Chương 123: Mặt nước tĩnh lặng
Khi đã rời khỏi bến xe buýt, Akane nhanh nhẹn dẫn Băng Tử Huyên đi thẳng tới khu vực bán vé để trải nghiệm chuyến tàu c·ướp biển nổi tiếng trên hồ Ashinoko. Nhưng nhóm du khách đang xếp hàng, tạo nên không khí nhộn nhịp. Khu vực bán vé được thiết kế theo phong cách cổ điển với mái che gỗ và các biển hiệu màu sắc nổi bật, tạo cảm giác hài hòa với thiên nhiên xung quanh.
Akane bước tới quầy bán vé, cúi chào nhân viên rồi hỏi cẩn thận về loại vé. Cô cẩn thận chọn loại vé tham quan trọn gói, bao gồm cả tàu và các điểm dừng trên hành trình. Nhân viên đưa cô một tấm bản đồ và giải thích lộ trình tàu c·ướp biển sẽ đi qua, chỉ rõ những điểm ngắm cảnh đẹp nhất để cô tiện theo dõi. Akane chăm chú lắng nghe, gật đầu liên tục và thỉnh thoảng quay sang nhìn Băng Tử Huyên như để đảm bảo rằng hắn cũng nghe rõ mọi thứ. Sau đó, cô nhẹ nhàng rút ví, trả tiền, rồi nhận vé cùng hóa đơn.
Sau khi hoàn tất thủ tục, Akane quay lại phía Băng Tử Huyên, đưa cho hắn một chiếc vé, cười tươi nói:
“Sensei, xong hết rồi! Bây giờ chúng ta chuẩn bị lên tàu thôi. Chuyến tàu này sẽ đưa thầy ngắm toàn cảnh hồ, và nếu may mắn, chúng ta sẽ nhìn thấy núi Phú Sĩ rất rõ!”
Băng Tử Huyên cầm vé trên tay, khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn cô với chút thích thú. Hắn nở một nụ cười nhàn nhạt, vừa như trêu chọc vừa như khen ngợi:
“Cô thạo việc này thật đấy. Đúng là tôi đã chọn đúng người để nhờ vả làm hướng dẫn viên rồi.”
Akane nghe vậy liền đỏ mặt, khẽ cười ngượng rồi đáp lời:
“Sensei đừng đùa em! Chỉ là em có chút tìm hiểu trước thôi mà. Với cả... đi chơi thì phải chuẩn bị kỹ lưỡng để không bỏ lỡ điều gì thú vị chứ!”
Nói xong, cô liền dẫn hắn tới khu vực cổng soát vé. Nơi đây, dòng người xếp hàng ngay ngắn để chờ lên tàu. Những tấm biển lớn treo trên cao ghi rõ lịch trình, trong khi các nhân viên mặc đồng phục truyền thống đang hướng dẫn khách. Phía xa xa, con tàu c·ướp biển sừng sững hiện lên giữa mặt hồ xanh biếc. Với hình dáng mô phỏng một con tàu c·ướp biển cổ điển, nó được trang trí cầu kỳ với những chi tiết vàng óng ánh, cột buồm cao chọc trời, và cả lá cờ phấp phới trong gió. Đứng từ đây, người ta có thể nghe thấy tiếng còi tàu vang vọng khắp không gian, xen lẫn tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng.
Sau khi quét vé và lên cầu tàu, cả hai bước lên boong tàu. Mặt sàn bằng gỗ bóng loáng kêu cọt kẹt dưới bước chân, mang lại cảm giác vừa hoài cổ vừa thú vị. Akane dẫn hắn lên khu vực boong trên để có tầm nhìn rộng rãi hơn. Cô khẽ vươn tay ra trước, cảm nhận luồng gió lạnh của hồ thổi qua, đôi mắt sáng lên vì háo hức. Băng Tử Huyên đứng bên cạnh, khoanh tay nhìn cô với ánh mắt thư thái hiếm có.
Akane xoay người lại, vừa chỉ tay ra xa vừa nói, giọng đầy phấn khích:
“Sensei nhìn kìa! Xa xa là núi Phú Sĩ đấy! Dù hơi có mây che, nhưng vẫn nhìn thấy được. Em nghe nói vào mùa đông, khi trời quang, cảnh núi Phú Sĩ soi bóng xuống mặt hồ đẹp lắm. Em hy vọng lát nữa mình sẽ được thấy khung cảnh đó.”
Băng Tử Huyên dõi mắt theo hướng cô chỉ. Quả thực, trong làn sương mỏng, đỉnh núi Phú Sĩ phủ tuyết trắng xóa hiện ra mờ ảo, như một bức tranh thủy mặc sống động. Hắn khẽ cười, nhẹ giọng đáp:
“Đẹp thật.”
Akane cười khúc khích, nói tiếp:
“Sensei, sau chuyến tàu này, em còn muốn dẫn thầy đến thung lũng Owakudani nữa. Nơi đó có suối nước nóng và trứng đen nổi tiếng! Ăn một quả trứng ở đó nghe nói sẽ kéo dài tuổi thọ thêm 7 năm đấy!”
Băng Tử Huyên thoáng bật cười, lắc đầu nhẹ:
“Được thôi, nghe thú vị đấy. Dù sao tôi cũng ít khi đi du lịch, xem như lần này mở mang tầm mắt.”
Trong lúc cả hai trò chuyện, tàu bắt đầu rời bến, rẽ sóng lướt qua mặt hồ yên ả. Xung quanh, tiếng cười nói của du khách vang lên không ngớt. Nhiều người tranh thủ chụp ảnh, quay video, hoặc đơn giản là ngắm nhìn khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp. Gió lạnh từ mặt hồ thổi lên, mang theo hơi nước trong lành. Từ boong tàu, có thể thấy những dãy núi trùng điệp bao quanh hồ, và phía xa là những cánh rừng thông xanh biếc.
Con tàu c·ướp biển vẫn nhẹ nhàng trôi giữa làn nước phẳng lặng của hồ Ashinoko, mang theo không khí trong lành và cái lạnh đặc trưng của mùa đông. Ngọn núi Phú Sĩ phía xa nổi bật như một bức tranh tuyệt mỹ, khiến lòng người không khỏi xao xuyến. Giữa khung cảnh ấy, Akane bất chợt rút điện thoại ra, đôi mắt cô ánh lên vẻ háo hức. Cô quay sang Băng Tử Huyên, khẽ cất tiếng:
“Sensei, để em chụp một tấm kỷ niệm với thầy được không? Cảnh này mà không chụp thì tiếc lắm!”
Băng Tử Huyên nhìn cô, ánh mắt vẫn điềm tĩnh như thường ngày. Hắn gật nhẹ đầu thay cho lời đồng ý. Thấy vậy, Akane mỉm cười, nhưng khi cô nhìn quanh, niềm háo hức ban đầu dần nhường chỗ cho sự lúng túng. Hầu hết hành khách trên tàu là người nước ngoài, và với vốn tiếng Anh ít ỏi của mình, cô không biết phải nhờ ai. Hiểu ngay vấn đề, Băng Tử Huyên không nói gì, chỉ chìa tay về phía cô, nhỏ giọng:
“Để tôi.”
Akane thoáng bất ngờ nhưng nhanh chóng đưa điện thoại cho hắn. Cầm lấy, Băng Tử Huyên bước về phía một người đàn ông ngoại quốc dáng người cao lớn, hơi mập, đang đứng gần lan can tàu. Với giọng tiếng Anh lưu loát, hắn lên tiếng, phong thái lịch sự nhưng không kém phần lãnh đạm:
“Excuse me, sir. Could you please help us take a photo? Just a few shots, if it's not too much trouble.”
(Dịch: "Xin lỗi, thưa ông. Ông có thể giúp chúng tôi chụp một vài tấm hình được không? Chỉ vài tấm thôi, nếu không phiền.")
Người đàn ông ngạc nhiên quay lại, nhưng nhanh chóng nở một nụ cười thân thiện. Ông ta gật đầu vui vẻ:
“Oh, sure! I'd be happy to help.”
(Dịch: "Ồ, tất nhiên rồi! Tôi rất sẵn lòng giúp.")
Băng Tử Huyên đưa điện thoại cho ông ấy, chỉ tay về phía ngọn núi Phú Sĩ ở phía xa, giọng nói vẫn điềm tĩnh:
“Please make sure Mount Fuji is visible in the background. Thank you.”
(Dịch: "Làm ơn chụp sao cho ngọn núi Phú Sĩ hiện rõ trong nền. Cảm ơn ông.")
Ông ta gật đầu, nâng điện thoại lên kiểm tra góc chụp. Băng Tử Huyên quay lại, đứng bên cạnh Akane. Thấy hắn đứng cách mình một khoảng khá xa, cô ngập ngừng nhắc khẽ:
“Sensei, thầy đứng gần hơn chút đi... Đứng xa vậy không đẹp đâu.”
Hắn bước lại gần cô, ánh mắt không mấy để tâm. Người đàn ông ngoại quốc giơ máy ảnh lên, hào hứng nói:
“Alright! Big smil·es! One, two, three... Click! Perfect! Let’s take another one, just in case.”
(Dịch: "Tuyệt! Cười lớn nào! Một, hai, ba... tách! Hoàn hảo! Để tôi chụp thêm tấm nữa, phòng hờ.")
Sau vài lần bấm máy, ông ta quay lại, đưa điện thoại cho Băng Tử Huyên và nở một nụ cười rạng rỡ:
“Here you go. I think these came out great!”
(Dịch: "Đây, của các bạn đây. Tôi nghĩ những tấm này rất đẹp!")
Băng Tử Huyên nhận lại điện thoại, khẽ cúi đầu cảm ơn với vẻ lịch sự:
“Thank you for your help. Have a nice day.”
(Dịch: "Cảm ơn ông đã giúp. Chúc ông một ngày tốt lành.")
Khi người đàn ông rời đi, Akane nhanh chóng mở điện thoại lên xem ảnh. Chỉ vừa nhìn thoáng qua, mắt cô lập tức sáng lên, nụ cười rạng rỡ hiện rõ trên khuôn mặt. Cô khẽ reo lên:
“Sensei, đẹp quá! Nhìn này, góc chụp này đúng là hoàn hảo! Cả thầy và em đều lên hình rất rõ, còn Phú Sĩ rất đẹp.”
Băng Tử Huyên thoáng nhìn vào màn hình. Những tấm ảnh quả thật rất ấn tượng, với ánh sáng tự nhiên tuyệt đẹp cùng khung cảnh Phú Sĩ và mặt hồ làm nền. Hắn mỉm cười nhẹ:
“Ừ, đẹp lắm.”
Con tàu c·ướp biển cuối cùng cũng cập bến sau một hành trình êm đềm trên mặt hồ Ashinoko. Tiếng loa thông báo vang lên nhẹ nhàng, nhắc nhở du khách chuẩn bị rời tàu. Băng Tử Huyên và Akane cùng những hành khách khác chậm rãi bước xuống, để lại sau lưng một trải nghiệm đáng nhớ giữa khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp. Akane vừa bước xuống bến tàu, đôi mắt sáng rỡ như một đứa trẻ vừa được thưởng thức món quà yêu thích. Cô quay lại nhìn Băng Tử Huyên, vẻ hào hứng hiện rõ trong từng lời nói.
“Sensei, em muốn dẫn thầy đi tham quan thung lũng Owakudani! Nơi đó nổi tiếng lắm đấy, với cả có món trứng đen nữa, thầy đã nghe qua chưa?”
Băng Tử Huyên thoáng nhíu mày, nhưng thay vì giữ vẻ lạnh lùng như thường ngày, hắn nở một nụ cười nhạt, đáp lời:
“Trứng đen? Chưa từng nghe. Sao, ăn cái đó rồi sống lâu hơn à?”
Akane bật cười, tay khẽ vung lên như đang diễn tả:
“Đúng rồi đấy! Người ta nói ăn một quả sẽ sống thêm bảy năm, nghe thôi đã thấy thú vị, đúng không? Ngoài ra còn có cả những suối nước nóng tự nhiên nữa. Nếu đi, em nghĩ thầy sẽ thích.”
Hắn bước chậm lại, nhìn cô với ánh mắt thoáng chút đăm chiêu nhưng pha lẫn nét thoải mái:
“Nghe thì cũng được. Nhưng đi đến đó như thế nào? Cô tính dẫn đường hay định lạc cả hai thầy trò luôn?”
Akane chống tay lên hông, giả vờ giận dỗi:
“Sensei này! Em tìm hiểu kỹ lắm rồi, yên tâm đi. Từ đây mình sẽ bắt cáp treo Hakone Ropeway, vừa ngắm cảnh vừa di chuyển. Thầy biết không, cáp treo ở đây là một trong những tuyến đẹp nhất Nhật Bản đấy! Mà khi tới thung lũng, ngoài trứng đen còn có cả nhà hàng, quán cà phê và mấy khu chụp ảnh siêu đẹp nữa.”
Băng Tử Huyên nhếch môi cười khẽ, giọng nói lộ vẻ trêu chọc:
“Cô có vẻ chuyên nghiệp thật. Có khi tôi phải nhờ cô làm hướng dẫn viên cả chuyến đi này mới được.”
Akane nghe vậy thì bật cười vui vẻ, ánh mắt lấp lánh dưới ánh nắng mùa đông dịu nhẹ. Cô giơ tay về phía trước như thể dẫn đường:
“Thầy cứ yên tâm giao cho em! Nào, chúng ta đi mua vé cáp treo thôi!”
Hắn gật đầu, đôi chân dài sải bước theo sau cô. Trên đường tiến về ga Hakone Ropeway, Akane không ngừng kể thêm về thung lũng Owakudani – những cột khói bốc lên từ lòng đất, mùi lưu huỳnh đặc trưng và cả những truyền thuyết thú vị về nơi này. Trong khi đó, Băng Tử Huyên chỉ lặng lẽ nghe, thỉnh thoảng khẽ gật đầu, nhưng đôi mắt hắn lại hiện lên vẻ dịu dàng, như thể sự nhiệt tình của cô gái nhỏ đã làm tan bớt phần nào vẻ lạnh lùng thường thấy của hắn.