Mạnh Như Ký

Chương 3: Quá Trái Lẽ Thường




Mạnh Như Ký ngẩn người tại chỗ mãi đến khi gió tuyết lạnh giá thổi tê tái toàn thân, nàng mới tỉnh táo lại, bản thân không thể ngây ngốc ở chỗ này, nàng phải kéo thiếu niên đi.
Đây vẫn là Tuyết Kính Nhai trên núi Hoành Hư, tuy không biết mình đã ngủ say bao lâu, nhưng núi Hoành Hư vẫn còn, hộ pháp, đệ tử của nàng chắc vẫn còn, phong ấn của nàng bị phá, hay có lẽ chỉ là bị thủng…
Hiện tại Mạnh Như Ký không có linh lực, không đả thương thiếu niên này được, chờ xuống núi chắc có thể tìm được người có linh lực. Tìm được người giúp đỡ, sau đó mổ cái tên ăn cắp này là có thể lấy nội đan ra được!
Mạnh Như Ký vừa nghĩ vừa ra sức nâng thiếu niên lên, chuẩn bị bước về con đường nhỏ duy nhất để xuống núi.
Đột nhiên!
Trong không trung xuất hiện một đường sáng trắng chói mắt. Ánh sáng bay thẳng tới Tuyết Kính Nhai, tựa như một ngôi sao băng.
Mạnh Như Ký thấy linh khí của tia sáng này dồi dào, suy đoán đây có lẽ là đại tiên tu thành chính quả gì đó phát hiện ra chuyện bất thường ở thế gian nên đang đuổi tới.
Mạnh Như Ký không hề khẩn trương, trước khi nàng phong ấn mình, tuy muốn xưng ‘Yêu vương’, nhưng quan hệ của nàng với môn phái tu tiên cũng không tệ.
Trước đây nàng nổi danh ở chuyện bất kể nơi sinh, chỉ dùng hiền tài, ở núi Hoành Hư ngoại trừ yêu quái còn có tiên nhân.
Trong chuyện trừ gian diệt ác giết tiểu nhân thì núi Hoành Hư có cùng lý tưởng với các môn phái tiên yêu. Cho nên Mạnh Như Ký cũng rất có giao tình với các vị chưởng môn trưởng lão của tiên môn.
Hiện tại không biết thời gian đã qua bao lâu, nhưng Mạnh Như Ký vẫn tin tưởng phẩm hạnh của mình sẽ không gây ra sự thù địch với chúng tiên.
Trong lúc suy tư, ánh sáng trắng kia quả nhiên dừng trên Tuyết Kính Nhai. Khi người đó dừng lại, gió thổi qua, bông tuyết màu đen biến thành trắng trong nháy mắt.
Trong ánh sáng chói mắt kia, vị tiên áo trắng cưỡi gió mà xuống, đứng trên Tuyết Kính Nhai, sau đó…
Lảo đảo một cái.
Suýt chút nữa thì hắn té.
Mạnh Như Ký nhìn thấy có chút sững sờ.
Vị tiên áo trắng cao cao gầy gò này cố đứng vững người trên bình đài Tuyết Kính Nhai, khuôn mặt hắn tuấn tú nhưng thần thái lại không lạnh lùng lãnh đạm giống như tiên nhân, trái lại che giấu vài phần lo lắng nhưng sự lo lắng giữa hai đầu chân mày cũng không giấu được.
“Mạnh Như Ký!”
Trong lúc vội vàng vị tiên áo trắng nhìn hoàn cảnh trên Tuyết Kính Nhai, không khỏi hô to một tiếng, nhưng sau tiếng này, hắn lập tức nhìn thấy Mạnh Như Ký đang nâng thiếu niên mặc áo đen.
Mạnh Như Ký bị tiếng kêu này làm hốt hoảng, nàng nháy mắt, rõ ràng có chút ngơ ngẩn đứng nguyên tại chỗ. Nàng nhìn tiên nhân áo trắng hiền lành.
Mà tiên nhân áo trắng cũng nhìn nàng chằm chằm, xúc động…
Tựa hồ như nhìn thấy nàng đang mở mắt, kinh ngạc lại khiếp sợ: “Nàng…”
Môi hắn run rẩy hồi lâu, chỉ nói một chữ này đã dừng lại. Hắn trầm mặc, nuốt lệ nóng vào trong, ánh mắt nhìn chằm chặp gương mặt Mạnh Như Ký.
Ô…
Nhưng mà….
“Chuyện này…”
So với sự xúc động của tiên nhân, Mạnh Như Ký cảm thấy lời mình sắp nói tới đây có chút không lịch sự:
“Người là..?”
Câu ‘người là’ này như đâm vào tim tiên nhân áo trắng, hắn lảo đảo về sau một bước, giống như bị sét đánh.
“Nàng không nhớ ta? Nàng không còn nhớ ta nữa sao!?”
Hắn hỏi liền hai câu, linh khí thanh khiết toàn thân thoáng chốc trở nên có chút hỗn loạn.
Hắn đắm chìm trong tâm tình của mình, tiếp tục lớn tiếng nói.
“Tám trăm năm này, ta ngày ngày thương nhớ nàng, như si như cuồng! Thấy phong ấn của nàng bị phá ta liền lập tức chạy đến! Không biết là nàng tự phá vỡ phong ấn hay là có người tấn công, cả đường đi ta lo lắng! Vậy mà! Vậy mà nàng không nhớ ta! Nàng đã quên rồi!”
“Ơ…”
Thấy người kia nói lời son sắt như thế, Mạnh Như Ký cũng hoài nghi không biết mình có bị tổn thương não hay không, đã quên mất người hay chuyện gì quan trọng.
Nhưng có điều nàng chỉ quên một ít chuyện, bao nhiêu chuyện, thời gian, nhân vật trong quá khứ không có ai mà không hiện ra trật tự rõ ràng trong đầu của nàng.
Lúc nào nàng gặp chuyện gì, gặp ai, trải qua trắc trở gì, cuối cùng đạt được mục đích gì, tất cả mọi chuyện, phàm là có ảnh hưởng tới nhân sinh của nàng, nàng ít nhiều đều nhớ trong đầu.
Mà người trước mặt này, nghe lời nói của hắn có ý tứ là…
Mạnh Như Ký và hắn, trong quá khứ tựa hồ như có một đoạn tình?
Có lẽ rất đậm sâu…
Chí ít rất đậm sâu đối với tiên nhân này…
Nhưng Mạnh Như Ký lục tung ký ức trong đầu, thực sự không nhớ ra được mình và người này từng gặp nhau lúc nào.
Hắn là ai chứ…
“Hắn là ai!” Mạnh Như Ký còn chưa hỏi, tiên nhân áo trắng ngược lại đã nổi giận, chỉ vào thiếu niên mặc áo đen mà nàng đang đỡ, nghiêm nghị chất vấn.
Mạnh Như Ký giật nảy mình, vô thức cũng theo hắn dò xét thiếu niên mà mình đang đỡ: “Ta… không biết a.”
Mạnh Như Ký lại cúi đầu liếc nhìn mình và thiếu niên: “Vẫn còn ổn chứ?”
“Nàng và hắn…”
Mạnh Như Ký có chút nghẹn họng: “Người chờ chút đã, đừng hiểu lầm, ta vừa mới tỉnh cũng không biết nhiều hơn người.”
Tiên nhân im lặng, thần sắc lộ vẻ ghen tị.
Mạnh Như Ký cảm thấy quá vô lý, sao nàng lại phải tự giải thích với một người chưa từng gặp quan hệ giữa mình và một người xa lạ khác?
Trên mặt Mạnh Như Ký vẫn duy trì lịch sự, dù sao bây giờ chắc chắn mình không đánh lại tiên nhân này. Lai lịch hắn không rõ, kỳ kỳ quái quái, nàng cũng không tiện lộ ra với hắn chuyện bản thân không có nội đan.
“Hay là người tự giới thiệu mình một chút đi? Ta vừa mới tỉnh, đầu óc không được thông lắm…”
“Diệp Xuyên.” Hắn nói rõ ràng.
Mạnh Như Ký mấp máy môi, cẩn thận hỏi dò: “Là… Xuyên nào?”
Sắc mặt Diệp Xuyên thoáng chốc càng thêm đen, thần khí quanh người lại càng thêm âm u hỗn độn.
Mạnh Như Ký thấy thế, giật thót tim.
Rốt cuộc nàng đã nhìn ra tại sao người này không ổn, cái thần khí này rõ ràng là người bị tẩu hỏa nhập ma mới có!
Mạnh Như Ký kiềm nén, không nói thẳng. Nàng chỉ đỡ thiếu niên, lui lại phía sau hai bước, liếc mắt nhìn hai phía, trên Tuyết Kính Nhai bốn phía không còn đường lui, chỉ có một đường nhỏ xuống núi đã bị người trước mặt này chặn rồi.
Hiện tại nàng không có nội đan, cũng không có linh lực, không thăm dò được người trước mắt thế nào, cũng không cách nào phát ra tín hiệu cầu cứu cho những người khác ở núi Hoành Hư.
Nàng cố bình tĩnh, quyết định phải xoa dịu người trước mặt này trước.
“Vừa rồi người nói tám trăm năm… Ta đã ngủ say tám trăm năm rồi sao? Có lẽ não ta có chút lộn xộn, nhất thời không nhớ ra được, người đợi ta xuống núi, trở lại nơi ở của mình, rồi suy nghĩ kỹ lại một phen?”
“Không…” Im lặng một lúc lâu sau, Diệp Xuyên mở miệng, “Nàng đã quên rồi.”
Trong thần sắc của hắn toàn bộ đều là sự đờ đẫn sau khi gặp phải kích động lớn.
“Nàng đã quên rồi.”
Luồng khí hỗn độn ngưng tụ bên cạnh hắn, bên trên bầu trời, mây đen bốn phương tám hướng cũng bắt đầu hội tụ.
Mạnh Như Ký càng thấy càng không ổn.
“Không không không, không quên nha.” Nàng bắt đầu nói bừa,”Diệp Xuyên đúng không, ta nhớ ta nhớ! Tám trăm năm rồi, người… đẹp trai hơn rồi….”
Tiếng sấm phía trên mây đen cuồn cuộn, Diệp Xuyên nhìn chằm chằm Mạnh Như Ký, vẻ mặt lúc đen lúc trắng.
“Vậy nàng nói, tự* của ta là gì?”
Mạnh Như Ký ngửa đầu ngắm mây đen đầy trời, trong lòng bồn chồn, miệng đáp: “Diệp Xuyên nha, còn có thể là chữ gì nữa.” Mạnh Như Ký lớn mật đoán, “Xuyên chắc là là…. sông núi… đúng không?”
“Cái ta hỏi, là tự của ta.”
“À, tự…”
Lần này Mạnh Như Ký không dám lớn mật.
Tự, là tên biểu hiện đức, là tên chọn theo giải thích cho mình sau khi trưởng thành, Mạnh Như Ký vốn không có tên, lúc nàng thành người, là con gái của một nông dân, khách sáo một chút thì gọi cô nương Mạnh gia, thân cận một chút thì gọi thẳng húy danh của nàng.
Về sau do cơ duyên phù hợp, nàng tạo được chút thanh danh trên giang hồ, lúc này mới lấy cho mình một tự, gọi là Như Ký, có nghĩa là cuộc đời như gửi, sống ở hiện tại..
Mà Diệp Xuyên này…
Ai mà biết hắn giải thích chữ Xuyên của mình ra thành cái dạng gì.
Đại Hà?
Diệp Đại Hà?
Không phải chứ!
Mạnh Như Ký khẩn trương đến đổ mồ hôi hột, tựa như ở trường thi ba ngày nghẹn không viết ra được một chữ.
Mà thấy nàng không đáp được, thần khí toàn thân Diệp Xuyên hoàn toàn đen thui, tiếng sấm trên trời vang rền, một luồng sét phá không đánh xuống!
Mạnh Như Ký căng đồng tử, trong một khắc cuối cùng, nàng gần như vô thức ném thiếu niên xuống đất, sau đó nhào đầu về phía bụng hắn.
Đan điền!
Nội đan trong đan điền!
Chỉ cần nàng có thể cắn ra nội đan thì sấm sét này không đánh chết nàng được!
Vì mạng sống, Mạnh Như Ký há miệng ra, cắn mạnh vào bụng thiếu niên nhưng thân thể đao thương bất nhập kia vẫn như cũ không để răng nàng cắn rách.
Thế là trong sấm rền vang trời, đất trời quay cuồng, Mạnh Như Ký cứ vậy bày ra cái tư thế cắn bụng người khác…
Chết rồi.
Chí ít trong lúc đó, nàng nghĩ mình đã chết.
Thật oan ức!
Tám trăm năm ngủ say vừa mới tỉnh, nội đan bị ăn cắp, lại gặp phải chó điên! Đầu tiên là bị đánh, sau thì bị sét đánh!
Nếu sớm biết sau khi tự mình phong ấn, lúc tỉnh dậy sẽ gặp phải thứ nghiệt chủng kỳ kỳ quái quái này, chẳng bằng tám trăm năm trước cứ tự đoạn kinh mạch của mình chết bất đắc kỳ tử cho rồi!
Còn thống khoái được một chút.
Mạnh Như Ký nghe tiếng sấm vang rền, cảm nhận cơn đau bị thiên lôi bổ xuống người, vừa cam chịu số phận, vừa ấm ức trong lòng.
Nhưng trong thời khắc cuối cùng, có lẽ là ảo giác, nàng mơ hồ cảm giác được, thân thể nàng bị đè dưới thân thể của thiếu niên, thân thể hơi cuộn lên, hắn dùng tay bảo vệ đầu nàng, sau đó nghiêng người sang, giống như bảo vệ một đứa bé mà bảo vệ nàng trong lòng mình.
Trong lồng ngực có mùi máu tươi, lại mang theo hơi ấm cơ thể nóng rực khác với người thường.
Thật ấm áp, tựa hồ như tiếng sấm đã nhỏ lại.
Mạnh Như Ký từng nghe nói rằng trước khi chết, bộ não đã làm việc cho con người cả đời vào giờ phút cuối cùng sẽ tạo ra ảo ảnh, để con người có thể làm mờ đi nỗi đau của cái chết và cảm nhận được sự ấm áp và bình yên.
Mạnh Như Ký cảm thấy giờ khắc này ấm áp hẳn là do nàng tưởng tượng ra để tự an ủi mình vào giờ phút cuối…
Nàng làm người, làm bán yêu, chập trùng lên xuống cả một đời, đã trải qua sóng to gió lớn, cuối cùng lại chết trong tay một người điên như thế.
Quá trái lẽ thường nhưng lại hợp tình hợp lý.
Mạnh Như Ký buông bỏ rồi, thản nhiên tiếp thu sinh mệnh vô thường này…
Sau sự quen thuộc tĩnh mịch, Mạnh Như Ký mở mắt ra.
Lại một lần nữa mở mắt ra.
Giống như những lần tỉnh giấc khác, não có chút lơ mơ, ngay sau đó từ từ khôi phục ý thức.
Nàng chết rồi ư?
Mạnh Như Ký ngây ngốc ngắm nhìn bầu trời đêm phủ sương mù, khứu giác khôi phục đầu tiên, xộc vào mũi là mùi đất bùn ẩm ướt, sau đó nghe thấy tiếng nước chảy nhỏ giọt.
Mạnh Như Ký nằm nghiêng đầu, đầu nàng chạm phải đất sỏi ẩm ướt, má dán hỗn hợp cát sỏi ẩm ướt, nàng nhìn thấy cách đó không xa, một dòng sông nhỏ đang chảy róc rách, từng gợn sóng khẽ vỗ vào bờ, trong sóng nước có ánh sáng xanh nhạt kỳ lạ.
Mạnh Như Ký chớp mắt, sau đó ngước đầu dậy, thuận theo dòng chảy của nước nhìn xuống, sau đó Mạnh Như Ký sửng sốt.
Nước sông chảy xuôi đến thật xa rồi đột nhiên chảy ngược lên trời, giống như một dải ruy băng hòa với ánh sáng yếu ớt, chảy về phía bầu trời đêm vô biên phía trên, làm bầu trời đêm nhòe đi thành những màu sắc mơ hồ.
Dòng sông ở trên bầu trời chân thật vẽ ra một đầu ‘ngân hà’, nhưng toàn bộ màu xanh lam sau cùng đều chìm vào trong bầu trời đen kịt, trở nên tĩnh lặng.
Con sông này nhìn thế nào cũng không giống sông dưới nhân gian.
Cho nên, nàng quả thật đã chết rồi?
Đây chính là âm tào địa phủ trong truyền thuyết sao?
Chả trách lại đẹp thế.
Mạnh Như Ký nghĩ ngợi, dùng tay chống đất muốn đứng lên. Nàng khẽ chống lại sờ đến một xúc cảm không giống nhau….
Là lồng ngực.
Lồng ngực rắn chắc của nam nhân.
Mạnh Như Ký bỗng nhiên cúi đầu nhìn…
Tên trộm nội đan này sao còn ở bên cạnh nàng?
Là bị sét đánh chết chung với nàng sao?
Thật xúi quẩy!
Chú thích:
* Tự: Tên chữ (tiếng Trung: 表字; Biểu tự), hay tên tự, hay tên chữ, gọi tắt là tự, là phép đặt tên cho người trưởng thành theo quan niệm Nho giáo. Ngoài danh xưng, đến khi tròn 20 tuổi thì mỗi người được đặt thêm một tên mới gọi là biểu tự. Lúc này, danh xưng chỉ có bản thân hoặc người thân lớn tuổi gọi; giữa bạn bè đồng lứa, xã giao, cần sự tôn trọng thì phải sử dụng biểu tự, việc gọi thẳng danh xưng bị coi là bất nhã [Theo Wiki].

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.