Môn Thần

Chương 289: Thập Tử Nhất Sinh




Chương 289: Thập Tử Nhất Sinh
Pháp bảo Phong là một trong những sáng tạo đặc biệt của Nhất Nguyên, mang đậm dấu ấn về sự tự do, khó đoán. Nó tồn tại như một làn gió vô hình, không màu sắc, không trọng lượng, nhưng lại mang trong mình sự quỷ dị khó ai nắm bắt.
Trong giây phút gấp gáp, khi áp lực từ U Minh Thú càng lúc càng gần, Lê Nhật không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phó mặc mọi thứ cho Phong. Giữa sự hỗn loạn của mê vụ và tiếng gầm rợn người, hắn thì thầm như một lời cầu khẩn:
“Phong, tất cả hy vọng đặt vào ngươi.”
Ngay khi lời vừa dứt, Phong phát động, tựa như nhận được ý chí từ chủ nhân. Một cơn gió mềm mại bất ngờ thổi qua, cuốn lấy thân hình của Lê Nhật, khiến hắn hoàn toàn hòa vào không khí. Không một dấu vết, không một âm thanh, sự tồn tại của hắn như tan biến vào giữa lòng mê vụ.
Đây là do Lê Nhật đã kích hoạt đặc tính của Phong, để cho nó tự ý phát huy năng lực. Tựa như chế độ auto của một chiếc phi thuyền tiên tiến, nhưng Phong có linh tính riêng của nó, khiến nó trở nên khác biệt so với phần còn lại của hầu hết các pháp bảo.
Phong vận hành kỳ lạ, không có quy tắc, không có lộ trình. Nó luân chuyển như một cơn gió ngẫu nhiên, tự do thoát khỏi mọi sự kiểm soát. Thỉnh thoảng, nó lướt nhanh như chớp giật, thoắt ẩn thoắt hiện giữa những làn mê vụ dày đặc, làm mất đi bất kỳ dấu vết nào có thể để lại. Thỉnh thoảng, nó lại chậm rãi bay là đà, tựa như chơi đùa cùng mê vụ đang cố lấn át.
“Ngươi không thể bắt được cơn gió. Gió thổi đi đâu, chẳng ai biết được.” Lê Nhật thì thầm như tự trấn an, hắn biết rõ điều này.
Chính vì vậy, Phong là niềm hy vọng duy nhất của hắn trong tình cảnh nguy hiểm này. Nhưng đi kèm với sự tự do ấy, cũng là sự bất định. Bản thân hắn không biết Phong sẽ dẫn mình đi đâu, hay liệu nó có thể đưa hắn thoát khỏi U Minh Thú hay không.
Hắn không có nhiều lựa chọn, bởi vì bản thân phải tập trung toàn lực cho Lạc Hồn Thức. Khí tức để lại trên Vạn Sinh Linh Thổ không phải là mùi vị, hơi thở hay một dấu vết hữu hình nào, mà chính là hồn lực. Ở cấp bậc như U Minh Thú, hồn lực là thứ mà nó hoàn toàn có thể cảm nhận và t·ruy s·át từ khoảng cách ngàn dặm.
“Dựa vào khí tức của hồn lực, ta có thể truy dấu dễ dàng. U Minh Thú, kẻ thống trị nơi này, liệu có thể làm tốt hơn thế bao nhiêu lần?”

Ý nghĩ này khiến Lê Nhật không khỏi rùng mình. Hắn đẩy Lạc Hồn Thức vận hành ở mức tối đa, muốn triệt để làm biến mất khí tức sinh ra từ hồn lực của bản thân.
“Rõ ràng, mê vụ này có mối liên kết chặt chẽ với U Minh Thú… Không loại trừ khả năng nó có thể dựa vào đó tăng cường khả năng theo dấu mục tiêu.”
Lê Nhật càng nghĩ càng loạn, hắn hoàn toàn không tin tưởng vào những lớp lá chắn đã dựng nên. Hắn muốn phải triệt để cắt đứt mọi lo toan, bởi vì viễn cảnh U Minh Thú một táp đã cắn c·hết Mộc Tinh vẫn còn hằn sâu trong tâm trí.
Tiếng gầm rú của U Minh Thú lại vang lên từ xa, như sấm rền xé tan bầu không khí. Dù khoảng cách đã kéo dài, âm thanh ấy vẫn tựa như nhắc nhở rằng c·ái c·hết luôn cận kề. Nhưng nhờ đặc tính phiêu phù của Phong, khoảng cách ấy không ngừng được nới rộng. Từng luồng gió lạnh v·út qua, đôi khi chạm vào da thịt khiến hắn lạnh sống lưng. Dẫu vậy, chúng lại là minh chứng rõ ràng nhất rằng hắn vẫn còn sống.
“Điển tịch ghi chép, U Minh Thú có thể ẩn mình trong mê vụ, bất ngờ xuất hiện từ những phương vị không thể lường trước. Không có gì đảm bảo ta đã cắt đứt được sự t·ruy s·át của nó.”
Lê Nhật suy nghĩ mà khẽ rùng mình. Tâm trí hắn bị ám ảnh bởi viễn cảnh từ đâu đó trong màn sương mịt mù, bóng dáng khổng lồ của U Minh Thú sẽ đột ngột lao ra, cái miệng rộng đầy răng sắc nhọn khép lại một cách tàn nhẫn, kết liễu mọi nỗ lực chạy trốn của hắn.
Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, từng giọt như châm thêm vào nỗi sợ đang bám riết tâm trí. Lạc Hồn Thức vẫn hoạt động mạnh mẽ, từng nỗ lực miệt mài nhầm triệt tiêu sự hiện diện của bản thân ở cấp độ linh hồn. Nhưng nỗi lo lắng đang đè nặng lên hắn, lại khiến quá trình ấy không thể trọn vẹn như hắn mong muốn.
Bất chợt, không gian xung quanh trở nên sắc lạnh đầy hung hiểm. Một tiếng rít kinh hoàng vang lên, báo hiệu một cú táp c·hết chóc oanh tạc ngay sát Lê Nhật. Mặt đất dưới chân và cả không gian rung chuyển dữ dội, một luồng áp lực khổng lồ xé toạc bầu không khí, khiến hắn bị cuốn bay đi.
Phong đã làm tốt chức năng của mình. Nó, như một cơn gió không thể nắm bắt, mang hắn thoát khỏi lưỡi hái tử thần trong gang tấc. Dưới lớp Vô Trần Y, Lê Nhật cảm nhận được lực cản nhẹ nhàng quanh thân, tựa như một bàn tay vô hình đang bảo vệ hắn khỏi cú táp chí mạng vừa rồi.
Khi hắn ổn định lại tư thế, ánh mắt liền chạm phải một hình ảnh khiến cả cơ thể run rẩy. Bóng dáng khổng lồ của U Minh Thú ẩn hiện trong màn mê vụ. Đôi mắt màu xanh lục rực sáng của nó như hai ngọn đèn ma quái, lơ lửng ngay trước mặt hắn. Một hơi thở nặng nề làm ngực hắn như thắt lại, trái tim tưởng chừng ngừng đập.

Thời gian như ngừng trôi. Từng dòng suy nghĩ trong đầu hắn như bị đóng băng. Nhưng ngay trong khoảnh khắc ấy, thay vì để nỗi sợ chi phối, tâm trí hắn lại trở nên lạnh lùng và điềm tĩnh. Bản năng sinh tồn của hắn nhanh chóng áp đảo, ép buộc lý trí hoạt động với tốc độ đáng kinh ngạc.
“Không còn lựa chọn nào khác. Nếu U Minh Thú thật sự phát hiện ra ta, cú táp vừa rồi đã đủ để kết liễu.” Lê Nhật bình tĩnh suy nghĩ nhanh, tâm trí hắn vẫn kiên trì thao tác Lạc Hồn Thức, triệt tiêu sự hiện diện của bản thân.
U Minh Thú dường như đứng yên một thoáng, đôi mắt nó quét qua không gian xung quanh. Hơi thở nặng nề của nó thấm đẫm mùi tanh và c·hết chóc, nhưng rồi, như một bóng ma, nó từ từ lùi lại vào màn mê vụ. Bóng dáng khổng lồ hòa lẫn vào lớp sương dày đặc, biến mất một cách kỳ dị.
“Nó không tiếp tục t·ấn c·ông…” Lê Nhật thầm nghĩ, chậm rãi hít một hơi sâu, cố gắng điều hòa lại nhịp tim đang đập loạn.
Dựa trên mọi dấu hiệu, hắn nhanh chóng suy diễn:
“Nó không hoàn toàn xác định được vị trí của ta. U Minh Thú chỉ dựa vào giác quan yêu dị của mình, t·ấn c·ông theo bản năng săn mồi mà thôi.”
Nhưng hắn biết, sự an toàn này chỉ là tạm thời. Mê vụ chính là sân nhà của U Minh Thú, nơi mà nó có thể xuất hiện từ bất kỳ phương hướng nào, bất kỳ lúc nào.
Phong vẫn tiếp tục đưa hắn trôi xa khỏi nguy hiểm, từng cơn gió cuốn qua như dẫn lối. Lê Nhật tựa mình vào sự hỗ trợ của pháp bảo, tâm trí không ngừng tìm kiếm một kế hoạch đối phó. Hắn không thể mãi chạy trốn trong vô định, bởi vì hắn hiểu rõ, Một khi U Minh Thú đã để mắt đến, không có nơi nào là hoàn toàn an toàn.
“Thứ quái vật này…” Lê Nhật nghiến răng, đôi mắt lóe lên tia lạnh lẽo. “Chỉ có thể thoát nếu hoàn toàn vô hình trước nó, hoặc… phải đánh lạc hướng bằng cách nào đó.”
Nhưng U Minh Thú không phải là mối nguy duy nhất hiện tại. Ở sâu bên trong Thế Giới Ý Thức, một trận chiến khác đang âm thầm diễn ra.

Vạn Sinh Linh Thổ từ khi xuất hiện, đã bắt đầu bài xích mãnh liệt, tạo ra sự hỗn loạn chưa từng có. Sức nặng đè lên tâm trí của Lê Nhật càng lúc càng lớn, như một quả núi đang từng bước nghiền nát ý chí của hắn.
Thế Giới Ý Thức không còn yên bình như trước. Những mảnh ghép vốn dĩ hòa hợp giờ đây trở nên rạn nứt. Vạn Sinh Linh Thổ mang theo khí tức sinh mệnh vô tận, nhưng chính nó lại trở thành một thực thể quá mạnh mẽ, khiến toàn bộ hệ thống ý thức của Lê Nhật rơi vào trạng thái bất ổn.
Xích Hồn và Nhất Nguyên, giờ đây phải cùng lúc gánh vác trọng trách giữ vững Thế Giới Ý Thức. Như hai công nhân cần mẫn, từng chút một gia cố các mảnh ghép đang nứt toác.
Xích Hồn mang đặc tính mãnh liệt và cuồng bạo, làm nhiệm vụ bảo vệ lớp ngoài của Thế Giới Ý Thức, ngăn chặn Vạn Sinh Linh Thổ phá vỡ hàng rào. Nhất Nguyên, với tính chất tĩnh lặng và cân bằng, tập trung vào việc củng cố phần lõi, ổn định trung tâm.
“Nếu không giữ được, mọi thứ sẽ sụp đổ…” Lê Nhật cắn chặt răng, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. Hắn cảm nhận rõ ràng từng đợt sóng xung kích từ Vạn Sinh Linh Thổ đang xâm nhập sâu vào tâm trí, như muốn đẩy hắn vào bờ vực mất kiểm soát.
Xích Hồn và Nhất Nguyên hoạt động hết công xuất, hồn lực từ cả hai phân biệt hai màu sắc khác nhau cùng bao bọc lấy Vạn Sinh Linh Thổ mà không ngừng xoa dịu nó.
Màu đỏ thẫm và màu xanh nhạt đồng thời hòa quyện, ở bên trong, Vạn Sinh Linh Thổ phát ra từng trận rung chấn. Dường như việc tiến vào Thế Giới Ý Thức của một phàm nhân đã khiến nó cảm thấy bị khinh khi, phản kháng mỗi lúc một lớn.
“Vạn Sinh Linh Thổ… thật sự thà c·hết cũng không muốn giúp ta? Nếu ta thất thủ, chẳng phải ngươi cũng sẽ bị U Minh Thú phát hiện, c·hết là cái chắc.” Lê Nhật cố gắng suy nghĩ giữa cơn đau đầu dữ dội.
Hắn hiểu rằng, bản chất của Vạn Sinh Linh Thổ là tối cường thổ nhưỡng. Nó tự xem bản thân là cao quý, đứng trên tất cả, rất khó để chấp nhận một chủ nhân chỉ là phàm nhân.
Lê Nhật nhất tâm nhị dụng, bản thân bên ngoài dùng Lạc Hồn Thức triệt tiêu sự hiện diện của bản thân. Bên trong, lại không thể bỏ mặc cho Xích Hồn và Nhất Nguyên chiến đấu với Vạn Sinh Linh Thổ.
Thế Giới Ý Thức không chỉ đơn thuần là không gian tâm trí, nó còn là cốt lõi của sự tồn tại. Đặc biệt là khi nó đã định hình và chứa đựng cả Xích Hồn lẫn Nhất Nguyên bên trong, hiện tại nó đã như một không gian sống độc lập.
Một khi bị phá vỡ, Lê Nhật sẽ hoàn toàn tan biến, không chỉ trên thân thể vật chất mà cả linh hồn cũng không thể tồn tại. Điều này đồng nghĩa với việc, chỉ cần hắn để Vạn Sinh Linh Thổ vượt qua ranh giới kiểm soát, mọi thứ sẽ chấm dứt.
Trong khi đó, bên ngoài, tiếng gầm của U Minh Thú như tiếng chuông tử thần không ngừng vang vọng. Trong ngoài đều là tình cảnh thập tử nhất sinh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.