Chương 103: Trộm người
Sau khi dồn toàn bộ sức lực để cứu chữa cho Băng Tử Huyên, nữ nhân khiển rối chậm rãi bước ra khỏi phòng bệnh. Gương mặt ả hiện lên vẻ mệt mỏi xen lẫn chút lạnh lùng, đôi mắt khẽ lóe lên tia sắc sảo khi nhìn thấy một đám người bác sĩ và y tá đang đứng đợi ở hành lang với vẻ lo lắng sốt ruột.
Ả khẽ nhếch môi, giọng nói nhẹ nhưng không che giấu được sự uy nghiêm:
"Bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch rồi."
Lời nói ấy tựa như một tia sáng giữa bóng tối, khiến toàn bộ đám người bên ngoài đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. Vài người trong số họ không kìm được mà reo lên:
"Thật sao? Thật may mắn quá! Bệnh nhân ổn định rồi!"
Không đợi lâu, đám người bác sĩ và y tá lập tức ùa vào phòng bệnh, bước chân đầy gấp gáp nhưng tràn ngập sự vui mừng. Nữ nhân khiển rối đứng lại phía ngoài hành lang, đôi mắt lạnh lẽo nhìn theo họ, rồi khẽ phẩy tay.
Bên trong phòng bệnh, ngay lúc nhóm bác sĩ vừa tràn vào, sợi chỉ điều khiển mà nữ nhân khiển rối gắn lên vị viện trưởng Kazuhiko lặng lẽ biến mất. Cơ thể vị viện trưởng run nhẹ một chút, đôi mắt vốn vô hồn bỗng lóe lên ánh sáng của sự tỉnh táo. Ông đứng đó, gãi đầu khó hiểu, ánh mắt dại ra nhìn xung quanh, hoàn toàn không biết mình đang ở đây từ khi nào và bằng cách nào.
Những bác sĩ và y tá thấy ông đang đứng trước giường bệnh thì lập tức tiến lại gần, ánh mắt đầy sự kính nể:
"Viện trưởng! Ngài thật phi thường! Bệnh nhân này đúng là nguy kịch, thế mà dưới tay ngài lại có thể vượt qua được. Đúng là kỳ tích!"**
Một bác sĩ trẻ đầy ngưỡng mộ nói lớn:
"Không hổ danh là viện trưởng Kazuhiko! Không một ai ngoài ngài có thể cứu được bệnh nhân trong tình trạng này!"**
Kazuhiko đứng đó, ánh mắt đầy bối rối. "Cứu bệnh nhân? Ta sao?" Trong đầu ông hoàn toàn trống rỗng, không chút ký ức nào về những gì đã xảy ra trong phòng bệnh. Nhưng khi nhìn thấy Băng Tử Huyên, người bệnh nhân vốn tưởng đã không còn hy vọng sống, nay đã hồng hào trở lại, hơi thở ổn định, ông không khỏi ngạc nhiên lẫn mừng rỡ.
"Chẳng lẽ... thật sự là ta đã làm sao?" Kazuhiko tự hỏi, nhưng ông lập tức xua tan ý nghĩ ấy. "Thôi, mặc kệ vậy..."
Thay vào sự thật mà chính ông còn không hiểu, vị viện trưởng khẽ mỉm cười, giả vờ như mình biết mọi chuyện. Ông hòa mình vào niềm vui của cả phòng, vỗ vai từng người, giả bộ như đang chia sẻ sự phấn khích.
---
Những bác sĩ và y tá đều hân hoan, họ vừa kiểm tra tình trạng của Băng Tử Huyên, vừa không ngừng khen ngợi vị viện trưởng. Một nữ y tá trẻ tuổi quay lại nhìn ông, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ:
"Thật không thể tin được, viện trưởng. Tôi cứ nghĩ bệnh nhân này đã không còn hy vọng. Ngài đúng là thiên tài!
Kazuhiko chỉ biết cười gượng, trong lòng không ngừng tự nhủ:
"Mình là thiên tài thật sao? Hay chỉ là... một điều kỳ lạ nào đó mà mình không biết?"
---
Ở bên ngoài, nữ nhân khiển rối đã đi khuất dần khỏi hành lang. Ả nở một nụ cười mỉa mai, ánh mắt sắc bén ánh lên vẻ chế giễu:
"Phàm nhân đúng là ngu xuẩn, chẳng cần tốn chút sức lực nào, cũng có thể trở thành 'anh hùng' trong mắt kẻ khác."
Ả đưa tay lên vuốt lại tóc, sửa sang lại bộ trang phục y tá, rồi nhanh chóng rời khỏi bệnh viện mà không để lại bất kỳ dấu vết nào. Dù đã mệt mỏi sau khi sử dụng hết sức lực, ả vẫn giữ dáng vẻ kiêu ngạo và ung dung như thể tất cả những gì vừa xảy ra đều nằm trong tầm kiểm soát.
Nhìn bầu trời phía xa, nữ nhân khiển rối khẽ thở dài, thì thầm như tự nói với chính mình:
"Tiểu tử, ngươi nợ ta nhiều lắm đấy. Nhưng xem ra, món nợ này sẽ rất thú vị để đòi."
Khi vừa bước ra khỏi cửa bệnh viện, nữ nhân khiển rối ngay lập tức cảm nhận được một luồng khí tức mạnh mẽ, tràn đầy uy áp, tựa như một cơn lốc vô hình lan tỏa trong không gian. Ả khựng lại, đôi mắt sắc bén ánh lên vẻ nghi hoặc, rồi lập tức vận dụng Thuật Khí của mình khuếch tán ra bốn phía để dò xét nguồn gốc của luồng khí tức.
Chỉ sau vài giây, ả đột ngột biến sắc, gương mặt lộ rõ sự căng thẳng. Nơi phát ra luồng khí tức đó chính là phòng bệnh của Băng Tử Huyên!
"Không xong rồi, có kẻ nhắm vào tiểu tử đó...!"
Dứt lời, thân ảnh của ả biến mất trong một làn khói mỏng. Tốc độ di chuyển nhanh đến mức khiến những người qua lại gần đó không kịp nhận ra có ai vừa lướt qua họ.
---
Khi nữ nhân khiển rối quay lại phòng bệnh, cảnh tượng trước mắt khiến ả lập tức khựng lại. Bên trong căn phòng vốn dĩ sạch sẽ, gọn gàng, giờ đây mọi thứ đều bị xáo trộn tàn bạo. Thiết bị y tế vương vãi khắp nơi, tủ đựng dụng cụ bị đổ sập, màn hình máy đo sinh hiệu vỡ vụn, dây điện cháy xém. Một mùi tanh thoảng trong không khí, tựa như sự giao thoa giữa máu và sự c·hết chóc.
Ả liếc mắt xuống sàn và ngay lập tức nhận ra t·hi t·hể của những bác sĩ, y tá từng ở đây trước đó. Họ nằm la liệt, cơ thể vặn vẹo với những tư thế méo mó. Biểu cảm trên khuôn mặt của họ không gì khác ngoài sự đau đớn và sợ hãi tột cùng.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo chút chuyển động nhẹ của những vật thể còn sót lại trong phòng. Nhưng thứ khiến ả kinh hoàng hơn cả chính là giường bệnh của Băng Tử Huyên... giờ đây hoàn toàn trống trơn.
Băng Tử Huyên đã biến mất.
Ả lùi lại một bước, ánh mắt tràn đầy kinh hãi, giọng lẩm bẩm không thể kiềm chế:
**"Không thể nào... Rõ ràng là ta đã dò xét rất kỹ rồi mà! Sao lại không cảm nhận được bất kỳ dấu vết nào của kẻ đó chứ?"**
Một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng ả. Trong đầu ả lập tức hiện lên một suy nghĩ đáng sợ.
**"Lần này đúng thật là ta gây họa lớn rồi... Nếu Kira biết chuyện này, ta chỉ sợ không giữ nổi mạng mình..."**
Ả siết chặt tay, cố gắng kìm nén sự hoảng loạn. Nhưng trong đầu ả đột nhiên lóe lên hình ảnh của người giáo viên đã đưa mình đến đây trước đó. Kẻ đó vẫn luôn đứng bên ngoài phòng bệnh chờ đợi, từ đầu đến cuối không hề có bất kỳ hành động nào đáng ngờ... hoặc chí ít, đó là những gì ả đã nghĩ.
**"Tên giáo viên đó! Hắn... Hắn đã qua mặt ta?"**
Nữ nhân khiển rối nghiến răng, đôi mắt đầy sát khí. Giờ đây, mọi hành động trước đó của hắn đều trở nên khả nghi trong mắt ả. Những cử chỉ, ánh mắt, và cả sự bình thản đến đáng ngờ kia... tất cả như đang ghép lại thành một bức tranh rõ ràng: Kẻ đó không hề đơn giản như vẻ ngoài.
Nhưng khi ả còn đang cố xâu chuỗi lại mọi manh mối, một tiếng động bất chợt vang lên từ phía hành lang. Tiếng bước chân gấp gáp và âm thanh va đập của kim loại vang vọng lại gần.
Nữ nhân khiển rối không dám chần chừ. Trong chớp mắt, ả lập tức ẩn mình, thân ảnh tan biến, hoàn toàn rút khỏi hiện trường trước khi có ai đó kịp phát hiện ra.
---
Chỉ vài giây sau, một nữ y tá trẻ tuổi bước vào phòng bệnh, trên tay là một xấp giấy tờ. Nhưng khi ánh mắt cô lướt qua khung cảnh đổ nát trước mặt, xấp giấy ngay lập tức rơi khỏi tay.
Cô khựng lại, miệng mở lớn như muốn hét nhưng không phát ra âm thanh nào. Đôi mắt cô dán chặt vào những t·hi t·hể nằm la liệt trên sàn, những khuôn mặt méo mó vì đau đớn, và cả giường bệnh trống rỗng, nơi bệnh nhân đã biến mất không một dấu vết.
Một cơn rùng mình chạy dọc cơ thể, và cuối cùng, cô không thể chịu đựng nổi nữa.
"AAAAAAAAAAAAA!"
Tiếng hét thất thanh vang vọng khắp hành lang, kéo theo sự náo động của cả bệnh viện.
Dưới ánh sáng nhợt nhạt, bầu trời Tokyo trải một màu xám xịt, nặng nề và lạnh lẽo. Nữ nhân khiển rối đứng hiên ngang trên đỉnh Tokyo Skytree, tà áo tung bay trong cơn gió rét cắt da cắt thịt. Ánh mắt ả sắc bén, tựa như muốn xuyên thủng cả không gian rộng lớn phía trước. Dưới chân ả, thành phố Tokyo nhộn nhịp trải dài bất tận, nhưng giờ đây trong mắt ả, tất cả chỉ là một mê cung vô dụng không thể giấu nổi thứ mà ả đang tìm kiếm.
Từng luồng Thuật Khí bức người từ cơ thể ả lan tỏa ra xung quanh, quét qua từng ngõ ngách trong bán kính 100km. Sức mạnh ấy mạnh mẽ đến mức khiến không khí quanh đỉnh tháp tựa như rung lên, tạo thành những gợn sóng mơ hồ trong không gian.
Tuy nhiên, dù tinh huyết Phượng Hoàng vẫn còn lưu lại trong cơ thể Băng Tử Huyên, thứ vốn được xem là dấu hiệu không thể nhầm lẫn, nhưng lần này hoàn toàn không có phản hồi. Sự im lặng đó giống như một cái tát thẳng vào lòng kiêu ngạo của ả.
Ả nghiến răng, trán nhăn lại, đôi mắt sắc lẻm ánh lên sự tức giận và bất an. “Khốn nạn thật! Nếu ta mà tóm được, nhất định sẽ xé xác hắn ra làm trăm mảnh!” Giọng nói của ả đanh thép, hòa lẫn trong tiếng gió lạnh buốt, vang vọng như lời nguyền đầy sát khí, đủ để khiến những kẻ yếu bóng vía run rẩy chỉ vì cảm nhận được sát ý ấy.
Ả hít sâu, cố gắng trấn tĩnh lại, đôi mắt khép hờ. Sau một thoáng, đôi tay ả khẽ nâng lên. Từ đầu ngón tay, những sợi chỉ mỏng manh nhưng óng ánh ánh sáng bạch kim hiện ra, nhanh chóng ngưng tụ thành từng đàn chim nhỏ. Những con chim ấy tựa như được làm từ pha lê, nhưng đôi mắt chúng sáng rực một cách lạnh lẽo, đầy c·hết chóc.
“Bay đi! Tìm hắn cho ta. Lục tung cả cái thành phố này lên cũng phải tìm ra!”
Đàn chim phát ra tiếng rít lanh lảnh, rồi vụt bay đi tứ phía, rải khắp bầu trời Tokyo. Chúng như những bóng ma không mệt mỏi, mang theo một phần khí tức của nữ nhân khiển rối, không ngừng dò tìm bất kỳ dấu hiệu nào của Băng Tử Huyên.
Khi những con chim cuối cùng biến mất khỏi tầm mắt, nữ nhân khiển rối đứng lặng một lúc. Ánh mắt ả nhìn xuống mặt đất xa xăm bên dưới, nơi từng dòng người vẫn đang qua lại giữa bầu không khí lạnh giá, không một ai hay biết về cơn bão sắp ập đến. Sau cùng, ả hừ lạnh một tiếng, rồi thân ảnh nhạt dần, biến mất như chưa từng tồn tại.
---
Trong khi đó, bên dưới bệnh viện nơi vừa xảy ra vụ việc, không khí hỗn loạn đang lên đến đỉnh điểm. Ánh sáng lạnh lẽo của mặt trời buổi trưa phản chiếu trên những chiếc xe cảnh sát đậu kín quanh khu vực. Tiếng còi hụ, tiếng người hối hả, tiếng bước chân dồn dập hòa lẫn vào nhau, tạo nên một khung cảnh đầy căng thẳng.
Một nhóm cảnh sát đang phong tỏa hiện trường, cố gắng giữ đám đông hiếu kỳ đứng ngoài rìa khu vực. Nhiều phóng viên đã xuất hiện, lia máy quay về phía bệnh viện, không ngừng đặt câu hỏi với bất kỳ ai có mặt. Các nhân viên y tế, y tá và bác sĩ, dù đã quen với áp lực trong công việc, nhưng vẫn không khỏi hoảng loạn. Vài người trong số họ thậm chí phải ngồi thụp xuống để lấy lại bình tĩnh sau khi chứng kiến khung cảnh kinh hoàng bên trong.
“Nghe nói toàn bộ đội bác sĩ trong phòng bệnh đều bị g·iết!”
“Sao lại có thể xảy ra chuyện thế này được? Là ai làm chứ?”
“Bệnh nhân đó đâu? Người nói là hắn đã biến mất rồi!”
Trong căn phòng, một đội pháp y đang tiến hành kiểm tra hiện trường. Các t·hi t·hể của bác sĩ, y tá nằm la liệt trên sàn nhà, biểu cảm của họ méo mó, đau đớn, đôi mắt vẫn mở trừng trừng như không thể chấp nhận c·ái c·hết của mình. Không khí trong phòng nặng nề đến mức khiến những cảnh sát dày dạn kinh nghiệm cũng không khỏi rùng mình.
Phía xa, một viên thanh tra có tuổi đứng khoanh tay, ánh mắt nghiêm nghị. Sau một hồi trầm ngâm, ông quay sang ra lệnh: “Phong tỏa toàn bộ khu vực. Không ai được rời đi mà không qua kiểm tra. Đây không phải là vụ án đơn giản.”