng tay không đánh mạnh vào cổ tay cầm kiếm của đối thủ, tạo ra âm thanh khô khốc vang lên trong không gian nhỏ. Cú đánh khiến tên ninja thả rơi thanh kiếm, lưỡi kiếm sáng loáng rơi xuống đất phát ra tiếng keng vang dội. Không dừng lại, Băng Tử Huyên xoay người tung một cú đá mạnh như trời giáng vào người kẻ t·ấn c·ông. "Rầm!" – Lực đá khiến tên ninja b·ị b·ắn ngược ra sau, đập mạnh vào tường, cả căn phòng khẽ rung lên.
Tuy nhiên, hắn nhanh chóng bật dậy, dường như không hề nao núng trước cú v·a c·hạm dữ dội vừa rồi. “Khá lắm!” – ánh mắt của tên ninja lóe lên sự hung hãn lẫn kinh ngạc. Khi Băng Tử Huyên lao đến, quyết tâm tận dụng lợi thế vừa giành được để áp sát, đối thủ bất ngờ vung tay, phóng ra ba chiếc shuriken sắc lẹm. Những mũi sao thép xé toạc không gian lao thẳng về phía Băng Tử Huyên, buộc hắn phải lách người tránh né, mất đi cơ hội áp sát.
Tên ninja đứng đó, hơi thở ổn định, ánh mắt lạnh lùng quan sát. Trong đầu hắn hiện lên suy nghĩ: "Không ngờ lại khác xa so với thông tin nhận được. Tên này không chỉ nhanh nhẹn mà còn biết tận dụng thời cơ rất tốt. Hắn thực sự chỉ là người thường sao?"
Nhưng không để đối thủ kịp phản ứng thêm, Băng Tử Huyên nhanh chóng cúi xuống, dùng chân móc thanh kiếm của kẻ kia vừa rơi lên tay. Thanh kiếm vừa chạm vào lòng bàn tay, hắn lập tức chuyển động, không chần chừ chém một nhát thẳng về phía kẻ địch. Đối thủ cũng không hề thua kém, nhanh như chớp vung thanh kiếm thứ hai của mình để đỡ đòn.
"Keng!" – Hai thanh kiếm va vào nhau, phát ra tia lửa lóe sáng trong căn phòng giờ đã đầy vết tích của cuộc chiến. Sức mạnh từ cả hai khiến cả hai bị bật ngược về phía sau, tạo ra khoảng cách.
“Ngươi so với những kẻ muốn lấy mạng ta trước kia vẫn là chưa đủ.” – Băng Tử Huyên lạnh lùng nói, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào đối thủ.
Tên ninja hơi nhếch mép, giọng nói khàn khàn đáp lại: “Ngươi quả nhiên hơn những tên doanh nhân yếu kém kia. Nhưng ngươi nên biết, một khi bị chúng ta nhắm đến, chưa từng có kẻ nào thoát được toàn mạng.”
Nghe vậy, Băng Tử Huyên bật cười, nụ cười đầy mỉa mai: “Thật trùng hợp, quẻ bói đại hung của ta ngày hôm nay lại linh nghiệm đến vậy. Ta còn tưởng là trò mê tín nhảm nhí, ai ngờ vận đen đến nhanh thế này.”
Tên ninja không trả lời thêm. Hắn ngay lập tức lao tới, thân ảnh như cơn gió, không một chút do dự. Thanh kiếm trong tay hắn rạch ngang không khí, tạo nên âm thanh rít gào đầy sát khí. Tốc độ lần này càng nhanh hơn trước, chứng tỏ hắn đã quyết tâm dồn toàn lực.