Mộng Sinh Giới

Chương 127: Mỹ vị




Chương 126: Mỹ vị
Sau khi rời khỏi hồ tắm lộ thiên, cả hai thay trang phục và được nhân viên khu nghỉ dưỡng dẫn đến nhà hàng cao cấp đã được đặt trước. Con đường từ khu tắm đến nhà hàng được lát đá phẳng lì, hai bên đường là những bụi cây bonsai được cắt tỉa cẩn thận. Không khí mát mẻ của buổi chiều muộn, hòa cùng ánh đèn vàng dịu dàng từ những chiếc đèn lồng kiểu Nhật treo dọc lối đi, tạo nên một không gian vừa yên bình vừa sang trọng. Akane bước bên cạnh Băng Tử Huyên, đôi mắt không ngừng tò mò nhìn ngắm xung quanh, vẻ mặt tràn ngập háo hức.
Cánh cửa nhà hàng mở ra, cả không gian bên trong như một thế giới khác. Trần nhà được làm hoàn toàn từ gỗ, khảm những họa tiết hoa anh đào tinh xảo. Ánh sáng từ những chiếc đèn chùm bằng thủy tinh trong suốt hắt xuống, tạo nên một không gian vừa ấm cúng vừa lộng lẫy. Sàn nhà bóng loáng, phản chiếu ánh sáng như một tấm gương.
Những dãy bàn ăn được sắp xếp ngay ngắn, mỗi bàn đều được trải khăn lụa trắng muốt, đặt trên đó là những bộ bát đĩa bằng sứ cao cấp, viền vàng tinh xảo. Góc xa nhất của nhà hàng là một tấm kính lớn, nhìn thẳng ra khu vườn Nhật với cây cầu gỗ nhỏ bắc qua hồ cá Koi.
Ngay khi Băng Tử Huyên và Akane bước vào, một người quản lý nhà hàng trong bộ vest chỉn chu tiến tới cúi chào họ. Ánh mắt của ông ta thoáng liếc qua chiếc thẻ VIP mà Băng Tử Huyên đưa ra lúc đặt chỗ, lập tức thái độ trở nên cực kỳ kính cẩn. Ông ta cúi người, giọng nói trang trọng nhưng không kém phần niềm nở:
"Thưa quý khách, bàn của ngài đã được chuẩn bị sẵn. Xin mời đi lối này."
Akane thoáng giật mình trước sự cung kính của nhân viên nhà hàng. Đây là lần đầu tiên cô trải nghiệm cảm giác được đối đãi như vậy. Đi bên cạnh Băng Tử Huyên, cô không ngừng liếc nhìn mọi thứ xung quanh, ánh mắt tràn đầy sự kinh ngạc và phấn khích. Sau khi được dẫn qua dãy hành lang dài lát đá cẩm thạch, họ dừng chân trước một căn phòng riêng biệt được ngăn cách bởi cánh cửa kéo làm từ gỗ sồi và giấy mờ.
Người quản lý đẩy cửa ra, căn phòng hiện lên trước mắt cả hai là một không gian hoàn toàn khác biệt.
Không gian bên trong được thiết kế với phong cách thuần Nhật Bản, vừa trang nhã vừa ấm cúng. Trần nhà bằng gỗ thông sáng bóng, những tấm chiếu tatami được trải đều, bàn ăn thấp đặt giữa phòng, xung quanh là những chiếc đệm ngồi mềm mại.

Ánh đèn lồng từ góc phòng hắt lên ánh sáng vàng dịu, khiến không gian trở nên dễ chịu vô cùng. Bên ngoài khung cửa kính lớn, bóng đêm đang dần buông xuống, ánh trăng bạc nhạt phủ lên những ngọn núi và làn hơi nước bốc lên từ suối nước nóng xa xa, tạo nên một khung cảnh thơ mộng như tranh vẽ.
Trên bàn ăn, những món đặc sản nổi tiếng của thung lũng Owakudani được bày biện tinh xảo, khiến Akane vừa nhìn đã không giấu nổi sự hào hứng. Nổi bật nhất là Kuro-tamago – trứng luộc trong suối nước nóng với lớp vỏ đen bóng đặc trưng, một món ăn được cho là sẽ kéo dài tuổi thọ mỗi khi thưởng thức. Bên cạnh đó là món Hōtō-nabe, một nồi lẩu nóng hổi với sợi mì dày hòa quyện trong nước súp từ bí đỏ và rau củ tươi ngon.
Trên khay, các loại cá nước ngọt nướng muối, thịt lợn đen (Kurobuta) nướng trên than hồng, và món cơm nắm onigiri gói trong lá tre cũng lần lượt được dọn lên, khiến căn phòng tràn ngập mùi thơm quyến rũ.
Akane ngồi khoanh chân trên đệm, tay cầm đôi đũa, đôi mắt sáng lấp lánh như trẻ nhỏ. “Oishii! Thật không ngờ mấy món này lại ngon đến vậy!” Cô thốt lên sau khi vừa nếm thử miếng cá nước ngọt nướng muối, đôi má hơi ửng đỏ vì niềm vui không thể kìm nén. “Sensei, thầy ăn thử món này đi!” – Cô dùng đôi đũa riêng, nhanh nhẹn gắp một miếng thịt Kurobuta đặt vào bát của Băng Tử Huyên. “Ngon lắm đấy, đừng có mà ăn chậm rì như vậy chứ!”
Băng Tử Huyên thoáng nhìn cô gái nhỏ trước mặt, không khỏi bật cười nhẹ. “Cô ăn đi, không cần phải lo cho tôi.” Dù nói vậy, hắn vẫn đưa tay cầm đũa, gắp miếng thịt mà Akane vừa bỏ vào bát mình, từ từ đưa lên miệng. Hương vị thơm ngậy của thịt nướng kết hợp cùng nước sốt đặc biệt tan chảy trên đầu lưỡi, khiến hắn khẽ gật đầu. “Ừm, quả thật rất ngon.”
“Đúng không! Em đã nói mà!” Akane mỉm cười rạng rỡ, rồi nhanh chóng gắp thêm một miếng Kuro-tamago đưa cho hắn. “Sensei, món trứng đen này là đặc sản của Owakudani đó! Người ta nói ăn một quả là sống thêm bảy năm, thầy ăn đi, để em yên tâm thầy sẽ còn lâu mới già!” Cô bật cười khúc khích, đôi mắt híp lại, vừa nói vừa lột vỏ một quả trứng khác cho mình.
Băng Tử Huyên nhìn cô, khóe miệng khẽ nhếch lên. Cô gái này quả thực rất vô tư và đáng yêu, hoàn toàn không giống với hình mẫu một người mang theo bí mật nào đó. Hắn tự nhủ trong đầu: Có lẽ mình đã quá đa nghi. Chắc hẳn hình xăm kia thật sự chỉ là để tưởng nhớ chị của cô. Hắn khẽ thở dài một hơi, như muốn xua tan những suy nghĩ u ám trong lòng, rồi tiếp tục thưởng thức món ăn.
Akane lại hăng hái nói, giọng nói trong trẻo vang lên, phá tan sự trầm mặc của hắn. “Sensei, thầy ăn món Hōtō-nabe này đi, súp nóng lắm, mùa đông mà ăn món này là hết sảy luôn! Em nấu cũng ngon, nhưng không bằng ở đây đâu.” Cô vừa nói vừa múc một muỗng nước súp, thổi nhẹ rồi húp lấy húp để, khuôn mặt cô hiện rõ sự thỏa mãn. “Aaah~ ấm áp quá! Thật sự là hạnh phúc đấy, sensei!”

Băng Tử Huyên lặng lẽ nhìn cô, khóe môi không khỏi cong lên thành một nụ cười nhẹ. “Cô vui là được rồi.” – Hắn nói, rồi cũng thử một muỗng nước súp từ bát lẩu. Hương vị đậm đà, ngọt thanh từ bí đỏ và rau củ tươi, kèm theo chút cay nhẹ từ ớt Nhật Bản, khiến hắn cảm thấy thoải mái hơn trong lòng.
Chiếc điện thoại của Băng Tử Huyên đặt trên bàn khẽ sáng lên, hiện thông báo tin nhắn từ Kira, nhưng hắn chỉ liếc qua, không mấy để tâm.
Cửa phòng ăn khẽ mở ra, và một hàng dài các nhân viên phục vụ bước vào, mỗi người tay cầm một khay đồ ăn được che kín bằng nắp bạc sáng bóng. Dẫn đầu là một người đàn ông trung niên mặc bộ đồng phục đầu bếp tinh tế, trên ngực áo có thêu tên nhà hàng cùng huy hiệu chứng nhận danh hiệu "đầu bếp xuất sắc" của vùng Hakone. Ông cúi đầu thật sâu, nụ cười đầy kính trọng nở trên khuôn mặt khi nhìn về phía Băng Tử Huyên.
“Thưa ngài Saito, rất xin lỗi vì để ngài và quý cô đây phải chờ lâu. Những món ăn đặc biệt này cần thời gian chuẩn bị, bởi chúng tôi muốn đảm bảo rằng ngài sẽ được thưởng thức với chất lượng tốt nhất.” Ông nói, giọng điệu khiêm nhường nhưng vẫn toát lên sự tự tin trong tay nghề của mình.
Băng Tử Huyên khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn giữ vẻ trầm lặng như thường lệ. “Không sao. Tôi hiểu sự kỳ công này cần thời gian.” Giọng nói của hắn bình thản nhưng lại mang một sức nặng không thể xem nhẹ, khiến các nhân viên phục vụ và đầu bếp càng thêm kính cẩn.
Akane ngồi bên cạnh, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc khi thấy một loạt món ăn mới được dọn lên. Những đĩa thức ăn được trang trí như những tác phẩm nghệ thuật lần lượt được bày lên bàn. Mùi thơm nhẹ nhàng nhưng vô cùng quyến rũ từ các món ăn lan tỏa trong không gian, khiến bụng cô lại kêu lên khe khẽ.
Người đầu bếp khẽ giơ tay ra hiệu, một nhân viên tiến lên mở nắp khay đầu tiên. Một món cá Fugu (cá nóc Nhật Bản) được cắt lát mỏng, sắp xếp tinh xảo thành hình hoa cúc trên một chiếc đĩa sứ trắng, kèm theo nước chấm Ponzu và hành lá. “Đây là món Sashimi Fugu, được làm từ loại cá nóc tốt nhất, đánh bắt từ vịnh Sagami sáng nay. Tôi đã tự tay xử lý món này để đảm bảo độ an toàn tuyệt đối. Xin mời ngài và quý cô thưởng thức.”
Tiếp theo, một khay khác được mở ra, để lộ một miếng Wagyu A5 nướng tái, phủ lên trên là những lát nấm truffle đen cùng sốt rượu vang đỏ. “Đây là món Wagyu Kobe A5 nướng tái, được phục vụ kèm nấm truffle đen từ miền núi Pháp. Phần thịt này là từ con bò được nuôi dưỡng đặc biệt với chế độ ăn hoàn hảo nhất, cho chất lượng mềm mịn như tan trên đầu lưỡi.” Người đầu bếp giải thích thêm, ánh mắt ông lóe lên niềm tự hào về món ăn của mình.

Những món ăn khác tiếp tục được dọn lên, nào là Uni Ikura Don (cơm phủ trứng cá hồi và nhím biển) Ebi Tempura (tôm chiên giòn bọc bột mỏng tang như sương) và một nồi lẩu Kaiseki truyền thống với nước súp hầm từ xương cá và rau củ tươi ngon, kèm theo những lát thịt bò thái mỏng và rau theo mùa.
Đặc biệt, món tráng miệng là một khay bánh Wagashi được làm thủ công với các hình dạng lấy cảm hứng từ thiên nhiên ở Hakone – từ cánh hoa anh đào cho đến những ngọn núi phủ tuyết.
Khi tất cả món ăn đã được bày biện gọn gàng trên bàn, người đầu bếp một lần nữa cúi đầu: “Hy vọng những món ăn này sẽ làm hài lòng ngài và quý cô. Nếu có bất kỳ yêu cầu nào, xin hãy gọi chúng tôi ngay lập tức.” Ông nói xong, ra hiệu cho các nhân viên lần lượt cúi đầu chào rồi nhẹ nhàng lui ra khỏi phòng, để lại không gian riêng tư cho hai người.
Akane nhìn bàn ăn trước mặt, ánh mắt như không thể tin nổi. “Sugoi! Đây là... đây là một bữa ăn dành cho vua chúa sao, sensei?” Cô thốt lên, đôi tay nhỏ khẽ đặt lên bàn, ánh mắt lấp lánh như trẻ con được quà. “Trông món nào cũng đẹp quá, thậm chí em còn thấy tiếc không dám ăn ấy!”
Băng Tử Huyên khẽ nhếch môi cười, vẻ mặt dịu dàng hơn thường ngày. “Cứ thoải mái đi. Những món này đều dành cho cô. Không cần khách sáo.”
Nghe vậy, Akane bật cười, nhanh chóng gắp một lát cá Fugu đặt vào bát của hắn. “Sensei, thầy ăn thử món này đi! Em nghe nói món cá nóc này không dễ làm đâu, thầy phải thử chứ!” Cô nói, đôi mắt đầy sự mong chờ.
Hắn nhìn miếng cá trong bát, hơi ngừng một chút rồi gắp lên nếm thử. Thớ thịt cá mỏng như lụa tan dần trên đầu lưỡi, vị ngọt nhẹ hòa quyện cùng nước chấm Ponzu đậm đà. “Rất ngon,” hắn nhận xét ngắn gọn nhưng đủ khiến Akane vui vẻ.
“Em biết mà! Để em thử xem sao!” Akane cười tươi, tự gắp một lát cá cho mình. Khi hương vị đầu tiên chạm đến lưỡi, cô không kìm được mà thốt lên: “Umai! Thật sự ngon hơn em tưởng tượng!”
Cứ như vậy, cả hai người bắt đầu thưởng thức từng món một, Akane liên tục hào hứng trò chuyện, không ngừng mời Băng Tử Huyên thử món này món kia. Đối với cô, đây không chỉ là một bữa ăn mà còn là một trải nghiệm mới mẻ, khiến cô không ngừng tỏa ra niềm vui lan tỏa khắp căn phòng.
Bên ngoài, bóng tối đã hoàn toàn bao phủ thung lũng Owakudani. Từ xa, ánh đèn mờ nhạt của các nhà nghỉ lẫn trong hơi sương mờ ảo, hòa cùng ánh trăng rọi xuống cảnh vật, tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.