Mộng Sinh Giới

Chương 101: Ngụm Máu Đỏ




Chương 100: Ngụm Máu Đỏ
Trong lúc chờ đợi, Băng Tử Huyên tiến về phía ghế ngồi để thư giãn trong lúc chờ đợi câu trả lời từ Haruka. Trong lòng, Băng Tử Huyên vẫn luôn nghĩ rằng nếu lần này em gái mình không giải được thì cũng chẳng sao. Dù sao cô cũng đã xuất sắc vượt qua hai vế trước đó, vượt xa những kỳ vọng ban đầu của hắn. Nếu Haruka không thể đi xa hơn nữa, hắn vẫn rất tự hào về cô.
Nhưng khi vừa bước được vài bước, đột nhiên hắn cảm thấy lồng ngực đau nhói. Cơn đau bất chợt mạnh đến mức hắn phải dừng lại, một tay ôm lấy ngực, tay còn lại khẽ che miệng để nén lại cơn ho khan. Hắn cảm thấy như có gì đó vỡ vụn từ bên trong, khiến cả thân thể lập tức trở nên nặng nề và mệt mỏi.
Sau một hồi ho khẽ, Băng Tử Huyên mới từ từ thả tay xuống, ánh mắt thoáng dao động khi nhìn vào lòng bàn tay. Trên chiếc khăn tay trắng mịn, một vệt màu đỏ tươi hiện ra, sắc đỏ ấy không lẫn vào đâu được. Hắn khẽ nhíu mày, đôi mắt tối sầm lại trong giây lát, nhưng ngay sau đó, hắn lập tức bình tĩnh, lặng lẽ nắm chặt chiếc khăn trong tay rồi nhét sâu vào túi áo, cẩn thận che giấu dấu v·ết m·áu như thể sợ ai đó nhìn thấy.
Hắn cố giữ nét mặt bình thản, nén lại cảm giác mệt mỏi đang lan ra khắp cơ thể, rồi từ từ ngồi xuống ghế. Đôi mắt vẫn kiên định nhìn về phía Haruka, dõi theo từng biểu hiện của cô với ánh mắt vừa tràn đầy hy vọng, vừa thoáng chút lo lắng. Giờ đây, hơn bất kỳ ai, hắn muốn biết liệu em gái mình có thể vượt qua thách thức cuối cùng này hay không, dù trong lòng vẫn chuẩn bị sẵn tinh thần nếu cô không thể.
Thế nhưng, sâu thẳm trong lòng, Băng Tử Huyên hiểu rằng, dù Haruka có trả lời được hay không, cô vẫn là ánh sáng hi vọng duy nhất mà hắn đặt vào tương lai.
Băng Tử Huyên ngồi đó, tựa như một ngọn đèn sắp tàn. Sức lực của hắn dường như bị rút đi từng chút một, và mỗi giây trôi qua lại khiến cơ thể hắn càng thêm kiệt quệ. Đôi bàn tay đặt trên đùi, khẽ run lên, nhưng hắn vẫn cố giữ chúng thật chặt để không ai nhận ra. Tầm mắt hắn lúc này đã bắt đầu mờ đi, những hình ảnh trước mặt như bị phủ một lớp sương dày, nhòe nhoẹt, khiến mọi thứ trở nên không rõ ràng. Hắn khẽ nhắm mắt, cố gắng điều chỉnh hơi thở và ép mình không khuỵu xuống.
Một tiếng thở dài nhẹ thoát ra từ môi hắn. Đôi mắt mở ra trở lại, nhìn về phía Haruka. Hắn biết cơ thể mình đang phản bội hắn từng chút một, nhưng tâm trí vẫn cố gắng níu giữ ý chí cuối cùng để chờ đợi. Chờ đợi cô em gái nhỏ - tia sáng duy nhất trong tâm trí hắn lúc này, hoàn thành câu trả lời.
Haruka đứng đó, nét mặt điềm tĩnh nhưng đôi mắt lộ rõ sự tập trung cao độ. Hơi thở cô chậm rãi, đều đặn. Cô biết câu hỏi cuối cùng này không hề dễ dàng, nhưng cũng không cho phép bản thân lùi bước.
Cô khẽ cất giọng, từng lời nói vang lên rõ ràng, dứt khoát:
"Để giải quyết bài toán này, chúng ta cần phải nhìn sâu vào ý nghĩa thực sự của việc xâu chuỗi các phòng và các quy tắc đã đặt ra. Thứ tự các phòng không chỉ đơn thuần là một vòng lặp hay một mê cung mà là một sự thử thách về tư duy phản biện, sự liên kết và khả năng nắm bắt bản chất của vấn đề.
Với câu hỏi cuối cùng, 'Đâu là căn phòng ẩn chứa kho báu thực sự?' câu trả lời không nằm ở bất kỳ căn phòng nào trong vòng tròn. Nếu chúng ta chỉ dựa vào vòng tròn của 7 căn phòng, đó sẽ là một vòng lặp không hồi kết. Nhưng chìa khóa lại nằm trong mối liên kết giữa các phòng và cách chúng ta sử dụng chúng. Căn phòng thứ 8 – căn phòng bí mật – chính là câu trả lời cuối cùng.
Căn phòng thứ 8 không phải là một không gian thực tế, mà là sự hội tụ của toàn bộ các quy tắc. Nếu đi từ căn phòng đầu tiên, tuân thủ mọi quy tắc và mở khóa lần lượt, chìa khóa của căn phòng cuối cùng không mở thêm bất kỳ phòng nào khác trong vòng tròn mà sẽ mở ra một lối đi khác. Đó chính là lối dẫn đến căn phòng thứ 8."
Haruka dừng lại một chút, ánh mắt cô rực sáng khi tiếp tục:
"Lối dẫn này chính là kết quả của việc suy luận ra quy luật vận hành giữa các chìa khóa và quy tắc đặt ra. Chỉ cần nhìn lại toàn bộ các bước đi trước đó, chúng ta sẽ nhận ra rằng quy luật sắp xếp các chìa khóa chính là chìa khóa thực sự để mở căn phòng cuối cùng. Kho báu thực sự chính là trí tuệ – khả năng nhận thức và vượt qua những rào cản của logic truyền thống để thấy được bản chất ẩn sau những điều tưởng như ngẫu nhiên."
Băng Tử Huyên ngồi lặng trên ghế, đôi mắt dần dần nhắm lại như muốn để bản thân được nghỉ ngơi trong chốc lát, nhưng thực chất là để che giấu sự suy kiệt đang dâng tràn khắp cơ thể. Lời nói của Haruka vang lên từng câu, từng chữ, rõ ràng và đầy thuyết phục, nhưng đến khi cô đọc được phân nửa, mọi giác quan của hắn đã bắt đầu mất đi sự nhạy bén. Âm thanh dần trở nên mơ hồ, xa xăm. Đầu óc hắn như bị bao phủ bởi một lớp sương dày đặc, cảm giác đau nhức nặng nề như đang bủa vây từng tế bào trong cơ thể.
Hắn khẽ cử động, nhưng mỗi động tác đều như bị ai đó đeo thêm hàng tạ xiềng xích vào người. Hắn nắm chặt mép bàn, dùng chút sức lực còn lại để đứng lên. Miệng hắn thốt ra một câu yếu ớt, lạc giọng:
"Ta... bị làm sao thế này..."
Hắn đứng lên, định bước về phía cửa lớp như muốn rời đi, cố gắng tránh sự chú ý của mọi người. Hắn biết nếu ở lại thêm một giây phút nào nữa, có lẽ bản thân sẽ gục xuống ngay trước mặt cả lớp – điều mà hắn không muốn xảy ra nhất.
Nhưng khi hắn vừa bước được hai bước, một cơn đau đột ngột như lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào lồng ngực, khiến hắn khựng lại. Hắn đưa tay lên ôm lấy ngực, đôi chân run rẩy không còn sức để bước tiếp. Hắn chật vật đưa tay vịn vào bức tường gần đó, ánh mắt lộ rõ sự đau đớn và mệt mỏi. Mồ hôi lạnh túa ra từ trán, thấm đẫm cả khuôn mặt xanh xao.
Không kịp rút chiếc khăn tay ra như thường lệ, một ngụm máu đen đặc trào ngược lên cổ họng hắn rồi phun ra. Máu rơi xuống nền đất, đọng thành vệt đỏ đáng sợ, khiến tất cả học sinh trong lớp hoảng hốt hét lên thất thanh.
"Saito-sensei! Thầy làm sao thế này?! Thầy ơi!"
Tiếng hét vang vọng khắp lớp học, mang theo sự hoảng loạn và kinh hãi. Nhưng Băng Tử Huyên, với chút lý trí còn sót lại, gắng sức nắm lấy mép tường, ép mình không để ngã xuống ngay tại chỗ. Hắn biết học sinh không nên chứng kiến tình cảnh thê thảm này, nên cố bám vào tường bảng, từng bước loạng choạng rời khỏi lớp.
Nhưng khi hắn vừa đi được vài bước, cơ thể đã không còn tuân theo ý chí của hắn nữa. Đôi chân run rẩy không chịu nổi sức nặng của thân thể, và hắn quỳ sụp xuống sàn. Tầm nhìn của hắn tối sầm lại, mọi thứ trước mắt chỉ còn là một màu đen mờ mịt. Cuối cùng, không thể chống cự thêm, hắn gục hẳn xuống.
Trong lớp, Haruka vẫn đứng đó, một nụ cười nhẹ trên môi, chờ đợi nhận xét từ người thầy của mình – hay đúng hơn, từ anh trai mà cô chưa hề hay biết. Nhưng khi tiếng hét của các bạn học vang lên, sắc mặt cô lập tức thay đổi. Trái tim như bị bóp nghẹt, Haruka cảm nhận rõ ràng có điều gì đó vô cùng tồi tệ vừa xảy ra.
Ở phía sân thể dục, người phụ nữ giáo viên thể dục trước đó ở cạnh Asami, đang dõi theo từng học sinh chạy bộ. Nhưng ngay khi thấy lớp kết giời tựa hồ bị tác động, sắc mặt cô lập tức trở nên nghiêm trọng. Đôi mắt lạnh lùng lấp lánh một tia lo lắng không thường thấy.
"C·hết tiệt! Tên này... lại để chuyện này xảy ra ngay bây giờ sao? Nếu hắn c·hết, ta e rằng vị tiền bối kia sẽ không để ta yên! Nhất định phải cứu hắn!"
Cô ta thầm rủa, nhưng không chút do dự, lập tức buông chiếc còi trong tay xuống. Trong khoảnh khắc, cô lao đi với tốc độ nhanh đến mức không ai có thể tin được. Các học sinh đang chạy bộ cũng phải sững sờ dừng lại, nhìn bóng dáng cô như một cơn gió lao v·út về phía lớp học.
"Trời ơi, đó là tốc độ của giáo viên thể dục mới sao?!"
"Nhanh quá! Akano Sensei đúng là quái vật mà!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.